Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử

Chương 99: Ngoại truyện 4 (Hoàn toàn văn)

Trước Tiếp

Chương 99. Ngoại truyện 4

Edit: Leia

Lưu Tuấn lấy chu sa mà không dùng bút lông, sợ bị người ta chê là kém chuyên nghiệp. Cậu chàng làm bộ làm tịch chấm tay trần vào chu sa, vẽ thẳng bùa lên bức tường. Tấm bùa họa rất dài, người nhà đứng một bên xem nín thở không dám gây tiếng động, sợ làm ảnh hưởng đến chất lượng của bùa Ngũ Lôi.

Lưu Tuấn vẽ xong toàn thân còn hơi lảo đảo, may mà vịn được vào tường. Triệu Băng lúc này đã vào vai vội chạy tới đỡ Lưu Tuấn ngồi xuống, miệng nói: “Sư huynh, sư huynh không sao chứ! Vẽ xong bùa Ngũ Lôi gần như mất hết linh khí, cả người hư nhược. Anh nhất định phải cẩn thận đừng để âm khí nhập vào người đấy!”

Đám người nhà xuýt xoa: “Shhh ——”

Ánh mắt Chu Cẩm Uyên lúc này nhìn Triệu Băng mới hòa hoãn đi một chút, được lắm, phản ứng hơi chậm nhưng ít nhất tự biết thêm mắm dặm muối.

Anh mở một cái hộp nhỏ, lấy ra hai viên gì đó màu đen đưa cho Lưu Tuấn.

Lưu Tuấn uống vào lập tức tỏ vẻ dễ chịu hơn nhiều, “Cảm ơn sư phụ!”

Thật ra chính Lưu Tuấn cũng không biết bùa Ngũ Lôi là gì, người trong nhà càng không biết, chỉ nghe qua có vẻ rất lợi hại, hơn nữa vừa rồi nhờ Triệu Băng diễn sâu mà họ còn tin sái cổ hơn. Lúc này hành động của Chu Cẩm Uyên khiến họ tin rằng hai viên thuốc kia hẳn là loại thuốc thập toàn đại bổ gì đó, đạo đồng đang suy yếu chỉ mới uống chưa lâu đã có tinh thần trở lại rồi.

Một người phụ nữ không nhịn được bèn nói: “Đại sư, thứ đó là linh đan sao? Có bán… à, có thể cho tôi thỉnh một viên về cho con trai không?”

“Bà chưa hỏi nó có công hiệu gì đã muốn nhét vào miệng con rồi á?” Người bên cạnh có thể là chồng bà ta, hiện đang trợn trắng mắt chất vấn.

“Chắc chắn là đồ tốt… Ông bị ngốc hả…” Người phụ nữ nói thầm.

“Ha ha, không sao.” Chu Cẩm Uyên dốc ra một viên, tự tay cho vào miệng cậu con trai.

Thằng bé vừa nuốt xuống lập tức khóc òa lên. Thật sự —— quá dở!

Thứ thuốc viên đó chính là Khổng thánh chẩm trung đan nặn viên nhỏ, có thể không dở được sao.

Tiếng trẻ con khóc trong phòng quá ầm ĩ, mẹ nó phải luống cuống bế con đi để tránh gây phiền cho người bệnh.

Trong lúc đó Dung Tế Tuyết dẫn theo hai sinh viên cùng người dẫn đường lên núi đào một ít thảo dược địa phương tên “Độc thái đầu”, bởi vì nó mang độc tính nên trâu bò ăn phải sẽ sùi bọt mép chết tại chỗ, nhưng nếu pha với một số loại thuốc khác như cam thảo có thể giảm độc, hỗ trợ dạ dày suy yếu, Chu Cẩm Uyên dùng nó để cấp cứu cho bệnh nhân.

Thuốc hái về lập tức rửa sạch bào chế, nhóm học sinh khác ở nhà cũng đã chuẩn bị xong Huyết phủ trục ứ thang. Hai chén thuốc sắc xong được đưa ngay cho hai bệnh nhân uống.

Người con dâu dùng Huyết phủ trục ứ thang tạm thời không đề cập tới, chị ta phải uống hết hai liều mới có thể khỏi hẳn, chờ đến khi đi ngủ sẽ phát huy tác dụng. Còn ông cụ nằm trên giường được đỡ dậy bón từng chút một, vốn ông ta không có sức ăn uống nổi nữa, lúc này nhờ ý chí cầu sinh mới miễn cưỡng uống hết thuốc.

