Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử

Chương 73

Trước Tiếp

Chương 73.

Edit: Leia

Topic: Ba câu không rời khỏi người trợ giảng.

Nội dung: Đặt cái tiêu đề hơi tối nghĩa một xíu, các vị Tiểu Long Nhân cùng khóa tu mau nhào vô đây trao đổi nào.

1L: … Tụi mình có cả biệt danh rồi à, Tiểu Long Nhân??

2L: Đọc phát biết ai luôn, không hề tối nghĩa! Tui rất thích coi thầy ấy cue trợ giảng vào bài, hơn nữa lần nào cũng không nhìn trực tiếp cứ như đối phương không tồn tại thật ấy. Quá ngọt rồi đúng không?

3L: Ờmmmm từ hồi “bé dễ thương” nhậm chức tới giờ tui toàn giương mắt nhìn hình tượng của D thần từ từ sụp đổ.

4L: Tôi phải vô đây lớn tiếng một câu liền: Biết ngay hai người đó không phải anh em ruột mà, sao có chuyện đảo ngược như thế được. Tuy cùng là loài lông trắng nhưng ông anh là thỏ trắng, còn ông em chính là chó núi Pyrenees …

5L: Thỏ trắng vs Gấu Bắc Cực đm cười chết mất! P/s: Lầu trên có dám gọi một tiếng “bé dễ thương” trước mặt thầy không, có còn muốn qua môn nữa không?

6L: Chẳng sao hết, tui chỉ vô nghe giảng ké, không giống đám Tiểu Long Nhân chính quy mấy người.

7L: Thần cách mà D thần xây dựng cả năm trời đã bị thầy hủy hoại chỉ trong vài tiết học. Hơn nữa lần nào cũng cười lộn ruột, tôi quan sát kỹ lắm, thường là sau khi hai người giao lưu ánh mắt vi diệu với nhau xong là thầy bắt đầu xòe bài. Ha, chắc là đã giao lưu thành công ở một chiều không gian nào đó mà chúng ta không biết rồi!

8L: Đúng đúng đúng, lần nào cũng cười phòi nước mũi. Tiết trước nhắc tới kỹ thuật chọn dược liệu thầy lại kể chuyện hồi nhỏ D thần luyện kỹ năng dùng dao —— kh*ng b* lắm, D thần còn nhỏ xíu mà có thể cắt một hạt mã tiền thành 206 miếng! Lúc đó thầy bắt D thần dùng kỹ thuật đó cắt xúc xích cho mình ăn, xui xẻo hơn là con dao đó vẫn chưa được rửa. Không biết trước đó dao đã cắt qua cái gì mà ăn xúc xích xong miệng tê rần, thế là hai người ôm nhau khóc mất nửa tiếng đồng hồ.

9L: Xỉu, chẳng lẽ cả thế giới chỉ có mình tui không đi nghe giảng sao? Bạn cùng phòng ký túc xá tui trở về tám quên trời quên đất, còn nói chắc thầy kể nửa thật nửa giả đấy, tại vì lần nào trợ giảng cũng nhìn thầy bằng ánh mắt rất bao dung.

10L: Không đi nghe là bạn thiệt thòi, ngày hôm đó mọi người nhao nhao đòi xem, thầy liền ép trợ giảng đứng cắt hạt mã tiền ngay tại chỗ, quả thật cắt được hơn hai trăm miếng! Tay vừa đẹp mà kỹ thuật vừa tốt, lần đầu tiên tôi mới thấy có người cắt dược liệu mà đẹp trai cỡ đó…

……

108L: Mọi người không cảm thấy có một nhân vật khác cũng đáng chú ý sao, là anh trai ruột của D thần ấy. Anh này rất mờ nhạt, cảm giác như một cái bóng đèn luôn, trong mỗi câu chuyện đều có anh ta xuất hiện nhưng chỉ để làm nền, hình tượng nhân vật cũng mơ hồ nữa!

