Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử

Chương 78

Trước Tiếp

Chương 78.

Edit: Leia

Lại là một tiết học môn《 Tuyển tập bệnh án kinh điển 》 nữa.

Lớp của Chu Cẩm Uyên không có lớp trưởng mà cũng không cần lớp trưởng, chỉ cần trợ giảng là được, có điều hiện giờ trợ giảng đang đi hái thuốc dưới quê mất rồi.

Giảng hết một tiết, Chu Cẩm Uyên theo lệ thường ở lại thêm mấy phút trả lời các câu hỏi của sinh viên.

Có học sinh hỏi: “Thầy ơi, bao giờ trợ giảng mới về ạ?”

“Khoảng mấy ngày nữa, đến tiết sau các bạn được gặp rồi.” Chu Cẩm Uyên không buồn ngẩng đầu, “Cậu ấy không phải nhân viên chính thức trong trường mà các bạn nhớ đến thế à? Lo quý trọng người trước mắt đi.”

Mọi người ăn ý liếc nhau, “Không thể nói vậy được, chúng em rất quý thầy, nhưng cũng quen với việc mỗi ngày xem thầy lấy trợ giảng ra trêu rồi, một ngày không nghe hai người diễn tướng thanh bọn em thấy thiếu thiếu.”

Chu Cẩm Uyên: “………………”

Chu Cẩm Uyên ngẩng đầu lên, “Các bạn chê tôi đi học toàn pha trò đấy sao?”

“Đấy là ví dụ thôi ạ!” Đám sinh viên nhao nhao.

Chu Cẩm Uyên rất muốn phản bác, nhưng cẩn thận ngẫm lại dường như đúng là tiết học nào anh cũng kể về chuyện cũ của Dung Tế Tuyết. Ban đầu chỉ vô thức nhắc đến, về sau ấy à, thứ nhất là muốn đả kích hình tượng Tiểu Tuyết để trả thù, thứ hai là để điều tiết không khí lớp học. Không ngờ một ý tốt lại bị các sinh viên xem là trò giải trí mỗi ngày.

Đột nhiên có người hỏi: “Đúng rồi thầy ơi, em có thể hỏi tại sao cả nhà thầy lại chuyển đến Hải Châu không ạ?”

Chu Cẩm Uyên ra vẻ khó hiểu, “Cả nhà tôi chuyển đến Hải Châu bao giờ.”

Trời ạ, hết thời rồi có khác, còn nhớ hồi 《 Bản độc tấu piano Tiểu Thanh Long 》 mới ra mắt vẫn có truyền thông đưa tin về truyền kỳ của bố anh ở Doanh Châu cơ, thế mà bây giờ đã có người cho rằng cả gia đình chuyển chỗ ở.

Nhà anh chỉ có một mình anh rời quê đến Hải Châu mà thôi…

Sinh viên: “Hả? Không phải sao? Vậy lý do gì khiến thầy vượt đường sá xa xôi tới Hải Châu làm việc và phát triển sự nghiệp? Trợ giảng đăng ký trường ở đây là vì muốn đi theo à? Anh trai trợ giảng thì sao?”

Chu Cẩm Uyên chậm rãi nói: “Bởi vì cậu ấy thi vào trường này nên tôi… chúng tôi mới cùng đi theo.”

Càng nói càng thấy mất tự nhiên, cho nên giữa đường anh mới kéo thêm Dung Sấu Vân vào để lấp l**m. Tuy đã cố gắng đến thế rồi mà các sinh viên vẫn trầm trồ “Woa ——” một tiếng, sau đó nhìn nhau cười khúc khích.

“Đúng là mở mang tầm mắt vì Dung thần! Đi theo cơ đấy!”

“Tại sao tôi không có được một anh trúc mã ngon cỡ này nhỉ, học đại học cũng đi theo chăm sóc.”

“Lại là một ngày anh trai Dung thần chịu kiếp NPC…”

“Tình cảm giữa thầy và trợ giảng tốt quá!”

