Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Lịch học học kỳ đầu của sinh viên năm nhất rất dày đặc, năm ngày thì hết bốn ngày có tiết "sáng tám giờ", khiến nhịp sinh hoạt của Nam Chi bị ép phải thay đổi hoàn toàn. Dù tối qua có thân mật đến muộn, hơn tám giờ sáng nàng đã tỉnh giấc.
Cánh tay người phụ nữ vẫn còn gác ngang người, Nam Chi đẩy ra, định tìm bộ đồ ngủ của mình nhưng không thấy bộ màu đen đâu, nàng đành vớ tạm chiếc áo choàng tắm của Chung Vân Kính khoác lên. Lảo đảo vào phòng vệ sinh, nàng bắt đầu thoa sữa rửa mặt, lúc này mới sực nhớ ra tối qua nàng vốn nhất quyết không vào phòng ngủ của Chung Vân Kính. Không hiểu sao cuối cùng lại chạy sang đó, nhưng thôi, nàng cũng chẳng buồn quản nữa.
Nam Chi vốn gầy nhỏ nên chiếc áo choàng quá khổ mặc trên người trông rất rộng rãi, để lộ cả mảng lưng trắng ngần. Chung Vân Kính bước tới, đưa tay lau vệt nước rửa mặt bắn trên người nàng, tình cờ nhìn thấy dấu răng vẫn còn lưu lại trên đốt ngón tay mình. Đó là dấu vết lúc ở sofa, cô định bịt miệng nàng lại thì bị nàng bất chấp cắn một cái thật mạnh. Vết máu đã tan, chỉ còn lại dấu hồng hằn rõ.
Nam Chi nhắm mắt tìm khăn mặt, tấm lưng trần chạm vào cơ thể mềm mại, ấm áp của người phía sau. Nàng khẽ rụt vai, vô thức cọ sát về phía sau. Chung Vân Kính đặt một nụ hôn lên gáy nàng, rồi giơ đốt ngón tay đầy dấu răng cho nàng xem.
"Đáng đời chị." Nam Chi hứ một tiếng khinh bỉ. Đột ngột, mông nàng bị vỗ một cái khiến nàng kêu khẽ thành tiếng, vội đẩy người phụ nữ kia ra xa.
Sau khi lau khô mặt, Nam Chi đứng chải tóc, ánh mắt lấp lửng hỏi: "Chị nói xem, nếu em nhuộm tóc thì màu gì sẽ đẹp?"
Chung Vân Kính v**t v* mái tóc dài của nàng: "Hiện tại đã rất đẹp rồi."
Từ nhỏ đến lớn Nam Chi chưa từng ra tiệm làm tóc, nói gì đến uốn nhuộm. Tóc dài ra nàng tự lấy kéo cắt tỉa linh tinh, dù sao toàn buộc lên nên cũng chẳng ai thấy đẹp hay xấu.
"Vậy ý chị là em nhuộm tóc sẽ không đẹp?" Nam Chi chất vấn.
"Không có, em thích là được." Chung Vân Kính lại áp sát, tay đặt lên eo nàng, khẽ nhào nặn lớp thịt mềm mại.
Nam Chi né tránh nhưng phía sau là bồn rửa tay lạnh lẽo chặn lối. Cảm nhận được lòng bàn tay ấm nóng của cô đang m*n tr*n, nàng đành bám chặt vào mép bàn để giữ thăng bằng. Đôi mày thanh tú nhíu lại, bờ môi hé mở, hai gò má trong gương lại dần ửng hồng. Chung Vân Kính một tay ôm eo kéo nàng sát vào người mình, tay kia nâng cằm nàng lên, ép nàng phải đối diện với ánh mắt của cô.
Nam Chi cắn môi, cảm thấy mình như một con trai bị người ta cạy vỏ lấy ngọc. Tay nàng vô tình chạm vào cốc đánh răng, khiến bàn chải rơi xuống sàn kêu lạch cạch.
"Ai đáng đời cơ?" Chung Vân Kính hất hàm bảo nàng nhìn vào khuôn mặt đầy vẻ tình tứ trong gương, "Sáng sớm đã muốn nổi lửa sao?"
"Còn chẳng phải tại chị!" Nam Chi nắm lấy cổ tay cô, cố thoát được nửa thân trên ra, nhưng một luồng điện xẹt qua khiến nàng tê rần, đành phải chống tay xuống bồn rửa để lấy lại thăng bằng.
Trong lúc Nam Chi về phòng thay đồ, Chung Vân Kính cũng vệ sinh xong xuôi rồi lái xe đưa nàng về tiệm hoa. Nam Ức vừa đạp xe đi đâu về, thấy con gái bước xuống từ xe của Chung Vân Kính thì im lặng không nói gì.
