Đêm Vượt Sóng - Mạnh Ngũ Nguyệt

Chương 56

Trước Tiếp

Ngày đó Trần Ý An về đến nơi đã là chiều mùng Tám, cô báo trước là sẽ đến hơi muộn, mấy người Hedy đều tỏ ra thông cảm, dù sao vé tàu xe sau Tết rất khó mua, còn nói hôm nay có không ít đồng nghiệp đến muộn.

Trần Ý An nghe vậy mới hơi yên tâm, Hoắc Thanh Lan đưa cô về nhà thu dọn vài món đồ dùng cá nhân và quần áo để thay, may mà lúc quay về Cù Dĩnh và Ôn Thần đều không có nhà, cô bỗng có cảm giác chột dạ như đang lén gia đình yêu sớm, trong lúc thu dọn đồ còn thầm nghĩ sẽ không ở chỗ của Hoắc Thanh Lan quá lâu.

Chắc khoảng một hai tuần là cùng.

Trần Ý An sợ hai người họ lo lắng, nhắn vào nhóm chat nói đi công tác hai ngày, bảo họ không cần để cửa cho cô.

Lúc cô vịn lan can khập khiễng đi xuống, nhìn thấy Hoắc Thanh Lan đứng đó, bên cạnh là chiếc xe màu đen, cô của khi đó lại không có quá nhiều mong đợi hay vui mừng.

Cô cũng không biết tâm trạng này của mình là gì.

Dường như bọn họ đã gần nhau hơn một chút, nhưng cô vẫn luôn muốn giữ lại một khoảng cách đủ an toàn.

Hoắc Thanh Lan cũng không ép cô quá phụ thuộc vào mình, chân Trần Ý An đã được bó bột, có nạng, ra vào lên xuống đều có thang máy, quãng đường không xa thì cô nhảy lò cò một chân là được.

Hoắc Thanh Lan như đã biến thành nàng tiên ốc bí ẩn, anh đẩy đi những công việc không quá cấp thiết, buổi sáng có bữa sáng thanh đạm mà giàu dinh dưỡng, buổi trưa cô ăn ở nhà ăn của công ty, bữa tối đều là Hoắc Thanh Lan đặt sẵn cho cô.

Sau khi đi làm lại, tổ bọn họ mở một buổi họp khởi động lại công việc.

Rất bất ngờ, kế hoạch Băng thành của tổ Trần Ý An trở thành con át chủ bài, chỉ trong mấy ngày đã bùng nổ, kế hoạch marketing cấp A lại tạo ra doanh thu bằng với dự án cấp S, đương nhiên Trần Ý An biết đây là kết quả của sự phối hợp của cả đội, đặc biệt là loạt video của đám người Trần Dục, khi kết quả marketing của dự án Băng thành hiện lên màn chiếu trong phòng họp, những con số khổng lồ ấy vượt xa mức cô từng dự đoán, khiến cô có hơi chấn động, nhưng nhiều hơn vẫn là cảm thấy mình may mắn, dù sao Hedy đã nói rồi, những thứ như lượt tương tác này, còn phụ thuộc cả vào ý trời.

Ngược lại thì kế hoạch Tam Á liên tiếp xảy ra vấn đề: Tỷ lệ đánh giá tốt của khách sạn giảm, mức độ hài lòng của khách hàng giảm, lưu lượng khách bị thất thoát một phần, doanh thu giảm 9%.

Bọn họ cũng không có nhiều thời gian để ăn mừng, Hedy vốn muốn tổ chức một buổi liên hoan tổ, nhưng Max không uống rượu, Trần Ý An lại bị thương, vậy đó, chúc mừng gì đó bỏ hết.

Tan họp, Hedy huých nhẹ tay cô, “Mới nghe được tin này hay ho nè.”

“Dạ?” Trần Ý An nghiêng người, “Ai ngoại tình hay cặp nào làm hoà sao chị?”

“Ôi cái con bé này, nghĩ đi đâu vậy,” Hedy nói, “Dự án Băng thành của chúng ta ấy, chẳng phải lúc đó Henry đã làm kế hoạch chiêu thương cho thành phố sao, hình như nhờ vậy mà có hy vọng được thăng chức rồi, anh ấy đã ở vị trí này năm năm, xui rủi thế nào mà mãi chưa thăng chức, năm nay cảm giác anh ấy cứ kỳ kỳ…”

“Kỳ kỳ là sao ạ?”

