Đêm Vượt Sóng - Mạnh Ngũ Nguyệt

Chương 74

Trước Tiếp

Buổi sáng Hoắc Thanh Lan có một cuộc họp, sau khi kết thúc, anh từ chối bữa tiệc trưa, nhìn thời gian, thầm đoán hiện tại Trần Ý An đang tắm rửa xếp đồ, còn hai tiếng nữa, Hoắc Thanh Lan về phòng khách sạn, hiếm lắm mới có hai tiếng để nghỉ ngơi, anh lại thấy không quen.

Chỉ có nửa ngày nên khá khó xếp lịch.

Hoắc Thanh Lan gọi điện cho Leo.

Leo tưởng là chuyện công việc, bởi vậy đã khá ngạc nhiên khi nghe yêu cầu của Hoắc Thanh Lan, anh ta ngập ngừng mấy giây, “Yên tĩnh thì… Hình như gần đây có một nông trang nghỉ dưỡng, có nhận đặt tiệc tư nhân.”

“Gửi địa chỉ cho tôi.”

Leo nhanh nhẹn gửi thông tin, Hoắc Thanh Lan tiện tay tra thử, chỉ mất 40 phút lái xe, hoàn cảnh không tệ, cũng có vài món đặc sản, có vẻ là một nơi khá tốt để giết thời gian.

Hoắc Thanh Lan ngồi tựa lưng vào ghế sô pha, đặt đồng hồ báo thức, định chợp mắt một lát, nhưng điện thoại bỗng rung lên, anh nhìn màn hình hiển thị, là cô giáo Liêu gọi tới, cô giáo Liêu luôn biết công việc của anh bận rộn, sẽ không thường xuyên gọi điện cho anh. Hoắc Thanh Lan sợ ở nhà có chuyện gì, vừa qua một hồi chuông đã bắt máy, “Mẹ, có việc gì ạ?”

“Không có việc gì thì không được gọi cho con à?” Cô giáo Liêu nói bằng giọng hờn dỗi.

“Không ạ, con bận quá, mấy chuyện lặt vặt thì để sau đi.” Hoắc Thanh Lan day day huyệt thái dương, “Có chuyện gì ạ?”

Tuy cô giáo Liêu rất không hài lòng với phong cách làm việc điên cuồng của con trai, nhưng nghĩ đến chuyện sắp nói, vẫn kiên nhẫn mà làm như thờ ơ hỏi, “Tết năm nay có về không?”

“Có thời gian thì về ạ, giờ mới có tháng mấy mà mẹ đã gọi điện giục rồi.”

“Chẳng lẽ mẹ với bố anh không được nhớ anh chắc? Quanh năm suốt tháng chỉ biết làm việc làm việc, bố mẹ chẳng thấy nổi cái bóng của anh luôn…”

“Ngừng.”

“Ok nói chuyện chính — Tóm lại con có thời gian thì về đi, còn không để bố mẹ gặp được con nữa thì năm nay khỏi về luôn!”

Bà Liêu ném lại tối hậu thư rồi cúp máy.

— Bà Liêu lén chồng gọi cuộc này là cái chắc rồi.

“Cô giáo Liêu, sao chị còn phải tự mình chạy qua đây một chuyến nữa, chị gọi điện là em mang qua liền mà, dù sao em cũng rảnh, qua đó chỉ mất mấy phút.” Chị Hồng ôm một cái túi lớn đi ra, “Thêm tua rua cho chị luôn đó.”

“Vẫn là ưng tay nghề của em nhất, à, Tết năm nay con gái em có về không, rảnh rỗi thì ghé nhà chị ăn cơm, chứ có mỗi hai vợ chồng lạnh lẽo hiu quạnh quá.”