Uống thuốc lại nghỉ ngơi thêm một lát, kỳ tích khiến toàn bộ thành viên trong gia đình kinh ngạc đã diễn ra: Ông cụ có thể nói chuyện trở lại!

Mới lúc nãy còn kích động nắm tay Chu Cẩm Uyên không nói được một hơi, bây giờ ông cụ từ từ dùng tiếng địa phương chậm chạm nói lời cảm ơn anh.

Người nhà vui vẻ phiên dịch lại cho Chu Cẩm Uyên nghe, đèn đầu giường vốn đã thắp, ai cũng cho rằng ông lão sẽ không qua nổi đêm nay nhưng không ngờ có duyên gặp cao nhân, khởi tử hồi sinh rồi!

Mấy sinh viên thay phiên bắt mạch cho ông cụ, xác nhận người đã qua cơn nguy hiểm mới trao đổi ánh mắt mừng rỡ với nhau.

“Kế tiếp là chuyện cuối cùng phải làm, nhờ ai đó dẫn đường cho chúng tôi đến bờ hồ phong ấn lại giao tinh.” Chu Cẩm Uyên nói.

“Đã trễ thế này rồi, sư phụ, hay là…” Triệu Băng muốn đề nghị sáng mai hãy đi, giờ trời đã tối muộn mọi người đều mệt mỏi cả.

Ai ngờ cậu ta còn chưa nói xong đã nhận lấy những ánh mắt khinh bỉ: Học nghệ đã không tinh, lại còn nhát gan!

Triệu Băng: “…”

Thôi được rồi được rồi…

Con trai ông lão vì đại nghĩa mà xung phong, anh ta cầm theo một cái đèn mỏ siêu sáng dẫn cả bọn ra ngoài. Trước khi đi người nhà còn khóc lóc dặn dò cẩn thận, anh ta thì rất tin tưởng: “Không sao, có đạo trưởng Chu ở đây mà!”

“Không sai, đi thôi, phải giết giao tinh càng sớm càng tốt.” Chu Cẩm Uyên thúc giục.

……

Đường đi ra hồ nước không đáng sợ như các sinh viên tưởng tượng, hiện giờ trong thôn còn không ít người ra hồ múc nước về dùng, tuy không phải đường bê tông nhưng chí ít cũng được lát đá xanh bằng phẳng.

“Tới rồi, phía trước có cây cột sắt kia kìa.” Người con trai nói.

Trên trời không có sao trăng gì, đêm nay mây che rất dày, chiếc đèn mỏ lướt qua chợt chiếu vào những đốm sáng xanh nhỏ quay xung quanh trụ sắt trông cực kỳ quái dị.

“Á…!” Một nữ sinh phát ra tiếng hô sợ hãi. Đây, đây chẳng lẽ chính là lửa quỷ trong truyền thuyết sao!

Chu Cẩm Uyên vội ấn lên vai cô sinh viên, “Im lặng nào!”

Nữ sinh đã sắp khóc đến nơi rồi, cô nàng vốn sắm vai đạo đồng rất chuyên nghiệp, còn đi theo trừ tà, nhưng mà mục kích cảnh tượng này cô cũng bị dọa không nhẹ. Thế là nữ sinh bất chấp bật khóc: “Thầy, thầy ơi, chúng ta đừng đi qua bên đó…”

Cũng may là lần này nhiều “đạo đồng” cùng đi, ở giữa lọt vào một hai người không chuyên nghiệp hoặc nhát gan cũng có thể tha thứ được. Lúc này không cần Chu Cẩm Uyên mở miệng, anh con trai nhà kia đã giành nói trước: “Đạo trưởng đừng sợ, những cái đó chỉ là đom đóm thôi.”

Nữ sinh: “…”

Cô nàng nhìn kỹ hơn mới thấy giống, tuy bọn chúng mang màu sắc hơi lạ nhưng so ra vẫn nhỏ hơn lửa quỷ trong truyền thuyết đô thị nhiều, càng giống đom đóm hơn. Tuy rất mất mặt nhưng may mắn cô nhanh trí, lập tức nói: “Thế anh cho rằng tại sao đom đóm lại tụ tập ở chỗ đó, lại còn bay có quy luật như vậy?”

Anh con trai: “!” Lúc này đến phiên anh ta sợ sệt không dám đi tiếp, “Trời ơi, chẳng lẽ là…”

Nữ sinh: “Ừ!”