“Thì, ừm, ở cấp bậc này của Henry nếu cứ mãi không được thăng chức thì bên ngoài nhất định sẽ có công ty đưa ra đãi ngộ cao hơn một bậc để kéo anh ấy qua, có lẽ Henry cũng từng do dự, dù sao hợp đồng làm việc ở cấp bậc này của anh ấy có thỏa thuận cạnh tranh, rồi đủ thứ không phù hợp, nhưng có dự án Băng thành này thì Henry sẽ là người được hưởng lợi trực tiếp… Nghe nói phía sau còn kéo được khá nhiều đầu tư của các thương hiệu thành phố, giá trị lợi ích này đủ để Henry thăng chức rồi.”

“Nếu Henry thăng chức thì mình có phải đổi sếp không ạ?”

“Còn phải xem nữa, nếu dựa theo tiêu chuẩn thăng chức trước giờ của tập đoàn Kenton thì khả năng anh ấy thăng chức gần như là tám chín phần rồi, chỉ cần nửa đường không nhảy ra một Trình Giảo Kim(*) là được. Thăng chức thì hoặc là tiến cấp về mặt kỹ thuật, anh ấy có thể lựa chọn tiếp tục ở vị trí này nhưng với mức đãi ngộ cao hơn, hoặc là lên tầng quản lý, lên quản lý thì sẽ được điều đi chỗ khác.”

(*) đại khái ông Trình Giảo Kim này là một nhân vật trong truyện (lấy cảm hứng từ nhân vật có thật), ổng có tuyệt chiêu “ba búa đoạt mạng”, mà ổng cũng chỉ biết đúng ba chiêu đó hay sao ấy nên phải dùng đúng 3 chiêu đó để hạ đối thủ luôn, hoặc là chờ đối phương đuối sức kiểu kiểu vậy rồi mới thình lình nhảy ra dùng 3 chiêu để kết liễu (đoạn này tui không chắc lắm nên mọi người đọc tin 50:50 thôi nha : 3), tóm lại là ý chỉ một chuyện bất ngờ xảy ra khiến người ta trở tay không kịp, thay đổi hướng đi ban đầu, Henry có thể đã nắm chắc 9 phần được thăng chức nhưng nếu bất ngờ có ai đó hớt tay trên mất vị trí thăng chức đó thì ổng xong.

“Henry cũng khá tốt, chị nghĩ liệu anh ấy có đi không ạ?”

“Không biết nạ,” Hedy đáp, “Đôi khi ở một vị trí quá lâu có thể sẽ cảm thấy không còn không gian phát triển, chị đang nói kiểu như Henry nha.”

Trần Ý An chỉ thấy Henry rất giỏi, là một cấp trên rất có năng lực, lại chưa từng gây áp lực cho cấp dưới, cũng không bao giờ trút giận lên bọn họ.

Nghe nói cấp trên của bộ phận Khách sạn bên cạnh thì hở ra là nổi nóng, còn được được đặt cho biệt danh là “Diệt Tuyệt đại sư huynh”.

(*) chắc là lấy cảm hứng từ danh hiệu Diệt tuyệt sư thái? Một nhân vật trong Ỷ thiên đồ long ký, nói chung là rất ghê gớm, mọi người đọc truyện Trung mà thấy học sinh đặt biệt danh cho cô giáo mình là Diệt tuyệt sư thái thì hiểu đó : D

Dự án Băng Thành tạm thời kết thúc, nhưng công ty có ý định đưa Băng thành thành dự án duy trì để marketing lâu dài trong tương lai, chỉ là Trần Ý An vẫn chưa nghĩ ra trọng tâm marketing tiếp theo là gì, dù sao vào mùa xuân thì cũng không còn các tác phẩm điêu khắc băng nữa.

Hedy gửi cho cô thứ tự các dự án marketing tiếp theo, sang xuân, chủ yếu là kỳ nghỉ ít đi, nên sau đó đều là những dự án nhỏ cấp B, cấp C.

