Dễ Vỡ - Nhược Thi An Hiên

Chương 1: Thất hứa

Trước Tiếp

“Chị ơi, trông chị nhợt nhạt quá, hay là em đưa chị đi khám nhé?” Trợ lý Tiểu Quân lo lắng hỏi.

“Anh ấy vẫn chưa nghe điện thoại sao?” Châu Miểu nhíu mày hỏi.

“Chưa ạ.” Tiểu Quân đáp: “Sếp Trình chắc đang bận, để em gọi lại lần nữa nhé.”

Vừa nói cô ấy vừa lấy điện thoại ra gọi lại. Đầu dây bên kia truyền tới tiếng thông báo: “Số máy quý khách vừa gọi hiện đang bận…”

Tiểu Quân mím môi: “Hay là chúng ta đừng đợi nữa, em đưa chị đi bệnh viện.”

“Anh ấy đã nói là hôm nay sẽ đưa chị đi kiểm tra.” Tháng trước Châu Miểu bị xuất huyết dạ dày, bác sĩ yêu cầu một tháng sau quay lại kiểm tra. Tối hôm qua Trình Dương đã hứa sẽ đi cùng cô.

“Có lẽ là do bận việc quá thôi á.” Tiểu Quân bỏ điện thoại vào túi xách: “Bận xong sẽ gọi lại thôi ạ.”

Sắc mặt Châu Miểu hơi sầm xuống, những ngón tay thon dài trắng nõn hơi run lên, cô tự an ủi mình: “Ừm, có lẽ vậy.”

Tuy miệng nói thế nhưng trong lòng cô không thực sự nghĩ vậy. Dù gì đây cũng không phải lần đầu tiên Trình Dương thất hứa. Tuần trước đã hẹn nhau đi xem phim, thế mà đến giờ xem Châu Miểu lại nhận được điện thoại từ trợ lý anh nói anh đột nhiên phải đi xã giao không tới được.

Cả tuần trước nữa, hôm đó là sinh nhật bố Châu. Hai người đã hẹn sẽ cùng nhau qua đó, cuối cùng Trình Dương lại vì bận công việc mà không tới.

Còn cả tuần trước trước trước nữa, lúc cô mới xuất viện về nhà, tâm trạng luôn rất tệ. Trình Dương đã hứa sau khi bận xong việc sẽ cùng cô đi nghe hòa nhạc.

Đến cả vé cũng đã mua rồi mà anh lại đi nước ngoài. Tối đó Châu Miểu đi nghe hòa nhạc một mình, xung quanh toàn là tiếng cười, còn cô lại cảm thấy như đang ở dưới vực thẳm.

Rất tối, rất lạnh, lại đen như mực, không có một tia sáng nào.

Xui xẻo nữa là trên đường về, có người tông vào đuôi xe cô. Lúc đó người đầu tiên cô nghĩ tới chính là Trình Dương, cô gọi điện thoại cho anh nhưng cũng giống hệt tình hình hôm nay, không một ai nghe máy cả.

Tới tận rạng sáng anh mới lững thững quay về. Châu Miểu định trò chuyện cùng anh, thế mà anh chỉ lạnh lùng vứt lại một câu: “Anh mệt rồi, có chuyện gì để mai rồi nói.”

Nhưng sáng hôm sau tỉnh dậy, bên cạnh đã chẳng còn bóng ai, anh đã rời khỏi đây từ sớm rồi.

Câu “Để mai rồi nói” cuối cùng cũng không thực hiện được.

Châu Miểu kéo chặt áo choàng trên người, đi ra khỏi phòng làm việc. Tiểu Quân vội vàng đi theo, thấy tâm trạng cô không tốt cũng không dám nhiều lời.

Một lát sau, hai người họ lần lượt bước ra khỏi thang máy.

Bên ngoài ánh nắng rực rỡ nhưng tâm trạng của Châu Miểu lại rất tệ. Cô mím môi nhìn về hướng xa xăm. Đối diện phía bên kia đường có một ông cụ đang đỡ một bà cụ qua đường.

Ông cụ bước đi rất chậm rãi, đi được một lúc lại dừng lại, thỉnh thoảng lại quay sang nói gì đó với người vợ bên cạnh.

Ở hướng xa hơn nữa, có một cặp đôi trẻ tuổi nắm tay nhau chầm chậm bước đi.

