Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Edit: Leia
Lục Mông lập tức chuyển phát bài Weibo mà fan tag mình, kèm thêm một tấm hình chụp trò chơi luyện tay trên máy tính bảng bị người ta phá đảo.
[ Đúng là tôi viết đấy! PS: Có hôm tôi ở chỗ bác sĩ Chu bị một người không biết tên phá đảo con game này, gần đây mới nhận ra người nọ rất có khả năng là đại thần Kim Xước Tiên… ]
Cân nhắc tới lui vẫn cảm thấy 90% là Kim Xước Tiên không trật đi đâu được, nghe nói ông thầy của Tiểu Liễu chơi đàn rất giỏi, Tiểu Liễu lại biểu diễn rất xuất sắc bài《 Tiểu Thanh Long 》ngay tại lễ kỷ niệm thành lập trường.
Bình luận bên dưới xếp hàng kinh hô.
[ Trò này mà có người phá đảo được??? ]
[ Sốc vãi mèo! PS: Chữ anh viết đẹp quá ]
[ Đại thần Kim gì cơ, chẳng phải người lập kỷ lục của trò b**n th** này là một cao thủ chơi piano khác à? ]
[ Lầu trên nhà ở dưới quê mới nối mạng hỏ? Là đại thần Kim Xước Tiên, nếu nói cao thủ thì anh Kim mới là cao thủ hàng thật giá thật, ảnh phá đảo game cũng không ngạc nhiên ]
[ Sống lâu cuối cùng cũng chứng kiến game này bị phá đảo… ]
[ Hâm mộ quá!! Nói thế nghĩa là anh gặp mặt Kim Xước Tiên ngoài đời rồi sao! Tò mò quá! ]
[ Quỳ với tốc độ tay của đại thần! Tôi học piano chuyên nghiệp đây mà cũng chưa qua nổi level 40 nữa! ]
Rất nhiều người kéo tới bình luận dưới Weibo của Lục Mông hỏi đại thần Kim rốt cuộc trông như thế nào. Mọi người đã nghe qua rất nhiều chiến tích của Kim Xước Tiên cùng truyền kỳ hợp tác với người thừa kế tập đoàn Hertzfeld Records, chỉ là không bao giờ tìm được một tấm ảnh nào chụp cận mặt anh ta, cùng lắm thì chỉ có ảnh che kín mít mặt mũi không thấy được gì.
Lục Mông tiếc nuối nói chính mình cũng không biết, lúc ấy cậu ta không trực tiếp chạm mặt đại thần Kim, đến bây giờ rất hối hận vì hai bên chỉ cách nhau đúng một bức tường. Nếu cậu ta nghe lời bác sĩ Chu châm cứu ở phòng ngoài thì chắc chắn đã thấy rõ mặt mũi Kim Xước Tiên rồi!
Trong đầu cậu ta còn có một ý tưởng khác, lúc ấy ở phòng khám còn có một cô gái người nước ngoài hay ra vào, chỉ đi lướt qua vài giây cũng nhìn ra được đó là một người xinh đẹp và cực kỳ khí chất. Nếu không phải cả giới tính lẫn quốc tịch đều không khớp, chắc cậu ta đã đoán cô gái kia chính là đại thần. Có điều nghĩ là một chuyện, Lục Mông cũng không công khai nhắc tới cô gái ngoại quốc làm gì, thẳng đến một ngày trong tương lai cậu ta mới biết được thân phận thật sự của cô ấy…
Đương là thời điểm Kim Xước Tiên được chú ý cao độ, mọi người rất hào hứng đi khai quật các câu chuyện xưa về vị nhạc sĩ thiên tài thần bí. Lục Mông vừa mở miệng cả Weibo càng sôi sục hơn nữa, hé lộ một khía cạnh bình dân của đại thần – hóa ra anh ta cũng lén chơi game trong lúc chữa bệnh, hơn nữa còn phá đảo ngay trong lần đầu tiên!
Đồng thời sự kiện này khiến một ít truyền thông chú ý hơn đến giới thể thao điện tử.