"Mẹ!" Nam Chi nhiệt tình chạy tới ôm cổ bà, "Lâu quá không gặp, con nhớ mẹ chết đi được!" Nam Ức lườm nàng một cái rồi mở cửa tiệm.
Qua tháng cao điểm, tiệm hoa không còn quá bận rộn. Nam Chi ríu rít kể cho Lương Hân nghe đủ chuyện ở trường.
"Em học thiết kế, chắc trong khoa có nhiều bạn ăn mặc sành điệu lắm nhỉ?"
"Cũng thường thôi ạ, bên nghệ thuật chắc mới chất hơn." Nam Chi hồi tưởng lại, bình thường nàng toàn đi cùng bạn cùng phòng hoặc Trần Tư Thụy, trên đường có gặp ai xinh đẹp nàng cũng chẳng mấy để ý, bạn bè nhắc thì nàng mới nhìn qua một cái rồi quên ngay.
"Em không tính yêu đương gì sao? Chị nghe nói sau khi tốt nghiệp luyến ái khó lắm đấy." Lương Hân nói, "Chỉ là trước đây em với cái người kia..."
Thấy Nam Ức đi tới, Nam Chi vội ra hiệu cho chị im lặng.
"Mẹ, con chưa muốn yêu đương đâu, mục tiêu hiện tại là kiếm thật nhiều tiền." Nam Chi vội vàng "hướng thiện", "Chờ con có tiền, con sẽ mua nhà thật lớn cho mẹ!" Nam Ức gõ nhẹ vào trán nàng rồi quay đi làm việc. Thấy mẹ không tham gia vào chủ đề yêu đương, Nam Chi mới thở phào.
"Cái này em còn giữ không?" Lương Hân lấy ra một lọ thủy tinh từ góc khuất, "Dạo này vắng khách nên chị dọn dẹp lại tiệm chút."
"Giữ chứ ạ!" Nam Chi ôm chặt lấy lọ đựng những bông hồng bằng giấy, "May mà trước đó không vứt đi."
Nàng chạy lên gác nằm nghỉ, đặt lọ thủy tinh lên bụng, thầm tính xem lúc nào nên đưa cái này cho Chung Vân Kính. Nghĩ lại chuyện tối qua, nàng cứ ngỡ hai người sẽ còn giận dỗi lâu lắm, không ngờ vừa về đến nhà đã làm hòa. Chỉ là thủ đoạn dụ dỗ của Chung Vân Kính thật đáng ghét, khiến nàng chẳng kịp suy nghĩ gì đã bị cô dắt mũi đi mất.
Đến giờ cơm trưa, Nam Chi lại ôm lọ thủy tinh đi tìm Chung Vân Kính. Lần này nàng không gõ cửa mà tự nhập mật mã. Nghe tiếng động, Chung Vân Kính đang đánh răng liền ló đầu ra nhìn, thấy là nàng mới quay lại phòng tắm.
"Sốt ruột gặp chị thế sao?"cô súc miệng, "Sáng nay mới đưa em về cơ mà?"
"Em đến để tặng quà." Nam Chi chỉ vào những bông hồng giấy, tìm chỗ đặt lên giá cạnh tủ rượu. Chỗ đó trước đây cũng từng đặt vài bông, dù đã lâu nhưng vẫn sạch sẽ không chút bụi bặm. Nàng bỏ chỗ hoa mới vào lọ, lắc nhẹ cho chúng trộn lẫn vào nhau.
Chung Vân Kính đứng phía sau nhìn dáng vẻ tự nhiên của nàng mà mỉm cười: "Quá tam ba bận nhé, không có lần sau đâu."
Nào là sao giấy, hạc giấy, rồi đến hoa hồng giấy, từ nhỏ đến lớn mọi thứ nàng xếp được đều tặng hết cho Chung Vân Kính. Thấy cô đã mặc đồ chỉnh tề, Nam Chi hỏi: "Chiều rồi chị còn đi đâu à?"
"Đi làm thôi." Chung Vân Kính vào phòng thay đồ. Nam Chi đứng ngoài cửa nhưng quay lưng lại. Dù trên giường đã "thành thật" với nhau bao nhiêu lần, nàng vẫn không dám quang minh chính đại nhìn cô thay quần áo.
"Hình như sắp có mưa to đấy, dự báo có cảnh báo vàng rồi." Nam Chi vừa xem điện thoại vừa nói. Nàng đến nhanh như vậy cũng vì sợ lát nữa mưa không ra ngoài được.
