Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 7
Tối nay có không ít người âm thầm quan sát Hứa Ân Đường, khẽ khàng bàn tán.
Đặc biệt bên phía các cô gái, không ít người bắt đầu cảm thấy “nguy cơ”.
“Cô ta là ai vậy? Trước giờ chưa thấy bao giờ.”
“Viết bài thì sao không về nhà mà viết? Ở đây diễn cho ai xem? Lại chiêu trò mới à?”
“Hình như là Lục Khâm dẫn tới.”
“Cái gì? Lục Khâm đưa cô ta tới thật á?”
“Hai người họ quan hệ gì vậy?”
“Tớ còn tưởng sau khi Triệu Mạn Thi ra nước ngoài, Mạnh Điềm có cơ hội nhất chứ. Dù sao cô ấy với Triệu Mạn Thi cũng cùng một kiểu.”
…
Một cô bạn thân ghé lại, thì thầm: “Mình hỏi Hà Gia Dục rồi. Cô ta là cháu của bạn ông nội Lục, hiện giờ đang ở Phục Viên.”
Mạnh Điềm nhíu mày: “Ở Phục Viên? Ở bao lâu?”
“Hình như ở luôn.”
Thấy sắc mặt Mạnh Điềm không tốt, cô bạn vội an ủi: “Từ đầu tới giờ Lục Khâm cũng chẳng thèm để ý cô ta. Nhìn là biết tự bám theo thôi.”
Nghe vậy, sắc mặt Mạnh Điềm mới dịu đi phần nào.
Cô ta cầm điện thoại đứng dậy, đi tới ngồi sát bên Lục Khâm, cố ý dán thật gần.
Mấy cô gái khác nhìn mà tức đến đỏ mắt.
Lục Khâm đang lướt điện thoại, lười nhác nhấc mí mắt liếc cô ta một cái, nhưng cũng không nói gì.
Mạnh Điềm thầm mừng rỡ: “Lục Khâm, chơi game không?”
“Trận thăng hạng của mình kẹt mấy hôm rồi, cậu kéo mình một ván được không?”
“Tối nay không rảnh.”
Anh đáp hờ hững. “Bảo Hà Gia Dục kéo.”
Hà Gia Dục đang đánh cùng đội khác, nghe thấy tên mình liền tranh thủ quay đầu.
Mạnh Điềm cười: “Thôi vậy, để hôm khác.”
Hà Gia Dục biết rõ cô ta nhắm vào Lục Khâm, chuyện thăng hạng chỉ là cái cớ.
“Thế để lần sau A Khâm kéo cô.”
Nói xong lại tiếp tục “chinh chiến”.
Kết thúc một ván, chữ “defeat” to đùng hiện lên khiến huyết áp Hà Gia Dục tăng vọt.
Đúng lúc đó, có người vỗ nhẹ vai anh ta.
Ai mà vô duyên thế không biết.
Hà Gia Dục bực bội quay lại, thấy là Lục Khâm thì lập tức hết cáu.
“Sao vậy A Khâm?”
“Tôi về trước.”
“Về sớm thế? Mới mấy giờ đâu.”
“Buồn ngủ, về ngủ.”
Hà Gia Dục đầy nghi ngờ.
Chưa tới chín giờ đã buồn ngủ?
“Báo với cô ấy tôi đi rồi.”
“Mạnh Điềm à?”
Lục Khâm nhìn anh ta.
Hà Gia Dục lập tức hiểu ra: “À à, em gái nhà Hứa chứ gì.”
Những ngày sau đó, tan học là Hứa Ân Đường lại đi theo Lục Khâm.
Anh đi đâu, cô theo đó, ngồi một góc làm bài.
Tối nay, Lục Khâm tới dự tiệc sinh nhật của người quen.
Địa điểm là một câu lạc bộ tư nhân, toàn người trong vòng tròn quen biết.
“Sao lại có người đến đây làm bài vậy? Cô kia là ai?”
“Hứa Ân Đường, lớp 2 khối 11 trường mình.”
“Không phải hệ quốc tế à?”
“Cô ấy đi theo Lục Khâm. Mấy ngày nay rồi, Lục Khâm đi đâu là cô ấy theo đó.”
“Đi theo Lục Khâm á? Lục Khâm thích kiểu vậy sao?”
“Làm gì có! Anh ấy còn chưa nói với cô ta câu nào.”
“Thế cô ta cũng kiên trì ghê. Đến chỗ này làm bài là để thu hút Lục Khâm à?”