“Đám trẻ bây giờ đứa nào cũng bận bịu công việc, em cũng chẳng biết nữa…”

Bà Liêu đã về hưu nên rảnh rỗi đến phát chán, vừa hay hôm nay chị Hồng không bận, thế là hai người cùng nhau ngồi tán gẫu chuyện nhà, bà Liêu đã biết chị Hồng có một cô con gái, cuộc trò chuyện của hai người cũng chỉ xoay quanh con cái, rồi lại biến thành cuộc thi chê con, nhưng mà càng nghe, bà lại càng thích cô bé này hơn, cứ luôn cảm thấy tích cách của cô bé vừa hay bù đắp cho Hoắc Thanh Lan.

Tóm lại bà Liêu vẫn giữ ý định gặp lại Trần Ý An.

Nhưng cái tính tình thối quắc kia của Hoắc Thanh Lan… Bà cũng không biết cô bé Trần Ý An có chịu liếc mắt một cái không nữa.

Cứ nghĩ đến con trai là bà Liêu lại đau đầu không thôi.

Mà bên kia, Hoắc Thanh Lan chỉ thấy bà Liêu thật đúng là nghĩ gì phải làm luôn, mới có tháng mấy đã nghĩ đến Tết rồi.

Nhưng cuộc gọi này của bà Liêu cũng khiến anh nghĩ lại, đúng là rất lâu rồi không về nhà, nhiều năm như thế luôn chỉ biết đâm đầu vào công việc, bỏ bê người thân.

Trần Ý An đến nơi đã là đầu giờ chiều, Hoắc Thanh Lan vừa mở cửa, một bóng dáng quen thuộc phi thẳng vào trong, anh vậy mà lại không hề thấy buồn cười, Trần Ý An dừng lại cạnh ghế sô pha, không khỏi than nhẹ, “Anh đúng là cuồng công việc quá mà.”

Trên sô pha trên bàn trà đặt máy tính và một đống giấy tờ bảng biểu, Trần Ý An khom người quét mắt một lượt, phát hiện đều là những tài liệu mình xem không hiểu.

“Em căng thẳng cái gì?”

Hoắc Thanh Lan đóng cửa rồi đi về phía cô, đứng ở sau lưng cô, Trần Ý An đưa lưng về phía anh nói nào có.

— Nghĩ một đằng nói một nẻo.

Hoắc Thanh Lan cũng không vội, muốn xem xem cô định kéo dài bao lâu.

“Nóng quá.” Trần Ý An cởi áo khoác vắt lên lưng ghế sô pha, tay quạt quạt gió.

Hoắc Thanh Lan kéo rèm.

Căn phòng thoáng chốc tối om, chỉ có ánh sáng lờ mờ từ bóng đèn trên cánh cửa đi ra hành lang chiếu vào.

Hai má Trần Ý An bắt đầu nóng lên.

Bóng tối luôn mang đến một cảm giác mơ hồ, vô hình trung khiến nhiệt độ không khí tăng cao.

Trần Ý An không cần quay lại cũng biết ánh mắt của Hoắc Thanh Lan dừng ở sau lưng mình.

Sao cứ phải luôn là em chủ động chứ, cô nghĩ, nhưng nghĩ nghĩ lại thấy chủ động thì có sao, Trần Ý An biết anh đang đứng ngay sau mình.

Kỳ cục ghê.

Rõ ràng hai người đều không còn là thiếu niên ngây ngô gì nữa, cũng không phải mới bắt đầu giai đoạn yêu đương ngọt ngào, vậy mà chỉ cần anh đến gần, hoặc đơn giản là chỉ vì sự tồn tại của anh mà cô sẽ mặt đỏ tim đập.

Tình cảm thật là một thứ diệu kỳ.

Trần Ý An xoay người, không cần đoán cũng biết hai người đang cách nhau rất gần, gần đến nỗi chỉ cần cô duỗi tay là có thể ôm lấy eo anh.

Hơi ấm từ trên người anh toả ra mang theo mùi hương thoang thoảng của gỗ, rất thơm.

Trần Ý An vốn không thấy mệt lắm, nhưng trong thoáng chốc, có lẽ vì trái tim cùng lúc sinh ra quá nhiều cảm xúc, có một xíu chua xót, một xíu uất ức, một xíu mệt mỏi, cùng lúc trào dâng.

