Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử

Chương 90

Trước Tiếp

Chương 90.

Edit: Leia

Chu Cẩm Uyên đổi phương thuốc và huyệt đạo mấy lần vẫn không thấy bệnh tình Dung Tế Tuyết cải thiện. Sau nhiều lần cân nhắc, anh chờ đến thứ hai đưa cậu đi bệnh viện làm thêm kiểm tra, hy vọng sẽ tìm được manh mối gì đó từ các chẩn đoán Tây y. Đồng thời Chu Cẩm Uyên cũng nhờ bác sĩ khoa Mắt kê vài loại thuốc giãn mạch và bồi bổ thần kinh cho Dung Tế Tuyết uống cùng lúc.

Có điều trước mắt vẫn phải xin trường cho nghỉ học. Dung Tế Tuyết xin nghỉ không phải chuyện đơn giản, ngày thường cậu có rất nhiều công việc giúp đỡ các giáo sư, bây giờ phải tìm bạn học giao lại nhờ họ hoàn thành hộ.

Chu Cẩm Uyên không nhờ người ngoài mà đích thân đưa Dung Tế Tuyết qua trường một chuyến. Anh chuẩn bị đầy đủ giấy chứng nhận của bệnh viện, tìm chủ nhiệm lớp xin nghỉ. Giáo viên chủ nhiệm cũng học y, vừa đọc kết quả xét nghiệm đã trầm ngâm, “Bạo manh? Dung Tế Tuyết vốn có nền tảng sức khỏe tốt, bị bệnh chẳng lẽ vì gặp biến cố tinh thần? Nhưng ngày thường em ấy cũng chưa từng có hành vi bốc đồng…” Sắc mặt chủ nhiệm lớp hơi thay đổi, nhỏ giọng thì thầm: “Hay là gặp phải chuyện gì khó khăn, thầy có giúp được gì cho em không?”

“Không có gì ạ, chuyện giải quyết xong rồi, chỉ là mắt vẫn chưa khỏi.” Dung Tế Tuyết khách khí đáp.

Chủ nhiệm lớp: “À, thế để thầy xem một chút nhé… Thầy Chu, thầy không ngại chứ?”

Giấy chứng nhận ký tên Chu Cẩm Uyên do Bệnh viện số 3 cấp, liếc qua một cái thôi cũng biết Dung Tế Tuyết không đi bệnh viện trực thuộc trường học khám bệnh, nhưng điều này là bình thường, dù sao ở nhà cậu cũng có sẵn bác sĩ giỏi rồi.

Mà chủ nhiệm lớp chỉ muốn xem thử bệnh tình của học sinh, nên mới thông báo với Chu Cẩm Uyên một tiếng.

“Mời thầy.” Chu Cẩm Uyên vẫn luôn cảm thấy mình là bác sĩ thích hợp điều trị cho Dung Tế Tuyết nhất, nhưng lúc này tình hình hơi phức tạp, anh cũng muốn nghe thêm ý kiến từ người khác.

Chủ nhiệm lớp bắt mạch Dung Tế Tuyết cũng cho ra chẩn đoán tương tự, “Ồ, hẳn nên làm mát gan và giải tỏa tinh thần.”

“Tôi đã dùng thuốc đúng như thế.” Chu Cẩm Uyên báo tên các vị thuốc, chủ nhiệm nghe mà liên tục gật đầu. Dùng thuốc như dụng binh, Chu Cẩm Uyên lại am hiểu sâu việc này cho nên không có chỗ nào là không ổn.

Nhưng rồi Chu Cẩm Uyên lại nói, “Đã dùng hết ba liều mà không có tiến triển.”

Nghe thật vô lý!

Nếu hốt thuốc đúng bệnh thì chỉ cần một liều đã thấy hiệu quả, làm sao đến mức ba liều cũng không thấy gì được, đây lại không phải bệnh gì phức tạp, chủ nhiệm lớp cực kỳ khó hiểu.

Ông ta gọi Chu Cẩm Uyên qua một bên hỏi: “Bệnh tình không thấy giảm bớt có phải vì… chưa giải quyết được nguyên nhân gốc rễ không?”

