Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Khi bóng dáng con tàu hàng cuối cùng cũng lọt vào ống nhòm, bàn tay đang siết chặt khẩu súng tiểu liên của Bùi Tương Thần khẽ run lên, mồ hôi trong lòng bàn tay đã thấm ướt đẫm găng tay.
Lửa trên boong tàu đã được dập tắt, nhưng làn khói xanh vẫn chưa tan hết, bất cứ ai nhìn vào cũng biết vừa có biến cố xảy ra.
"Không thấy trực thăng đâu cả." Lưu Ba Nhi hạ ống nhòm xuống, báo cáo với Bùi Tương Thần.
Ngay khoảnh khắc phát hiện Văn Thư Ngọc trốn thoát, Long Côn đã cho người lái trực thăng đi, bay sang một tàu đánh cá gần đó để lánh tạm.
Không chỉ để tránh bị lục soát, mà còn để đề phòng Văn Thư Ngọc cướp máy bay, mang theo con tin còn lại trốn thoát.
Kỹ năng điều khiển các loại xe cơ giới, thiết bị bay đều nằm trong chương trình huấn luyện cơ bản của đặc công. Nếu một ngày nào đó Văn Thư Ngọc nói anh biết lái cả máy b** ch**n đ**, thì Long Côn cũng chẳng lấy gì làm ngạc nhiên.
Vạn Lý Sơn gào lên với đám đàn em đang hoảng loạn: "Bình tĩnh lại! Lôi cổ thuyền trưởng và thuyền phó ra đây, bảo bọn nó ra mặt đối phó. Những đứa còn lại rút xuống dưới, trốn hết cho kỹ vào!"
Black Hawk đang lao tới với tốc độ cực nhanh.
Thuyền trưởng và thuyền phó vừa bị lôi ra ngoài, đã cảm thấy một luồng gió mạnh quét qua, hai chiếc Black Hawk lướt ngay trên đỉnh đầu họ.
Tại một góc nơi đuôi tàu, Hà Duệ đang thở hồng hộc như trâu. Gã làm theo lời dặn của Văn Thư Ngọc, leo lên nóc thùng container, đặt thiết bị lặn vào đúng vị trí đã định.
Ngay khi gã tốn bao sức lực mới bò được từ trên thùng container xuống, đang định tìm một góc nào đó để ẩn nấp, thì trực thăng Black Hawk của nhà họ Bùi ập tới.
"Ở đây——tôi ở đây——"
Hà Duệ mừng như điên lao theo chiếc Black Hawk, nhưng lại quên không nhìn dưới chân. Vấp phải một cái gờ, gã ngã cắm đầu xuống đất, bất tỉnh nhân sự...
Chiếc Black Hawk bay lượn vòng quanh tàu hàng. Gió biển mạnh mẽ do cánh quạt thốc lên len lỏi qua khe hở giữa những chồng container, lùa vào tận khu vực chật hẹp, bị bóng tối bao phủ sâu bên trong.
Ở đó, hai người đàn ông đang giao chiến một mất một còn!
Không còn nghi ngờ gì nữa, Long Côn là một cao thủ cận chiến.
Sau mấy năm ngồi tù, thân thủ của gã rõ ràng đã tiến bộ hơn một bậc, trên nền tảng võ thuật cũ lại bồi thêm vô số ngón đòn hiểm hóc, tàn độc chỉ nhằm mục đích lấy mạng đối thủ.
Nhưng Văn Thư Ngọc cũng đã trưởng thành hơn rất nhiều, kinh nghiệm dày dạn hơn, thể chất cũng cường tráng hơn.
Về mặt thể hình, Long Côn chiếm ưu thế rõ rệt, nhưng Văn Thư Ngọc lại trẻ trung hơn. Khát vọng sống mãnh liệt càng tiếp thêm cho Văn Thư Ngọc nguồn sức mạnh vô tận, bên cạnh đó anh còn sở hữu khả năng phản xạ nhạy bén vượt xa mức bình thường.
Long Côn từ nhỏ đã luyện Muay Thái và Nhu thuật Brazil, sau đó lại học thêm Tán thủ và Taekwondo. Trong khi đó, Văn Thư Ngọc lại kết hợp tinh hoa võ thuật Đông - Tây, đặc biệt xuất sắc với Bát Cực Quyền, mỗi đòn đánh đều vô cùng uy lực.
