Đêm Vượt Sóng - Mạnh Ngũ Nguyệt

Chương 14

Trước Tiếp

Đường Cầm Tự không rộng, nhưng gần đó có nhiều điểm du lịch, Bảo tàng Hải quân gì gì đó, vân vân, rồi đi theo con đường này sẽ đến Cầu tàu.

Hoắc Thanh Lan hỏi cô, “Mặt trời lặn vào tầm bốn rưỡi, em có muốn ghé chỗ khác đi dạo trước không?”

“A! Được đó ạ,” Trần Ý An cấp tốc mở bản đồ, xem những điểm mình đánh dấu trong đó, “Vậy chúng ta đi Công viên Tiểu Ngư Sơn trước.”

Hoắc Thanh Lan không có ý kiến gì, chỉ là thấy người này thật kỳ lạ, thời buổi điện tử thông tin rồi mà vẫn mang theo bản đồ giấy bên mình, nhỡ đâu bản đồ chưa kịp cập nhật lại tình hình giao thông thì sao!

“Thì kết hợp cả hai xem là được ạ,” Trần Ý An nhìn ra ngoài cửa sổ xe, “Hồi trước lúc đi học, anh Google Maps chỉ đường cho em lên thẳng cầu vượt, hại em phải đi bộ trên đó nửa ngày mới xuống được.”

(*) như bên mình hay gọi là chị gg ấy thì chắc ẻm dùng giọng nam chỉ đường nên gọi anh : D

Khu thắng cảnh Tiểu Ngư Sơn này không lớn, chỉ là một ngọn núi thấp, nhưng có thể phóng mắt ngắm nhìn toàn cảnh Thanh Đảo.

Đang là thời điểm đẹp nhất trong ngày, tuy là mùa đông nhưng trời trong nắng ấm, những mái nhà đỏ nhấp nhô nối dài, xa xa là biển xanh, bầu trời và mặt nước giao nhau, quảng trường Ngũ Tứ, trung tâm Thuyền buồm Olympic…

“Giống hệt mấy mái nhà đỏ ở Hạ Môn.” Trần Ý An vịn lan can cảm thán, hít sâu một hơi gió biển trong lành, tâm trạng không hiểu sao tốt hẳn lên, một nơi không có trần nhà, phong cảnh trải rộng, luôn có thể khiến người ta cảm thấy thả lỏng thoải mái.

“Nền văn hóa và lịch sử khác nhau,” Hoắc Thanh Lan đứng sóng vai cô, cùng tựa vào lan can hóng gió, gió đông lành lạnh, may là có nắng, “Thanh Đảo từng bị Đức và Nhật Bản chiếm đóng, cho nên có rất nhiều kiến trúc mang phong cách Châu Âu, vài năm trước có một trang web từng marketing vùng này bằng cụm từ Thụy Sĩ của phương Đông.”

Sách giáo khoa lịch sử hiếm khi nhắc đến những chuyện như vậy.

Trần Ý An rất hứng thú, Hoắc Thanh Lan bèn chọn vài chuyện kể cho cô nghe.

Mấy ông lớn tuổi nhận chụp ảnh gần đó nghe được, thi thoảng cũng góp thêm vài câu.

Trần Ý An khoanh tay đứng bên cạnh anh, ánh mắt đặt trên người Hoắc Thanh Lan.

Tuy trong công ty thường nghe không ít lời than về vị sếp mới, phần lớn đều là quản lý hà khắc, người theo chủ nghĩa cầu toàn, cuồng tăng ca, yêu cầu khắt khe, khó giao tiếp.

Cô nghĩ, không phải vậy đâu.

Có lẽ vì cô từng thấy Hoắc Thanh Lan khi không ở phòng làm việc, anh cũng có hơi ấm.

Không lạnh lùng như vậy.

Lại còn cực kỳ giỏi giang.

Bốn giờ, Hoắc Thanh Lan lái xe đưa cô đến đường Cầm Tự, đây là địa điểm du lịch đứng đầu, nhưng vì mùa đông lạnh lẽo nên không đông người lắm.