109L: Ông anh đó hình như sau này xuất gia làm hòa thượng rồi mà?

110L: Phải, hơn nữa còn học khoa chỉnh hình.

111L: ?? Hình như tui hiểu ra chuyện gì rồi ha ha ha ha ha

……

120L: Báo cáo, bé dễ thương tới khoa chúng ta nè!

.

.

Gần đây Chu Cẩm Uyên giao lưu rất mật thiết với giáo sư Lam, tần suất tới trường cũng không dừng ở mỗi tuần một lần. Anh giúp giáo sư làm vài thuật tính, lại trò chuyện về công cuộc đi dạy, đến cả giáo sư cũng nghe phong thanh được các cuộc thảo luận của sinh viên, “Tiểu Chu có trách nhiệm, nhưng thỉnh thoảng vẫn phải để học trò thả lỏng một chút. Tôi biết lớp của cậu rất có sức hấp dẫn, nhưng dạy học cần cân bằng giữa căng thẳng và thư giãn, đừng căng thẳng mãi kẻo bị bọn họ nói sau lưng là ma quỷ đấy.”

Kinh nghiệm dạy học của Chu Cẩm Uyên không bằng được giáo sư Lam, anh lập tức tỏ vẻ tiếp thu, “Em biết rồi ạ, cảm ơn thầy… Đúng rồi, ai gọi em là ma quỷ vậy? Lần sau sẽ kêu bạn ấy lên trả lời câu hỏi.”

“…” Giáo sư Lam, “Khụ, thôi nào Tiểu Chu! Tôi vừa bảo cậu phải thư giãn mà!”

Chu Cẩm Uyên tạm biệt giáo sư Lam rồi rảo bước trên sân trường, thấy thời gian còn sớm, anh do dự không biết có nên sang khoa Dược tìm Dung Tế Tuyết không.

Có hai sinh viên nữ đi ngang qua lập tức nhận ra Chu Cẩm Uyên, “Chào bé… chào thầy Chu ạ!”

“Thầy Chu thì thầy Chu đi, còn ‘bé’ là sao. Tôi biết tuổi mình không lớn nhưng không cần vậy đâu.” Chu Cẩm Uyên cũng đùa theo.

Hai sinh viên nhìn nhau rồi thè lưỡi, “Hôm nay không có tiết mà thầy cũng đến trường ạ, có phải tìm trợ giảng không? Chúng em học bên khoa Dược, mới từ vườn thuốc đi ra đây, lớp của trợ giảng cũng ở bên đấy đấy!”

Lời đã nói đến mức này, nếu bây giờ bỏ về luôn chẳng phải sẽ khiến người ngoài cảm thấy quan hệ giữa cả hai rất kỳ sao, vậy là Chu Cẩm Uyên lập tức nói: “Cảm ơn, để tôi đi xem thử.”

Khoa dược có hẳn một vườn trồng cây thuốc riêng chiếm diện tích khoảng mấy chục mẫu đất, bên trong vừa có khu sản xuất thực tiễn vừa có vườn ươm nguồn gen, hiện đang gánh vác rất nhiều dự án nghiên cứu khoa học quan trọng. Bên cạnh vườn còn có một khu bảo tàng không chỉ để nghiên cứu, giảng dạy mà còn là… điểm du lịch.

Đại học Y dược cổ truyền Hải Châu xếp thứ hạng rất cao trên bảng xếp hạng các ngôi trường công lập chất lượng, cũng là đại học thuộc hạng nhất nhì ở Hải Châu cho nên luôn đón rất nhiều du khách đến tham quan, trường học cũng mượn luôn bảo tàng đó để quảng bá văn hóa y dược học cổ truyền của dân tộc.

Thế nên lúc Chu Cẩm Uyên đi đến vườn thuốc thì bắt gặp một toàn du khách. Bọn họ đang được nhân viên dẫn ra khỏi bảo tàng, chuẩn bị đi tham quan tiếp khu vực trồng cây thuốc.