Kim Xước Tiên không lộ mặt mà chỉ có Hertzfeld lên tiếng đại diện, sau khi giới truyền thông Trung Quốc chú ý đến điểm này, họ lập tức đi thu thập tư liệu và viết ra bản thảo:
“Kỳ tích hẳn không chỉ dừng lại ở mỗi Kim Xước Tiên.”
Tiêu đề cực kỳ câu view, nhưng nội dung bài viết cũng không khiến khán giả bấm vào xem cảm thấy thất vọng. Những năm gần đây công chúng dần chú ý hơn đến ngành thể thao điện tử, số người cảm thông và hâm mộ cũng gia tăng. Trong bài viết phóng viên đã kể lại rất tỉ mỉ chi tiết câu chuyện của Lục Mông và Nhậm Lam, đặc biệt là Nhậm Lam trước đó không lâu phải tiếc nuối giải nghệ trên đỉnh cao (đoạn này viết rất khúc chiết cảm động cứ như thể phóng viên núp dưới gầm giường nhà Nhậm Lam). Vậy mà sau khi được Chu Cẩm Uyên điều trị, họ lại trở về sàn đấu viết tiếp kỳ tích vân vân.
Tuy bài báo viết có phần hoa hòe nhưng phần lớn nội dung câu chuyện cơ bản vẫn là thật. Các độc giả xem xong ai nấy nước mắt lưng tròng, luôn tay bấm like chia sẻ để cổ vũ cho tinh thần theo đuổi giấc mơ của Nhậm Lam.
Người hâm mộ esports cũng sôi nổi tag các tuyển thủ từng chấn thương giải nghệ vào bài:
[ Cơ hội tới rồi!! Tiến lên!! Quay trở lại đi anh!! ]
[ @Câu lạc bộ nhanh lên!!! Mau trả tiền để Chu Cẩm Uyên xoa bóp phục hồi cho các tuyển thủ đội nhà! Không đủ tiền thì chúng tui donate! ]
Thấy phản hồi cho bài báo quá nhiệt tình, các phóng viên mừng rỡ tiếp tục đi khai quật lại chuyện cũ của phòng khám Tiểu Thanh Long.
Liên hệ với sự kiện câu lạc bộ LJJ “Livestream đóng phim khâm diêu” trước kia, các video cũ lần lượt bị đào lên, càng truyền càng lan rộng, càng thêm chứng minh vị chuyên gia trẻ tuổi đó chưa bao giờ đi trên con đường bình thường.
Sự thần bí của Kim Xước Tiên khơi dậy rất nhiều sự tò mò của công chúng, từ cái tên và các tác phẩm, mọi người càng thêm ảo tưởng về một hình tượng tốt đẹp thần tiên, vì thế họ quay sang tìm Arthur chứng thực.
Đây không phải lần đầu Arthur bị hỏi về vấn đề này, đương nhiên anh ta sẽ không đáp, nhưng vì quần chúng quá nhiệt tình khao khát được biết nên Arthur chỉ có thể trả lời qua loa: “Tôi không tiện nói quá cặn kẽ, Kim cũng không muốn tiết lộ thông tin cá nhân ra ngoài. Nhưng mà nếu phải mô tả thì cậu ấy rất đặc biệt, cho tôi cảm giác giống với… Tiểu Thanh Long.”
Thật ra cái mà Arthur muốn nói chính là bản nhạc Tiểu Thanh Long đầy lịch sự tao nhã và xa rời thế tục, nhưng hiện giờ ý nghĩa của Tiểu Thanh Long quá nhiều, cuối cùng tam sao thất bản trở thành “Kim Xước Tiên rất giống Chu Cẩm Uyên”.
Người ta nhớ ngay đến hình ảnh Chu Cẩm Uyên ngồi sau quầy gặm kem, các fan hô to hóa ra đại thần Kim ngoài ba mươi rồi vẫn trẻ trung nhí nhảnh như vậy, độ tương phản quá lớn càng khiến người ta thêm thương yêu!!
Nhờ thế mà những ngày sau Kim Xước Tiên tiếp xúc với Chu Cẩm Uyên thoải mái hơn không ít…
……
Chu Cẩm Uyên vẫn không rảnh rỗi nhận phỏng vấn như mọi lần.
