Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chung Vân Kính không hề thất hứa, quả nhiên đến giữa tuần cô đã có mặt ở cổng trường chờ Nam Chi tan học.
Khi nhận được tin nhắn, còn tận nửa giờ nữa mới hết tiết. Các bạn cùng phòng của Nam Chi đang lén lút chuyền tay nhau chiếc điện thoại để đặt đồ ăn ngoài, dự tính tan học sẽ ra cổng lấy ngay. Nam Chi không tham gia vào hội đó, nàng tràn đầy phấn khởi nhắn tin lại cho Chung Vân Kính.
Chỉ còn một phút là tan tiết, nàng đưa sách giáo khoa nhờ bạn mang về hộ rồi lao ra khỏi phòng học đầu tiên, chạy thẳng về phía cổng trường. Tiết trời cuối tháng Chín không quá nóng bức, nhưng việc chạy nhanh vẫn khiến nàng lấm tấm mồ hôi. May mắn là xe của Chung Vân Kính đậu dưới bóng cây rất dễ nhận ra.
"Chị đến lâu chưa?" Nam Chi tự nhiên mở cửa xe, ngồi vào ghế phụ.
"Vừa tới." Chung Vân Kính khởi động xe, "Dẫn em đi ăn cơm."
Nam Chi định đáp lời nhưng cổ họng bỗng nghẹn lại, nàng ho khan vài tiếng để lấy lại giọng: "Ăn lẩu nhé?"
"Cảm lạnh sao?" Chung Vân Kính hỏi.
Nam Chi khịt mũi: "Một chút thôi, không nghiêm trọng lắm. Ở ký túc xá ngày nào cũng bật điều hòa, thổi lâu nên hơi sụt sịt."
Phòng bốn người, không ai chủ động đề nghị tắt điều hòa, nàng cũng không muốn là người lên tiếng phá vỡ bầu không khí đó, như vậy thì thiếu tế nhị quá.
"Chú ý sức khỏe." Chung Vân Kính không nói thêm gì nhiều, "Nếu không ổn thì về nhà mà ngủ."
"Về nhà ngủ?" Nam Chi không bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào, "Về nhà chị sao?"
"Cũng được." Chung Vân Kính thoải mái đồng ý, "Chỉ là chị không thể ngày nào cũng đón em được."
"Không sao hết." Nam Chi chẳng hề để tâm chuyện đó, "Biết đâu ngày nào đó chị đi làm về lại thấy một bất ngờ lớn ở trong nhà thì sao!"
Chung Vân Kính mỉm cười, xe dừng lại trước một quán lẩu. Nam Chi cầm thực đơn điểm một loạt món khoái khẩu, khẩu vị của nàng vẫn y như trước, một khi đã quen với món nào là sẽ không bao giờ thay đổi.
"Chị không biết đâu, cơm nhà ăn trường ăn mãi cũng chán." Nam Chi vốn không kén ăn, nhưng cũng không chịu nổi cơm căng tin. Hồi mới khai giảng, có quầy mì xào rất hợp vị nên nàng ăn liền ba bốn ngày, sau đó quầy đó đổi đầu bếp mới, xào lúc thì quá nhạt lúc lại quá mặn, thế là nàng "cạch mặt" luôn chỗ đó.
"Nếu không tiện ra ngoài, muốn ăn gì chị có thể mang tới cho em." Chung Vân Kính trước giờ luôn hữu cầu tất ứng, dù Nam Chi không đòi hỏi cô cũng chủ động thỏa mãn.
"Em tự đặt đồ ăn ngoài được mà." Nam Chi cân nhắc, "Mấy đồng tiền ship em vẫn trả nổi, vả lại giờ mã giảm giá cũng nhiều."
"Chị đưa thì miễn phí."
Khóe môi Nam Chi không giấu nổi vẻ đắc ý: "Em biết rồi, chị chỉ là muốn gặp em thôi, còn mượn cớ đưa cơm nữa."
"Đúng là muốn gặp em." Chung Vân Kính thẳng thắn thừa nhận, "Và cũng thực sự muốn em được ăn ngon một chút."
Nam Chi ngẩn người, lòng vừa hân hoan vừa ngọt ngào. Trước đây nàng không nhận ra Chung Vân Kính lại có thể nói những lời tình tứ đi vào lòng người đến thế.
"Xem ra chị cũng biết nói lời đường mật đấy." Nam Chi bĩu môi, "Hôm nay em sẽ dành trọn một ngày để yêu thương chị thật lòng."
Nhân viên phục vụ nhanh chóng đẩy xe thức ăn vào, nồi lẩu uyên ương bắt đầu sôi sùng sục. Nam Chi ăn thịt xiên nướng, bị nóng đến mức phải thè lưỡi thở hồng hộc, trông vừa ngốc nghếch vừa đáng yêu. Chung Vân Kính thấy nàng ăn xong món gì là lại lẳng lặng nhúng tiếp món đó vào nồi. Suốt nửa giờ trôi qua, cô chỉ ăn được vài miếng, trông không giống người đi ăn cùng mà giống như đang hầu hạ một vị "tổ tông".