Chu Cẩm Uyên không quá quen đường đi lối lại trong trường nên hoài nghi mình đã đi nhầm chỗ. Anh tiến lên mấy bước hỏi nhân viên: “Chào anh, cho hỏi khu dạy học ở đâu vậy ạ?”

“Cậu là sinh viên năm nhất hả? Không sao, cùng chỗ với nhau ấy mà, đi thêm một chút nữa là tới.” Nhân viên công tác không nhận ra Chu Cẩm Uyên, hoặc có lẽ vì không quen biết nên mới xem anh thành sinh viên năm nhất.

Chu Cẩm Uyên không biết nên khóc hay cười, lúc này một trong số các du khách chợt hỏi: “Bạn trẻ, cậu có biết điểm chuẩn trúng tuyển ngành Y học cổ truyền của trường năm nay là bao nhiêu không?”

Chuyện này Chu Cẩm Uyên quả thật đã nghe các sinh viên nói qua, bèn thuận miệng đáp: “Khoa học xã hội 580, khoa học tự nhiên 530.”

Du khách gật đầu, “Ôi, con bé nhà tôi năm sau là lên 12 rồi, nó cứ khăng khăng đòi thi y học cổ truyền. Tôi mới hỏi nó học hành thế nào, có lo lắng sau này ra trường làm gì chưa?”

Nhân viên đứng một bên nói: “Anh ơi, tuy tôi không nhớ rõ điểm chuẩn vào trường, nhưng sinh viên trường chúng tôi vẫn có tỷ lệ tìm được việc cao lắm!”

Du khách lắc đầu, “Có một đứa nhà đồng nghiệp tôi học Đông Tây y kết hợp, kết quả nó không thích cả hai. Hơn nữa cũng chẳng biết phải học Đông y mất bao lâu mới thành tài, thằng bé kia học mất mấy năm, ra đi làm hai năm mà tôi nhờ chữa bệnh nó vẫn chẳng phán ra tí sửu dần mẹo gì. Nhưng tôi cũng không thuyết phục con gái mình được…”

“Hiện giờ ngành y học cổ truyền phải học theo chương trình Tây y, còn dân Tây y học ra cũng ‘ngáp’ y như vậy thôi. Hơn nữa bệnh của chú khám Đông y không ra, chẳng lẽ khám Tây y sẽ ra tí sửu dần mẹo gì sao? Chuyện này không thể trách con của đồng nghiệp chú và chuyên ngành của cậu ấy được.” Chu Cẩm Uyên không lập tức rời đi, sau khi đánh giá trên dưới du khách một vòng anh mới nói như vậy.

Du khách đáp theo phản xạ: “Bác sĩ vẫn kê thuốc cho tôi mà!”

Chu Cẩm Uyên nói: “Kê thuốc nhưng trị không hết đúng không?”

“Tạm thời chưa có hiệu quả… Ủa khoan, cậu còn chưa biết tôi bị bệnh gì, làm sao biết chữa được hay không.” Du khách nhìn Chu Cẩm Uyên đầy kỳ quái. Hai bên đối đáp quá nhanh, phải mất nửa nhịp ông ta mới nhận ra chỗ sai sai.

“Rõ quá mà. Giữa thời tiết này, mọi người đã đi được một thời gian rồi nên ai nấy đầm đìa mồ hôi, chỉ riêng chú là đỏ mặt, th* d*c nhưng không ra giọt mồ hôi nào, rõ ràng là không bình thường.” Chu Cẩm Uyên nói rất đương nhiên. “Uống thuốc rồi vẫn như vậy chứng tỏ chưa chữa hết bệnh.”

Các du khách đi cùng nghe anh nói vậy mới quay đầu nhìn kỹ, hình như đúng rồi, trên mặt người nọ chẳng có chút mồ hôi nào.