Cánh truyền thông chuyển sang phỏng vấn hàng xóm, nhưng mấy người này ngoài tâng bốc thuốc thang dùng tốt ra cũng chẳng nói thêm được gì có ích, vậy là họ tiếp tục xuống tay với Bệnh viện số 3.
Trải qua rất nhiều đường ngang lối tắt, cuối cùng họ mới phỏng vấn được hai vị thực tập sinh do Chu Cẩm Uyên hướng dẫn, trên thực tế là bị cả khoa Y học cổ truyền tống cổ ra đối phó. Hai người đành thật thà trả lời thêm một ít chuyện thường ngày Chu Cẩm Uyên ngồi tiếp khám. Về sau khi bài báo công bố, hình ảnh bọn họ cũng được đăng lên với chú thích: Thực tập sinh Thanh Phong, thực tập sinh Minh Nguyệt.
Thanh Phong và Minh Nguyệt đọc qua lần đầu tiên còn chưa phản ứng kịp, một lát sau Minh Nguyệt mới nói: Không đúng, tại sao lại viết biệt danh của chúng ta lên bài thế này!
Lúc phỏng vấn hai người có báo tên thật với các phóng viên, nhưng nghĩ lại thì có lẽ vì ai cũng luôn miệng gọi Thanh Phong Minh Nguyệt, chính hai người họ cũng tự xưng như vậy nên phóng viên nghe mà lú theo…
Các cư dân mạng đọc xong cười to, “Đạo Y hướng dẫn thực tập sinh cũng không giống người thường, lại còn Thanh Phong với Minh Nguyệt, đừng nói là xem tên chọn người nha.”
Đến lúc này mới có người khác vào giải thích rằng đó thật ra chỉ là biệt danh nhân viên bệnh viện đặt cho thôi, không phải tên thật, tương tự như chuyện bác sĩ Chu được cả viện gọi là đại thần vậy.
Ngoài ra trong viện luôn lưu truyền một giai thoại về ngày đầu tiên bác sĩ Chu đi nhận việc không được ai đăng ký khám, vậy mà anh vẫn không phiền không bực, yên lặng ngồi thiền tu tiên giữa phòng khám luôn…
[ Tu tiên trong văn phòng?? ]
[ Ha ha ha ha ha tôi có người nhà làm ở bệnh viện số 3 nên cũng biết chuyện á, người trong viện thích đồn lắm, lâu lâu còn tự thăng cấp tu vi cho đại thần luôn cơ. Đúng là bác sĩ Chu từng ngồi thiền trong phòng khám, hồi đó chẳng ai đăng ký khám anh ấy thật. ]
[ Nghe lầu trên nói tôi cũng tò mò, bây giờ bác sĩ Chu đã ở tu vi gì rồi? ]
[ Lại còn không đúng, Tây y xem miếu Đông y xem hòa thượng, người khám Tây y luôn tìm đến bệnh viện lớn, khám Đông y chắc chắn phải chọn thầy, việc thiếu chuẩn hóa bên đó dẫn đến hậu quả chênh lệch trình độ chuyên môn lớn giữa các bác sĩ. ]
[ Tui cho lầu trên một cơ hội nữa nè, Tây y xem miếu, Đông y xem gì cơ? ]
[ … Xem đạo sĩ. ]
[ Dễ thương ghê, hóa ra bác sĩ Chu cũng có giai đoạn phải ăn không ngồi rồi. Nhưng nghĩ kỹ cũng đúng, mặt baby cỡ đó hằng ngày còn gặm kem que thì ai tin cho nổi ]
—— Chẳng biết tại sao mọi người ta bắt đầu thiết lập thêm sở thích ăn kem cho Chu Cẩm Uyên, rõ ràng chỉ chụp được ảnh anh ăn đúng một lần thôi chứ mấy.
Lần viral này của Chu Cẩm Uyên có độ hot cao hơn toàn bộ những lần trước đó, thậm chí mấy chuyện cũ trong quá khứ cũng bị đào ra đưa lên mạng.