Cũng không dễ đậu xe, Hoắc Thanh Lan đành cho đậu xe ngay bên đường.

Cô đứng trên đường to nhìn quanh.

Những con hẻm nhỏ hẹp, ven đường có nhiều sạp bán ốc biển, vỏ sò, khoai nướng vân vân.

Chờ Hoắc Thanh Lan đậu xe một lát bắt đầu thấy hơi lạnh, cô lại quên mang găng tay, thế là đưa tay lên miệng hà hơi cho ấm.

Chưa đầy ba phút sau, Hoắc Thanh Lan đưa qua một cốc nước lê nóng mua từ quán ven đường.

Lòng bàn tay ấm lên.

Cô và Hoắc Thanh Lan chậm rãi đi dọc theo đường Cầm Tự, cô thi thoảng dừng lại chụp vài tấm ảnh, Hoắc Thanh Lan không biết, tay đút túi đi trước.

Tay giữ ống kính không vững, chụp ra một bóng lưng mơ hồ, nhưng vẫn nhìn ra dáng dấp cao lớn và khí chất ưu việt.

Trong đầu Trần Ý An bỗng lóe lên cái này cái kia.

Cô rất tích cực tham gia vào các hoạt động của chuyến đi công tác này.

Gió trên đường Cầm Tự rất dịu dàng, tiếng sóng liên tiếp va vào đá, hai người cứ thế lặng im mà đi, đến Cầu tàu, người đông hơn, khung cảnh cũng lãng mạn hơn.

Vô số hải âu lượn vòng trên không, tiếng kêu vang hòa với tiếng còi tàu ở phía xa và tiếng sóng tầng tầng lớp lớp, tạo nên bản nhạc tự nhiên khiến người nghe cực kỳ thư thái.

Có du khách chụp ảnh, cho hải âu ăn, một nắm vụn bánh mì tung ra, đàn chim lao tới rồi lại tản đi.

“Muốn cho ăn không?” Hoắc Thanh Lan hỏi, tay vẫn đút trong túi áo, thấy Trần Ý An xem hải âu một lúc lâu.

“Một tệ một túi.” Bác gái bán bánh mì nói.

Trần Ý An hào phóng móc ra năm tệ, mua liền năm túi, chia cho Hoắc Thanh Lan hai túi.

Cô dạy anh đặt bánh mì trong lòng bàn tay, biết đâu hải âu sẽ đáp xuống.

Hoắc Thanh Lan làm theo, rồi mới nhận ra dáng vẻ này đần chết đi được.

Nhưng hải âu lại rất nể mặt bọn họ, tận tâm sắm vai NPC của mình, chúng nó lượn quanh Hoắc Thanh Lan, kêu vang, rồi một con gan dạ đậu xuống lòng bàn tay anh, mổ miếng bánh rồi bay nhanh đi.

Trần Ý An nhanh tay bấm chụp, sau đó mở ra nhìn xem, “Đẹp tuyệt vời!”

Hoắc Thanh Lan cũng không quá mâu thuẫn, anh đã rút ra nửa buổi chiều hôm nay, để mặc mình thuận theo ý muốn của bản thân.

Tháng mười hai, khoảng bốn rưỡi chiều mặt trời bắt đầu lặn, Trần Ý An chọn được vị trí đẹp, nhìn trời không chớp mắt, thấy mặt trời bắt đầu chuyển sang màu vàng kim chói mắt, những tia sáng toả ra khắp bầu trời, đẹp đến không nói nên lời.

Hải âu vẫn bay lượn xung quanh, tiếng kêu vang vọng, không biết mệt.

“Đây là cảnh mặt trời lặn mà lúc trước em muốn xem nhất,” Trần Ý An nhìn không trung, bỗng có một cảm giác thoả mãn kỳ lạ, “Chuyến du lịch tốt nghiệp lần đó, em với nhóm bạn cùng bỏ phiếu, bốn phiếu đấu một, em muốn đi Thanh Đảo, nhưng bọn họ muốn đi Hạ Môn, Hạ Môn cũng đẹp, cuối cùng thì em cũng được xem cảnh mặt trời lặn ở Cầu tàu Thanh Đảo rồi. Chớp mắt một cái, đã qua nhiều năm như vậy.”