Chỉ là, vết thương ở chân rốt cuộc vẫn gây ảnh hưởng.
Văn Thư Ngọc vốn có thân hình mảnh khảnh, khi cận chiến thường dựa vào kỹ năng dùng chân để tung đòn hiểm. Hiện giờ một chân không dùng được sức, khiến tốc độ di chuyển của anh chậm đi trông thấy.
Mà trong những trận đấu một mất một còn thế này, chỉ cần chậm trễ nửa giây thôi cũng đã là điểm yếu chí mạng rồi.
Long Côn là kẻ hoàn toàn không có đạo đức võ sĩ, chiêu nào cũng nhắm thẳng vào vết thương trên chân Văn Thư Ngọc mà đánh. Văn Thư Ngọc thi thoảng phản ứng không kịp, bị trúng đòn, di chuyển lại càng thêm chậm chạp.
Hai chiếc Black Hawk treo lơ lửng phía trên sân đỗ trực thăng, thả dây đổ bộ hơn mười tay súng xuống tàu.
Thuyền trưởng và thuyền phó dù cũng được coi là dân lăn lộn giang hồ, nhưng nhìn thấy cảnh tượng thế này, hai đầu gối cũng bắt đầu bủn rủn.
"Đừng sợ." Lưu Ba Nhi móc ra một tấm thẻ ngành khua khua, mở miệng chém gió tỉnh bơ: "Chúng tôi là Cảnh sát biển Quốc tế, đến đây truy bắt một nhóm tội phạm bỏ trốn. Tàu này của công ty nào, đang đi đâu? Có kẻ nào không rõ lai lịch lên tàu không?"
Sợ bị Long Côn trả thù, thuyền trưởng và thuyền phó nào dám hé răng nói thật? Hai người chỉ tay lên trời thề thốt rằng trên tàu đến một con chuột đi chui cũng không có.
"Đám khói ban nãy là thế nào?" Bùi Tương Thần hỏi.
Thuyền phó bịa chuyện: "Có người hút thuốc làm bén lửa vào tấm bạt che. Đã dập tắt rồi ạ."
Bùi Tương Thần nghe ra được đối phương đang giấu giếm, nhưng hắn cũng chẳng trông mong gì moi được tin tức hữu ích từ miệng đám người này. Hơn mười tay súng vừa tiếp đất liền lập tức tản ra, lục soát nhanh con tàu một cách đầy chuyên nghiệp.
Bùi Tương Thần thì dẫn theo Đại Lưu đi về phía khu vực container đang chất cao như núi.
Chiếc tàu hàng này chỉ thuộc cỡ trung, nhưng cũng chở tới gần trăm thùng container, trong thời gian ngắn căn bản không thể nào lục soát từng cái một được.
Lương Vũ Xương đang đuổi theo chiếc tàu hàng kia vẫn chưa truyền tin về, chưa thể xác định rốt cuộc Văn Thư Ngọc đang ở trên con tàu nào.
Tiếng cánh quạt quay vù vù của trực thăng Black Hawk hòa cùng tiếng gió biển gào thét, lấp đầy màng nhĩ.
Đoàng——
Bùi Tương Thần quay phắt người lại.
Một cánh cửa khoang bị gió biển thổi sập mạnh, vang lên một tiếng nổ lớn.
Đại Lưu cũng giật mình, toát cả mồ hôi lạnh.
Sâu bên trong đống container, Văn Thư Ngọc dốc toàn bộ sức bình sinh, tung ra một chiêu "Thiết Sơn Kháo" thuận đà hất văng Long Côn ngã lăn ra đất, ngay sau đó anh xoay người lao về phía thùng container, bám vào thang sắt leo nhanh lên trên.
Chỉ cần leo được l*n đ*nh, chỉ cần leo lên đó thôi, là sẽ được nhìn thấy...
Long Côn bật người nhảy lên, đuổi theo lên thang sắt, ôm chặt lấy hai chân Văn Thư Ngọc. Ngón tay cái của gã hung hãn ấn sâu vào miệng vết thương của anh.