Chu Cẩm Uyên nghe mọi người mồm năm miệng mười trêu chọc, còn có người khen tình cảm thật tốt, anh liền nghĩ ngay đến lời Lương Nguyệt Xưng nói ngày hôm trước. Tuy anh đã lập tức mắng Lương trọc phú là ăn nói linh tinh, cũng miễn luôn tiền khám bệnh xem như trả thù nhưng thật ra cũng có bối rối mất một lát. Lời nói tưởng chừng bâng quơ của  Lương Nguyệt Xưng đối với anh là một cơn đại chấn động, hoặc nên nói là trời đất đảo điên.

Trước đó anh hoàn toàn không nghĩ đến phương diện kia, thậm chí đến bây giờ cũng không tin nổi. Thế cho nên nghe các sinh viên cố ý vô tình nhắc khiến anh càng giả vờ ho khan để che giấu cơn xấu hổ.

Rõ ràng mọi người chỉ trêu đùa thôi, anh vẫn thấy bất an trong lòng.

“Khụ… Cho tôi nói một chút,” Chu Cẩm Uyên lập tức tìm được đề tài mới, “Lát nữa tôi muốn mượn vài bạn, tốt nhất là sinh viên khoa Châm cứu, đi theo tôi làm công ích khuân gạch, có ai tự nguyện đăng ký không?”

Nháy mắt có rất nhiều cánh tay giơ lên.

Nếu đã là người ở lại đến cuối tranh thủ hỏi bài Chu Cẩm Uyên thì hoặc là cực kỳ hiếu học, hoặc là rất thích anh. Nghe thấy anh tìm người hỗ trợ, dù chưa biết là chuyện gì nhưng mọi người vẫn nhiệt tình giơ tay.

Đây là lần đầu Chu Cẩm Uyên tìm người làm việc sau giờ học, dù sao anh cũng chỉ là giáo viên môn tự chọn, không thường xuyên tiếp xúc với sinh viên.

“Vậy tôi gọi nhé.” Dựa theo những quan sát đã ghi nhớ trong đầu, Chu Cẩm Uyên chọn ra vài người mình cảm thấy thích hợp.

Đám sinh viên đã chứng kiến bao nhiêu lần nhưng lúc được Chu Cẩm Uyên gọi tên, ai nấy đều lộ ra vẻ mặt trầm trồ thán phục… Trong số họ có người chưa từng trao đổi với Chu Cẩm Uyên bao giờ, giơ tay lên cũng không ôm hy vọng, có điều Chu Cẩm Uyên lựa chọn chỉ hoàn toàn dựa trên những gì họ thể hiện trên lớp có tốt hay không mà thôi.

……

Chu Cẩm Uyên chọn ra năm sinh viên, bao gồm cả người mình rất hài lòng là Chúc Thanh. Chúc Thanh học ngành y học cổ truyền nhưng cũng thể hiện rất tốt ở bộ môn châm cứu.

Mấy sinh viên theo Chu Cẩm Uyên đi ra ngoài.

“Bệnh nhân cũ của tôi và mấy đồng nghiệp của cậu ta mời tôi tới tái khám kiêm châm cứu xoa bóp. Tôi đưa các bạn theo làm trợ thủ, nhân cơ hội này các bạn cũng có điều kiện luyện tay nghề.” Chu Cẩm Uyên tường thuật lại, “Chúng tôi hẹn vào buổi tối nên sẽ bao luôn cơm chiều, bây giờ đến văn phòng tôi đi, có một nhiệm vụ khác đây.”

“Woa, còn được bao cơm chiều, vậy không tính là làm công ích đâu ạ! Thầy ơi thầy tốt quá!”

“Thầy ơi, cái này không thể xem là lao động công ích được, phải gọi là đưa đi hướng dẫn các ca bệnh kinh điển!”

Năm sinh viên rất vui vẻ nên thay nhau tâng bốc vuốt đuôi.

Chu Cẩm Uyên giữ chức vụ ở bệnh viện và phòng khám, bọn họ thậm chí không được tính là “đệ tử chân truyền”, loại cơ hội đi theo học tập lâm sàng thế này là rất quý giá khó có được.

“Thôi được rồi, giữ sức một chút đi. Nhiệm vụ trước mắt chính là công việc cần thể lực đây.” Chu Cẩm Uyên đưa bọn họ vào văn phòng mình. Tuy chỉ dạy một môn tự chọn nhưng Chu Cẩm Uyên vẫn được nhà trường ưu ái có văn phòng riêng.

