Đêm Vượt Sóng - Mạnh Ngũ Nguyệt

Chương 23

Trước Tiếp

Trần Ý An lúc này thật sự không có thời gian cũng chẳng có sức mà ngồi đoán xem thái độ hôm đó Hoắc Thanh Lan rốt cuộc có ý gì, cô sắp xếp lại những việc cần làm, mỗi ngày đều nghiêm khắc dựa theo đúng kế hoạch đó mà làm, cô vẫn tăng ca đến mười một rưỡi, chỉ là lần này khi cô bận rộn xong, phòng làm việc của Hoắc Thanh Lan đã tắt đèn từ lâu, Trần Ý An nghĩ vậy cũng tốt, cô đỡ phải suy nghĩ lung tung, nếu không cứ mười một rưỡi ngẩng đầu nhìn thấy anh, lòng cô lại sinh ra mấy thứ mong chờ kỳ lạ.

Kế hoạch marketing của Trần Ý An tiến triển khá thuận lợi, bên quảng cáo đã chốt được chủ đề, đi theo con đường văn nghệ, lãng mạn, tập trung vào những nhóm nhỏ thị hiếu, quyết định xong những blogger có lượng theo dõi ổn định trên các nền tảng để hợp tác, căn cứ theo phong cách riêng của từng blogger để quay video quảng bá.

Cô vừa chạy qua chạy lại mấy đầu, vừa không quên nghe thêm ý kiến của Hedy và Max, hai người họ đều rất tin tưởng cô.

Tám giờ tối thứ sáu, Hedy có hẹn, Max thì tan làm đi đón vợ, Trần Ý An cũng không còn nhiều việc cần xử lý, thế là dứt khoát đeo tai nghe rồi mở cửa sổ soạn văn bản. Một tháng ở Kenton Trip là quãng thời gian đặc biệt nhất trong đời cô, cô vốn đã mê du lịch, thi thoảng sẽ đăng vài tấm ảnh du lịch lên Weibo, chỉ là khi ấy vừa không có thời gian lại không đủ kiên trì, chưa từng viết một cái chia sẻ kinh nghiệm du lịch nào cho ra hồn.

Buổi nói chuyện với Hoắc Thanh Lan hôm đó đã mang đến cảm hứng rất lớn cho cô, cô đăng ký một tài khoản Weibo mới, tính toán sẽ chia sẻ kinh nghiệm du lịch, đăng những bộ ảnh phong cảnh của một vài thành phố mình từng đi qua.

Đã nói là làm, cô tìm lại bản đồ mình chuẩn bị ngày hôm đó, dựa vào tuyến đường này soạn ra một bản chia sẻ kinh nghiệm chi tiết đầy đủ từ A đến Z, chỉnh sửa xong mấy tấm ảnh, rà lại một lượt không có vấn đề gì mới bấm đăng.

ID weibo là Nhật ký du lịch của Trần –.

(*) Chỗ này nguyên văn tác giả để hai dấu gạch ngang chắc kiểu giấu tên í

Trần Ý An vừa nghe nhạc vừa gõ chữ, bỗng nhiên có người vỗ nhẹ lên vai, cô giật mình tháo tai nghe, đóng cửa sổ soạn thảo văn bản, quay đầu nhìn thấy là Bella thì không khỏi khẽ thở ra, “Sao thế?”

Bella kéo ghế của Hedy qua ngồi xuống, “Cậu có đang bận không?”

“Không bận,” Trần Ý An niềm nở đáp, “Có chuyện gì sao?”

“Linda bận quá, có mấy chỗ mình không chắc lắm, có thể hỏi cậu không?” Bella nhìn như cô bé nhân viên thực tập hiền lành, lúc nói chuyện còn không dám nhìn thẳng vào mắt cô, cũng đúng, tổ của Linda toàn là nhân viên lâu năm, chẳng ai muốn tốn thời gian dẫn dắt cho một nhân viên thực tập.

