Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử

Chương 60

Trước Tiếp

Chương 60.

Edit: Leia

Chu Cẩm Uyên cảm giác như thể mẹ Tiểu Liễu đang nạp xu Tấn Giang! User có nạp tiền quả thật đáng sợ!

Trong khi đó Arthur vẫn chưa hết ngơ ngác, anh ta chỉ nghe hiểu đại khái từ Hello, đoạn sau không hiểu gì cả nhưng nhìn động tác của chị Liễu cũng đoán được phần nào, liền lên tiếng từ chối: “Không cần đâu, cảm ơn.”

Chu Cẩm Uyên vô thức nhìn hai người không chớp mắt, động tác trên tay cũng dừng hẳn khiến cho Tiểu Phỉ nghiêng đầu không hiểu chuyện gì.

Chị Liễu thấy anh ta đưa tay ra hiệu từ chối thì lại nói: “Không sao mà, có một tí chứ mấy!”

Arthur thật sự không thấy khát nước, nhưng thái độ chị Liễu quá nhiệt tình làm anh ta thấy hơi xấu hổ, cuối cùng đành dùng tiếng Trung sứt sẹo đáp: “Cảm ơn.”

Arthur cắm ống hút uống sữa chua, quay đầu một cái liền nhận ra bọn Chu Cẩm Uyên đang nhìn mình chằm chằm, anh ta ngớ người hỏi: “Chuyện gì vậy?”

Tự dưng tỏ thái độ kỳ quặc đó là sao, sữa chua này không có vấn đề gì đúng không, hương vị cũng bình thường mà. Hai mẹ con kia có vẻ cũng không nhận ra anh ta là ai —— Tỉ lệ bị nhận ra ở nước ngoài vốn tương đối thấp, huống chi Arthur đã cải trang cẩn thận, nghĩ thế nào cũng không đến mức bị phát hiện chứ.

“… Không có gì.” Chu Cẩm Uyên yên lặng tiếp tục viết cho xong đơn thuốc.

“Chúng tôi đi đây, chào bác sĩ Chu và thầy Kim nhé.” Chị Liễu chào hỏi xong liền dẫn Tiểu Liễu rời đi.

Arthur cũng nhiệt tình vẫy tay với hai mẹ con, vừa buông tay xuống lại thấy Chu Cẩm Uyên lom lom nhìn mình. Anh ta thấy tình cảnh quá kỳ dị liền hỏi Kim Xước Tiên: “Cậu có biết Chu đang bị gì không?”

Kim Xước Tiên liếc nhìn chai sữa chua trên tay anh ta, “Không biết.”

Arthur: “Hừ…”

Chắc là cố ý giả vờ dọa thôi.

Tiểu Phỉ thì không quan tâm đến câu chuyện chai sữa chua, chỉ toàn tâm toàn ý quan sát đơn thuốc của Chu Cẩm Uyên. Anh ta cảm thấy chữ viết của đối phương không giống những kiểu chữ Hán mình từng xem qua, mà trông giống bùa chú hơn, “Cho tôi giữ cái này được không?”

“À… cũng được.” Chu Cẩm Uyên cho người bốc thuốc sắc lên, xong mới đưa tờ giấy viết đơn thuốc cho Tiểu Phỉ cất.

Đơn thuốc của anh dù viết tinh tế đến đâu thì cũng chỉ được viết bằng bút máy hoặc bút bi, còn của cha Chu mới được viết bằng bút lông, đó là thói quen từ thời theo ông nội Chu Cẩm Uyên chép đơn thuốc, đến sau này cũng không bỏ.

Nhưng dù là cha Chu hay Chu Cẩm Uyên thì đơn thuốc đều cực kỳ rành mạch, cũng không bao giờ từ chối cho bệnh nhân đơn thuốc hoặc công bố ra ngoài. Chỉ là trong khoảng thời gian khám chữa, họ sẽ cầm đơn giảng giải thêm về hiệu quả của thuốc và những việc cần lưu ý trong quá trình dùng.