Chu Cẩm Uyên mở laptop, lại lấy một số tài liệu ra rồi nói: “Có vài vị học giả nước ngoài email hỏi tôi một số vấn đề về phương pháp châm cứu truyền thống, cần phải sắp xếp tài liệu, các bạn giúp tôi làm đi.”

“Được ạ!” Sau khi Chu Cẩm Uyên nói ra yêu cầu, các sinh viên bắt tay vào làm rất thuần thục. Nói là việc cần thể lực nhưng nó vẫn tốt hơn việc khuân gạch thật sự nhiều.

Chúc Thanh trông thấy nhiều cái tên quen thuộc trên tài liệu mà Chu Cẩm Uyên phát, bèn nghiêng đầu hỏi bạn, “Cậu xem người này có phải bậc thầy lĩnh vực châm cứu ở nước B không nhỉ…”

“Mọe, hình như đúng rồi đấy, tôi từng xem nhiều luận văn của ổng lắm. Cả người này nữa, đây cũng là chuyên gia hàng đầu trong lĩnh vực điều trị đau mà…”

Bọn họ chỉ thì thầm với nhau, các sinh viên khác nghe thấy cùng tò mò thò đầu qua xem thử. Có người biết nhưng cũng có người không, ở trường không phải ai cũng có sở thích đọc tài liệu học thuật và luận văn như học sinh xuất sắc.

Một người biết rõ cung cấp thêm thông tin: “Hẳn đúng là mấy tên tuổi lớn đó rồi! Trước đây thầy Chu từng hỗ trợ họ làm luận văn còn được chọn làm bài báo highlight, bài báo nổi bật của tạp chí học thuật nữa cơ…”

“Ồ, vậy chín bỏ làm mười xem như chúng ta cũng đang hợp tác với họ rồi!”

“Có cả giáo sự Lam nữa… Woa.”

“Đang trao đổi gì đấy?” Chu Cẩm Uyên thình lình xuất hiện phía sau.

Sinh viên cười ha ha, “Chúng em đang nói không ngờ việc khuân gạch lại là khuân gạch cho các học giả. Thầy Chu ơi, giáo sư Lam nghiên cứu đến đâu rồi ạ? Sang năm thầy ấy có nhận thêm sinh viên hướng dẫn không?”

“Bạn muốn sang chỗ giáo sư Lam sao?” Chu Cẩm Uyên nói, “Nếu vậy thì phải khuân gạch cho tốt vào, tôi sẽ giúp giới thiệu cho. Cả các chuyên gia nước ngoài này nữa, tôi cũng sẽ báo tên các bạn cho họ quen mặt, nói không chừng sau này được xuất hiện trên phần credit cảm ơn.”

“Trời má, thật ạ?” Các sinh viên mở to mắt, chỉ cần tên được xuất hiện trên bài báo là đã đủ sĩ lắm rồi. Khuân gạch cho các chuyên gia cấp bậc này quả là có mặt mũi.

Chu Cẩm Uyên lùi về, “Ừ, dù sao cũng vất vả cho mọi người mà.”

Những công việc kiểu này không thể hoàn thành sớm, bọn họ sẽ mang tài liệu về nhà tiếp tục làm thêm. Đến khoảng 6 giờ tối, Chu Cẩm Uyên nhìn di động, “Đến giờ rồi, đi thôi.”

Vì có hẹn trước nên đối phương cho sẵn xe thương vụ đến trường đón cả bọn, Chu Cẩm Uyên ngồi ghế phụ lái, các sinh viên ngồi hàng ghế sau.

“Ê, vô làm một ván không.”

“Xem hôm nay tôi có đè cậu ra đúm không…”

Chu Cẩm Uyên liếc nhìn xuống dưới, người trẻ tuổi luôn thích chơi điện tử, mấy người mà anh dẫn theo mặc kệ là nam hay nữ, đã ngồi lên xe rảnh rỗi là bắt đầu tranh thủ mở trò chơi trên điện thoại hò hét đấu tay đôi tay ba các kiểu. Riêng anh không có hứng thú gì liền ngả lưng ghế ra sau ngủ bù một lát, hôm nay không có thời gian thiền buổi trưa, lát nữa còn phải khám bệnh.