“Em rất nhớ anh.” Trần Ý An lên tiếng, môi chạm phải quần áo anh, cảm giác hơi thô ráp, còn có hơi ấm trên người anh, Trần Ý An tham lam hít một hơi.

Hoắc Thanh Lan nâng tay xoa tóc cô.

Đã bao nhiêu ngày không gặp rồi.

Thời gian trôi qua thật là nhanh.

Mỗi ngày là những lịch trình kín mít, thi thoảng bớt ra được đôi chút thời gian, anh lại nghĩ, chắc là Trần Ý An đã ngủ rồi, anh biết lịch làm việc của cô, cũng tuân theo quy tắc của người trưởng thành — Tình cảm là không gây thêm phiền phức cho đối phương, hoặc là quấy rầy đến nhịp sống của đối phương.

Cho nên có rất nhiều lời muốn nói chỉ có thể tiếp tục cất giữ trong lòng.

Trần Ý An nâng mắt, nhìn bóng dáng mơ hồ của anh trong bóng tối, hình như anh cũng đã thấm mệt, cô bèn cẩn thận quan sát anh, Hoắc Thanh Lan không nhịn được cúi đầu cọ cọ má cô, Trần Ý An cười trốn đi, “Đừng cọ em, anh còn chưa cạo râu nữa.”

“Không đau mà.” Hoắc Thanh Lan chơi trò vô lại.

Trần Ý An véo anh một cái, đẩy đẩy anh ra, “Em muốn đi ăn cơm.”

“Quanh đây không có quán ăn nào ngon cả.” Hoắc Thanh Lan nghĩ ngợi, “Em muốn ăn gì?”

“Em không kén chọn.”

“Đói rồi?”

“Vẫn ổn, sáng nay em ăn rồi,” Trần Ý An sờ mặt anh, “Hôm qua anh thức đêm hả? Hay là ngủ thêm một lát đi?”

Hoắc Thanh Lan còn chưa kịp trả lời, Trần Ý An đã thoát khỏi vòng tay của anh, rồi vừa kéo tay vừa đẩy lưng anh, giọng điệu mang theo ra lệnh, “Anh ngủ một lát nữa đi rồi tụi mình đi ăn cơm, nhìn anh thành mắt gấu trúc luôn rồi kìa, sắc mặt đã kém sẵn, giờ lại càng doạ người. Cẩn thận già nhanh đó.”

Hoắc Thanh Lan dở khóc dở cười, bị cô đẩy về, “Thời gian chúng ta ở bên nhau đã ít sẵn rồi, sao em nỡ lãng phí thời gian nhìn anh ngủ.”

“Cũng không nhất định cứ phải làm gì mới được,” Trần Ý An nói như một lẽ đương nhiên, “Hai người yêu nhau đâu cứ phải sớm chiều ở bên nhau.”

“Miệng lưỡi càng ngày càng trơn tru.”

“Thì sao?”

“Không thì sao hết.”

Hoắc Thanh Lan cuộn cả chăn và cô ôm vào lòng.

Trần Ý An đặt lưng xuống giường là cơn buồn ngủ ập đến, ngáp một cái.

Hoắc Thanh Lan cúi đầu nhìn cô, “Buồn ngủ rồi?”

“Vẫn ổn, vẫn có thể nói chuyện với anh thêm một lát.” Trần Ý An mơ màng đáp, “Anh sẽ bận đến bao giờ? Em cứ có cảm giác đã lâu lắm rồi anh không về, công việc của anh vẫn thuận lợi chứ?”

“Tạm coi là thuận lợi.”

“Tức là không thuận lợi?”

Trong chăn rất nóng, nhưng cô lại không nỡ nhúc nhích, khoảng cách của bọn họ rất gần, gần đến mức lồng ngực Trần Ý An cũng nóng lên.