Từ cổ chí kim luôn có nhiều thầy thuốc cố ý giữ kín đơn thuốc để ngăn không cho bí quyết gia truyền nhà mình bị tiết lộ ra ngoài. Trước kia từng có một phương thuốc cổ truyền tên là “Tam lưỡng tam”, chính xác hơn là “Tam lưỡng tam tiễn tam phân”, được đặt theo tổng liều lượng các loại dược liệu. Bài thuốc này từng được giữ bí mật tuyệt đối, thầy thuốc vì muốn bảo mật nên sẽ viết đơn lần lượt cho ba vị thuốc đầu tiên rồi kêu bệnh nhân đi ba tiệm thuốc khác nhau bốc thuốc, phần còn lại các thầy tự bốc ở nhà, cuối cùng mới đưa lại cho bệnh nhân dùng.

Chỉ riêng dược liệu đã như thế, bài thuốc lại càng không thể đưa cho người ngoài.

Có điều ngày nay phương thuốc đó không còn là bí mật nữa, mỗi thầy thuốc lại có tình huống và ý tưởng không giống nhau, cũng có nhiều người khác không tiếc truyền bá các phương thuốc gia truyền của nhà mình ra ngoài.

Tiểu Phỉ gấp tờ đơn thuốc cất vào vali của mình, sau đó lấy ra một cái kẹp tài liệu, nói: “Kim, cậu tiện tay ký cái này đi.”

“Được.” Kim Xước Tiên nhận tập tài liệu, xem lướt qua rồi nhanh chóng ký tên vào.

“Cái gì thế?” Chu Cẩm Uyên thuận miệng hỏi.

“Giấy ủy quyền.” Kim Xước Tiên đáp, “Có vài tác phẩm tôi viết ra sẽ được dùng làm nhạc phim điện ảnh, cho nên thời gian phát hành album đại khái cũng phải phối hợp với thời gian phát hành phim.”

Kể từ khi nhận được tác phẩm, các nhân viên của Tiểu Phỉ đã lập tức chuẩn bị cho hoạt động phát hành. Tập đoàn bọn họ trước giờ luôn gắn bó chặt chẽ với giới phim ảnh, thậm chí còn đầu tư thêm. Khoảng thời gian trước có một nhà sản xuất phim đến chơi, Tiểu Phỉ nhân tiện cho người nọ nghe qua tác phẩm mới của Kim luôn. Nhà làm phim nghe xong lập tức nói nó cực kỳ phù hợp với bộ phim của mình. Ngay lúc đó cũng không có gì, nhưng trở về ông ta nhanh chóng họp với đoàn phim và cho cả ê kíp sang chỗ Tiểu Phỉ nghe qua tác phẩm một lần nữa. Cuối cùng ê kíp làm phim mãnh liệt hy vọng công ty sẽ trao quyền phối nhạc cho bọn họ.

Chu Cẩm Uyên không cảm thấy kinh ngạc mấy: “À à.”

Chuyện này quá bình thường, Kim Xước Tiên được người ta biết tới rộng rãi chính vì thường xuyên phối nhạc cho phim điện ảnh.

“À, có một chi tiết tôi chưa kịp nói. Nhà làm phim của bộ《 Thanh kiếm Larington 》đó ban đầu rất muốn tìm cậu phối nhạc, nhưng lúc ấy cậu đã không còn nhận bất kỳ công việc nào nữa nên họ đành đi tìm người khác. Kết quả nghe xong tác phẩm của cậu họ lại cảm thấy nó cực kỳ phù hợp với một phân đoạn quan trọng trong phim, thế là bỏ hết mấy bản nhạc đã chế tác xong của mình đổi thành nhạc của cậu.” Tiểu Phỉ từ từ kể hết ngọn nguồn sự việc.

Một bộ phim cần rất nhiều nhạc phối nên nhà làm phim cũng không hoàn toàn lãng phí các bản nhạc kia, ông ta chỉ cho rằng bản nhạc linh hồn của bộ điện ảnh nhất định phải đổi thành Kim Xước Tiên mà thôi.

Đoàn phim cảm thấy chuyện này cứ như vận mệnh đã chú định sẵn. Kim Xước Tiên vốn là sự lựa chọn đầu tiên, nhưng dưới tình huống tình cờ nhất lại viết ra bản nhạc mà bọn họ yêu thích nhất. Chờ đến giai đoạn quảng bá phim, họ nhân tiện chia sẻ chuyện ra ngoài thậm chí có thể lợi dụng phóng đại thêm một chút.