Nam Chi chụp ảnh gửi vào nhóm chat ký túc xá, thành công thu hoạch một rổ sự ngưỡng mộ của bạn bè, thỏa mãn chút lòng hư vinh nho nhỏ. Khi thoát khỏi WeChat, nàng liếc nhìn ngày tháng.
"Đúng rồi, chị Vân Kính." Nam Chi gọi, "Tuần này quán bar của chị nghỉ thế nào?"
"Hỏi chị sao?" Chung Vân Kính nhìn lịch, Chủ Nhật tuần này là tết Trung thu.
"Đúng rồi, em hỏi chị nghỉ thế nào." Nam Chi lầm bầm, "Chắc chắn quán bar sẽ không đóng cửa rồi."
"Cũng có thể, xem em muốn sắp xếp thế nào thôi."
Nam Chi theo chiến thuật ngả người ra sau, nheo mắt đánh giá người phụ nữ đối diện: "Hôm nay sao chị dễ tính thế? Không phải đang có âm mưu gì chờ em đấy chứ?"
"Em đoán xem?" Chung Vân Kính hỏi ngược lại, khóe miệng vương ý cười.
"Đoán không ra." Nam Chi lúc này chỉ lo lấp đầy bụng, không hơi đâu đùa giỡn, "Học kỳ này thứ Sáu em không có tiết, nên tuần này em được nghỉ tận bốn ngày!"
"Tuyệt đấy." Chung Vân Kính phụ họa, múc thêm mấy thìa thịt vào bát cho nàng.
Nam Chi vừa xoa bụng vừa cảm thấy Chung Vân Kính hôm nay thực sự khác lạ. Không trêu chọc, không lấy nàng làm thú vui, trong đầu nàng bỗng nảy ra hai chữ "ôn nhu".
"Sao lại nhìn chị bằng ánh mắt đó?" Chung Vân Kính thắc mắc. Sự nghi ngờ của Nam Chi càng lúc càng lớn.
Chung Vân Kính đương nhiên không biết Nam Chi đang nghĩ gì, cô thực sự đã thay đổi để làm nàng yên tâm. Không nhắc đến chuyện làm nàng khó chịu, không trêu nàng đến mức xù lông như cá nóc, nàng muốn ăn gì cô dẫn đi ăn nấy, yêu cầu gì cũng thỏa mãn. Nhưng theo lẽ thường, phản ứng của Nam Chi không nên là thế này chứ?
Rời khỏi quán lẩu, Nam Chi vẫn chưa nghĩ thông suốt. Chung Vân Kính nắm tay nàng dắt về phía xe.
"Em ngồi ghế sau được không?" Nam Chi ướm hỏi. Lần này chắc cô sẽ không đồng ý đâu nhỉ? Coi Chung Vân Kính như tài xế, cô chắc chắn sẽ mỉa mai nàng một trận lôi đình.
Thế nhưng, dù không hiểu ý đồ của nàng, Chung Vân Kính vẫn mở cửa sau: "Lên đi."
Nam Chi theo bản năng lùi lại một bước nhỏ, nhón chân hôn lên khóe môi cô. Thấy Chung Vân Kính vẫn không phản ứng gì, nàng đành thất vọng leo lên ghế sau ngồi.
"Chị Vân Kính!"
Trước khi Chung Vân Kính kịp ngồi vào ghế lái, Nam Chi hạ kính xe gọi lại.
"Sao thế?"
"Lúc nãy ăn lẩu hình như quần em bị dính dầu rồi, giờ em mới thấy." Nam Chi ngoắc tay ra hiệu cho cô nhìn.
Chung Vân Kính nhìn vào trong xe, nhưng không gian tối tăm, Nam Chi lại mặc quần jeans sẫm màu nên không thấy rõ. cô đành mở cửa sau, rướn người vào trong để kiểm tra chân nàng.
"Chỗ nào?" cô hỏi, "Nếu khó chịu quá thì cởi ra đi, lấy áo khoác che chân lại."
Nam Chi không chút do dự, vòng tay ôm lấy cổ cô , kéo cô ép sát vào người mình, đôi môi vội vã tìm đến nụ hôn. Chung Vân Kính gần như ngay lập tức nhận ra chiêu trò của nàng, cô một tay khóa chặt hai tay Nam Chi: "Cố ý câu dẫn chị?"
"Đúng vậy." Nam Chi cười rạng rỡ và táo bạo, "Quần đúng là có bẩn, nhưng chị đoán xem là bẩn ở đâu?"
Chung Vân Kính trở tay đóng sầm cửa xe lại, bàn tay lấn tới: "Là chỗ này sao?"
Nam Chi c*n m** d***, có chút nôn nóng: "Không... không phải."
"Không phải?" Chung Vân Kính cười nhẹ, bắt đầu cởi cúc áo.
Chiếc quần jeans tuy dáng rộng nhưng eo Nam Chi lại nhỏ, nàng đã cố ý sửa bóp eo nên khi tụt xuống một nửa, chiếc quần bị kẹt lại ở đùi khiến nàng không thể cựa quậy. Nam Chi vùng vẫy đôi chân, bắt đầu cảm thấy hoảng loạn.