"Nên phải tranh thủ thời gian." Chung Vân Kính đang cài nút áo sơ mi, "Có muốn đi cùng không?"
Nam Chi bĩu môi không đáp. Nàng muốn ở riêng với cô nhưng lại không thể ép cô ở nhà.
"Em lãng phí cả cuối tuần để đưa hoa giấy cho chị, vậy mà chị chẳng thèm cảm ơn lấy một câu." Nam Chi giả vờ tủi thân, "Quá tam ba bận, có lần thứ tư em cũng không tặng chị nữa."
"Hoa hồng giấy rất đẹp, chị rất thích." Chung Vân Kính xoa đầu nàng nhưng bị nàng né tránh. Thấy tâm trạng nàng bất thường, cô hỏi: "Sao vậy?"
Nam Chi cúi đầu im lặng. Nàng không muốn nói dối là mình không sao, nhưng cũng không muốn nói ra yêu cầu bá đạo của mình.
"Tối qua chị hơi nặng lời, em vẫn còn thù dai à? Hay vì trưa nay không đưa em đi ăn nên không vui?" Xem biểu cảm của Nam Chi, cô biết mình chẳng đoán đúng cái nào. Nam Chi vẫn im lặng, cố tình kéo dài thời gian để cơn mưa đến nhanh hơn.
Chung Vân Kính sửa sang lại gương mặt, vắt áo khoác lên tay: "Thật sự không đi cùng sao?"
Nam Chi thở dài, định để cô đi rồi mình về tiệm hoa thì điện thoại reo. Là Chu Linh Mi gọi đến báo tin vài ngày nữa sẽ ra nước ngoài, muốn rủ nàng ăn bữa cơm chia tay.
"Đến mau đi, tớ hẹn hết mấy bạn gái dạo này hay chơi cùng rồi, cậu có muốn đến góp vui không?"
Nam Chi cắn môi, vô thức liếc nhìn Chung Vân Kính đang đứng trước gương chỉnh lại tóc, trông có vẻ như không nghe thấy gì. Nhưng khổ nỗi phòng khách quá yên tĩnh, mà âm lượng điện thoại nàng lại để mức cao nhất, cộng thêm giọng Chu Linh Mi vốn đã oanh tạc. Mỗi lần có ai rủ đi chơi khi đang ở cạnh Chung Vân Kính, nàng đều lo sợ cuộc trò chuyện bị nghe thấy. Vạn nhất cô ghen thì sao? Nàng đúng là lo xa quá rồi.
"Tớ..." Nam Chi vừa định trả lời thì điện thoại đã bị Chung Vân Kính giật mất. Cô dứt khoát ngắt cuộc gọi: "Sắp mưa to rồi, đi đến quán bar với chị."
"Bạn em hẹn đi chơi mà!" Nam Chi theo phản xạ bật lại, "Sao chị lại ngắt điện thoại của em?"
"Mưa sẽ rất lâu, đêm nay em không về được đâu." Chung Vân Kính lạnh mặt nói.
"Thế thì chị đến đón em là được chứ gì." Nam Chi cười mặt dày, chẳng hề nhận ra tính nghiêm trọng của vấn đề, còn đưa tay kéo kéo ống tay áo sơ mi của cô.
Chung Vân Kính cười lạnh một tiếng: "Em đi lêu lổng đến tối, rồi bắt chị liều mình dưới mưa to lái xe đi đón em?"
"Chị có đến hay không thì tùy, em không cần." Nam Chi chìa tay ra, "Trả điện thoại cho em, không cho gọi thì cũng phải để em nhắn lại một tin chứ?"
Chung Vân Kính mở điện thoại của nàng ra: "Muốn nhắn gì, nói đi."
Nam Chi chưa kịp thắc mắc sao cô biết mật mã điện thoại mình, đã vội xông lên giật lại nhưng không thành công. Chung Vân Kính mở danh bạ, bấm vào tên Nam Ức nhưng chưa gọi đi: "Để chị báo với mẹ em một tiếng, rằng em đồng ý để chị đích thân xe đưa xe đón nhé."
Nam Chi giậm chân tại chỗ vì tức. Nam Ức làm sao mà đồng ý được? Bà vốn đã không muốn nàng ra ngoài lúc này, nói gì đến chuyện đi dưới mưa bão.
"Thế thì mẹ em cũng chẳng đời nào cho em đến quán bar đâu." Nam Chi tức đến đau ngực, ngồi phịch xuống sofa th* d*c. Thấy ly nước nguội trên bàn, nàng chẳng màng sạch bẩn mà uống cạn.
"Vậy đi với chị, chị đưa em về tiệm hoa rồi mới đi làm. Em chọn đi." Chung Vân Kính luôn có cách trị tính tùy hứng của nàng.