“Giáo sư Lam cũng từng hỏi giống thầy, nhưng tôi khẳng định lý do phát bệnh đã bị trừ khử hết rồi.” Chu Cẩm Uyên nói rất chắc chắn.

Chủ nhiệm lớp nghe đến giáo sư Lam cũng có động tay càng thấy lạ, ông suy nghĩ một lát mới nói: “Vậy thì đúng là không tìm thấy nguyên do gì khác rồi. Nhưng mà bệnh liên quan đến cảm xúc… khó nói lắm! Tâm bệnh luôn là thứ khó chữa, phải cần đến tâm dược. Nếu uống thuốc không có tác dụng, tôi vẫn hoài nghi trạng thái tinh thần của bệnh nhân có vấn đề!”

Chu Cẩm Uyên buồn bực: “Ừm, tôi sẽ tiếp tục suy nghĩ. Hiện giờ chắc phải kê thêm thuốc tây kết hợp với thuốc bắc để xem có cải thiện gì không.”

Về mặt lý thuyết, đau buồn sinh ra khí trệ, vui vẻ làm khí thông, vui luôn thắng buồn. Sau khi Chu Cẩm Uyên thẳng thắn bày tỏ với Dung Tế Tuyết, đáng lẽ lòng vui sướng của cậu phải chiến thắng nỗi buồn, nhanh chóng lành bệnh mới đúng. Thế nhưng cơ thể con người vốn phức tạp, chuyện trên cũng chỉ là một khía cạnh nhỏ mà thôi. Cho nên Chu Cẩm Uyên mới không cảm thấy trạng thái cảm xúc của cậu có vấn đề, dù cả giáo sư Lam lẫn chủ nhiệm lớp đều hoài nghi, anh cũng chỉ tiếp tục cân nhắc xem có cơ quan nội tạng nào có vấn đề hoặc kinh lạc gì bị ảnh hưởng.

“Đông Tây y kết hợp cũng tốt, nếu có tin gì mới nhớ báo cho tôi nhé, lớp này không thể thiếu Dung Tế Tuyết được đâu…” Chủ nhiệm lớp luyến tiếc nói, Dung Tế Tuyết xin nghỉ là chuyện bất khả kháng, cũng có nghĩa thời gian tới lớp bọn họ khó mà lấy thêm một ít thành tích nữa. Các giáo viên vốn rất thích kiểu học sinh như vậy mà.

“Còn việc học chắc tôi không cần nhiều lời!” Chủ nhiệm lớp tin tưởng rằng dù cả kỳ này dù Dung Tế Tuyết không đến lớp, trực tiếp thi cuối kỳ luôn cũng sẽ không rớt môn nào.

“Vâng, cảm ơn thầy ạ.” Chu Cẩm Uyên đáp xong liền dẫn Dung Tễ Tuyết rời khỏi văn phòng.

……

Hai người đi giữa sân trường, tuy Dung Tế Tuyết mất thị lực nhưng lại không muốn dùng gậy dò đường, chỉ nắm tay Chu Cẩm Uyên chậm rãi trò chuyện. Nếu thấy tình hình phía trước có gì không ổn, Chu Cẩm Uyên chỉ cần nhắc một tiếng, cậu sẽ đáp lại ngay. Tư thế đi đường ung dung cùng hành động ăn ý như vậy khiến những người chỉ nhìn từ xa sẽ không bao giờ phát hiện Dung Tế Tuyết hiện tại không thấy đường.

Có điều tư thế của bọn họ lại quá bắt mắt, sân trường lúc nào cũng có sinh viên đi qua đi lại, nhìn hai người lần một sẽ không nhịn nổi muốn nhìn lần hai, sau khi nhận ra họ chính là thầy Chu và Dung thần của khoa Dược thì suýt nữa vấp ngã tại chỗ.

Sớm nghe phong thanh hai người càng ngày càng thân mật, nhưng hôm nay còn cầm tay? Tính làm gì đấy, chẳng lẽ muốn công khai quan hệ thật?

