Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 12
Sáng hôm sau.
Vừa đến trường, Lâm Giai Vũ đã nói với Hứa Ân Đường: “Tối qua mình mơ thấy cái bánh mì đậu đỏ với sữa đó!”
Hứa Ân Đường: “Mơ gì?”
“Ác mộng luôn!”
Lâm Giai Vũ kéo ghế ngồi xuống, nói “Mình mơ thấy đi thi, đề bắt tìm trong cả đống bánh mì với sữa xem cái nào là do Đàm Tễ Lễ mua. Tìm sai là trượt luôn, làm mình sợ quá tỉnh giấc.”
Hứa Ân Đường: “…”
Lâm Giai Vũ tiếc rẻ: “Biết sớm là do Đàm Tễ Lễ trả tiền thì mình đã không ăn, để dành tới trước kỳ thi tháng rồi ăn cho may.”
Vào lớp 2 rồi, cô càng cảm nhận rõ bạn học đều rất giỏi, giáo viên cũng giảng những kiến thức sâu hơn, cách giải bài cũng khó hơn.
Kỳ thi cuối kỳ học trước cô làm tốt là có phần may mắn, nên lần thi tháng này cô rất sợ kết quả không được như mong muốn.
Hứa Ân Đường: “Lúc đó thì bánh cũng hết hạn rồi.”
Lâm Giai Vũ sững lại, rồi nói tiếp: “Thì để làm bùa may mắn hoặc đồ cúng cũng được mà!”
Hứa Ân Đường: “…”
Lâm Giai Vũ cười: “Không ngờ bạn cùng bàn của mình lại quen Đàm Tễ Lễ. Làm tròn số thì coi như mình cũng quen đại thần rồi!”
Hứa Ân Đường: “Không thân đâu, chủ yếu là ông mình quen ông anh ấy.”
Lâm Giai Vũ: “Có quen là được rồi. Yên tâm, mình không nói lung tung đâu.”
Đừng nói là không thân, dù có thân thật cô ấy cũng không nói bừa.
Tối qua cô ấy làm xong bài tập còn vào xem group đó, vẫn đang bàn về cô gái trong tiệm tạp hóa.
Với cái đà này, mà bị đào ra thì mệt lắm.
Bạn cùng bàn của cô ấy là người yên tĩnh, chăm chỉ.
Mỗi lần học mệt, chỉ cần liếc sang thấy bạn mình vẫn nghiêm túc học bài là lại có động lực.
Chọn đúng bạn cùng bàn thật sự rất quan trọng.
Cô ấy không muốn bạn mình bị làm phiền.
Cho nên nói đi cũng phải nói lại, Đàm Tễ Lễ cái gì cũng tốt, chỉ tiếc là có một gương mặt quá nổi bật.
Chiều tan học, Hứa Ân Đường về Phục Viên, thấy bên ngoài có thêm một chiếc xe.
Cô nhận ra ngay biển số xe.
Đó là xe của ba Lục Khâm.
Dãy số trên biển rất dễ nhớ.
Quả nhiên, vào trong gặp dì Chu, dì nói với cô: “Ba mẹ Lục Khâm đến rồi.”
“Họ đến ăn cơm, tiện thể thăm con.”
Hứa Ân Đường gật đầu: “Con lên phòng cất cặp đã.”
Cất cặp xong, cô không dừng lại lâu.
Từ phòng cô đến phòng ăn phải đi qua một đoạn đường quanh co, rồi lên hành lang, men theo hành lang mà đi.
Nơi giao nhau giữa đường uốn lượn và hành lang có một cây cẩm tú cầu gỗ.
Hứa Ân Đường vừa đến gần thì thấy Lục Khâm đi từ phía bên kia hành lang tới.
Cô theo phản xạ chậm bước, không muốn chạm mặt.
Nhưng Lục Khâm cũng không đi thẳng qua, mà dừng lại.
Phục Viên mang phong cách vườn nam phương tinh xảo, đến cả mặt đất cũng được lát rất cầu kỳ, bằng sỏi ghép thành các hoa văn cát tường, mỗi đoạn một kiểu, như thêu gấm trên mặt đất.
Ngay trước cửa phòng Hứa Ân Đường là đoạn lát hoa văn hải đường hình chữ thập.
Cô đứng đúng vào giữa một bông hải đường bốn cánh.
Lục Khâm nghiêng đầu nhìn cô, giữa hàng mày vẫn là vẻ tùy ý lạnh nhạt quen thuộc, giọng trêu nhạt: “Ở đây lắp đèn giao thông à? Đông Tây đèn xanh thì Nam Bắc đèn đỏ?”
Hứa Ân Đường: “…”
Lục Khâm nhếch môi, thu ánh mắt, tiếp tục đi.
Hứa Ân Đường bước lên hành lang, đi sau anh, giữ một khoảng cách.
Hai người trước sau vào phòng ăn.
Ông bà nhà họ Lục, cùng ba mẹ Lục Khâm đều đã có mặt.
Lục Khâm gọi: “Ông bà.”
Rồi nhìn sang ba mẹ: “Ba mẹ.”
Hai tiếng “ba mẹ” nghe rõ là rất hời hợt.
Chào xong, anh ngồi phịch xuống ghế bên cạnh.
Lục Thanh Thao cau mày: “Chẳng có chút quy củ nào.”
Lục Khâm coi như không nghe, lấy điện thoại ra lướt.