Có người khác hoảng hốt bình luận: [ Một anh chủ khác của Tiểu Thanh Long hình như là hòa thượng à? ]
[ Đừng thấy họ trọc đầu đã phán ngay là hòa thượng được không. ]
[ Không, tôi nghe mấy người tới checkin nói thấy anh ta niệm kinh trong phòng khám mà?
[ Hòa thượng thật đấy, có một khoảng thời gian tôi hay tới chùa chiền nghiên cứu kiến trúc, đi hết các chùa ở Hải Châu từ lớn đến nhỏ. Anh ta khá đẹp trai nên tôi có ấn tượng lắm, lại còn thấy mặt ở mấy chùa liền! Thực ra tôi cũng không rõ tại sao sư sãi cũng chạy qua chạy về… Không chỉ chạy qua chạy về, hình như là luân chuyển công tác luôn á. ]
[ Ha, là sư ca của tôi đây mà. Trước khi hoàn tục tôi có ở cùng chùa với anh ấy, rốt cuộc cũng không làm sư nổi nữa rồi à. Anh ta đi qua mỗi chùa nếu không phải tố cáo lãnh đạo chùa thì cũng khắc cho chùa sập luôn, hình như bây giờ hoàn tục luôn rồi. ]
[ ??? Hòa thượng này bảnh thế, mẹ nó tôi cười điên! Phòng khám quốc tế Tiểu Thanh Long thật lắm nhân tài! ]
[ Vậy phòng khám Tiểu Thanh Long thật sự do đạo sĩ và hòa thượng bắt tay nhau thành lập? ]
[ Làm sao bọn họ quen nhau nhỉ, cảm giác phải có câu chuyện dài lắm, sau đó còn cùng nhau làm bạn rồi cùng mở phòng khám nữa! Trong đầu tôi gõ được 300.000 chữ rồi! ]
Bàn tán một hồi mọi người còn phát hiện ra tuy bác sĩ Chu nổi tiếng ở Hải Châu nhưng không phải người bản địa, mà đến từ một thành phố nhỏ của Doanh Châu. Trước khi vào làm trong Bệnh viện số 3 thật ra anh đã có chút tiếng tăm ở quê nhà, người càng nổi tiếng hơn chính là cha anh, cả gia tộc vốn là Đạo Y truyền đời qua nhiều thế hệ
Đó hẳn là lý do tại sao tuổi còn trẻ mà trình độ bác sĩ Chu lại cao như vậy.
Chuyện về cha Chu được dân bản xứ sôi nổi truyền ra, ông hành y mấy chục năm đã thành danh từ sớm, cửa nhà không lúc nào quạnh quẽ. Lượng bệnh nhân cũng không phải vấn đề, cha Chu chưa bao giờ thiếu bệnh nhân, thậm chí vài cơ sở y tế trong tỉnh và cơ sở y tế tư nhân còn thường xuyên ngỏ lời mời ông về đơn vị mình làm việc.
Bản thân bác sĩ Chu càng được săn đón hơn, anh được rất nhiều bệnh viện tư ở Hải Châu ngỏ lời nhảy việc với mức lương cao, đến quê nhà Doanh Châu cũng lên tiếng đề nghị mời về, hoặc muốn đầu tư mở rộng quy mô phòng khám Tiểu Thanh Long, mở chi nhánh các thứ…
Viện trưởng Tiêu thấy tình hình như vậy thì không quá yên tâm, nhất là mấy chỗ ở quê Chu Cẩm Uyên, dù sao người ta cũng có tình cảm đồng hương thâm sâu hơn mình nhiều. Có điều sau một cuộc trò chuyện với Chu Cẩm Uyên, ông ta đã yên tâm phần nào.
Chu Cẩm Uyên nói chuyện sau này khó khẳng định, nhưng trước khi Dung Tế Tuyết tốt nghiệp anh chắc chắn sẽ tiếp tục làm việc ở bệnh viện số 3, cũng không có khả năng về quê ngay. Phòng khám bên này khó lòng đóng cửa luôn là một chuyện, qua tháng 9 anh còn phải qua trường đại học giảng bài nữa mà, chỉ là người ngoài chưa biết thông tin này thôi.