Đến khi Chu Cẩm Uyên đưa được Dung Tế Tuyết về phòng khám thì tin tức đã kịp lan ra khắp trường, nhưng hiện giờ hai nhân vật chính tạm thời vẫn chưa biết chuyện. Họ đi xuyên qua đám người xếp hàng bên ngoài chờ mua thuốc dán, Chu Cẩm Uyên đỡ Dung Tế Tuyết ngồi xuống ghế sô pha, sau đó tranh thủ ra ngoài đổ rác.

Một ông chú lớn tuổi ôm một đứa bé đang ngủ ngồi bên lề đường, bực bội than phiền: “Bác sĩ Chu này không ở bệnh viện cũng không ở phòng khám, chẳng lẽ hôm nay ở trường…”

Hôm nay Chu Cẩm Uyên đưa Dung Tế Tuyết đi kiểm tra rồi lại xin nghỉ học, đương nhiên không thể ngồi phòng khám, người này thoạt nhìn chỉ muốn tìm anh xin xem bệnh. Bây giờ anh về rồi, thế là thuận miệng nói một câu: “Chú ơi, chú đến khám bệnh à? Bác sĩ về rồi đấy, mau vào đăng ký số đi.”

“Tốt quá tốt quá, về rồi à?” Ông chú dự định lên trường tìm, bây giờ lại vui sướng quay vào phòng khám, “Tôi đưa cháu gái đến khám bệnh.”

Chu Cẩm Uyên: “?” Anh còn tưởng bệnh nhân này biết mặt mình chứ…

Nhưng không sao hết, Chu Cẩm Uyên vẫn đưa ông ta vào nhà. Ông chú nhìn quanh không biết bác sĩ Chu ở đâu, liệu có phải người trẻ tuổi đang ngồi trên ghế sô pha không, tại nghe nói tuổi bác sĩ Chu cũng không lớn lắm.

Chu Cẩm Uyên nghĩ một hồi cuối cùng không làm đăng ký cho ông chú, dù sao hôm nay anh cũng không trực, không có bệnh nhân nào đến tìm. Anh mời ông chú ngồi ghế trước, mình thì vào trong đổi áo blouse trắng.

Ông chú ôm cháu gái ngồi một lúc liền quay đầu nhìn Dung Tế Tuyết.

Dung Tế Tuyết nhắm mắt, mở miệng hỏi: “Phổi cháu bé không khỏe đúng không?”

Ông chú: “!!”

Ông rất kinh ngạc vì mình chỉ mới ngồi xuống chưa kịp nói gì, người kia đã phán ngay phổi cô cháu gái không tốt! Đây chắc chắn là Chu Cẩm Uyên rồi!

Ông chú run rẩy nói: “Bác sĩ Chu… bác khám cho cháu nó đi!”

Dung Tế Tuyết không nhúc nhích: “Cháu không phải bác sĩ.”

Ông chú: “Cậu không phải bác sĩ sao lại biết cháu tôi bị bệnh về phổi? Còn chưa xem luôn mà!”

Dung Tế Tuyết mở to mắt nghiêng đầu, “Cháu cũng không nhìn thấy.”

“…………” Lúc này ông chú mới nhận ra đôi mắt cậu tuy rất đẹp, màu mắt nhạt hơn người bình thường một chút nhưng không hề có tiêu cự. Đưa tay quơ quơ trước mặt Dung Tế Tuyết càng không có phản ứng gì, xác thật là người mù.

Ông chú khiếp sợ: “Vậy cậu là thầy bói à? Phán chuẩn quá!”

Dung Tế Tuyết: “…”

Dung Tế Tuyết: “Thầy bói?”

Ông chú: “Không phải thầy bói à? Vậy phải xưng hô thế nào, đại sư? Bản lĩnh này của thầy gọi là gì nhỉ? Mắt mù nhưng biết đọc tâm à… Hay là có giác quan thứ sáu?” Ông ta khá phấn khích, “Tôi có nghe bác sĩ Chu là Đạo Y, chẳng trách trong phòng khám có cao nhân như thầy. Biết mà, cao nhân phải không nhìn thấy thì phán mới linh!”

Dung Tế Tuyết: “…………” Định luật ở đâu ra vậy??

Có vẻ như ông chú hoàn toàn tin chắc Dung Tế Tuyết là cao thủ bói toán chỉ vì cậu bị mù.