Những người khác: “…” Ừ cái rắm!

Đặc biệt là Triệu Băng càng điên cuồng chửi thầm, mấy người cứ lo diễn sâu vào đi.

Chu Cẩm Uyên cũng suýt cười thành tiếng, vội ho khan: “Thôi, chúng ta mau qua đó đi.”

Hồ nước sâu thẳm này không biết đã tồn tại mấy trăm mấy ngàn năm, bên hồ đặt chín cây cột sắt cùng chín đoạn dây xích kéo thẳng xuống nước, trong đó vài cây cột qua năm tháng có hơi nghiêng lệch mài mòn. Chu Cẩm Uyên chiếu đèn pin vào, thấy trên trụ sắt khắc mấy hàng chữ: “Thiết trụ hệ hồng chu, vạn niên vĩnh bất hưu. Hậu hữu hưng mưu giả, chung thân bất đáo đầu.” Chữ viết bị phủ một lớp rỉ sắt đã hơi nhòe.

Chu Cẩm Uyên sờ lên, “Được rồi, mau sắp bàn đi.”

Các sinh viên nghe vậy lập tức kê bàn mượn từ nhà kia cùng với trái cây đồ lễ, đúng lúc này một trận gió thổi qua, tiếng gió kêu ù ù tựa như tiếng kêu của loài động vật nào đó. Bầy đom đóm dường như cũng bị quấy nhiễu mà bay múa tán loạn, phản chiếu xuống hồ nước thành muôn ngàn ánh sao.

Cảnh tượng vốn đẹp đẽ huyền ảo lại khiến anh con trai hơi run, “Pháp sư, tôi, à thì, dương khí của tôi vốn yếu…”

“Thế thì anh cứ đứng xa mà xem.” Chu Cẩm Uyên lập tức nói.

“Cảm, cảm ơn thầy!” Anh con trai ba chân bốn cẳng chạy ra tận ven đường khoanh tay nhìn về phía này. Dưới ánh đèn, thấy các đạo trưởng bận rộn vẽ bùa cúng lễ anh ta mới hơi an tâm, bây giờ nghe tiếng gió gào rú cũng không còn quá sợ hãi nữa.

“Thầy ơi thầy, em muốn hỏi từ lâu rồi, làm sao thầy biết trong nhà đó có người bị bệnh ạ? Đèn trong nhà tối như thế, đến sắc mặt cũng không ai nhìn rõ.” Triệu Băng thấy người đàn ông đã chạy liền hỏi ngay.

“Tôi nói bừa đấy, nếu không có thì tôi sẽ nói nhà này sắp sửa có người bệnh rồi.” Chu Cẩm Uyên đáp.

Mọi người: “…”

Khóe miệng bọn họ giật giật, thầy mình đúng là quen tay hay việc…

“Nếu trong nhà đó có ai gặp phải chuyện xui xẻo ví dụ như sinh bệnh hay đánh rơi tiền, chắc chắn họ sẽ đổ lỗi cho giao tinh. Huống chi chị con dâu cũng thật sự bị bệnh, lúc ấy chị ta là người phản ứng lớn nhất cho nên tôi mới hỏi.” Chu Cẩm Uyên quả thật toàn nhìn mặt đoán ý để trấn an cả gia đình.

“Thầy can đảm chu đáo quá!” Lập tức có sinh viên khen vuốt đuôi.

“Thôi được rồi.” Chu Cẩm Uyên cười, cố ý cất cao giọng đọc kinh, “…. Động giả, ứng tấu đế nhương tinh, triệu lôi kỳ đảo, dịch vạn thần, trừ tà trì bệnh, độ sinh cứu sản, khởi long trảm giao, nhật nguyệt bạc thực, âm dương bất điều, hướng thiên phần chi!”

Trong lúc anh niệm kinh, các sinh viên nghe lệnh mà lục tục đốt giấy tiền, thậm chí còn dùng điện thoại phát thêm tiếng động hùa theo để hù dọa người ngoài. Chờ đến hết lễ cúng, nỗi sợ bóng tối và hồ sâu của họ cũng biến mất hoàn toàn ——

“Thôi, các em trở về với anh ta đi, diễn xong rồi. Nhớ nói anh ta là bước cuối cùng chỉ mình tôi ở lại đây thực hiện, làm xong sẽ không còn gì phải lo nữa.” Chu Cẩm Uyên nói, “Trên đường đi đừng để bị dọa, nếu sợ thì cứ hát to lên.”