Du khách ngạc nhiên nói: “Cậu nhóc quan sát cẩn thận quá, không sai, gần đây tôi không ra mồ hôi được, thử hết Đông Tây y mà vẫn vô ích. Bác sĩ nói có thể do dây thần kinh cảm giác điều khiển tuyến mồ hôi có vấn đề.”

“Thần kinh giao cảm đúng không?” Chu Cẩm Uyên nói, theo góc độ của y học hiện đại, tuyến mồ hôi chủ yếu được điều khiển bởi hệ thần kinh giao cảm.

“Không sai, không sai.” Du khách liên tục gật đầu.

Lúc này người bên cạnh mới thấy không đúng, “Ủa, cậu không phải sinh viên đúng không, tôi càng nhìn càng thấy quen mắt, giống cái cậu Chu Cẩm Uyên quá?”

Tất cả là tại anh nhân viên gọi cậu là sinh viên năm nhất khiến cho những người vốn nhận ra Chu Cẩm Uyên cũng không quá xác định. Lúc này thấy anh mô tả rõ về chứng bệnh của du khách, họ mới nổi lên nghi ngờ.

Lớp của Dung Tế Tuyết trùng hợp vừa kết thúc tiết thực hành đi về hướng này, cả bọn xuất hiện sau một bụi cây.

Có lẽ nhân viên công tác ít tiếp xúc nên không quen biết, nhưng hiện giờ đại đa số sinh viên trong trường đều đã quen mặt Chu Cẩm Uyên, lớp của Dung Tế Tuyết càng quen thuộc hơn, đám sinh viên lập tức kêu lớn.

“Thầy Chu ơi!”

“Má ơi, thầy Chu!”

Cũng không biết là ai đã gào lên: “Dung thần, anh cậu tới đón cậu tan học nè!”

Cả tập thể im bặt mất mười giây.

Quá đáng lắm rồi, tuy bây giờ toàn trường đều biết hình tượng của Dung thần đã đi thẳng vào sọt rác, nhưng nếu nói như vậy ngay trước mặt người ta thì…

Dung Tế Tuyết đi đến bên cạnh Chu Cẩm Uyên, “Anh, tới đón em tan học à?”

Chu Cẩm Uyên: “…”

Các bạn học: “…………”

“Khụ khụ khụ, cứ cho là thế đi.” Chu Cẩm Uyên sắp chống đỡ không nổi vì quá không biết xấu hổ, anh vội vàng chạy qua chào hỏi giáo viên lớp Dung Tế Tuyết, người kia cũng biết Chu Cẩm Uyên nên thân thiện gật đầu.

Thân phận Chu Cẩm Uyên đã được xác định hoàn toàn, các du khách bên kia cũng tranh thủ phổ cập cho nhau rằng cậu thầy giáo trẻ tuổi đó chính là một danh y. Vài người nhớ ra anh từng chữa bệnh cho ngôi sao nổi tiếng, vài người khác thấy rất nhiều sinh viên đều xưng anh là “thầy” liền biết mình không thể trông mặt mà bắt hình dong.

Vị du khách không ra mồ hôi càng hưng phấn hơn: “Cậu… Cái đó, thầy, hóa ra thầy giáo sao! Vậy có thể cho tôi hỏi,  thầy biết tôi bị bệnh gì đúng không?”

Người tên thầy Chu đã mô tả chứng bệnh rất nhẹ nhàng, ông ta có dự cảm không chừng anh sẽ biết nên chữa thế nào! Hơn nữa vừa rồi du khách cũng được người ta phổ cập về những truyền kỳ của Chu Cẩm Uyên, vô hình trung sinh ra niềm tin rất lớn.

Các bạn học của Dung Tế Tuyết cũng hưng phấn hẳn, ôi chao, chẳng lẽ đây là tình huống cầu khám tại hiện trường sao, biết đâu hôm nay cả bọn may mắn được chứng kiến thầy Chu biện chứng?