Những người đứng xếp hàng mua thuốc dán thấy hai người đối đáp không khỏi hoang mang theo, chẳng lẽ cậu trai trẻ tuổi này là cao thủ bói toán thật sao…

Chu Cẩm Uyên thay áo blouse đi ra, “Chú lại đây để tôi bắt mạch nào.”

“Hả?” Ông chú ngơ ngác, “Cậu?”

Chu Cẩm Uyên bất đắc dĩ nói: “Tôi là Chu Cẩm Uyên đây.”

“Là cậu?!” Ông chú rất xấu hổ vì người mình nói chuyện nãy giờ lại chính là người mình muốn tìm.

“Tôi tưởng là cậu đại sư bên kia chứ…” Ông ta vừa nói vừa chỉ vào Dung Tế Tuyết, “Vậy tôi xin đại sư tính cho một quẻ được không?”

“Anh mới vào trong một lát mà em trở thành đại sư rồi à?” Chu Cẩm Uyên trêu chọc, “Bình thường mọi người chỉ toàn gọi anh thôi.”

Dung Tế Tuyết chậm rãi nói: “… Nghe âm đoán bệnh.”

Chu Cẩm Uyên nhanh chóng hiểu ra, liền mỉm cười nói với ông chú: “Có phải cậu ấy nói bé nhà chú bị bệnh về phổi đúng không?”

Ông chú ra sức gật đầu, có điều không còn kinh ngạc như khi nghe Dung Tế Tuyết nói nữa, dù sao Chu Cẩm Uyên cũng nổi danh là y thuật giỏi, hơn nữa cũng không mù!

“Cậu ấy không phải đại sư gì đâu, chỉ học dược thôi. Y dược vốn không tách rời, chúng tôi theo nguyên tắc ngũ âm đối ứng với ngũ hành, kim thanh âm, thổ thanh trọc, mộc thanh trường, thủy thanh thanh, hỏa thanh táo. Khí phổi lưu thông thuận lợi giọng nói mới trong, ngược lại đương nhiên phổi có vấn đề. Đây chỉ là một trong những kỹ năng để phân biệt chứng bệnh, không cần nhìn cũng đoán được, chỉ cần lỗ tai thôi.” Chu Cẩm Uyên giải thích ngắn gọn, những người mua thuốc vây xem cũng bừng tỉnh theo.

Hóa ra là dựa vào âm thanh đoán bệnh, giải thích một cái lập tức không còn gì huyền học khó hiểu nữa. Có điều phần lớn mọi người ở đây không được đào tạo, không có kinh nghiệm tích lũy lâm sàng cho nên rất khó nghe ra chỗ khác biệt, nói đi nói lại vẫn phải công nhận tay nghề của người ta rất cao.

Chu Cẩm Uyên đưa người đến trước quầy, đưa một ngón tay đặt vào mạch đứa trẻ.

Ông chú trợn mắt, “Bác… bác sĩ Chu, mấy người học y không phải bắt mạch bằng ba ngón tay sao?” Hiện giờ Chu Cẩm Uyên chỉ lấy mỗi một ngón cái ấn vào mạch.

Chu Cẩm Uyên lại cười, đây là câu chỉ người nào không biết mới hỏi, “Chú xem tay của bé có chừng này, ba ngón tay của tôi ấn xuống phạm vi trùm lên hết cổ tay còn gì. Mạch cổ tay của trẻ em vốn nhỏ, dùng một ngón bắt mạch là đủ rồi.”

Khái niệm này gọi là “Nhất chỉ định tam quan”, chỉ việc bắt mạch ở các vị trí tấc, quan, thước.

“À à, ra vậy!” Ông chú nghiêm túc gật đầu.

“Phổi nhiệt, trừ hỏa thanh khí là được.” Chu Cẩm Uyên nhanh chóng biện chứng, “Tôi sẽ kê thuốc cho, uống hai liều nhé. Thường ngày chú nên hạn chế cho bé ăn đồ cay nóng hoặc dầu mỡ.”

