Dễ Vỡ - Nhược Thi An Hiên

Chương 3: Phẫn nộ

Trước Tiếp

Anh gào lên khiến Châu Miều sững sờ, cô ngập ngừng vài giây: “Em muốn đến gặp anh thôi mà.”

“Không cần.” Trình Dương nói: “Bây giờ anh rất bận, không rảnh gặp em, em về đi.”

“Nhưng em đã đến…” Châu Miểu chưa nói xong thì Trình Dương đã lạnh lùng quát: “Bảo em về thì em về đi.”

Châu Miểu: “…”

Vô duyên vô cớ bị quát thì ai cũng sẽ khó chịu. Tâm trạng của Châu Miểu tồi tệ vô cùng: “Trình Dương, rốt cuộc anh làm sao đấy?”

“Không phải anh nói rồi à, anh đang bận.” Đầu dây bên kia truyền tới tiếng sột soạt, còn cả những tiếng động nhỏ khác.

Châu Miểu cau mày hỏi: “Anh đang không ở công ty đúng không?”

“Ừ, anh đang ở bên ngoài thương lượng chút chuyện.” Trình Dương trả lời.

“Bây giờ? Mới 9 giờ? Đã ra ngoài bàn chuyện ư?” Châu Miểu ngập ngừng hỏi: “Chuyện gì mà mới sáng sớm ra đã cần thương lượng vậy?”

“Em đang nghi ngờ anh ư?” Giọng nói lạnh lùng của Trình Dương truyền qua điện thoại, gương mặt thanh tú như phủ một lớp sương giá.

Ngũ quan trên gương mặt anh rất đẹp, đường nét trên gương mặt rõ ràng không có bất cứ khuyết điểm nào.

“Châu Miểu, nếu em rảnh quá thì đến cô nhi viện l*m t*nh nguyện đi.”

Nghe được những lời này, trái tim Châu Miểu thắt lại, như có một thứ gì đó đang dâng trào, cô không nhịn được mà ho khụ khụ một trận, ho tới nỗi như muốn ho cả phổi ra ngoài.

“A Dương, sao anh lại, sao anh lại có thể?” Sao anh lại có thể nói chuyện với cô như thế?

“Được rồi, còn chuyện gì không? Không có thì anh tắt máy đây.” Trình Dương nhắc nhở: “Dạo này công ty đang đàm phán hạng mục lớn, không ai rảnh mà tiếp đón em đâu. Nếu em muốn đến công ty thì đợi tới lúc thích hợp rồi hẵng đến, hôm nay không được.

“Em là bà Trình, không phải người ngoài, tại sao không thể đến?” Châu Miểu cứ cứng đầu muốn tới công ty hôm nay đấy.

“Đừng giở thói trẻ con nữa.” Trình Dương nói: “Hiểu chuyện chút đi.”

Bàn tay cầm điện thoại của Châu Miểu xiết chặt: “Anh đang trách em đấy à?”

“Không phải trách em.” Trình Dương lạnh lùng đáp: “Chỉ nhắc nhở em thôi.”

Nói xong, có lẽ tự thấy những lời mình nói không được tốt lắm nên lại nói thêm: “Em không thể đến công ty nhưng có thể đi mua sắm, muốn mua gì cứ thỏa thích mua. Tấm thẻ phụ anh đưa cho em không giới hạn hạn mức, em cứ việc mua sắm đi.

“Trình Dương,” Châu Miểu mím môi: “Ngoài tiền ra thì anh còn có thể cho em gì chứ?”

Ngày hôm đó, cuối cùng Châu Miểu cũng không tới công ty. Cô tức giận quay trở về, đi ngang qua một trung tâm mua sắm mới mở. Ở đây, cô không thèm kiêng nể gì mà vung tiền, mua rất nhiều thứ.

Vừa ra khỏi trung tâm mua sắm, cô nhìn thấy một người ăn xin ở góc phố, cô ra hiệu cho Tiểu Quân đưa hết đống đồ mới mua cho người ăn xin.