Chu Cẩm Uyên toan mở lời, thấy bọn họ phấn khởi như thế liền hỏi, “Sao, mọi người biết cái gì à?”

Các sinh viên: “Á, không có ạ.” Đến tên bệnh là gì còn không biết nữa mà!

Giảng viên lớp bọn họ cười ha ha, “Thầy Chu, lát nữa cậu chẩn bệnh xong khảo bài các em thử xem nên dùng thuốc gì cho đúng bệnh, tôi sẽ xem như đây là bài kiểm tra nhanh!”

Sinh viên: “!!!”

Không! Tại sao đột nhiên lại lòi ra bài kiểm tra!! Thầy ơi thầy đừng học xấu theo ma quỷ mà!

“Được ạ.” Chu Cẩm Uyên cảm thấy phong cách của ông thầy này rất hợp tính mình.

Anh tiến lên bắt mạch cho ông du khách, thật ra chỉ nhìn triệu chứng bên ngoài là đã đoán ra tám chín phần kết quả, khám lại chỉ để có thêm kết luận mà thôi.

“Trong 《 Ôn bệnh điều biện 》 có nói, ‘Mồ hôi là dương khí và âm tinh bốc hơi mà thành’.  Trong《 Cảnh Nhạc toàn thư 》 nói, ‘Mồ hôi sinh ra từ âm mà cũng từ dương, nguyên nhân gốc rễ nằm ở khí dưỡng trong âm, còn sự khai mở và kết thúc của nó do khí phòng ngự trong dương chi phối.’” Chu Cẩm Uyên đọc lưu loát vài trích đoạn trong sách, chỉ khi bên cạnh có mặt sinh viên hoặc các thực tập sinh trong bệnh viện anh mới làm điều này để cho họ thấy suy nghĩ của mình. Nếu đối phương là bác sĩ chính thức thì nói thẳng kết luận là được.

Đối với các sinh viên chưa từng ngồi lớp của anh mà nói, khả năng học thuộc này quả thực là người máy trong truyền thuyết.

“Thông qua những kiến thức đó chúng ta biết được rằng việc tiết mồ hôi bất thường liên quan đến vệ khí. Vệ khí có ba chức năng chính, một trong số đó chính là điều hòa lỗ chân lông, ảnh hưởng trực tiếp đến việc đổ mồ hôi nhiều hay ít.” Chu Cẩm Uyên tiến vào hình thức dạy học.

“Mà vệ khí thất thường nguyên nhân nằm ở phổi, phổi chi phối tất cả các khí. Phổi khí và phổi âm của chú này đều không đủ, bởi vậy ảnh hưởng đến lỗ chân lông. Hiện giờ nhiệt độ cơ thể của chú ấy rất cao, ngày thường hay bị sốt nhẹ, có vẻ như da cũng dễ khô và tróc, da tay nứt nẻ. Chúng ta sẽ dùng thuốc ích khí dưỡng âm, thanh nhiệt bổ phổi để chữa khỏi bệnh ——”

Ông thầy bên kia lập tức nói: “Suy nghĩ nhanh lên! Đơn thuốc nào giúp thanh nhiệt bổ phổi! Dung Tế Tuyết không được trả lời, thầy chỉ hỏi những người khác!”

Các sinh viên: “…………”

Mọi người bị hai ông thầy nhìn như hổ rình mồi mà run rẩy, học kỳ mới khai giảng không bao lâu, mọi người phải vắt hết óc nhớ lại bài học cũ.

“A a, em nghĩ ra rồi! Thanh táo cứu phế thang! Thạch cao, tri mẫu, tang bạch bì, a giao…”

Dưới áp lực nặng như núi cuối cùng đã có người nhớ ra.

“Ừm, kiến thức này sẽ có trong bài kiểm tra sắp tới, nhớ kỹ vào.” Thầy giáo hài lòng gật đầu, lại dặn thêm lần nữa.