“Hai liều? Bác sĩ lợi hại quá!” Ông chú giơ ngón tay cái, rất nhiều bác sĩ có xác suất sơ chẩn chính xác không cao, thường phải có thêm các tư liệu khác như kết quả xét nghiệm thì mới chẩn đoán chính xác. Ông ta tìm đến chỗ Chu Cẩm Uyên cũng vì nghe nói anh khám bệnh hiệu suất rất cao, thuốc uống cũng nhanh hiệu quả.

Trong thời gian chờ bốc thuốc, ông chú tiếp tục khen ngợi Chu Cẩm Uyên không tiếc lời, “Tôi nghe bạn bè kể uống thuốc của cậu chỉ cần mấy liều là khỏi —— À, còn đại sư kia, quên, cậu trai kia có khả năng sáng mắt lại không?”

Chu Cẩm Uyên nghe mà bất an, anh luôn nổi tiếng là thuốc uống một liều đỡ hai liều khỏi, cũng từng trị hết nhiều chứng bệnh kỳ lạ hiếm gặp, nhưng đến trường hợp của Tiểu Tuyết lại bó tay… Đừng nói hiệu quả, đến giờ anh vẫn đang suy nghĩ nên tìm kiếm manh mối từ chỗ nào.

Dung Tế Tuyết nghe thấy tiếng nói chuyện nên hơi nghiêng đầu.

Chu Cẩm Uyên chỉ thất thần khoảng hai giây, thấy thế lập tức nói: “Được chứ!”

“Tôi nói mà, đến bệnh này cậu cũng chữa được. Tuổi còn trẻ mà nhìn không thấy sẽ khó chịu lắm, cũng đâu làm nghề đoán mệnh thật đúng không…” Ông chú tiếp tục lải nhải mà không biết mình đang khiến Chu Cẩm Uyên thêm áp lực.

Trong nhiều trường hợp áp lực chính là động lực. Chu Cẩm Uyên lấy lại tinh thần, anh không tin mình lại không chữa được bệnh bạo manh cỏn con này!

……

Chiều hôm đó Chu Cẩm Uyên lại châm cứu cho Dung Tế Tuyết một lần nữa, sau đó nhìn cậu uống thuốc, “Thuốc này có tác dụng gây ngủ nhẹ, em nằm xuống nghỉ một lát đi.”

Chu Cẩm Uyên để Dung Tế Tuyết đeo tai nghe nằm trên sô pha, giường bên trong phòng khám hay có bệnh nhân ra ra vào vào, không thể dùng được.

Dung Tế Tuyết ngoan ngoãn đáp một tiếng, đắp chăn đi ngủ.

Cậu biết rõ mấy lần châm cứu gần đây không hiệu quả nhưng vẫn cực kỳ tin tưởng Chu Cẩm Uyên, dù có nói cậu uống thêm thuốc tây sắc mặt cũng chưa từng thay đổi, sau lần điều trị vừa rồi thái độ cậu càng bình thường hơn. Lòng tin này khiến Chu Cẩm Uyên thấy hơi xấu hổ.

Buổi tối Lương Nguyệt Xưng đi vào phòng khám.

Chu Cẩm Uyên nhướn mày: “Hôm nay không phải ngày điều trị, anh cũng không có hẹn trước.”

“Tôi biết, chỉ đến góp vui chút thôi.” Lương Nguyệt Xưng thong thả ngồi xuống chiếc ghế mình tự mang đến, liếc nhìn Dung Tế Tuyết đang ngủ mà cười nhạt: “Bác sĩ Chu, tình hình thế nào, bạn học Tiểu Dung tỏ tình thành công rồi à?”

Chu Cẩm Uyên lập tức nhìn qua Thiệu Tĩnh Tĩnh và Quý Hoãn, hai người đồng loạt xua tay lắc đầu, tỏ vẻ tuyệt đối không có lá gan nói cho người ngoài biết!

“Không phải họ.” Lương Nguyệt Xưng không buồn nhấc mí mắt, “Tôi mua nhà ngay đối diện, nghe nói bạn học Dung tặng hoa bất thành, ném luôn bó hoa dọc đường. Có điều hình như chuyện đó không đồng nghĩa với thất bại nhỉ?”

Chu Cẩm Uyên lập tức nhớ ra mọi chuyện, hóa ra đóa hoa cúc họa mi bị vứt ngoài đường là của Dung Tế Tuyết, ngày hôm ấy cậu ra ngoài để mua hoa.