"Đừng nhúc nhích!" Chung Vân Kính vỗ nhẹ vào bụng dưới để cảnh cáo, cười tươi rói: "Mấy ngày không gặp, gan em lại to thêm rồi nhỉ?"
Lần trước chỉ lỡ mở hé cửa sổ xe đã cuống cuồng bắt cô dừng lại, giờ thì đúng là càng lúc càng không biết ngượng. Nam Chi định đẩy cô ra nhưng lại bị cô khóa chặt tay lần nữa. Đèn trong xe bật sáng, Chung Vân Kính cụp mắt nhìn vào chiếc cổ trắng ngần: "Để chị xem, vết lần trước đã tan hết chưa."
"Hết rồi! Sớm đã hết rồi!" Hơi thở ấm áp phả vào khiến Nam Chi không chịu nổi cái cảm giác ngứa ngáy li ti, nàng bị ép phải co vai lại.
"Được thôi, vậy lần này bù cái mới." Lòng bàn tay Chung Vân Kính m*n tr*n trên cổ nàng, cảm nhận dòng máu đang lưu chuyển. Từ gáy trượt xuống xương quai xanh, rồi cô lại nâng cằm nàng lên.
Chung Vân Kính hôn nàng: "Muốn bắt đầu chưa?"
Tim Nam Chi thắt lại, nàng cứ tưởng cô sẽ trực tiếp hành động, không ngờ lần này cô còn hỏi ý kiến nàng. Chuyện này thì có gì mà phải hỏi? Muốn làm thì làm, không làm thì về nhà! Tất nhiên, những lời phản kháng đó Nam Chi chỉ dám nghĩ trong đầu chứ không dám thốt ra.
Chung Vân Kính áp sát tới, không muốn lãng phí thêm thời gian. Nụ hôn sâu nhanh chóng kéo dài, âm thanh quấn quýt vang lên trong không gian yên tĩnh của xe, mãi không chịu dứt.
"Chung Vân Kính..." Nam Chi sau một hồi thiếu oxy cảm thấy hơi nghẹt thở, nàng muốn đặt tay lên vai cô nhưng khi chạm vào chân mình, đôi tay lại vô lực buông thõng. Bụng dưới có cảm giác chua xót, nàng nằm ngửa, không thể dậy nổi, gót chân tì vào lưng cô, khẽ cọ xát vào lớp vải sơ mi.
"Gọi chị àm gì?" Chung Vân Kính l**m nhẹ khóe môi nàng. Một cảm giác mằn mặn và ẩm ướt lan tỏa, Nam Chi định thò đầu lưỡi đẩy cô ra thì lại bị cô m*t chặt, chẳng mấy chốc đã tê dại.
"Đúng là... đầu óc em có vấn đề... mới thấy chị trở nên ôn nhu..." Nam Chi đứt quãng nói, hốc mắt ướt át, giọng nói trở nên mềm nhũn. Người phụ nữ này thực sự không chịu nổi sự thử thách, nàng chỉ mới chủ động hôn nhẹ một cái mà Chung Vân Kính đã hiện nguyên hình.
Hai người ở trên xe rất lâu. Cuối cùng Nam Chi cũng thỏa mãn lấy áo khoác che đôi chân mình lại, còn chiếc quần jeans kia cũng đạt thành tâm nguyện mà bị vấy bẩn.
Nàng được Chung Vân Kính ôm trong lòng một lúc lâu để ổn định lại tinh thần. Khi với lấy điện thoại dưới ghế xem giờ, nàng giật mình tỉnh táo hẳn: "Trường em 10 giờ rưỡi đóng cổng, giờ đã hơn 9 giờ rồi."
"Tối nay đừng về nữa." Chung Vân Kính hôn lên trán nàng, tựa đầu vào mái tóc nàng.
"Không được, mai em có tiết đầu 8 giờ sáng." Nam Chi hỏi, "Hay là mai học xong thứ Năm em nghỉ luôn, lúc đó chị đến đón em được không?"
"Em coi chị là tài xế thật đấy à?" Chung Vân Kính rõ ràng không hài lòng với sắp xếp này.
"Cô quản lý ký túc xá nghiêm lắm, ngày thường không ở trường là phải có giấy phép của cố vấn học tập." Nam Chi than vãn.
"Vậy bây giờ xin đi." Chung Vân Kính hỏi ngược lại, "Chị trông không nghiêm khắc sao?"
"Vì em thân với chị nhất mà, chị đối với em tốt nhất nên em mới dám bạo dạn vậy đấy." Nam Chi dỗ dành, "Mai chị lại đón em nhé, em nhất định sẽ nhớ chị mà..."
Chung Vân Kính xuống xe, ngồi lại ghế lái, khởi động xe chạy về nhà: "Bây giờ xin nghỉ ngay đi."
Biết không thể thương lượng, Nam Chi từ bỏ việc nũng nịu: "Tối nay đúng là em đói phát điên rồi mới thấy chị ôn nhu!"
Chung Vân Kính khẽ cười: "Vậy thì thật xin lỗi nhé."