“Ha ha, rất tốt rất tốt. Thanh táo cứu phế thang trị tận gốc căn nguyên ở phổi. Nhưng còn phải trị ngọn nữa, bệnh nhân bí tắc lỗ chân lông không đổ mồ hôi được, cần thông lỗ chân lông.” Chu Cẩm Uyên nói, “Thêm thuốc gì nữa nào?”

“Bạc, bạc hà giúp ra mồ hôi và tiêu khí…”

“Rễ sắn dây? Thăng dương giảm căng cơ.”

“Đúng rồi, thêm rễ sắn dây và bạc hà là hoàn thành phương thuốc.” Chu Cẩm Uyên viết đơn thuốc vào điện thoại rồi đưa cho du khách xem.

“Chú chụp ảnh lại đi, có thể bốc thuốc tại bệnh viện trực thuộc trường chúng tôi luôn. Ở đó có dịch vụ sắc thuốc hộ, đỡ phải tự sắc phiền phức. Uống hết ba liều là khỏi.”

“Cảm, cảm ơn!” Du khách nhanh chóng chụp đơn thuốc lại, trong lòng vừa vui mừng vừa kinh ngạc. Chứng không đổ mồ hôi này nhìn qua thoải mái nhưng thật ra rất khó chịu, đúng như lời Chu Cẩm Uyên nói, gần đây ông ta luôn bị sốt nhẹ. Vị khách không chỉ vui vì sắp chữa hết bệnh, mà càng kinh ngạc vì Chu Cẩm Uyên chỉ đọc vài đoạn trích dẫn đã chỉ ra luôn nguyên nhân gây bệnh. Sau đó anh hỏi học sinh nên dùng thuốc gì, bọn họ cũng nhanh chóng nghĩ ra.

Toàn bộ quá trình này khiến cái nhìn về y học cổ truyền của vị du khách được đổi mới hoàn toàn. Trước đây uống rất nhiều thuốc mà không thể dứt bệnh, nhưng dưới sự hướng dẫn của Chu Cẩm Uyên, đến sinh viên khoa Dược cũng đã viết ra được phương thuốc chỉn chu.

Muốn nói bệnh này dễ chữa à? Không chắc. Người không hiểu sẽ thấy khó, người hiểu mới thấy dễ.

Du khách nghẹn nửa ngày, sau đó phấn khởi thốt lên: “Xem ra chuyện quan trọng nhất nằm ở thầy giỏi. Sang năm tôi nhất định sẽ khuyên con gái thi vào trường này, cùng học y với thầy!”

“Được ạ, hoan nghênh con gái chú ghi danh vào Đại học y dược cổ truyền Hải Châu.” Chu Cẩm Uyên bắt tay đối phương.

Các sinh viên cũng cực kỳ hưng phấn, bọn họ chỉ mới học năm hai, đừng nói đến kinh nghiệm hành nghề, đến kinh nghiệm học đơn thuốc cũng có mỗi một năm ngắn ngủi. Lúc nãy tự nhiên bị khảo bài cả bọn rất buồn bã và lo âu, thế nhưng sau đó thấy thầy Chu tán thành đơn thuốc của mình, còn trực tiếp kê cho bệnh nhân uống luôn, lại bảo chỉ cần uống ba liều là khỏi…

Cảm giác này quả thực là sướng đến tê dại!! Chín bỏ làm mười xem như đã hợp tác chữa bệnh cùng thầy Chu rồi còn gì.

Học đi đôi với hành chính là như thế.

Trong khoảng thời gian ngắn mà mọi người có được lòng tin cùng nhiệt huyết học tập, chỉ hận không thể về nhà đọc thuộc lòng thêm vài tờ đơn thuốc nữa. Còn có sinh viên cẩn thận xin WeChat của ông chú du khách, hy vọng ông ta uống thuốc xong sẽ phản hồi lại hiệu quả sử dụng.