"A——"
Bùi Tương Thần vốn đã quay lưng đi được hai bước, chợt ngoảnh đầu lại.
"Tiếng gì vậy?"
"Tiếng gì là tiếng gì?" Đại Lưu ngơ ngác hỏi.
Bùi Tương Thần thì thầm: "Tôi hình như..."
"Thiếu gia," đúng lúc này, Anh Lý và Lưu Ba Nhi dẫn theo những người khác bước ra từ trong khoang tàu. "Đã soát sơ qua một lượt, không phát hiện gì bất thường. Nếu muốn soát kỹ, e là cần thêm nhiều thời gian hơn."
Lưu Ba Nhi bổ sung thêm một câu: "Sắc mặt đám thuyền viên trông cứ là lạ, nhưng đúng là không tìm thấy người thật. Tôi nghi là nếu không phải trên tàu có chở hàng lậu, thì chính là đám người kia đã đến rồi đi mất rồi."
Bùi Tương Thần trầm giọng hỏi: "Không có cách nào cạy miệng tên thuyền trưởng được sao?"
Anh Lý lắc đầu: "Cả tàu toàn là người Mạnh Đan, chẳng nể nang gì nhà mình đâu. Với lại làm cái nghề này, tay nhúng chàm cả rồi, chẳng tên nào muốn mang tiếng là 'kẻ chỉ điểm' đâu."
Trong tai nghe đột nhiên vang lên tiếng rè rè của tín hiệu liên lạc.
"Alpha, Alpha, đây là Bravo!" Đội trưởng đội nhà họ Lương đang dùng mật danh gào to. "Chúng tôi đã tiếp cận con tàu mục tiêu, đang vấp phải sự kháng cự vũ trang của đối phương! Trên tàu có rất nhiều tay súng khả nghi. Xin hãy tới chi viện ngay lập tức!"
Sắc mặt mọi người lập tức thay đổi.
"Mẹ kiếp!" Bùi Tương Thần chửi thề một tiếng. "Bọn chúng ở trên con tàu kia! Đi!"
Ngay khi Bùi Tương Thần chạy thục mạng về phía chiếc Black Hawk, thì sâu bên trong đống container sau lưng hắn, Văn Thư Ngọc đang bị Long Côn khống chế bằng một đòn siết cổ từ phía sau.
Người ta vẫn nói, một khi đòn siết cổ đã thành hình, đối thủ sẽ bất tỉnh trong vòng năm giây.
Nhưng trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Văn Thư Ngọc đã gập chặt cằm xuống để chặn cánh tay Long Côn lại, bảo vệ yết hầu, đồng thời khiến cho chốt khóa tay của Long Côn không thể cài chặt được.
Nhưng việc này chỉ giúp Văn Thư Ngọc duy trì được hơi thở, chứ không thể thốt nên lời, càng chẳng cách nào thoát ra được.
Trong thế giằng co, Long Côn th* d*c, cười khẩy bên tai Văn Thư Ngọc: "Nghe thấy chưa? Người tình mày sắp đi rồi kìa!"
Chiếc Black Hawk từ từ bốc lên cao, điều chỉnh hướng đi, rồi tăng tốc bay về phía chiếc tàu hàng còn lại.
Bùi Tương Thần ngồi ngay cửa khoang máy bay, ấn đường cau chặt tạo thành nếp nhăn sâu hoắm. Hắn nôn nóng nhìn về phía trước, không hề ngoảnh đầu nhìn lại con tàu hàng này lấy một lần.
"Không có ai đến cứu mày đâu!" Long Côn cười quái gở. "Mày không thoát được đâu, Tiểu Viễn... Mày... là của tao..."
Sắc mặt Văn Thư Ngọc tím tái, đôi mắt vằn đỏ tơ máu bỗng bùng lên thứ ánh sáng rực rỡ tựa như một ngôi sao phát nổ.
"Tôi..."
Giữa lúc giằng co lăn lộn, chân Văn Thư Ngọc cuối cùng cũng đạp mạnh được vào vách container.
"Không thuộc về..."
Anh co gối lại, tích tụ sức mạnh.
"BẤT CỨ KẺ NÀO————"
Hai chân đạp mạnh, đồng thời húc ngược đầu ra sau thật lực.