Thiệu Tĩnh Tĩnh tuy có thính lực bình thường nhưng bắt giữ rất tốt từ khóa như《 Thanh kiếm Larington 》hoặc đoàn phim gì đó, cậu ta lập tức reo lên: “Ông chủ, người kia có quen biết đoàn phim《 Thanh kiếm Larington 》à? Đó là tác phẩm lớn được mong chờ nhất sáu tháng cuối năm nay đấy!”

Sở thích của Thiệu Tĩnh Tĩnh tương đối đại chúng, bộ phim kia hẳn là phim bom tấn thương mại điển hình theo đề tài giả tưởng, đã được xếp lịch trình chiếu trong thời gian tới. Từ dàn diễn viên, đoàn làm phim cho đến các thông tin rò rỉ trước khi phát hành đều cho thấy đây là bộ phim kinh phí lớn, cảnh quay hoành tráng và hiệu ứng xuất sắc. Thiệu Tĩnh Tĩnh có quan tâm đến tin tức bộ phim nên biết đạo diễn phim từng sở hữu kỳ lục phòng vé trong quá khứ, diễn viên tham gia toàn các ngôi sao lớn, ngay cả Arthur cũng đóng một vai khách mời nhỏ.

Thiệu Tĩnh Tĩnh không quen biết Tiểu Phỉ nhưng biết rõ Arthur, như vậy đủ để suy đoán ra thân phận người còn lại cũng là nhân vật nổi tiếng gì rồi, chỉ là ngoại hình người nước ngoài hơi khó nhận biết mà thôi.

Nói đến đây cậu ta bắt đầu mãnh liệt nghi ngờ thân phận anh Kim luôn rất lạc quẻ với phòng khám Tiểu Thanh Long trước giờ, lại có quen biết với Arthur, chẳng trách trên bệnh án còn không viết đầy đủ họ tên như người khác!

Chu Cẩm Uyên lúc này mới biết “một bộ phim” nghe tầm thường trong miệng Kim Xước Tiên không tầm thường đến cỡ nào. Thiệu Tĩnh Tĩnh nói xong anh cũng ngờ ngợ nhận ra mình có nghe qua cái tên này, thanh thế quảng bá đúng là rất lớn.

Kim Xước Tiên không tỏ vẻ gì đặc biệt vì anh ta đã hợp tác với quá nhiều đoàn phim nổi tiếng, Tiểu Phỉ càng không cần đề cập tới.

Tiểu Phỉ nghe thấy Thiệu Tĩnh Tĩnh nhắc đến Larington liền nói với bọn họ: “Lúc nào phim công chiếu tôi sẽ nói chi nhánh Trung Quốc gửi vé cho các cậu. Xem trước mấy đoạn teaser ngắn thấy hình ảnh hiệu ứng các thứ ổn lắm.”

Nói rồi lại như nhớ ra chuyện gì, Tiểu Phỉ liếc nhìn Kim Xước Tiên: “Còn một vấn đề quan trọng chưa hỏi, nhà sản xuất cực kỳ tò mò nên nhờ tôi hỏi đáp án chính xác: Tại sao tác phẩm đó lại tên là《 Bản độc tấu piano Tiểu Thanh Long 》? Họ có ý định cải biên tác phẩm thành phiên bản nhiều nhạc cụ hợp tấu nhưng có lẽ sẽ giữ nguyên tên gọi, cho nên mới càng nghi vấn không biết tại sao lại là Tiểu Thanh Long?”

Toàn bộ người Trung Quốc trong phòng khám: “………………??”

Tiểu Thanh Long??

Mất cả buổi mới biết hóa ra trong album có một tác phẩm chủ đạo tên《 Bản độc tấu piano Tiểu Thanh Long 》.

Mọi người đều nhìn về phía Chu Cẩm Uyên, tuyệt đối có quan hệ tới ông thần này đúng không ——

“…” Chu Cẩm Uyên cực kỳ oan uổng.

Trời xanh chứng giám, đúng là anh từng nghe qua bản nhạc nhưng đây cũng là lần đầu biết Kim Xước Tiên đặt cái tên này. Nhìn thẳng vào lương tâm, cái tên Tiểu Thanh Long có được nhờ chơi ném phi tiêu, Kim Xước Tiên coi trọng nó là chuyện của Kim Xước Tiên chứ.