Châu Miểu nhớ lại ngày trước, trong khuôn viên trường, cô và Trình Dương tay trong tay đi qua sân tập. Đột nhiên có một quả bóng bay về phía cô, ngay lúc ngàn cân treo sợi tóc, Trình Dương đã lấy thân mình đỡ bóng cho cô.

Một tiếng đùng nặng nề vang lên, Trình Dương bị bóng đập vào lưng, sưng tấy cả lên.

Cô khóc nức nở, hỏi anh sao lại lao lên chắn bóng như thế, lẽ nào không biết tránh đi sao?

Anh mỉm cười nói: “Nếu anh tránh thì bóng sẽ đập vào em mất, anh không nỡ đâu.”

Anh rất hiếm khi nói lời mật ngọt, đó có lẽ là điều ngọt ngào nhất anh từng nói. Cũng từ lúc đó Châu Miểu quyết định sẽ mãi mãi ở bên anh.

“Chị ơi, chị,…” Tiểu Quân đột nhiên gọi cô.

“Sao vậy?” Châu Miểu tỉnh táo lại.

Tiểu Quân chỉ về phía chéo phía trước nói: “Kia có phải là Sếp Trình không ạ?”

Châu Miểu nhìn theo hướng chỉ tay của Tiểu Quân. Cô chỉ nhìn thấy một người đàn ông đang thu chân lại khi ngồi vào trong xe. Đôi giày da màu nâu đó không phải của Trình Dương, anh chỉ thích đi giày màu đen.

“Không phải.” Châu Miểu nói.

Tiểu Quân gãi đầu, cười ngượng ngùng: “Vậy chắc là em nhìn nhầm rồi.”

“Chị, chị lên xe đi.” Tiểu Quân mở cửa sau cho cô.

Trước khi bước lên xe, Châu Miểu dừng lại nhìn lại một lần nữa. Chiếc xe màu đen khi nãy đã biến mất. Cô rũ mí mắt, thầm nghĩ người đó không thể là Trình Dương được, bây giờ anh còn đang bận việc cơ mà.

Bệnh viện thành phố.

Việc kiểm tra diễn ra rất suôn sẻ, hồi phục cũng rất tốt. Bác sĩ dặn dò vài vấn đề cần chú ý, sau đó Châu Miểu rời khỏi phòng khám.

Tiểu Quân đón cô: “Chị, thế nào rồi ạ?”

Châu Miểu: “Khá ổn.”

Tiểu Quân mỉm cười nói: “Em biết ngay không sao mà.”

“Anh ấy đã gọi lại chưa?” Châu Miểu đột nhiên hỏi.

Tiểu Quân khựng lại, nụ cười tắt dần: “Chưa ạ.”

Sau đó lại nói thêm: “Chị cũng biết mà, công việc ấy đâu phải nói xong là xong đâu, đợi sếp Trình bận việc xong nhất định sẽ gọi lại thôi ạ.”

Mấy lời an ủi kiểu này Châu Miểu đã nghe quá nhiều rồi, cô mím môi: “Đi mua sắm với tôi đi.”

Mỗi lần tâm trạng không tốt cô đều đi mua sắm để giải tỏa cảm xúc. Đồ cô mua lần trước cô còn chưa mở nữa.

“Vâng ạ.” Tiểu Quân chạy theo: “Chị ơi, sáng nay chị còn chưa ăn sáng, hay là ăn gì trước đi ạ?”

“Thôi khỏi.” Châu Miểu mang kính râm: “Chị không muốn ăn.”

“Nhưng dạ dày của chị…”

“Không sao, không chết được.”

Hai người vừa bước ra từ thang máy, điện thoại của Châu Miểu đột nhiên reo lên. Cô lấy điện thoại từ trong túi ra, thấy tên người gọi, cô không nhấc máy ngay. Chuông reo một lúc cô mới bấm nghe.

Châu Miểu: “Alo.”

Trình Dương: “Em gọi cho anh à?”

Châu Miểu: “Ừm.”

Trình Dương: “Có việc gì sao?”

Châu Miểu: “Hôm nay em có lịch hẹn tái khám, tối qua em đã nói với anh rồi.” 

Đầu dây bên kia im lặng vài giây rồi lại nói: “Anh bận quá, quên mất.”

Châu Miểu hạ giọng, ừm nhẹ một tiếng.

Trình Dương: “Để anh cho trợ lý qua đó.”