Các học sinh thấy thầy đã ngủ cũng biết ý vặn nhỏ âm lượng, bắt đầu thảo luận về giải đấu thể thao điện tử gần đây: “… Hai ngày nữa trận chung kết sẽ diễn ra ở Hải Châu nhỉ, đáng tiếc quá, hôm ấy chúng ta cũng phải thi châm cứu rồi! Đừng nói tới tận nơi xem, chưa chắc đã có thời gian xem live luôn mà.”

May mà cả bọn đều học giỏi, nếu không với cường độ học tập như ngày thường làm gì có thời gian quan tâm đến game hay thể thao điện tử gì nữa, chỉ ôm sách cả ngày cũng hết giờ.

“Có thời gian cũng chưa chắc giật được vé xem…”

“Có ai không muốn đi đâu, anh họ tôi xin nghỉ làm một ngày để ở nhà bấm vé, cuối cùng cũng cướp được. Anh ấy còn định rủ tôi đi cùng cơ, ôi tiếc quá…” Chúc Thanh nói xong lập tức nhận được những ánh mắt hâm mộ kèm theo tiếng thở dài.

“Muốn đi hiện trường trực tiếp cổ vũ cho idol quá!”

“Hâm mộ anh cậu thật, người đi làm thích ghê.”

Tài xế thoáng nhìn ra phía sau từ kính chiếu hậu, vẫn giữ im lặng không nói gì.

Xe chạy qua gờ giảm tốc làm Chu Cẩm Uyên bị lắc tỉnh. Anh sờ mặt nghĩ thầm chắc cũng sắp tới rồi, không nên ngủ nữa, thế là quay đầu xem các học sinh, “Có tinh thần quá nhỉ, vẫn chơi game à.”

Sinh viên duỗi đầu hỏi Chu Cẩm Uyên: “Thầy có chơi cái này không ạ?”

“Tôi không biết chơi trò gì cả, dốt lắm.” Chu Cẩm Uyên nói, “Mấy game mà các bạn hay thảo luận, dù là game PC hay game điện thoại tôi đều chưa chơi bao giờ…”

“Để em hướng dẫn thầy cho!” Sinh viên hào hứng nói.

“Vẫn là thôi đi, tôi làm gì có thời gian chơi điện tử.” Chu Cẩm Uyên nói, vì những trải nghiệm trong quá khứ nên ở rất nhiều khía cạnh anh không hề giống với bạn đồng trang lứa. Mỗi ngày phải qua lại giữa bệnh viện, phòng khám, trường học, nếu giãn ra một chút có khi vẫn phải tiếp tục học tập trau dồi kiến thức, danh tiếng càng lớn lại càng không có thời gian cho bản thân.

Các sinh viên đành phải tự chơi với nhau, khoảng nửa tiếng sau xe dừng trước một khách sạn, cả bọn xuống xe cùng với Chu Cẩm Uyên.

Bệnh nhân hẹn trước đã chờ sẵn trong phòng, tài xế dẫn họ lên tận nơi. Cửa vừa bật mở, bên trong lập tức vọng ra những tiếng cười nói hô hoán của các thanh niên, hình như bọn họ đang rất tập trung nên hoàn toàn không phát hiện có người vừa bước vào.

“Đồ mất nết!”

“Để bố tặng mày bộ liên kích nào, đánh cho mẹ mày nhận không ra luôn!”

“Phế vật, mau chết đi!”

Chu Cẩm Uyên: “…”

Thật là trẻ trung năng động.

Anh đi vào trong mấy bước, cảm thấy có chỗ không đúng lên vội quay đầu kiểm tra, phát hiện đám sinh viên vẫn chết cứng ngoài cửa trợn mắt há mồm, hình như đã hóa đá tập thể.

“!!!!!”

“Các bạn làm sao thế.” Chu Cẩm Uyên nhét tay vào túi quần hỏi.

Vừa dứt lời, những người trong phòng cũng nhận ra anh.