…
Các cô gái bàn tán không ngớt.
Một cô khẽ huých tay bạn bên cạnh.
Cô kia đang nghe chuyện say sưa, không phản ứng.
“Đàm Tễ Lễ vừa đi qua đó.”
“Đâu? Đâu?”
Cô kia vội vàng nhìn quanh.
“Đi rồi.”
“Trời ơi sao cậu không nói sớm!”
“Mình có nhắc mà, tại cậu hóng chuyện chăm chú quá thôi.”
…
Úc Thần lúc nãy đi ngang qua, vô tình nghe được mấy câu bàn tán, thấy thú vị vô cùng.
“Viết bài cũng thành chiêu mới à? Trước đây có cô vì cậu mà đòi thi toán học, bây giờ lại có cô làm bài để theo đuổi Lục Khâm. Cách theo đuổi bây giờ đúng là sáng tạo thật.”
Anh ta càng nói càng hăng: “Nghe bảo cô kia mới xem đề thi một ngày đã suy sụp rồi, không biết bây giờ ra sao, là tôi thì ít ra cũng đi hỏi han vài câu. Hai Đàm à, cậu đúng là tai họa.”
Đàm Tễ Lễ cúi đầu nhìn điện thoại, không thèm ngẩng lên.
Ở góc này, sống mũi anh nổi rõ, phía trên có một nốt ruồi đỏ rất nhỏ.
“Có khả năng là người thích cậu không cần phải nghiên cứu đề thi.”
Úc Thần: “…”
“Tôi nói này, hôm nay sinh nhật tôi đó, cậu tử tế với chủ tiệc một chút được không?”
Đàm Tễ Lễ tắt màn hình, ngẩng đầu.
Úc Thần trông mong nhìn anh.
“Cậu cố gắng lên, bắt đầu học toán nâng cao từ tiểu học, cũng không phải không được.”
Úc Thần: “…”
Quả nhiên không thể mong chờ, “miệng cho không thể mọc được ngà voi”.
Tối nay người tới đông hơn hẳn.
Phòng lớn có hồ bơi, mỗi khu đều tụ tập một nhóm.
Hứa Ân Đường nghe người ta nhắc mới biết chủ tiệc là Úc Thần.
Kiếp trước, cô từng rất thân với Úc Hi Duyệt, em họ của Úc Thần.
Cô vốn không thuộc vòng tròn này. Khi mới hòa nhập, thỉnh thoảng còn bị làm khó, Úc Hi Duyệt đã giúp cô không ít.
Ánh mắt cô lướt một vòng quanh phòng.
Người quá đông, không thấy bóng dáng Úc Hi Duyệt.
Cô tiếp tục cúi xuống làm bài.
Đột nhiên, trước mắt tối sầm lại.
Đèn trong phòng phụt tắt, chỉ còn ánh sáng mờ mờ tạo không khí.
Đầu bút của cô khựng lại.
Bài này cô vừa suy nghĩ khá lâu mới tìm ra hướng giải.
Bây giờ mạch suy luận đang trôi chảy, chỉ còn vài bước nữa là xong.
Cô lấy điện thoại, bật đèn pin, định giải nốt rồi tìm chỗ khác.
Phòng vừa tắt đèn liền chuyển sang “chế độ quẩy”.
Có người nhảy ùm xuống hồ, tiếng reo hò vang lên.
Đàm Tễ Lễ đang lướt điện thoại cũng vì tiếng động mà ngẩng lên, lại thấy ở một góc có ánh sáng le lói.
Anh gọi phục vụ, hất cằm ra hiệu.
“Bật đèn chỗ đó lên. Mang thêm một cái đèn bàn qua.”
Ở phía bên kia, Hà Gia Dục kéo Lục Khâm cùng ba người khác chơi game.
Khi phòng tối lại, đầu ngón tay Lục Khâm khẽ khựng một nhịp rất nhỏ.
Vài phút sau, màn hình anh tối đi, đang đếm ngược chờ hồi sinh.
Hà Gia Dục cũng đang chờ hồi sinh.
“Cậu đi…”
Đột nhiên, một khu vực trong phòng sáng đèn.
Chỉ riêng một góc đó được chiếu sáng.
Hà Gia Dục đợi anh nói tiếp, nhưng thấy anh nói được hai chữ rồi im luôn.
“Đi đâu?”
Hà Gia Dục hỏi.
“Không có gì.”