Chu Cẩm Uyên liếc nhìn Lương Nguyệt Xưng vài lần, cũng học theo ngữ khí của anh ta mà nói nhàn nhạt: “Anh Lương, mắt quan sát của anh tốt thật, tôi cũng nên chúc mừng anh thôi.”

Lương Nguyệt Xưng lập tức nhận ra chỗ không ổn, chậm rãi đứng lên: “Cậu định làm gì?”

“Anh bị trả đũa nhiều lần như vậy mà vẫn chưa chừa.” Chu Cẩm Uyên thở dài, “Để chúc mừng hết độc thân, lát nữa tôi sẽ tặng một ít dược thiện cho các nhân viên của anh.”

Lương Nguyệt Xưng: “…”

Lương Nguyệt Xưng trừng mắt đầy oán hận nhưng không nói gì. Gần đây anh ta đã ngộ ra một đạo lý, đó là không nên biểu lộ quá nhiều cảm xúc, nếu không Chu Cẩm Uyên càng dễ làm tàng hơn.

Nhưng mà Chu Cẩm Uyên không quan tâm đến mấy kế sách vớ vẩn đó, dù Lương Nguyệt Xưng có phản ứng thế nào cũng mặc kệ.

Dung Tế Tuyết đột nhiên cử động tay, nghiêng người, “Anh ơi…”

Cậu vươn tay ra, Chu Cẩm Uyên theo bản năng lập tức bắt lấy. Dung Tế Tuyết liền túm chặt tay anh đến mức lằn vết đỏ, sau đó mới mở mắt chớp hai cái. Có vẻ đến lúc này cậu mới tỉnh hẳn, lực tay cũng lỏng dần.

Lương Nguyệt Xưng chứng kiến hết, lại nghi hoặc hỏi: “Mắt cậu ta bị gì thế?”

“Không có gì, bị bệnh nên tạm thời không nhìn thấy thôi.” Chu Cẩm Uyên đáp đơn giản.

Lương Nguyệt Xưng híp mắt hoài nghi, từ khi khám bệnh ở chỗ Chu Cẩm Uyên, anh ta vẫn luôn xem sách thuốc y học cổ truyền để hiểu rõ liệu trình chữa bệnh, cho nên lập tức nhận ra ngay.

Chỉ là tính tình Lương Nguyệt Xưng khôn khéo, sẽ không nói thẳng mặt. Anh ta tìm cớ bắt Chu Cẩm Uyên đỡ mình, sau đó mới thì thầm hỏi: “Em trai… à không, bệnh tình bạn trai cậu hình như không đơn giản đâu.”

“Anh quan sát giỏi thế?” Ngữ khí Chu Cẩm Uyên không nghe ra là hỏi thật hay châm biếm.

Lương Nguyệt Xưng xem đó là lời khen, cười nói: “Tôi chỉ trùng hợp đọc qua một bệnh án kể về bệnh nhân sau một cơn bạo nộ, căng thẳng thần kinh dẫn đến can khí rối loạn, đột ngột mất thị lực. Trông thấy bạn học Tiểu Dung chợt nhớ ra ngay. Thế nào, cậu ấy không nghiêm trọng chứ? Nếu… hai người đã hẹn hò thật rồi.”

Anh ta bỏ qua câu hỏi mà trực tiếp đưa suy đoán luôn, với chỉ số thông minh đó, hoàn toàn có thể đoán ra chuyện đằng sau.

Chu Cẩm Uyên không phủ nhận, hơi nhếch môi: “Đây chính là chuyện làm tôi bối rối, đã điều trị mấy đợt rồi vẫn không khỏi.”

Giọng anh không khỏi mang theo vài phần phiền não, tuy luôn nói phải giữ bình tĩnh khách quan, nhưng vì quá quan tâm nên vẫn để lộ ra chút cảm xúc.

Lương Nguyệt Xưng ngạc nhiên, ngẫm nghĩ một hồi rồi nói: “Vậy chắc chắn là do gốc rễ chưa giải quyết.”