"Chị có thể thôi ép người quá đáng không?" Nói lý không lại, Nam Chi bắt đầu ăn vạ, "Em không được có ý kiến riêng sao? Cuối tuần đang vui mà chị làm tâm trạng em tệ quá."
"Nam Chi, đừng có tùy tiện." Chung Vân Kính không có thời gian đùa giỡn. Những lúc nghỉ ngơi cô có thể để nàng quấy rầy, nhưng công việc là trên hết, cô không thể để nàng làm loạn lúc này.
"Em tự về, chị đừng có quản!" Nam Chi đứng phắt dậy đi ra cửa, điện thoại cũng chẳng thèm cầm theo.
Bầu trời đen kịt sầm sập kéo đến, mưa bắt đầu rơi tí tách và nặng hạt dần.
"Về nhà với chị!" Chung Vân Kính kéo cổ tay nàng lôi về phía xe. Nam Chi vùng vẫy kịch liệt nhưng bị chị quát lớn: "Nam Chi!"
"Chị đừng có gọi tên em!" Nàng vừa thoát ra được liền bị cô cương quyết nhét vào ghế sau. Chung Vân Kính lạnh lùng nổ máy phóng về phía tiệm hoa. Nam Chi với tay định giành lấy tay lái: "Em không về!"
Chung Vân Kính đạp phanh: "Đừng có quậy phá khi chị đang lái xe."
"Dừng xe!" Nam Chi còn giơ chân đạp cô. Chung Vân Kính xuống xe, lôi nàng ra rồi ấn ngược lại vào ghế sau, đè lên người nàng để khống chế.
"Nam Chi, em tưởng tính khí chị tốt lắm sao?" Chung Vân Kính cảnh báo. Nam Chi biết cô không đùa, Chung Vân Kính lúc thực sự nổi giận rất đáng sợ. Nàng ngừng quậy, tức tối nhìn thẳng vào mắt cô. Ánh mắt lạnh lùng của Chung Vân Kính nhanh chóng khiến nhuệ khí của Nam Chi xẹp xuống.
"Em không muốn về nhà, cũng không muốn đi hẹn, càng không muốn chị đến quán bar..." Nam Chi hết cách, đành nói thật lòng, "Em chỉ muốn ở riêng với chị thôi... Như thế cũng không được sao?"
Nửa tháng không gặp, lại vừa cãi nhau xong mới làm hòa, nàng khát khao từng giây phút được ở bên cạnh cô. Nam Chi biết sự vô lý của mình đã làm cô giận, nàng cũng không hiểu nổi tại sao mình hào hứng đến tìm cô mà mọi chuyện cứ luôn đi chệch hướng như vậy. Từ lúc yêu đơn phương cho đến khi tâm ý tương thông, nàng và Chung Vân Kính dường như vẫn chưa tìm được cách để chung sống hòa bình.
Mưa như trút nước dội xuống nóc xe, sấm sét thỉnh thoảng lóe lên soi rõ gương mặt hai người. Chung Vân Kính nhìn thấu vẻ đau khổ của Nam Chi.
"Nói sớm với chị không được sao?" cô thở dài, giọng dịu đi hẳn. Cô vốn thẳng tính, không thích vòng vo. Nếu Nam Chi nói thật lòng, cô có hàng ngàn cách để gác lại công việc mà ở bên nàng. Chỉ khổ nỗi Nam Chi cứ ngại nói thẳng, rồi lại còn thêm cuộc điện thoại khiến cô bực mình kia nữa.
Nam Chi không nhìn rõ mặt cô dưới bóng tối, chỉ dùng mu bàn tay quẹt nước mắt, nức nở: "Chị đang dỗ em, hay là chị thật sự sẽ làm thế?"
"Lòng tin giữa chúng ta thấp đến thế sao?" Chung Vân Kính dường như nhận ra vấn đề. Hai người họ thực sự vẫn chưa tin tưởng nhau, và cũng chẳng muốn đối phương gặp gỡ người khác. Nhưng lòng tin không thể có ngay lập tức, chỉ có thể bồi đắp dần theo thời gian.
"Lần sau có gì cứ nói trực tiếp với chị." Chung Vân Kính hứa, "Chị nhất định, nhất định sẽ ở lại với em."
Nghe giọng điệu dịu dàng hiếm hoi của cô, Nam Chi dần ngừng khóc, giọng nói pha chút hờn dỗi: "Thế nếu chị lừa em thì sao?"
"Nếu chị lừa em..." Chung Vân Kính cười khẽ, "Thì mặc cho em xử trí."