“Có hơi,” Hoắc Thanh Lan bỗng thấy thật kỳ diệu, trước đây chưa từng có ai hỏi anh câu hỏi đó, cho nên anh bối rối không biết phải bắt đầu từ đâu, do dự mất một thoáng, dưới ánh mắt chăm chú của Trần Ý An, Hoắc Thanh Lan rốt cuộc nói, “Không quá thuận lợi.”

“Tuy em chắc chắn không hiểu công việc của anh, nhưng anh có thể nói với em,” Trần Ý An rất nghĩa khí, “Có câu nói thế nào ấy nhỉ, người thương của tôi, bạn của tôi.”

“Ai muốn làm bạn với em.” Hoắc Thanh Lan véo cô qua chăn, “Công việc của anh rất ổn, ngược lại là em, anh lo lắng cho em mấy ngày nay rồi.”

“Đều ổn rồi mà,” Trần Ý An đáp, “Tuổi trẻ ấy à, lên voi xuống chó là chuyện bình thường.”

Hoắc Thanh Lan nhìn cô, không nhìn ra quá nhiều cảm xúc, dường như tâm trạng khá tốt.

Vậy thì tốt.

Thật ra tâm trạng của Hoắc Thanh Lan có hơi phức tạp, khi tâm trạng cô tụt dốc, anh đã không thể giúp gì cho cô, nhưng cẩn thận ngẫm lại, Trần Ý An độc lập kiên cường, huống hồ quan hệ công việc giữa bọn họ tế nhị như thế, hẳn là cô sẽ từ chối sự giúp đỡ của anh, chỉ là sẽ không từ chối cổ vũ về tinh thần, nhưng thời gian đó anh đã luôn bận rộn với công việc, ngay cả chút thời gian đó cho cô cũng không có.

“Chờ anh bận xong đợt này, em muốn đi đâu thì cứ nói.”

Nhưng không nghe thấy cô đáp lại, bên tai truyền đến tiếng hít thở đều đều của ai đó.

Ngủ nhanh thật, xem ra anh đã lo lắng thừa rồi.

Hoắc Thanh Lan cười khẽ, cũng không động đậy gì nữa, sợ đánh thức cô.

Giấc ngủ này của Trần Ý An không yên ổn cho lắm, cô bừng tỉnh, trong phòng tối đen như mực, còn tưởng mình đã ngủ thẳng đến hôm sau.

“Mấy giờ rồi mấy giờ rồi?” Trần Ý An nhìn thấy Hoắc Thanh Lan đang thức thì nhẹ nhàng thở ra, lần mò điện thoại, không tìm được.

“Bảy giờ tối.”

“Anh ngủ chưa thế?” Trần Ý An như đang kiểm tra bài về nhà.

“Chưa,” Hoắc Thanh Lan nói, “Có tuổi rồi, ngủ ít.”

Trần Ý An cứ có cảm giác anh đang kể chuyện cười nhạt, lại như đang trêu chọc cô còn trẻ đặt đầu xuống giường là ngủ được ngay, cô ngồi dậy, vươn vai duỗi eo, “Đúng đó, vậy nên nói người trung niên mới thích hợp để đi học, dậy sớm ngủ sớm ngủ ít.”

“Nói luyên thuyên,” Hoắc Thanh Lan đưa quần áo cho cô, “Dậy ăn cơm.”

Trần Ý An thở dài, “Ôi, mai phải về đi làm rồi, yêu đương công sở thật đáng thương.”

“Sắp đến kỳ nghỉ rồi.” Hoắc Thanh Lan nhắc cô.

Hai mắt Trần Ý An sáng bừng, nhớ đến lúc trước Hedy bấm ngón tay tính đến ngày nghỉ, gì mà sau lễ làm mấy ngày nữa là lại có ngày nghỉ, rồi sau ngày nghỉ làm việc thêm mấy ngày nữa là lại có kỳ nghỉ ngắn vân vân, đúng là cuộc sống luôn ngập tràn hy vọng!

Trước Tiếp