“…”

“Cho nên, chuyện muốn làm thì nên làm sớm,” Trần Ý An nói, “Nếu không nhoáng một cái đã qua mấy năm.”

“…”

“À, đứng đây tự nhiên em lại nhớ đến một bài thơ của Neruda, đôi khi tôi thức dậy lúc bình minh, ngay cả linh hồn tôi cũng còn ướt đẫm, biển ngân vang, xa xăm…”

Nửa câu sau hơi khó đọc ra, cô khẽ mím môi e hèm một tiếng.

Hoắc Thanh Lan nhìn cô đầy khó hiểu, “Đọc thơ thì cứ đọc, ngượng ngùng cái gì, nửa sau chẳng phải là: Đây là một bến cảng, ở đây, tôi yêu em sao.”

(*) trích đoạn từ bài thơ số 18 trong tập của Pablo Neruda

Trần Ý An giả vờ không nhớ, quay đi nhìn trời, mặt trời đã lặn xuống đường chân trời, chỉ còn lại một khoảng trời màu cam nhạt.

Mặt cô hơi nóng lên, bỗng như có vô số bong bóng màu hồng trôi nổi trong không khí.

Hai người tìm đại một quán sủi cảo nổi tiếng địa phương vào ăn tối, thành phố biển ấy mà, ngoài hải sản thì chính là sủi cảo thập cẩm: nhím biển, mực, cá thu đao, cá hoa vàng.

Có Hoắc Thanh Lan đi cùng, Trần Ý An mạnh dạn gọi liền mấy loại, không sợ không ăn hết.

Lại là một bữa no nê, đủ sắc hương vị.

Vé tàu của Trần Ý An khởi hành lúc tám giờ, còn vé máy bay của Hoắc Thanh Lan là mười một giờ.

Xe chạy xuyên qua khu phố sầm uất, xung quanh là ánh đèn nhấp nháy rực rỡ.

Cô nói Thanh Đảo rất đẹp.

“Vài năm nữa sẽ còn đẹp hơn,” Hoắc Thanh Lan nói, “Thành phố ven biển có vị trí đắc địa, hiện tại phát triển rất nhanh, một vài tập đoàn lớn đang cân nhắc chọn nơi này, tiềm năng đầu tư cực kỳ cao.”

“Tập đoàn Kenton cũng vậy sao?” Lại là một câu hỏi ngốc nghếch.

“Ừ.”

“Tập đoàn Kenton đỉnh ghê,” Trần Ý An bổ sung một câu, “Sếp cũng rất đỉnh.”

“…” Anh không trả lời.

Trần Ý An lại nhỏ giọng nói thêm một câu, “Em cũng muốn trở nên giỏi giang như sếp.”

“Vậy thì cố gắng làm việc đi, tập đoàn Kenton sẽ không bao giờ bạc đãi nhân viên biết nỗ lực,” khi đó là cuối năm 2013, Hoắc Thanh Lan vốn chỉ có công việc, đầy ắp những kế hoạch và hoài bão, anh cảm thấy mình còn trẻ, còn rất nhiều việc phải làm.

Nhưng hôm nay, anh dừng chân, dạo trên con đường nhỏ ven biển, nghe một người kỳ lạ kể đủ thứ chuyện khó hiểu, quan trọng là anh chẳng hề cảm thấy phản cảm với việc này.

Anh bỗng nhớ đến lời cô nói: Chuyện muốn làm thì nên làm sớm.

Thời điểm đó, trong đầu anh không còn là thành phố tráng lệ, những kế hoạch vĩ mô hay công việc ngập đầu.

Mà là cô gái tên Trần Ý An kỳ lạ nhưng lại chẳng hề khiến anh thấy phiền chán.

— Lời tác giả —

Đôi khi tôi thức dậy lúc bình minh, ngay cả linh hồn tôi cũng còn ướt đẫm, biển ngân vang, xa xăm, đây là một bến cảng, ở đây, tôi yêu em. — Neruda.

Trước Tiếp