“Được chứ.” Trần Ý An thật lòng muốn giúp, “Cậu hỏi đi.”

“Tổ bọn mình phụ trách dự án marketing cho thành phố Tô Châu, hiện tại mình vẫn chưa nắm được trọng điểm và cách làm, có thể tham khảo kế hoạch bên Thanh Đảo các cậu không?”

“Chắc là không tham khảo được đâu,” Trần Ý An nói. “Phong cách và định vị của hai thành phố khác nhau hoàn toàn, Tô Châu chắc chắn là thiên về kiến trúc và cảnh vườn, hợp làm theo cách truyền thống hơn. Thanh Đảo thì ít địa điểm du lịch về lịch sử, chênh lệch rất lớn.”

“Vậy cậu có sổ ghi chép gì đó… mình mượn tham khảo xíu được không?”

“Ờm, tổ bên cậu không đi hội chợ thương mại của thành phố à?”

“Có chứ, nhưng mà cũng chỉ có lãnh đạo phát biểu, ăn uống, tham quan, hết rồi.”

Bella nói thế.

Thực tế buổi hội chợ thương mại mà Trần Ý An tham gia cũng giống như vậy, lãnh đạo phát biểu, ăn uống, tham quan. Trong đó các bên đối tác sẽ đến phát các tài liệu hợp tác, mà Trần Ý An luôn nắm bắt từng cơ hội, nhớ kỹ từng điểm quan trọng, ghi lại những chính sách mà thành phố đang hỗ trợ…

Những thứ đó Bella đều không ghi lại.

“Khách sạn thì sao?” Trần Ý An cố gắng giúp gì đó, “Cậu đã sàng lọc các khách sạn chưa?”

“Vẫn mấy đối tác cũ, không thêm khách sạn mới vì sợ rủi ro.” Bella do dự nói, “Có mấy khách sạn mới chấp nhận đưa ra ưu đãi, nhưng vì chưa hợp tác lần nào nên đã từ chối.”

“Là khách sạn E. Stella với Bác Mạn đúng không?”

“Sao cậu biết?”

“…” Trần Ý An im lặng.

Hai khách sạn ấy chính là những cái tên mà Hoắc Thanh Lan từng nhắc đến, tuy là khách sạn bình dân hơn nhưng đều nằm dưới trướng chuỗi khách sạn 5 sao cao cấp nào đó, sau này họ sẽ thông qua thử nghiệm ban đầu đưa dòng cao cấp vào thành phố, chọn hợp tác sớm với khách sạn mới có lợi, một là mở đường cho sau này, hai là khách sạn mới dễ nhận được ưu đãi.

Trước đây Trần Ý An còn chưa hiểu lối tư duy của Hoắc Thanh Lan, anh nói gặp cơ hội thì phải nắm lấy.

Khi đó Trần Ý An còn nghĩ, sao anh biết cơ hội sẽ đến chứ.

Cho đến bây giờ cô mới hiểu, cơ hội lúc nào cũng xuất hiện, chỉ là bạn có tận dụng được hết chúng hay không thôi.

Cô và Bella trải qua quy trình giống hệt nhau, nhưng lại đưa ra lựa chọn hoàn toàn khác nhau.

Phương án của Thanh Đảo và Tô Châu chỉ cách nhau một ngày, giờ đổi cũng không kịp, huống hồ Trần Ý An không nắm được chi tiết về kế hoạch Tô Châu, cô chỉ có thể nói, “Vậy cậu cứ làm chắc phần sẵn có đi, marketing truyền thống mà không xảy ra sai sót thì vẫn có thể yên tâm.”

Bella nhìn cô, im lặng một lúc, sau đó gật đầu, nói mình sẽ về suy nghĩ thêm.