Sau buổi họp hôm đó, theo lệ vẫn phải làm một buổi tổng kết đánh giá, Hedy gửi PPT đánh giá đã làm xong cho Trần Ý An, Trần Ý An xem qua một lượt không thấy có vấn đề gì, nhưng lúc chuẩn bị đóng lại thì đột nhiên nhìn thấy Hedy viết trên trang bìa: Người lập kế hoạch chính của dự án: Trần Ý An (Lilian).

Trần Ý An đập đập cánh tay Hedy, “Chị quên ghi tên mình với Max ạ, để em thêm vào nhé.”

Hedy ngăn cô lại, “Đừng, không sai đâu, trang hai có rồi.”

Trần Ý An không hiểu, “Vì sao ạ? Dự án này là chúng ta cùng làm mà.”

Hedy nói, “Vì chị với Max không có ý định thăng chức, bọn chị chỉ muốn làm biếng thôi, với nói gì thì nói cũng đã là nhân viên lâu năm rồi, không muốn tiếp tục phấn đấu nữa, nhưng em thì khác, tiềm năng của em còn lớn lắm bé à, năm nay vẫn còn cơ hội thăng chức, nếu em đăng ký tham gia xét thăng chức thì thì dự án này sẽ có tác dụng.”

Nghe xong những lời ấy, Trần Ý An há miệng, lại phát hiện khoé mắt mình cay cay, Hedy thấy vậy vội giơ tay làm động tác Stop, “Chị đây không rảnh an ủi bé đâu nhé, trong tay chị còn cả đống việc đây này, muốn khóc thì tự đi vào nhà vệ sinh khóc rồi quay lại gửi số liệu PDF này cho chị.”

Trần Ý An phì cười, lau lau nước mắt rồi cúi đầu tiếp tục làm việc.

Có lẽ là vì gần đây được ăn ngon uống đủ, Trần Ý An cảm thấy chân mình hồi phục khá tốt, cuối tuần Hoắc Thanh Lan đưa cô đến bệnh viện tái khám, bác sĩ chụp phim, nói phục hồi rất tốt, đúng ngày đi khám lại là được.

Ra khỏi bệnh viện, trời trong nắng đẹp.

Tâm trạng Trần Ý An cũng rất tốt, nhất là số liệu kết thúc của dự án Băng thành trước đó rất đẹp, cô đơn giản là vui vẻ vì mình có thể hoàn thành công việc này một cách trọn vẹn.

Hoắc Thanh Lan nói, thấy cô hồi phục không tệ, cho phép cô chọn hôm nay ăn gì.

Trần Ý An nghĩ ngợi nửa ngày, cuối cùng chỉ nghĩ ra được Haidilao luôn náo nhiệt.

Hoắc Thanh Lan chiều theo ý cô, mở bản đồ trên điện thoại tìm một quán Haidilao gần nhất rồi lái xe đưa cô qua.

Tuy là buổi sáng nhưng trong quán vẫn có khá đông người, đặc biệt còn có một bàn đang tổ chức sinh nhật, nhân viên cầm bảng hát bài chúc mừng sinh nhật, cực kỳ sôi động.

Trong lúc Hoắc Thanh Lan gọi món, Trần Ý An nói đi pha nước chấm cho anh, anh nhìn cô khập khiễng, nhảy nhảy đi về phía trước, không nhịn được hỏi, “Có được không đó?”

“Được mà.” Trần Ý An chỉ chống một cái nạng, đi làm mẫu một vòng quanh anh, “Cực kỳ vững luôn.”

Lúc này Hoắc Thanh Lan mới để cô đi.

Chống nạng rốt cuộc vẫn không tiện lắm, Trần Ý An định chia làm hai chuyến, may có nhân viên nhiệt tình giúp cô bưng hai bát tráng miệng.

Lần trước chia sẻ xong không được vui lắm, lần này Trần Ý An không nghĩ nhiều nữa, cô vén mấy sợi tóc dài ra sau tai, “Dự án lần này của em có phải làm rất tốt không?”

“Độ hoàn thành rất cao,” Lần này Hoắc Thanh Lan không keo kiệt lời khen, “Nếu tháng này bắt đầu xét thăng chức, em hẳn có thể thăng lên cấp nhân viên ưu tú, lên cấp nhân viên thâm niên còn thiếu một dự án nữa, nhưng nếu số liệu đều đẹp hơn nhiều mức tiêu chuẩn, có lẽ cũng có thể phá lệ lên được.”