Tiểu Quân quay đầu nhìn: “Chị, chị không cần nữa thật sao?”

Châu Miểu: “Không cần.”

Sau đó họ lại tới cô nhi viện, chơi với bọn trẻ ở đó một lúc lâu rồi mới về.

Châu Miểu mệt tới nỗi cả người rã rời nhưng vẫn không kiềm chế được mà nhớ tới Trình Dương. Nhớ tới nụ cười của anh, nhớ tới câu nói “Bà Trình” kia của anh, nhớ tới lúc anh gọi cô “cục cưng”.

Tâm trạng không tốt cứ thế dần dần tan biến. Thôi vậy, anh đang bận công việc, cô thực sự không nên làm phiền anh.

Châu Miểu tự dỗ dành bản thân sau đó tới studio. Buổi chiều cô gặp vài ứng viên rồi lại tập luyện trong phòng tập nhảy, gần ba tiếng đồng hồ.

Cô nhảy đến mức gần như kiệt sức mới dừng lại, Tiểu Quân đưa khăn cho cô: “Chị, eo chị mới khỏi đừng nhảy mệt quá.”

Lần trước Châu Miểu nhảy tới mức eo bị thương, đến bây giờ vẫn chưa khỏi hẳn. Vậy nên cô không thể dùng lực quá mạnh, nếu không sẽ lại đau.

Cô lau mồ hôi trên trán, nhẹ gật đầu: “Yên tâm, chị sẽ chú ý.”

Nói thì nói vậy nhưng cuối cùng vẫn sơ suất. Rời khỏi phòng tập nhảy, eo cô bắt đầu đau, cho tới khi ra đến xe vẫn còn đau.

Cô cau mày nói: “Đi bệnh viện.”

Tiểu Quân không dám chậm trễ, lập tức khởi động xe chạy đến bệnh viện.

Vết thương ở eo nghiêm trọng hơn tưởng tượng. Bác sĩ trầm giọng: “Còn tiếp tục thế này nữa, sau này cô không thể nhảy múa được nữa đâu.”

Nhảy là tất cả với Châu Miểu, cô không thể sống thiếu nó: “Bác sĩ, tôi vẫn muốn được nhảy múa.”

“Lần trước tôi đã nói với cô rồi, nhảy múa cũng phải có chừng mực, tại sao cô lại không nghe theo?” Bác sĩ hỏi.

“Là lỗi của tôi, tôi tưởng là đã khỏi rồi, cho nên…” Châu Miểu hỏi: “Bây giờ tôi phải làm thế nào đây?”

“Nằm nghỉ ngơi, thời gian này tạm thời dừng tập luyện.” Bác sĩ kê đơn thuốc cho cô: “Lát nữa đi lấy thuốc đi.”

Châu Miểu: “Vậy khi nào mới có thể tập nhảy lại?”

“Cái này còn phải xem tình hình hồi phục của cô.” Bác sĩ nhắc nhở: “Nói chung ít nhất một tháng tới là không được.”

Đối với Châu Miểu, không được nhảy múa thực sự là một nỗi dày vò. Về tới nhà, cô nằm ườn xuống sofa, không biết là vì đau eo hay vì lý do mà cô nhỏ giọng khóc thút thít.

Đột nhiên điện thoại đổ chuông, là bạn thân Triệu Duyệt gọi tới. Châu Miểu bấm nghe: “Alo.”

Triệu Duyệt: “Cục cưng ơi, đang làm gì đó?”

Châu Miểu: “Ở nhà.”

“Sao giờ này lại ở nhà?” Triệu Duyệt hỏi: “Cậu không khỏe ở đâu à?”

“Ừm, eo hơi đau chút.” Châu Miểu lánh nặng tìm nhẹ: “Cũng không có chuyện gì to tát đâu, cậu từ Paris về rồi à?”

“Chuyến bay tối nay.” Triệu Duyệt nói: “Đợi tớ, tớ về rồi chúng mình đi xõa nhé.”

“Được, tớ đợi cậu.” Châu Miểu cười nói.