Quan trọng hơn là, cha Chu từng cố ý gọi điện sang nói đã bói cho anh một quẻ, quẻ phán anh cứ ở lại Hải Châu sẽ tốt hơn…
……
Chu Cẩm Uyên từ chối mọi lời mời chào nhảy việc nhưng vẫn phải nhận rất nhiều lời mời tham gia sự kiện lớn nhỏ, sự kiện học thuật thì không nói, đây người ta còn mời anh làm gương mặt đại diện quảng cáo thực phẩm chức năng hoặc tham gia phát sóng trực tiếp khám mù trên phố, rồi nào là thi đấu phi kim với lão trung y gì đó, thậm chí có thư mời còn đặt cái tên nghe rất giật gân là “Tuyển dụng bác sĩ tư nhân với mức lương triệu đô một năm”… Cũng không biết mấy người đó moi được địa chỉ hộp thư của anh từ đâu ra.
“Cái này là nội dung trò chơi gì à? Thuê người nổi tiếng trên mạng làm người mẫu, tôi và ông bác sĩ kia thi xem ai phi châm chuẩn hơn? Châm này không phải kim châm cứu mà tôi biết đúng không, nghe sao giống ám khí quá?”
Chu Cẩm Uyên không thể tưởng tượng nổi. Trong châm cứu đúng là có thuật ngữ “phi châm” ám chỉ chuyển động bàn tay nhanh nhẹn và linh hoạt như bay, nhưng trong thư mô tả hành động kia xác thật giống mấy trò phi ám khí giang hồ chỉ có trong phim ảnh.
“Ha ha ha ha ha, nhiều hoạt động kỳ dị thật.” Quý Hoãn tùy tiện nhìn qua, “Còn không bằng mời ông chủ chúng ta đi đoán mệnh online, càng dễ câu view hơn.”
“Ông chủ, đây là lý do anh luôn hết hot sớm đấy, bởi vì anh không chịu xuất hiện trên truyền thông nhiều nên không giữ nhiệt được.” Thiệu Tĩnh Tĩnh lén lút nói.
Chu Cẩm Uyên liếc nhìn cậu ta từ trên xuống dưới, “Rốt cuộc cậu là hộ lý hay quản lý showbiz??”
Thiệu Tĩnh Tĩnh: “… Cái gì cũng không phải! Tôi không làm hộ lý đâu!”
Chu Cẩm Uyên luôn viral rồi lại hết thời liên tục quả thật đúng như lời Thiệu Tĩnh Tĩnh nói, dù sao anh chẳng phải người kiếm tiền trên mạng hoặc ngôi sao, không thể và cũng không có hứng thú xuất hiện quá nhiều trước công chúng, ở thời đại này rất dễ bị người ta quên đi. Đương nhiên, Chu Cẩm Uyên vốn là người có chuyên môn nên luôn tỏa sáng trong lĩnh vực riêng của mình.
Dung Sấu Vân từ phía sau đi ngang qua, tiện tay lấy một tờ giấy trắng gấp thành mũ y tá đặt lên đầu Thiệu Tĩnh Tĩnh, “Hộ lý Thiệu, chuẩn bị mở cửa.”
Thiệu Tĩnh Tĩnh: “…”
Cậu ta nghẹn họng mất cả phút đột nhiên nhìn thấy Dung Tế Tuyết, liền lắc bộ não cực kỳ nhạy bén của mình rồi nói: “Anh Tuyết này, anh có nghe người ta đồn thổi trên mạng là anh Chu và anh Dung nhà mình có quan hệ thân thiết lắm không.”
Dung Tế Tuyết cười như không cười nhìn cậu ta, đôi đồng tử nhạt màu nhìn qua… hơi mất nhân tính, làm Thiệu Tĩnh Tĩnh rùng cả mình.
Dung Tế Tuyết chậm rãi nói: “Tôi chỉ biết nghe và tin lời đồn trên mạng sẽ trúng độc bán hạ thôi.”