“Vậy em còn cách cấp của Henry xa không?”

“Chỉ cần chịu cố gắng, việc gì cũng có hy vọng,” Hoắc Thanh Lan nói, “Không phải là không thể.”

Trần Ý An cong môi cười, hỏi công việc của anh dạo này thế nào, Hoắc Thanh Lan nói vẫn vậy thôi, rồi dừng lại hai giây, nói tiếp, “Có một dự án đầu tư thành phố không thuận lợi cho lắm, hơi thấp hơn mức kỳ vọng, năm nay tầng quản lý còn phải tiếp tục thay đổi, vốn dự kiến hoàn tất chuyển giao trong hai năm, nhưng hiện tại có hai quản lý yêu cầu mức bồi thường rất cao, nên có thể phải đi theo quy trình kiện tụng. Một số vị trí quản lý khác thì hiện chưa có ứng cử viên thật sự phù hợp.”

Trần Ý An không hiểu mấy thứ này, cô chỉ biết công việc của Hoắc Thanh Lan không quá thuận lợi.

Hoắc Thanh Lan nói xong, phát hiện Trần Ý An ngồi đối diện nhìn anh không chớp mắt, trước giờ cô chưa từng che giấu cảm xúc của mình, anh nhìn ra được, cô không hiểu những thứ đó.

Anh vừa định đổi chủ đề, thì Trần Ý An đã gắp một miếng sách bò thả vào nồi, đếm tám giây rồi vớt ra bỏ vào bát anh.

“Vậy anh cũng phải cố lên nhé, ăn một bữa lẩu, không có chuyện gì là không giải quyết được(*).”

(*) câu này khá nổi tiếng trên mạng nè, cảm giác như một kiểu slogan, không gì mà một nồi lẩu không thể giải quyết kk~

Khi đó, Hoắc Thanh Lan ngồi đối diện cô, nhìn Trần Ý An rất nhiệt tình cho thịt bò béo ngậy và thịt cừu lần lượt vào nửa cay và nửa cà chua, cô tích cực nhúng đồ ăn, bên cạnh là nhân viên nhiệt tình giúp rót nước và vớt đồ.

Cô ngồi đó, sáng rực lấp lánh.

Như một mặt trời nhỏ.

Hai người ra khỏi quán lẩu, lại tiện đường đi xem một bộ phim.

Về đến nhà, Hoắc Thanh Lan nấu một nồi canh thanh đạm, hôm nay Trần Ý An ăn hơi nhiều, ngồi trên ghế sô pha xoa xoa bụng, “Mấy thứ đồ nướng và lẩu này, lúc chưa ăn thì nhớ lắm, ăn xong thì ngán liền mấy ngày, nhưng vẫn ăn mãi không chán.”

Hoắc Thanh Lan sợ cô ăn quá no, đề nghị đi dạo cho tiêu thực.

Chân Trần Ý An cũng không đi lâu được, Hoắc Thanh Lan bèn đẩy một chiếc xe lăn trong gara ra.

Lúc này Trần Ý An không từ chối, “Lúc ít người em có thể đi một xíu.”

Thế là Hoắc Thanh Lan đẩy cô, men theo con đường nhỏ bên trong Tây Giao chậm rãi đi về phía trước, cô cảm thấy nơi này rất yên tĩnh, đường đi cũng yên tĩnh, đa số nhà đều không có người ở, chỉ có vài nhà bật đèn.

Cô thấy một khu vườn nhỏ, bên trong trồng đủ loại hoa, trong đình còn đặt một cây đàn.

Cô còn thấy sân của một nhà nọ bày rất nhiều chậu hoa cẩm tú cầu, hương hoa ngập tràn.

(*) đây là nhà của 2 cặp khác mà tác giả viết đó : D

Cô bỗng cảm thấy, Tây Giao giống như một khu vườn lãng mạn.

“Hoắc Thanh Lan, anh cũng trồng hoa đi, hợp với con chim kia lắm, chim hót hoa thơm nè,” Trần Ý An nói, “Nhưng nên trồng hoa gì bây giờ?”

Trước Tiếp