“Y và dược tựa như công và khí, y cần dược để trị, dược vì y mà dùng, hy vọng mọi người học tập thật tốt nhé.” Chu Cẩm Uyên dứt lời, lại quay sang chào hỏi thầy giáo rồi đưa Dung Tế Tuyết về trước.

Các sinh viên vẫn chưa hết dư âm hưng phấn, liền quay sang châu đầu nói thầm.

Sinh viên Giáp: “Ngẫm lại lời Chu đáng yêu nói lúc nãy, là đang ám chỉ thầy ấy và Dung thần là trời sinh một cặp hả?”

Sinh viên Ất: “… Bạn tôi ơi, bạn đúng là đáo để!”

.

Sang tiết học tiếp theo, Chu Cẩm Uyên tiếp thu lời dặn của giáo sư Lam mà điều chỉnh một bệnh án.

Ngày hôm đó anh tới phòng học sớm —— Môn này vẫn rất hot nên chưa gì đã có sinh viên bàng thính đến chiếm chỗ, anh chỉ mặt vài người đi ra giúp mình khiêng đồ vật vào trong.

Tới giờ vào lớp, mọi người chợt trông thấy Chu Cẩm Uyên chuẩn bị rất nhiều món đồ dùng nhà bếp linh tinh như bếp lò, nồi, dao thớt, bên cạnh là một đống nguyên liệu nấu ăn tươi ngon.

Các sinh viên: Làm gì vậy??

—— Dược thiện của phòng khám Tiểu Thanh Long không xuất hiện nhiều trong các câu chuyện đại chúng, chỉ có hàng xóm xung quanh là biết thôi.

“Bệnh án ngày hôm nay là dùng liệu pháp ăn uống để hỗ trợ điều trị bệnh phổi tắc nghẽn mãn tính. Trong ngũ hành thổ sinh kim, kim sinh thủy. Phổi thuộc kim, tỳ vị thuộc thổ, cho nên trị phổi đồng thời cũng phải quan tâm đến tỳ vị…”

Chu Cẩm Uyên nói đến đoạn hăng say lại chuẩn bị kéo Dung Tế Tuyết vào, nhưng đột nhiên im bặt. Bởi vì anh nhận ra gần đây mỗi khi nhắc đến Dung Tế Tuyết mọi người sẽ luôn ồn ào và phát ra những tiếng cười kỳ dị. Nghĩ một hồi anh lại nói: “Tôi… có một người bạn lúc nhỏ bị viêm phổi, lại không thích uống thuốc nên cứ khóc mãi. Bố tôi cũng thường dùng liệu pháp ăn uống để bổ trợ cho phổi kim.”

Dung Tế Tuyết: “…………”

Các bạn học: “… Ha ha ha ha.”

Được rồi, chúng em sẽ giả bộ như không biết người bạn đó chính là trợ giảng.

Dung Tế Tuyết: “…………”

“Quay lại bệnh án ngày hôm nay,” Chu Cẩm Uyên ra vẻ thản nhiên giải thích, “Bổ tỳ vị cũng ứng với một điểm đặc thù lớn của bệnh phổi: Một bộ phận bệnh nhân khá lớn bị suy dinh dưỡng trong quá trình mắc bệnh. Vì vậy chương trình học của chúng ta hôm nay chính là biện chứng và luận về liệu pháp ăn uống”

Chu Cẩm Uyên dứt lời, mọi người liền hưng phấn vỗ tay.

Ôi tốt quá tốt quá, thầy Chu thật tuyệt vời, thầy ấy định nấu ăn cho chúng ta kìa.

“Khoan đã,” Chu Cẩm Uyên ra hiệu im lặng, anh nghĩ đến những chuyện xảy ra mỗi lần mình nấu dược thiện nên nói, “Các bạn đến bàng thính nửa tiết sau có muốn tránh ra ngoài không, bởi vì chỉ các bạn đăng ký lớp tôi mới được ăn thôi.”

Trước Tiếp