Trần Ý An tiếp tục bận rộn công việc của mình, Bella còn nhắn weixin hỏi cô thêm vài vấn đề, muốn tham khảo Trần Ý An nghĩ thế nào, thật ra Trần Ý An không muốn trả lời cho lắm, sợ suy nghĩ của mình sẽ ảnh hưởng đến cô ấy, nhưng Bella kiên trì muốn nghe, nói biết đâu sẽ được gợi ý gì đó, Trần Ý An do dự mãi, cuối cùng vào mạng nội bộ của công ty gửi mấy file PDF cho cô ấy, khi đó hoàn toàn là do thói quen mà thuận tay gửi bản sao luôn cho Eric.

Dù sao anh cũng chẳng xem những bức mail không liên quan.

Trần Ý An gửi xong thì quăng chuyện đó ra sau đầu, theo sát tiến độ của bản thân, khi kế hoạch bắt đầu chính thức chạy phân bổ, cô thậm chí không còn căng thẳng như trước nữa.

Giống như lúc nộp hồ sơ vậy, nộp xong là xong, sau đó có lo lắng cũng vô dụng.

Trần Ý An tan làm đi ra ngoài, cô ngước nhìn bầu trời, đã gần cuối tháng mười hai, sắp đến lễ Giáng Sinh rồi, sau đó sẽ bước sang năm mới.

Một vài trung tâm thương mại lớn đã bắt đầu khởi động các hoạt động nhân dịp lễ Giáng Sinh.

Kế hoạch marketing có khoảng một tuần để dự đoán tỷ lệ đầu tư và thu về, Hedy và Max đề xuất kéo dài thời gian theo dõi thêm một tuần nữa, vì Giáng Sinh và Tết Dương lịch liền kề nhau, nếu giữ được độ nóng của chiến dịch xuyên suốt qua hai dịp đó thì coi như an toàn rồi, về kết quả thực tập, thì chắc tháng một sẽ có.

Cô biết rõ tầm quan trọng của bản kế hoạch này, cô chỉ có thể chắc chắn một điều, cô đã cố hết sức mình, nếu lợi nhuận thấp hơn tổ của Linda, thì cô cũng không còn cách nào khác.

Hai ngày trước lúc phân bổ, dữ liệu phản hồi tạm ổn, ít nhất là đạt được mức trục hoành mà Trần Ý An dự đoán, trong hai ngày cũng đã có những khách hàng đầu tiên sử dụng mã ưu đãi, Trần Ý An tập trung canh dữ liệu và phản hồi, rất nhanh đã thấy một bình luận phàn nàn đầu tiên, Trần Ý An lập tức để bộ phận CSKH của nền tảng xử lý, may mắn chỉ là hiểu lầm, mọi chuyện đã được giải quyết ổn thoả.

Hedy bảo cô không cần căng thẳng quá như thế, cần làm gì thì làm đó là được, cô cũng gật đầu vâng dạ, nhưng trong lòng thì lúc nào cũng như có gì đó treo lơ lửng.

Đến gần lễ Giáng Sinh, Henry nhận được một bức mail tố cáo nặc danh.

Sau khi nhận được bức mail, Henry lập tức chuyển tiếp cho Hoắc Thanh Lan.

Mà lúc đó, Hoắc Thanh Lan đang đi công tác ở thành phố khác, trên đường ra sân bay, anh mở mail ra xem: Có người tố cáo Trần Ý An làm nghề tay trái trên mạng.

Kèm theo một tài khoản Weibo: Nhật ký du lịch của Trần –.

Hoắc Thanh Lan bấm vào xem, tài khoản mới lập chưa được mấy ngày, tấm bản đồ chi tiết quá mức kia vô cùng quen thuộc, mới lập có năm ngày đã đạt một nghìn người theo dõi.

Có thù oán gì đây.

Thủ đoạn nho nhỏ này, Hoắc Thanh Lan chẳng cần nghĩ cũng biết là ai làm: Nhóm marketing chỉ có ba thực tập sinh, chàng trai kia khá tự cao tự đại, làm việc không tới nơi tới chốn, rõ ràng đang gom hồ sơ để đi nơi khác.