Châu Miểu không thích cảm giác cứ hễ có chuyện gì là kêu trợ lý. Cô hiếm khi nổi cáu: “Chồng em là anh chứ không phải trợ lý của anh.”

Vì cô rất ít khi nổi giận nên sau khi cô nói xong thì đầu dây bên kia lại im lặng. Vài giây sau, Trình Dương nói: “Em lại mè nheo với anh đấy à?”

“Không được ư?” Châu Miểu nói: “Nếu anh không làm được thì đừng có hứa. Hứa rồi thì đừng có nuốt lời chứ. Đây đã là lần thứ bao nhiêu rồi hả Trình Dương?”

Không nhớ nổi, thật sự không thể nhớ nổi.

“Anh thật sự không quan tâm em một chút nào sao?” Châu Miểu hỏi lại.

“Ai nói anh không quan tâm em.” Trình Dương nói: “Anh đang bận công việc.”

“Công việc không bao giờ làm cho hết được.” Châu Miểu cau mày: “Anh lấy lý do công việc mà lỡ hẹn bao nhiêu lần rồi.”

“Châu Miểu.” Trình Dương trầm giọng: “Đừng có gây sự vô lý.”

“Muốn anh đi khám lại với em là gây sự vô lý à?” Châu Miểu tháo chiếc kính râm xuống, lộ ra đôi mắt ngấn lệ: “Trình Dương, em chỉ là hy vọng anh có thể ở bên em, dù chỉ là một ngày thôi cũng được.”

“À không, một tiếng thôi cũng được. Đã lâu lắm chúng ta không ăn cơm cùng nhau rồi.”

“Chuyện ăn cơm để sau rồi nói.” Bên Trình Dương dường như có ai đó đang thúc giục. “Nếu không có chuyện gì nữa thì anh tắt máy đây.”

Không đợi Châu Miểu nói thêm, anh tắt điện thoại luôn. Giây tiếp theo điện thoại truyền đến tiếng tút tút.

Nỗi ấm ức trong lòng Châu Miểu cuộn trào, lồng ngực cô nghẹn ngào. Lần nào cũng như vậy, nói không được là cúp máy luôn, tại sao không thể dỗ dành cô một chút chứ.

Một câu cũng được mà.

Châu Miểu rất muộn mới về tới nhà. Mua sắm xong, cô tới quán bar một mình, uống hết ly này tới ly khác. Lúc ra khỏi quán bar, cô lại bám vào một cái cây, nôn rất lâu, sau khi bớt say thì mới về nhà.

Cô bắt xe về còn xe cô thì đậu ở bãi đậu xe ngầm của quán bar. Về đến nhà chỉ nhìn thấy căn nhà tối đen, cô cau mày.

Lần nào cũng như vậy, cho dù cô có về muộn cỡ nào thì cũng chưa từng có người đợi cô. Từ đầu tới cuối chỉ có mình cô.

Cô đá bay đôi giày, lục tìm điện thoại từ trong túi. Cô loạng choạng ngã xuống sofa, trước khi mở điện thoại còn cầu nguyện, không cần gì nhiều, chỉ cần một cuộc gọi nhỡ là đủ.

Để cô biết là anh vẫn còn lo lắng cho cô là đủ.

Thực tế là—

Không có, không có cuộc gọi nào, tin nhắn càng không.

Anh vốn dĩ không hề quan tâm đến sự sống chết của cô.

Châu Miểu ôm đầu gối ngồi trên sofa, nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại trống không. Đôi mắt cô dần dần trở nên ướt đẫm, nước mắt chảy dài từ khóe mắt cô.

Sự buồn bã lẫn tủi thân dâng lên trong lòng.

Cô không biết mình đã khóc bao lâu, những ngón tay cầm điện thoại run lên. Màn hình mở khóa, không cẩn thận ấn gọi.

Tiếng chuông điện thoại quen thuộc truyền đến khiến nhịp tim cô trở nên nhanh hơn, cô hy vọng anh sẽ bắt máy.

Một lát sau, điện thoại được kết nối, đầu dây bên kia truyền đến tiếng ồn ào, có lẽ là ở bữa tiệc nào đó.

Cô nuốt nước bọt, vốn đang định nói gì đó thì cuộc gọi đột nhiên bị ngắt.

Sau đó cô nhận được một tin nhắn wechat.

TD: [Tối nay không về được, em tự ngủ đi.]

Trước Tiếp