Lục Mông ba chân bốn cẳng xông tới ôm vai Chu Cẩm Uyên, “Bác sĩ Chu, cuối cùng anh cũng tới rồi!”

Chúc Thanh lần đầu gặp mặt Lục Mông ngoài đời ôm ngực khó thở không khác gì thiếu nữ: “Lục, Lục Mông…”

Là Lục Mông thành viên chủ lực của đội tuyển LJJ mà cả bọn vừa thảo luận trên xe lúc nãy! LJJ là đội tuyển esports rất nổi tiếng ở Hải Châu, tất cả các sinh viên đứng đây đều hâm mộ không có ngoại lệ!

Ngoại trừ Lục Mông, các tuyển thủ khác của LJJ cũng có mặt trong phòng, bao gồm cả đại thần Nhậm Lam mới gia nhập đầu mùa giải năm nay.

Những người khác cũng ngơ ngác hỏi: “… Thầy ơi, hôm nay chúng ta sẽ khám và chữa bệnh cho LJJ ạ?!”

Chu Cẩm Uyên: “Đúng rồi.”

Giải đấu đã đến vòng quyết định, lại tổ chức ở Hải Châu nên Lục Mông cố ý liên hệ, hỏi xem anh có thể tân trang toàn diện… ủa không phải, là xoa bóp phục hồi cho cả đội được hay không. Chu Cẩm Uyên thấy mình không bận gì cũng đáp ứng. Tuy LJJ vẫn có chuyên gia vật lý trị liệu riêng, nhưng bọn họ rõ ràng càng tôn sùng kỹ thuật của Chu Cẩm Uyên hơn nữa, trước khi thi đấu muốn điều chỉnh cho trạng thái mình về mức tốt nhất.

Lục Mông bắt gặp phản ứng của các sinh viên cũng lộ ra vẻ mặt hứng thú, những người đó rõ ràng có biết LJJ, nhưng không biết mình sẽ tới trị liệu cho bọn họ à.

Một nữ sinh bắt đầu nói năng lộn xộn: “Thầy! Thầy mới nói mình không biết chơi điện tử mà!”

Chu Cẩm Uyên cũng lắp bắp theo: “Những, những lời đó không đúng chỗ nào? Không biết chơi game có mâu thuẫn với việc quen biết Lục Mông à?”

Nữ sinh: “…”

Chu Cẩm Uyên lại nói: “Tôi còn muốn hỏi lại cơ, các bạn thích Lục Mông như vậy chẳng lẽ không biết tôi từng chữa bệnh cho anh ta? Fan giả hay gì?”

Các sinh viên: “…”

Cũng phải, hình như thầy đã từng chữa viêm bao gân cho Lục Mông…

Mọi người lập tức nhao nhao thanh minh nguyên nhân này nguyên nhân nọ, cuối cùng đồng thanh: “Chúng em không tin được mình sẽ gặp Lục Mông!! Chuyện lớn như vậy tại sao thầy không nói trước một tiếng!”

Hơn nữa ngày thường Chu Cẩm Uyên rất coi trọng quyền riêng tư của bệnh nhân, đến bệnh án kinh điển cũng toàn viết nặc danh, càng không bao giờ bàn luận về bệnh tình của các bệnh nhân nổi tiếng với ai, thế cho nên theo lẽ thường họ không thể tưởng tượng đến tình huống này.

Chu Cẩm Uyên ngẫm nghĩ: “Cũng không phải bệnh nặng, tôi nói trước làm gì chứ?”

Bọn họ toan muốn nói tiếp thì Nhậm Lam chợt đi tới, “Ồ, tâm trạng của các bạn giống với chúng tôi lúc muộn màng nhận ra có lẽ mình đã gặp qua Kim Xước Tiên rồi đấy.”

Mọi người ngẫm lại —— Cũng phải, chính thái độ của thầy Chu cũng rất bình thản, có lẽ không cảm thấy chuyện này có gì đáng để phải thông báo trước.

Vốn đang buồn vì không có cách gì xem thi đấu trực tiếp, ai ngờ chỉ mấy phút sau đã gặp ngay người thật, thậm chí lát nữa mình sẽ xoa bóp châm cứu cho bọn họ, cái này xem như gián tiếp tham gia trận chung kết rồi chứ còn gì!