Thiệu Tĩnh Tĩnh: “…………”
“… Nói linh tinh cái gì không biết, bác sĩ tư nhân lương triệu đô một năm? Nghe như nhà giàu mới nổi.” Chu Cẩm Uyên vừa lẩm bẩm vừa xóa hết mấy bức email có tựa đề dung tục kia đi, thậm chí không thèm mở thư ra xem một lần.
Nhắc đến hoạt động, quả thật anh cũng có nhận lời tham gia một hoạt động học thuật. Hoạt động này có thầy Hoàng Trung Văn của Viện y học cổ truyền đứng ra làm trung gian, mời anh tham gia một khóa đào tạo tại trung tâm huấn luyện châm cứu quốc tế. Anh vui vẻ đồng ý, còn chuẩn bị đưa theo hai “đạo đồng” làm cả hai vui đến suýt khóc tại chỗ.
.
Ở nước B xa xôi.
Sau khi Elena trở về thành phố L, cô đi tìm người phụ trách vũ đoàn nhà hát và huấn luyện viên đã dìu dắt mình vào nghề.
Trước khi tai nạn giao thông xảy ra, Elena vốn là diễn viên chính xuất sắc nhất trong vòng hai mươi năm trở lại đây của nhà hát, huấn luyện viên dạy múa càng yêu thích cô bao nhiêu thì sau này càng tiếc nuối vì tai nạn bấy nhiêu. Bọn họ đều biết chuyện Elena ra nước ngoài điều trị, nhưng ai cũng rõ sau này chắc chắn cô không còn đường quay lại sự nghiệp diễn viên nữa.
Vậy nên lúc Elena tìm tới, bọn họ cực kỳ xấu hổ không biết nên từ chối thế nào để không làm cô tổn thương.
“Không cần ký hợp đồng trước, em chỉ hy vọng được trở lại vũ đoàn cùng mọi người huấn luyện chuyên nghiệp. Trên thực tế em đã tự tập ở nhà được một thời gian rồi, nhắm chừng có thể nâng cao cường độ luyện tập hơn nữa, cũng cần phải tập lại những vở diễn trước đó cho quen.” Arlene từ tốn nói, từ những tư thế đi đường hay đứng thẳng, người ta thật sự không thể nhìn ra cô từng gặp tai nạn liệt chân.
Đương nhiên đi lại bình thường và múa ba lê là hai chuyện hoàn toàn không cùng đẳng cấp, cách nói chuyện của Elena khiến phụ trách vũ đoàn và huấn luyện viên càng thêm do dự, cũng hoài nghi không biết có phải cô đang tự huyễn hoặc bản thân và trốn tránh sự thật sau khi chịu đả kích quá lớn hay không.
Nhưng ngay sau đó Elena đã tự thể hiện thành quả hồi phục của mình trong thời gian qua, hai người kia xem xong mà giật mình. Trình độ hiện giờ so ra kém hơn Elena của trước đây, nhưng hoàn toàn đủ điều kiện gia nhập vào vũ đoàn, hơn nữa cô chỉ vừa mới quay trở lại luyện tập chưa bao lâu!
Người phụ trách nghiêm túc nói: “Xem ra em đã hồi phục rất tốt, nhưng em có chắc mình đảm bảo được cường độ huấn luyện chuyên nghiệp không? Đặc biệt là —— nếu em muốn quay lại vị trí diễn viên chính.”
Đôi mắt xanh lục của Elena hiện lên ý cười, ngữ khí chắc chắn như đang trả lời cho cả hai câu hỏi, “Đương nhiên ạ.”
Elena trở lại nhà hát sao một thời gian dài, tiếp nhận đủ loại ánh mắt soi mói của các đồng nghiệp cũ, diễn viên mới và cả những người không liên quan. Nếu cô chỉ là một vũ công chính không bao giờ trở lại sân khấu được nữa, có lẽ thái độ của mọi người chỉ có thương hại và tiếc nuối. Thế nhưng hiện giờ mọi chuyện đã khác.
Dù là ánh nhìn của ai cũng không ảnh hưởng đến tâm trạng của Elena, tinh thần cô đã trở nên kiên cường hơn rất nhiều.