“Đúng rồi, tớ còn có một tin tốt muốn nói với cậu.” Điệu bộ của Triệu Duyệt như thể muốn dâng lên báu vật.

“Tin tốt gì vậy?” Châu Miểu hỏi.

“Tớ gặp được thần tượng của cậu ở Paris đấy.” Triệu Duyệt cười nói: “Bố tớ thế mà lại quen biết cô ấy, tớ có nói chuyện của cậu cho cô ấy nghe. Cục cưng à, không phải cậu muốn học nhảy với cô ấy sao, cô ấy đồng ý rồi đó.” Châu Miểu bật dậy từ sofa: “Thật sao?”

Triệu Duyệt: “Tớ lừa cậu làm gì chứ, đương nhiên là thật rồi.”

“Duyệt Duyệt, cảm ơn cậu.” Châu Miểu biết ơn nói.

“Đừng cảm ơn tớ vội, cô ấy có điều kiện.”

“Điều kiện gì?”

“Cậu phải tới Paris học ba năm, cậu đi được không?” Triệu Duyệt tặc lưỡi: “Cậu nỡ để Trình Dương ở lại trong nước một mình sao?”

Châu Miểu yêu Trình Dương bao nhiêu Triệu Duyệt cũng biết, cô ấy bèn nói: “Không phải vội, cậu cứ suy nghĩ đi nhé.”

Nói tới Trình Dương, cô ấy đột nhiên nhớ tới gì đó: “Cậu xem hotsearch chưa?”

“Hửm? Hotsearch gì đó?”.

“Hotsearch của Trình Dương đó, cậu chưa thấy à?”

“Chưa.” Châu Miểu thoát khỏi giao diện cuộc gọi, nhấp vào Weibo nhưng không thấy gì: “Hotsearch có gì đâu?”

Triệu Duyệt: “À, bị gỡ rồi.”

“Hotsearch gì thế?” Châu Miểu hỏi.

“Thì…” Triệu Duyệt nói: “Tớ cảm thấy chắc chắn là giả.”

“Rốt cuộc là gì vậy?”

“Tối qua Trình Dương không về nhà à?” Triệu Duyệt hỏi lại.

“Ừm, mấy hôm nay anh ấy đều ở công ty tăng ca.” Châu Miểu đột nhiên cảm thấy có chỗ nào không đúng, bèn hỏi: “Là tin đồn à?”

Triệu Duyệt nói: “Ừ.”

“Tin đồn gì?”

“Hotsearch nói tối qua anh ấy qua đêm với một ngôi sao nữ nào đó.” Triệu Duyệt vội giải thích: “Nhưng chắc là giả rồi, sao Trình Dương có thể như thế được?”

“Bụp.” Ngón tay Châu Miểu run lên, điện thoại rơi xuống sàn nhà.

“Miểu Miểu, Miểu Miểu…” Triệu Duyệt không ngừng gọi cô: “Trả lời tớ đi.”

Một lúc sau, Châu Miểu nhặt điện thoại lên: “Tớ đây.”

“Sợ chết đi mất.” Triệu Duyệt nói.

“Tớ không sao.” Châu Miểu miễn cưỡng cười nói: “Duyệt Duyệt, có người gọi cho tớ rồi.”

“Được, thế cậu nghe điện thoại trước đi.” Triệu Duyệt sợ cô xảy ra chuyện, bèn cố gắng an ủi: “Tớ cảm thấy không phải thật đâu, cậu đừng nghĩ linh tinh nhé.”

Châu Miểu: “Ừ, tớ không nghĩ ngợi gì đâu.”

Sau khi ngắt điện thoại, cô lập tức gọi điện cho Trình Dương. Sau khi điện thoại được kết nối, cô liền nói: “Tối nay em cần phải gặp được anh.”

Trình Dương: “Anh đang bận, không…”

Châu Miểu: “Em cần gặp anh.”

Trình Dương: “Châu Miểu, anh chiều em quá rồi phải không?”

Trước Tiếp