“Mọi người vào dùng cơm trước đã, ha ha.” Có người lên tiếng tiếp đón, Nhậm Lam và Lục Mông cũng dẫn cả bọn vào bàn tiệc.

Các học sinh đi đường mà lâng lâng, không ngờ có ngày mình được Lục Mông chiêu đãi…

Có người thậm chí để trí tưởng tượng bay xa hơn: “Nếu sắp tới chúng mình thường xuyên đi khuân gạch cho thầy, sau này biết đâu có cả cơ hội pha trà thảo mộc cho Arthur đấy nhỉ?”

“Anh ơi tỉnh lại giùm!”

……

Mọi người vừa dùng cơm vừa trò chuyện hoặc mô tả cho Chu Cẩm Uyên về những vị trí đau mỏi bất thường trên cơ thể. Còn có người hỏi Chu Cẩm Uyên: “Bác sĩ Chu châm cứu cho Nhậm Lam thật sự không châm phải huyệt bơm máu gà nào đấy chứ? Anh không biết từ lúc comeback anh ta đánh hăng cỡ nào đâu!”

Chu Cẩm Uyên liếc nhìn Nhậm Lam, anh không hiểu về game, càng không chú ý đến lịch thi đấu, “Đấy là nhờ ý chí nghị lực của anh ấy thôi.”

Việc anh có thể làm là giúp Nhậm Lam hồi phục, chủ yếu vẫn là đối phương biết rõ đây có thể là cơ hội đoạt chức quán quân cuối cùng của mình, cho nên mới cố gắng gấp đôi gấp ba.

“Với lại lần này đội CJ cũng ở cùng khách sạn với chúng ta đấy. Chỗ này nằm ngay bên cạnh địa điểm thi đấu luôn mà, tiện đường đi lại.” Lục Mông nhắc tới là vì có dụng ý khác, cậu ta nói, “Tôi nghe nói họ mới mời được một vị thầy thuốc Đông y có tiếng , lại còn là con cháu gia đình hành nghề lâu đời chuyên làm châm cứu, truyền nhân đại sư châm cứu phái gì ấy quên rồi, tóm lại nhiều danh hiệu lắm. Bên đội họ cũng có tuyển thủ bị chấn thương, thế là mời người theo hộ giá luôn.”

“Đúng rồi, tốn lắm tiền lắm…”

Học sinh lớp Tiểu Thanh Long vểnh tai nghe ngóng vì câu chuyện ngoài lề này vừa liên quan đến trận thi đấu vừa liên quan đến chuyên ngành, trong đầu cả bọn không khỏi suy nghĩ xem họ đang nhắc đến bệnh nhân nào, trạng thái ra sao, mời đại sư tên gì, là thầy thật hay thầy rởm.

—— Thời buổi này lắm thầy nhiều ma, chỉ cần treo thêm cái danh chuyên gia trên người là đủ lừa được không ít bệnh nhân rồi. Không nói người thường, có khi đến dân trong nghề cũng xui xẻo bị lừa luôn. Không phải ai cũng có vận may gặp được người như thầy Chu, thế nên thầy Chu từng nói mình rất hiểu tâm lý người bệnh, người ta không tin mình cũng là do có lòng cảnh giác.

“Vậy à.” Chu Cẩm Uyên thuận miệng đáp, chỉ lo chuyên tâm ăn uống.

“Đúng vậy, nhưng tôi quên mất tên rồi… Woa, đám cẩu tặc bên đó châm cứu xoa bóp còn cố ý gửi file âm thanh cho chúng tôi, bên trong hú hét tận trời sướng quá thoải mái quá các thứ các kiểu, quá giả tạo. Tôi bực lắm, có thoải mái đến mấy cũng đâu bằng được bác sĩ Chu xoa bóp cơ chứ?”

Tuy hai bên là đối thủ nhưng vẫn là người cùng giới, thường ngày có giao lưu qua lại, thậm chí còn đánh bạn chơi với nhau.