Sống mũi Long Côn vang lên tiếng "rắc", vòng tay nới lỏng.
Không khựng lại dù chỉ nửa giây, Văn Thư Ngọc xoay người tung ngay một chiêu Thông Thiên Chưởng đánh thẳng vào cằm đối phương, rồi bồi thêm một cú đá quét ngược.
Bằng một lực kinh người, mu bàn chân quất vào mặt Long Côn khiến khuôn mặt gã biến dạng.
Rầm——
Long Côn bị hất văng ra ngoài, đập mạnh vào vách container. Xương sống lưng vang lên tiếng rắc khô khốc, gã ngã sầm xuống đất, nhất thời không gượng dậy nổi.
Văn Thư Ngọc không hề ham đánh, nhảy phắt lên thang sắt, thoăn thoắt trèo lên nóc container.
Hai chiếc Black Hawk đã bay xa vài trăm mét, biến thành hai chấm đen nhỏ nơi chân trời, rõ ràng là không thể gọi quay lại được nữa.
Văn Thư Ngọc quả quyết xoay người, lao nhanh về phía điểm tập kết theo kế hoạch ban đầu.
"Anh Côn! Anh không sao chứ?" Vạn Lý Sơn dẫn người ập tới. "Thằng cớm chạy rồi! Ở đằng kia!"
Văn Thư Ngọc lê cái chân bị thương, dốc toàn lực chạy trên những nóc container nhấp nhô cao thấp, để lại sau lưng một vệt máu dài.
"Mau lên! Nó ở đây!"
"Leo lên mau!"
"Anh Côn, cẩn thận!"
Long Côn cũng trèo lên nóc container, giơ khẩu Desert Eagle nhắm thẳng vào bóng lưng đang loạng choạng của Văn Thư Ngọc.
Gương mặt sưng đỏ của gã vặn vẹo đầy gớm ghiếc, sát khí đằng đằng, ngón tay lập tức bóp cò.
Đoàng——
Viên đạn găm thẳng vào chiếc bình oxy đặt trên nóc container.
Bên trong bình khí lặn vốn không chứa oxy tinh khiết, mà là không khí nén. Nhưng khi vỏ bình bị bắn thủng, áp suất xả ra đột ngột vẫn tạo nên một lực đẩy kinh hoàng.
Văn Thư Ngọc bị sức ép hất văng đi theo một góc nghiêng, lao thẳng xuống dưới!
Vậy mà trong khoảnh khắc nhanh như chớp giật ấy, anh vẫn còn kịp vơ lấy một vật ôm vào lòng, rồi mới lăn xuống khỏi nóc container!
Phía bên đó nằm sát ngay mạn tàu, bên dưới chính là biển cả mênh mông!
Long Côn giật mình, nhưng khi nhận ra thì đã muộn, gã vội vã lao tới.
Do nghiến răng quá chặt, cơ mặt gã giật giật một cách quái dị.
Nhưng khi nhoài người ra mép container nhìn xuống, Văn Thư Ngọc thế mà lại chưa rơi xuống biển!
Anh đang dùng một tay bám chặt lấy chốt cửa container, tay kia vẫn ôm khư khư một thiết bị màu đen. Thân hình mảnh khảnh lắc lư như sắp rơi trong cơn gió biển dữ dội, đại dương dưới chân đã mở to cái miệng khổng lồ chờ nuốt chửng anh.
Thấy cảnh này, Long Côn lại khôi phục vẻ bình tĩnh.
Gã quỳ một chân trên nóc container, giắt súng vào sau thắt lưng, rồi chìa tay về phía Văn Thư Ngọc.
"Tiểu Viễn, tao cho mày thêm một cơ hội nữa. Hoặc là quay lại trung thành với tao, hoặc là sống không ra sống, chết không ra chết."
Văn Thư Ngọc ngẩng đầu nhìn lên, bỗng nhiên bật cười.
Gương mặt anh không chút xây xát. Dung mạo trắng trẻo, tuấn tú ấy tuy đã là một khuôn mặt khác, nhưng vẫn lờ mờ tìm thấy được bóng dáng của thiếu niên nho nhã, ngoan ngoãn năm nào.