Không bao lâu sau, 《 Thanh kiếm Larington 》công chiếu toàn cầu hiển nhiên cũng là đề tài bàn luận sôi nổi ở thành phố L. Trong lúc mọi người tranh cãi ý nghĩa của cái tên《 Tiểu Thanh Long 》, chỉ riêng Elena là lẳng lặng mỉm cười.
Sau đó nữa, độ phổ biến và doanh số của bản nhạc tăng cao, câu chuyện đằng sau nó được lưu truyền rộng rãi làm mọi người càng không tiếc lời ca ngợi. Hồi đầu năm nay Chu Cẩm Uyên lại mới đến thành phố L và có tin đồn dính dáng đến Arthur, dẫn đến cư dân thành phố bàn tán xôn xao rất náo nhiệt.
“Hồi đó ba tôi có nghe danh đi khám chỗ bác sĩ Chu chữa đau cánh tay, bây giờ khỏi hẳn rồi.”
“Tôi vui quá, tóc Arthur cơ bản không có vấn đề gì hết, tâm tôi chết hẳn một lần!”
“Arthur đúng là bạn tốt. Gần đây phòng khám Đông y gần nhà tôi đông khách tới khám lắm, hẳn là do ảnh hưởng từ câu chuyện của anh Kim. cậu nói xem, châm cứu ngoài giảm đau còn có thể khống chế bệnh ung thư sao? Chỉ nhờ châm cứu và uống thảo dược thôi?”
“Không biết nữa, nhưng nghe nói anh ta được thừa kế rất nhiều thủ pháp cổ truyền Trung Hoa, hiện giờ biến thành phòng khám nổi tiếng và lợi hại nhất khu dân cư rồi.”
“Hôm qua tôi xem trang web giới thiệu về Đông y rất lâu, có châm cứu, có thảo dược —— thậm chí có cả một video giới thiệu cách sắc thuốc, nhìn cứ như thần dược ý, xem bất tri bất giác một hồi đến tận 11 giờ! Sau này có cơ hội chắc tôi cũng phải nếm thử xem vị nó như thế nào, có vẻ là liệu pháp điều trị khá healthy đấy!”
“Chắc tôi cũng phải thử đi châm cứu thôi, hiện giờ lạm dụng thuốc giảm đau dữ quá.”
Các cô gái bàn tán một hồi liền nhìn qua Elena đang ngồi dưới sàn. Mái tóc đen dài của cô búi lại thành búi để lộ vầng trán trơn bóng, đôi chân dài gập lại khỏe khoắn nhìn hoàn hảo không khác gì trước kia.
“Này, Elena.” Có người gọi tên cô, “Chị cũng từng đi sang phương đông điều trị đúng không? Đi Trung Quốc à? Thế có phải uống nước thảo dược của họ không vậy.”
Sau khi điều trị ở bệnh viện Hopkins vẫn có thể trở lại vũ đoàn, tuy cô chưa ký hợp đồng chính thức nhưng hết thảy những việc xảy ra đã đủ kỳ diệu. Mọi người cũng luôn lén thảo luận sau lưng rằng không biết cô đã dùng phương pháp điều trị gì mà đến một vết sẹo cũng không có —— Thậm chí da dẻ còn mịn màng hơn xưa!
Elena ngẩng đầu mỉm cười.
Thấy mọi người bàn tán sôi nổi, Elena cảm thấy hãnh diện thay cho bác sĩ Chu, trong lòng cũng sinh ra một cảm giác hiếu thắng. Hoặc nên nói cô luôn là người như thế, hiếu thắng, cứng cỏi, thế nên mãi là người ưu tú nhất trong số các bạn đồng trang lứa.
Elena tin rằng một ngày nào đó cô sẽ đạt được như câu ngạn ngữ Trung Quốc học từ Tiểu Liễu: Hôm nay tôi tự hào vì Tiểu Thanh Long, ngày mai Tiểu Thanh Long sẽ tự hào vì tôi!
Vì thế Elena chợt nhẹ nhàng đổi đề tài: “Tôi có học được vài điệu nhảy dân gian ở Trung Quốc, mọi người có muốn xem không…”
Lời tác giả:
Elena quả thật không biết phong cách của mình đã rẽ hướng rồi