Còn lại cũng chỉ có một người kia.

“Tình hình tỷ lệ đầu tư và thu về bên kế hoạch marketing Tô Châu thế nào rồi?” Hoắc Thanh Lan gọi cho Henry.

“Bình thường thôi, kế hoạch đó làm đúng theo phương pháp truyền thống, không chênh lệch nhiều với dự đoán của chúng ta, kỳ nghỉ Giáng Sinh và Tết Dương lịch đã gần kề, tới đó là có thể thấy rõ kết quả thôi.”

“Cùng mức ngân sách, cùng hệ quy chiếu,” Hoắc Thanh Lan nói. “Cậu thấy vậy có tính là làm nghề tay trái không?”

“Đương nhiên là không.” Henry thẳn thắn đáp, “Không phụ thuộc gì với lợi ích công ty chúng ta, chỉ là chia sẻ cá nhân, công ty cũng không có quy định cấm nhân viên làm blogger, chỉ cấm lợi dụng công ty để kiếm tiền.”

“Ừ, nhưng đã nộp đơn tố cáo thì phải theo quy trình,” Hoắc Thanh Lan nói. “Không cần biết thế nào, Trần Ý An đều phải nghỉ ba ngày, nhanh chóng xử lý đi.”

Henry tỏ ý đã hiểu, lập tức tạo một nhóm thảo luận rồi kéo Hedy và Max vào, giải thích tình huống và hướng xử lý, Hedy và Max đều ngạc nhiên, Trần Ý An cũng chỉ sững người một giây, lập tức đã có đáp án trong lòng.

Cô không phản đối gì quyết định này, thậm chí vẫn rất lạc quan mà nói với Hedy, “Được nghỉ ba ngày có lương đó chị, trúng luôn dịp Giáng Sinh, bận rộn quay cuồng nhiều ngày như vậy rồi, em đi xả hơi thôi, thuận tiện nghĩ ý tưởng cho chiến dịch năm mới của chúng ta.”

“Được đó bé, lạc quan như thế, chứ chị cũng bị giật mình đây,” Hedy thấy cô không sao mới yên tâm, “Chỗ công sở không thiếu đám tiểu nhân giở trò sau lưng, em bị thế này đã là gì, ngày xưa chị Hedy của em còn bị tố cáo bán tài liệu công ty trục lợi cơ, nhưng mình không làm thì có gì phải sợ!”

“Đúng đó, chính không sợ tà,” Max nói, “Ôi dào chẳng có gì đâu!”

Trần Ý An cũng không lo lắng, cô gật đầu, nói với Henry, “Sếp cần xác minh gì thì cứ xác minh đi ạ, theo quy trình là được.”

“Cứ coi như cho em nghỉ ba ngày,” Henry nói. “Nghỉ ngơi đi.”

Trần Ý An dọn bàn làm việc, cô quay đầu lại nhìn, Bella vừa rồi còn ngồi ở bàn làm việc đã không thấy bóng dáng.

Cô cũng không thất vọng hay khó chịu gì cả, không đáng.

Làm việc thì phải dùng thực lực của chính mình, làm mấy trò mờ ám sau lưng chỉ khiến người khác coi thường mà thôi.

Hôm Bella tìm đến, cô chỉ nghĩ Bella không quá chú tâm học hỏi xung quanh, dù sao cùng một lịch trình, Trần Ý An có thể làm được mười hai phần, Bella lại chỉ làm được bốn phần, ý trời đã là chênh lệch, giờ còn làm trò vô nghĩa này sau lưng cô.

Coi như cô uổng phí lòng tốt, uổng công đã thương hại cô ta.

Cô cảm thấy, cô đã cố gắng hết sức, thứ thuộc về cô thì sẽ vẫn là của cô, có giở trò gì cũng đừng mong cướp được của cô.

Trước Tiếp