Thế nhưng, mang trên mình gương mặt thanh tú nhường ấy, lời thốt ra lại hoàn toàn trái ngược.
Văn Thư Ngọc lạnh lùng nhìn thẳng vào Long Côn, gằn từng chữ một: "F*CK... YOUR... SELF..."
Phản chiếu trong đồng tử đột ngột giãn ra của Long Côn, Văn Thư Ngọc buông tay, rơi thẳng xuống biển cả đang cuộn trào sóng dữ!
_______
Bùi Tương Thần tựa như bị kim châm mạnh vào sau gáy, bất giác ngoảnh phắt đầu lại.
Chiếc Black Hawk bay cực nhanh, con tàu hàng giờ chỉ còn là một chấm đen trên đường chân trời.
"Thiếu gia, sao vậy?" Gamboge hỏi.
"Không có gì." Bùi Tương Thần lắc đầu.
Giữa lúc tâm trạng hoảng loạn đến phát điên này, hắn theo bản năng muốn nắm lấy một thứ gì đó.
Đúng lúc này, Bùi Tương Thần chợt nhận ra, dù đã quen biết Văn Thư Ngọc hai năm, nhưng hắn chưa từng nhận được bất kỳ tín vật nào từ anh, để có thể nắm chặt trong tay vào giờ phút này.
Văn Thư Ngọc đã trao cho Bùi Tương Thần vô vàn thứ: sự bầu bạn, niềm vui, tình yêu... nhưng tuyệt nhiên lại không thực sự cho hắn một thứ gì.
Có lẽ là vì, trao đổi tín vật là chuyện giữa những kẻ yêu nhau, mà bọn họ... lại chẳng phải là người yêu.
Ráng chịu đựng nhé, Thư Ngọc!
Bùi Tương Thần nắm chặt bàn tay vào hư không, tựa như trong tưởng tượng, hắn đang nắm lấy tay Văn Thư Ngọc.
Đợi tôi đến cứu em!
Nhưng Văn Thư Ngọc chưa bao giờ là kiểu người ngồi yên chờ cứu.
Được huấn luyện đặc công tinh nhuệ toàn diện từ nhỏ, chỉ cần còn một tia hy vọng sống, anh sẽ dốc sức phản kháng. Cho đến lúc này, Văn Thư Ngọc cảm thấy mình xoay sở cục diện vẫn còn khá trôi chảy.
Hành động nhảy xuống biển từ tàu lớn đối với người thường gần như là cầm chắc cái chết, nhưng với "Indigo" thì rủi ro lại không quá lớn.
Con tàu xé nước lao đi, lực đẩy khổng lồ của dòng nước đã cuốn Văn Thư Ngọc vừa rơi xuống ra xa tít. Văn Thư Ngọc kích hoạt thiết bị đẩy dưới nước, nương theo dòng chảy một mạch bơi ra được một quãng rất xa. Mãi đến khi không thể nhịn được nữa, anh mới ngoi lên mặt nước lấy hơi.
Tầm mắt lúc này đã có thể thu trọn cả con tàu hàng. Thị lực Văn Thư Ngọc cực tốt, lờ mờ nhìn thấy trên nóc container có mấy bóng người đang đi lại.
Hôm nay gió to sóng lớn, tuy chưa đến mức không chống đỡ nổi, nhưng nhiệt độ nước quả thực hơi thấp.
Không dám chậm trễ thêm giây phút nào. Văn Thư Ngọc lờ đi cơn đau nhói dữ dội từ vết thương, nương theo thiết bị đẩy dưới nước, tiến về phía hòn đảo nhỏ đã nhắm trúng từ trước.
"Alpha, đây là Bravo!" Tiếng liên lạc từ phía nhà họ Lương lại vang lên. "Chúng tôi đã đổ bộ thành công, đã khống chế được cục diện. Trên tàu có một nhóm người vũ trang, chúng tôi đang kiểm tra nhân số, tìm kiếm... Cái gì cơ?"
Liên lạc đột ngột bị ngắt.
Người nhà họ Bùi đưa mắt nhìn nhau, lập tức cảm thấy có điều chẳng lành.
"Cái gì gọi là không tìm thấy người?" Trên chiếc tàu hàng ở xa tít tắp bên kia, Lương Vũ Xương đang gào thét với thuộc hạ. "Người không có trên tàu, thế bọn chúng nổ súng vào chúng ta làm cái gì?"