Có người ngoài ở đó, Lục Thanh Thao nén lại, không nói thêm.
Hứa Ân Đường đã quen với cảnh này.
Quan hệ giữa Lục Khâm và ba mẹ vốn không tốt.
“Đây là Đường Đường phải không?”
Mẹ Lục Khâm, Ngụy Hà nhìn về phía Hứa Ân Đường.
Bà cụ Lục nói: “Đây là ba mẹ của A Khâm.”
Hứa Ân Đường: “Con chào chú dì.”
Ngụy Hà mỉm cười: “Dì sớm đã muốn đến thăm con. Trước giờ hay nghe ông cụ nhắc đến con.”
Bà hỏi han vài câu về tình hình gần đây của cô.
“Ở Phục Viên có quen không?”
Hứa Ân Đường gật đầu: “Quen ạ.”
“Ở trường mới có thích nghi được không?”
“Dạ, cũng ổn, đã quen rồi.”
Giọng Ngụy Hà rất dịu dàng.
Nhưng Hứa Ân Đường biết, đó chỉ là thể hiện trước mặt ông bà.
Thực ra Ngụy Hà không thích cô.
Kiếp trước, vì bà là mẹ Lục Khâm, cô từng không ngừng lấy lòng, mong bà thay đổi cái nhìn về mình, nhưng hoàn toàn vô ích.
Sau này cô mới hiểu, bà khinh thường xuất thân của cô.
Lo sợ kiểu người như cô sẽ “bám víu”, trèo cao vào nhà họ Lục.
Ông nội Hứa Ân Đường từng là hiệu trưởng, bà nội là giáo sư đại học, nhà họ Hứa cũng xem như gia đình trí thức.
Nhưng trong cái vòng này, như vậy vẫn là không đủ.
Sự hạ mình lấy lòng của cô chỉ khiến Ngụy Hà càng thêm khinh thường.
Nhưng cuối cùng, cô vẫn gả cho Lục Khâm.
Sau khi cưới, Ngụy Hà vẫn không ưa cô.
Khi đó Hứa Ân Đường cũng không để tâm, chỉ nghĩ mình làm tròn bổn phận con dâu là đủ.
Cô lấy Lục Khâm, chỉ cần sống tốt với Lục Khâm là được.
Ai ngờ, Lục Khâm cưới cô chỉ để đối đầu với Ngụy Hà.
Trò chuyện vài câu thì bắt đầu ăn cơm.
Trong bữa ăn chủ yếu là người lớn nói chuyện.
Hỏi đến Hứa Ân Đường thì cô trả lời, còn Lục Khâm hầu như không nói gì.
Rõ ràng tối nay ba mẹ Lục Khâm đến là có chuyện muốn bàn với ông bà.
Hứa Ân Đường rất tinh ý, ăn xong ngồi thêm một lát liền lấy cớ đi làm bài tập rồi rời đi.
Ra khỏi phòng ăn, cô không về phòng mà đi ra bờ hồ.
Đã là cuối mùa thu, hoa súng gần như tàn hết, chỉ còn những chiếc lá bầu dục nổi lặng lẽ trên mặt nước.
Hứa Ân Đường ngồi xuống bên ao, nhìn vầng trăng gần tròn phản chiếu trên mặt nước.
Sự xuất hiện của Ngụy Hà khiến cô nhớ lại chuyện kiếp trước, trong lòng vốn đã có chút trống trải.
Vừa rồi thấy ba thế hệ nhà họ Lục ngồi cùng nhau, cô lại vô cớ nhớ đến ba mẹ mình.
Ba mẹ cô đều là bác sĩ không biên giới.
Năm cô tám tuổi, họ gặp không kích khi đang làm nhiệm vụ ở nước ngoài và qua đời.
Vì công việc, hai người thường xuyên ra nước ngoài nửa năm liền, Hứa Ân Đường chủ yếu sống cùng ông bà.
Hồi nhỏ cô từng nghĩ, không có ba mẹ cũng không sao, ở với ông bà vẫn rất vui.
Nhưng khi tin dữ truyền về, cô vẫn khóc đến kiệt sức.
Từ đó, cô trở thành đứa trẻ không còn ba mẹ.
Một cơn gió lướt qua má.
Hứa Ân Đường bừng tỉnh, mới nhận ra hốc mắt mình đã ướt.
Cô thu lại dòng suy nghĩ, đưa tay lau nước mắt.
Nghe có động tĩnh, cô quay đầu lại, chạm phải ánh mắt của Lục Khâm.
Ánh đèn chiếu lên đôi mắt ướt của cô, long lanh như cả một ao thu vỡ vụn bên trong.
Hàng mi cô khẽ run, nhanh chóng che giấu cảm xúc, quay ánh nhìn về lại mặt nước.
Góc nghiêng thanh lạnh, như cách xa vạn dặm.
Lục Khâm coi như không thấy, lạnh nhạt dời ánh mắt, tiếp tục trả lời tin nhắn trên điện thoại, không định xen vào chuyện của cô.
Hứa Ân Đường nghe tiếng bước chân từ xa đến gần, lướt qua sau lưng mình.
Đột nhiên, tiếng bước chân ấy dừng lại.
Một lúc sau.
Giữa tiếng côn trùng rả rích, giọng Lục Khâm trầm thấp, mang theo vài phần hờ hững vang lên: “Sống ở đây không vui à?”