Vấn đề này Chu Cẩm Uyên đã nói đến mấy lần, toan giải thích lại thì Lương Nguyệt Xưng nói tiếp: “Em cậu tôn thờ cậu như thế, cậu đột nhiên đáp ứng lời tỏ tình chẳng lẽ trong lòng cậu ta sẽ yên tâm sao? Cậu xem, ngủ một giấc dậy cậu ta vẫn theo bản năng tìm cậu đầu tiên, tôi thấy đây có thể là buồn chuyển vui, vui lại chuyển sang lo rồi. Hơn nữa, cậu đáp ứng lời tỏ tình trước hay sau khi cậu ta phát bệnh? Nếu là sau, chẳng lẽ trong lòng em cậu không có suy nghĩ rốt cuộc cậu đồng ý có bao nhiêu phần chân tình sao?”

“Không đến mức ấy đâu…” Chu Cẩm Uyên buột miệng rồi chợt trầm tư, có cảm giác như vừa tỉnh mộng.

Đúng là trong nhà chưa tỏ ngoài ngõ đã tường, Chu Cẩm Uyên nghĩ đến đủ khả năng, chỉ không suy xét đến trường hợp này. Mấy người giáo sư Lam tuy cũng có nghĩ tới, nhưng vì không nắm rõ chi tiết bên trong nên mới không nói được gốc rễ. Ngược lại Lương Nguyệt Xưng là tay mơ chỉ xem mấy quyển sách y học, lại nhờ biết được nội tình mà đoán ra ngay. Nếu suy nghĩ từ góc độ này sẽ thấy rất nhiều chi tiết đối ứng với lời anh ta. Chu Cẩm Uyên tỉnh táo lại, nghiêm túc nói: “Cảm ơn nhé, trọc phú.”

“Không cần cảm ơn, phụ đạo tình cảm miễn phí cho cậu đấy.” Lương Nguyệt Xưng cố tình nhấn mạnh hai chữ “Miễn phí”, có cảm giác rất đắc ý vì thắng được một ván.

“Đúng rồi, một khi đã vậy, cậu càng phải giấu chuyện mình đã biết nguyên nhân đi. Mặc kệ trong lòng có nhìn thấu không, nếu cậu nói thẳng chỉ càng khiến cậu ta hoài nghi…”

Lời nhắc nhở này rất hữu dụng, tư duy của Chu Cẩm Uyên trước giờ siêu cấp thẳng, nếu Lương Nguyệt Xưng không mào trước có khi lát nữa anh đã đi tìm Dung Tế Tuyết nói chuyện rồi.

Trước mắt Chu Cẩm Uyên chưa biết mình nên giải quyết thế nào, nhưng chỉ cần tìm ra nguyên nhân cũng đủ để tâm trạng tốt lên. Sau khi tiễn Lương Nguyệt Xưng về, anh thấy Thiệu Tĩnh Tĩnh đưa điện thoại cho mình rồi nói, “Ông chủ, vừa rồi điện thoại của anh nhảy thông báo khiếp lắm.”

Chu Cẩm Uyên nhận lấy xem thử, là tin nhắn do sinh viên gửi tới.

[ Thầy ơi, vừa rồi nghe có người nói thầy và Dung thần nắm tay nhau đi trong trường… Em kinh ngạc! ]

[ Thật không ạ, em thấy cả hình chụp nè ]

[ Cầu rep, mọi người đang quan tâm dữ lắm ]

Chu Cẩm Uyên cạn lời, bèn trả lời lại: [ Nắm tay? Tôi chỉ đỡ cậu ấy đi đường thôi, mắt Tiểu Tuyết gặp chút vấn đề. ]

[ Ha ha ha ha ha biết ngay mà, làm em sợ muốn chết ]

[ Quả nhiên đi đâu cũng gặp người giàu trí tưởng tượng, còn bảo hai người đang yêu nhau nữa chứ 2333 ]

Chu Cẩm Uyên suy nghĩ vài giây, nhớ lại lời Lương Nguyệt Xưng nói lúc nãy, chợt cảm thấy nếu đã vậy… Chi bằng…

Chu Cẩm Uyên: [ À, chúng tôi yêu nhau thật đấy. ]

Sinh viên: [ ??????!! ]

Trước Tiếp