"Chắc là tại vì..." Tên thuộc hạ bất lực đáp. "Bọn chúng là một đám buôn lậu chăng?"
Lương Vũ Xương: "..."
Trên tàu không chỉ có bảy tám tên buôn lậu cùng một lô hàng lậu, trong khoang thậm chí còn giấu mười mấy người vượt biên. Đối với Hải quan và Cục Di trú Mạnh Đan, hôm nay đúng là một ngày bội thu. Còn Lương Vũ Xương thì lại một lần nữa công cốc ra về!
"Quay đầu!" Lương Vũ Xương gấp rút quay trở lại xuồng cao tốc. "Đuổi theo chiếc tàu hàng kia! Thư Ngọc chắc chắn ở trên tàu đó!"
"Quay đầu!" Bên trong chiếc Black Hawk, Bùi Tương Thần cũng gầm lên với phi công. "QUAY LẠI! LẬP TỨC QUAY LẠI—!!"
Lại một lần nữa để Lục Viễn trốn thoát ngay trước mặt mình, cơn thịnh nộ của Long Côn lớn đến mức nào có thể dễ dàng đoán được. Nhưng con người gã là vậy, cảm xúc càng điên cuồng, lời nói và hành động lại càng điềm tĩnh.
"Hạ xuồng cứu sinh!" Long Côn ra lệnh một cách rành mạch đâu ra đấy. "Lục Viễn ơi là Lục Viễn, giết mãi mi cũng không chết được." Rồi gã quay sang. "Nó nhảy xuống biển mang theo thứ gì, các người có nhìn rõ không?"
Thuộc hạ đáp:
"Là một chiếc thiết bị đẩy dưới nước!"
"Thuyền trưởng đâu?"
Thuyền trưởng bị tên đàn em lôi xềnh xệch ra ngoài, mếu máo trả lời: "Phía Bắc có mấy hòn đảo nhỏ, đều rất gần. Ơ, ban nãy người kia cũng tới hỏi cái này."
Long Côn bật cười, nhe nanh như loài dã thú khi chạm trán kình địch: "Tốt! Tốt lắm!"
Một cuộc đào tẩu thoạt nhìn thì vội vàng, bị động, nhưng thực chất bước nào cũng đã được toan tính kỹ càng, ngay cả đường lui cũng đã được vạch sẵn từ trước.
Mỗi một lần giao đấu, lại càng khiến sự tò mò và h*m m**n chinh phục của Long Côn đối với người thanh niên mang mật danh "Indigo" này mãnh liệt thêm một phần.
Chạy đi!
Bất kể mày có chạy xa đến đâu. Cuối cùng thì mày vẫn sẽ bị tao tóm gọn mà thôi!
Xuồng cao su nhanh chóng được hạ xuống nước.
Long Côn khoác lên người bộ trang bị chiến thuật gọn nhẹ, đeo sau lưng một khẩu AK, chỉ định Vạn Lý Sơn cùng vài tên thuộc hạ đắc lực đi theo, để đám đàn em còn lại ở lại canh giữ tàu hàng.
"Anh Côn, đi đảo nào đây?" Vạn Lý Sơn hăm hở muốn đi ngay, hận không thể tự tay tóm cổ thằng cớm kia về để rửa mối nhục trước đó.
Các đảo quanh đây tuy không đến mức nhiều như sao sa, nhưng cũng có tới mấy hòn, lựa chọn quả thực quá nhiều.
Gần nhất là hòn đảo lớn nhất, có nước ngọt kia.
"Là đảo đó!"
Trong tình huống bình thường, Long Côn cho rằng Văn Thư Ngọc sẽ chọn hòn đảo xa hơn.
Nhưng hôm nay dù nắng đẹp, nhiệt độ nước biển lại chưa tới hai mươi độ, Văn Thư Ngọc sẽ không mạo hiểm để bị mất thân nhiệt mà bơi đến những hòn đảo xa hơn.
"Vòng qua phía bên kia rồi lên bờ, đừng để nó phát hiện."
Lời tác giả:
Indie nhà mình là một trang hảo hán!