“Vâng vâng! Chào thầy ạ!” Các sinh viên dùng ánh mắt bội phục nhìn Chu Cẩm Uyên, đúng là thầy pháp… à quên, Đạo y chuyên nghiệp khác bọt hẳn người thường.

Bọn họ đi đến chỗ anh con trai truyền đạt lại, đối phương quả nhiên càng thêm tin tưởng. Thầy pháp nào có bản lĩnh cũng như vậy mà, đặc biệt mỗi thầy lại có bí quyết đặc biệt không thể để người ngoài nhìn đến, nếu không sẽ mất linh.

“Chúng ta mau đi thôi!” Anh ta vội đưa các đạo đồng trở về, ai ngờ chiếc đèn mỏ trong tay chớp lóe mấy cái rồi phụt tắt.

Các sinh viên sợ đến mức suýt hét, may mà nhớ lời thầy Chu dặn liền thi nhau mở đèn pin điện thoại lên, Triệu Băng còn run rẩy mở app phát nhạc cho đỡ sợ.

“Ao hạnh phúc trồng lên, giấc mơ hóa thành biển cả, mắt lồi miệng rộng, ca hát vang vang…”

Lưu Tuấn vỗ vào gáy Triệu Băng, “Phát nhầm rồi! Bài này rùng rợn quá!”

Triệu Băng ăn đau, “Dạ dạ, sư huynh nói được rồi, đừng đánh.”

Cậu ta ấn nút chuyển bài: “Trên đầu có sừng, phía sau có đuôi, không ai biết em có bao nhiêu bí mật. Em là một con Tiểu Thanh Long…”

Các sinh viên đồng thanh hát theo: “Tiểu Thanh Long, Tiểu Thanh Long!”

“Em có rất nhiều bí mật nhỏ…”

“Bí mật nhỏ, bí mật nhỏ!”

Đoàn người đi xa dần cùng tiếng ca hát vui vẻ của đám sinh viên và ánh mắt không thể hiểu nổi của anh con trai.

……

Bên hồ nước, Chu Cẩm Uyên nghe tiếng hát đi xa dần liền cười ha ha, “Họ hát thật kìa.”

Nơi này chỉ còn lại anh và Dung Tế Tuyết, Dung Tế Tuyết lau sạch mấy quả táo vừa bày trên bàn thờ rồi đưa cho Chu Cẩm Uyên một quả. Hai người ngồi ngay xuống đất gặm táo, tầng mây dày đặc không biết bị gió thổi tan từ lúc nào, bầu trời đầy sao sáng lập lòe, quanh người cũng có từng đốm đom đóm bay lượn.

“Thật sự có bước chém giao tinh cuối cùng à?” Dung Tế Tuyết hỏi.

“Em biết rồi mà giả vờ đúng không?” Chu Cẩm Uyên cười to, “Anh giữ em ở lại chỉ để hai đứa mình ngắm sao thôi.”

Dung Tế Tuyết cũng cười, tiếng gió hú xẹt qua tai tuy có chút sắc thái rùng rợn nhưng cảnh tượng nơi này đúng là rất đẹp, đàn đom đóm bay lượn trên không trung thật ra là đang tiến hành tìm bạn đời. Chúng nó điểm xuyết trên cỏ làm Dung Tế Tuyết giật mình nhớ ra hôm nay là ngày Thất Tịch, chẳng trách Chu Cẩm Uyên muốn tìm một chỗ chỉ có hai người.

Cho dù đã yêu nhau mấy năm nhưng ở trước mặt Chu Cẩm Uyên, Dung Tế Tuyết vẫn dễ kích động như ngày nào. Cậu ôm lấy anh, “Cảm ơn…”

“Cảm ơn cái gì?” Chu Cẩm Uyên dựa vào người cậu.

“Cảm ơn anh đã mời em đi ngắm sao.” Dung Tế Tuyết hôn anh một cái xem như báo đáp, chỉ là trời quá tối nên hôn nhầm vào khóe môi.

Dung Tế Tuyết và Chu Cẩm Uyên đồng thời nói: “Vừa rồi chỉ tính nửa cái.”

Một nửa thì một nửa, tương lai vẫn còn dài mà.

-KẾT THÚC TOÀN BỘ-

Trước Tiếp