“Ừ đúng, tâng bốc cả buổi gì mà danh y có tiếng trong giới, đại diện quỹ gì đó, truyền nhân ông nọ bà kia, chức danh kêu như chuông… Còn bác sĩ Chu của chúng ta là Đạo Y, là cao nhân lánh đời nhàn vân dã hạc được chưa!”

Nhìn qua có vẻ bọn họ chẳng những muốn so kè trong game mà còn battle xem bác sĩ bên nào có tay nghề hơn. 

Tiếc là Chu Cẩm Uyên không mấy hứng thú, anh hỏi một câu rất không liên quan: “Lát nữa vào phòng trị liệu hay làm luôn ngoài này, ngoài này cũng đủ rộng đấy.”

“… Vào phòng đi, được nằm.”

Các đội viên LJJ hậm hực ngậm miệng, bác sĩ Chu không hùa theo khiến bọn họ rất là thất vọng.

……

Sau bữa cơm, Chu Cẩm Uyên liền cùng bọn họ đi lên lầu. Một đám người cùng vào thang máy, đang chuẩn bị đóng cửa thì có một người chợt chạy như bay tới ấn nút chờ.

“Tây Môn đấy à?” Lục Mông kêu lên.

Bên ngoài đúng là một tuyển thủ của đội CJ, biệt danh là Tây Môn Đại quan nhân.

“Ồ, khéo quá, mấy người mới ăn cơm xong đúng không.” Tây Môn cười, lại hất cằm với các đội viên đi phía sau, “LJJ ở bên này này —— Đúng rồi, giới thiệu với các cậu chuyên gia châm cứu mà chúng tôi mới mời về. Vị này chính là truyền nhân của đại sư y học cổ truyền Trung Quốc, chuyên gia thuộc hiệp hội châm cứu!”

Người bên CJ cũng hùa theo: “Đại sư lợi hại lắm, châm có mấy nhát mà tôi hết đau luôn.”

“Thật sự y như mới sống thêm một mạng…”

“Lên tra Baike là thấy ngay, người ta hành nghề y từ lúc còn thiếu niên cơ!”

Người của LJJ chửi thầm trong lòng, mẹ nó tâm hư vinh của bọn này lớn quá, đồng thời cũng quên mất bản thân mình cũng đang âm thầm battle, cảm thấy bác sĩ nhà mình mới là lợi hại nhất. Mười mấy tuổi á, bác sĩ Chu của chúng tôi cũng hành nghề năm mười mấy tuổi đây này, hơn nữa cũng có trang Baike đấy được chưa.

Đáng tiếc quá, tiếc là bác sĩ Chu không có lòng hơn thua. Xem đi, bác sĩ nhà đối thủ đã bị họ tâng bốc đến mức ngạo nghễ cười nhạt rồi.

… Nhưng không thể không thừa nhận, vị bác sĩ mà CJ mời về mặc một bộ Đường trang vạt đối xứng màu trắng tinh trông rất trang nghiêm và điềm tĩnh, ánh mắt có thần, khí chất ấn tượng, chỉ nhìn bề ngoài cũng có thể đoán ra là danh y.

Còn bác sĩ Chu ấy à, phần lớn thời gian trong ngày chỉ có dễ thương thôi.

Chu Cẩm Uyên đi vào thang máy trước nên bị che khuất tầm mắt, nghe mấy người ở ngoài nói chuyện anh bất giác thấy có chỗ quen quen, liền vịn bả vai người phía trước nhón chân xem thử. Không ngờ ở đối diện thật sự là một gương mặt quen thuộc.

Chu Cẩm Uyên vui vẻ nhảy nhảy lên để lộ mặt, “Bác sĩ Vưu đấy à, anh tới Hải Châu sao không nói với tôi một tiếng?”

Vưu Tự Nhiên đang khoanh tay đứng yên ra vẻ kiêu căng, đột nhiên trông thấy ở phía sau xuất hiện một người với gương mặt và giọng nói cực kỳ quen thuộc. Anh ta sợ đến mức tự sặc nước bọt, chật vật ho khan, “Là, là… Đậu má, tại sao lại là cậu!!”

Mọi người: “…”

Đậu má? Cao nhân ơi??

Trước Tiếp