Kim Xước Tiên nói với Tiểu Phỉ: “Nếu anh ra ngoài nhìn lại bảng tên phòng khám, lại dùng phần mềm phiên dịch sẽ biết chỗ này tên là phòng khám Tiểu Thanh Long.”

Bởi vì trong đó không chỉ bao hàm cảm hứng do Chu Cẩm Uyên mang đến mà còn có những người bệnh anh ta gặp ở Tiểu Thanh Long, nên mới quyết định vinh danh tất cả.

“Hóa ra nơi này tên Tiểu Thanh Long?” Tiểu Phỉ bừng tỉnh, sau đó muộn màng nghĩ lại, cũng đúng, hy vọng và sự sống tỏa sáng trong âm nhạc của Kim Xước Tiên là điều dễ nhìn thấy nhất ở một cơ sở y tế. Anh ta cảm thán, “Thật tuyệt vời, một cái tên rất đẹp.”

Những người khác muốn nói lại thôi, chênh lệch văn hóa và ngôn ngữ khiến cho Tiểu Phỉ không hiểu được cái tên bản nhạc dùng cho một cảnh phim quan trọng lại nghe nghịch ngợm vui tươi đến mức nào…

……

Tiểu Phỉ chờ ở phòng khám cho đến khi thuốc sắc xong rồi uống hết tại chỗ. Tuy Chu Cẩm Uyên đã suy xét đến lần đầu uống thuốc bắc của đối phương nên bỏ thêm chút dược liệu điều vị, nhưng lúc Tiểu Phỉ uống thuốc vẫn lộ ra vẻ mặt mờ mịt.

Lúc này trăng đã treo cao, Kim Xước Tiên chuẩn bị đưa hai người về khách sạn.

“Để tôi tiễn các anh ra ngoài.” Chu Cẩm Uyên cùng bọn họ ra khỏi phòng khám, chỉ vài phút nữa phòng khám cũng sẽ đóng cửa luôn.

Anh chị Liễu nhà bên đang dọn dẹp các thùng nước giải khát, những người khác không quá chú ý, chỉ riêng Arthur nhìn thấy liền nói “Chờ một chút”, sau đó tiến lên hỗ trợ.

“Định dời qua bên kia sao?” Arthur dùng ngôn ngữ cơ thể trao đổi, đây là cách thức trao đổi nguyên thủy mà hữu hiệu nhất của loài người.

“Ôi cảm ơn nhé, cảm ơn, cậu trai này tốt bụng quá!” Chị Liễu vui mừng nói.

Chu Cẩm Uyên: “…………”

Anh hoàn toàn không bất ngờ gì cả.

Thiệu Tĩnh Tĩnh còn không nhịn được lấy di động ra quay phim, Chu Cẩm Uyên nhìn thấy lập tức nhắc nhở.

Arthur dọn xong thấy Thiệu Tĩnh Tĩnh vẫn giơ điện thoại liền lôi kéo anh chị Liễu chụp tấm ảnh chung, Tiểu Liễu không có mặt nên đành thôi.

Anh Liễu cười ha hả: “Người nước ngoài này nhiệt tình quá, chúng ta giúp cậu ấy chụp mấy tấm ảnh cũng được.”

Mọi người: “…”

Một thời gian dài sau đó khi chân tướng đã truyền đi khắp nơi, siêu thị nhà bọn họ cũng trở thành địa điểm check-in quen thuộc của các fan thì anh chị Liễu mới biết được rốt cuộc một chai sữa chua của chị Liễu đã đổi được thứ gì…

.

Ngày hôm sau, Chu Cẩm Uyên hẹn Kim Xước Tiên cùng dẫn đám người Arthur đi ra ngoài chơi nửa ngày, tuy rằng chính anh có khi còn không đủ hiểu biết về các thắng cảnh ở Hải Châu bằng Kim Xước Tiên.

Còn vì sao chỉ chơi có nửa ngày, là bởi vì các vị khách mới trải qua một chuyến bay đường dài, phải nghỉ ngơi điều chỉnh múi giờ chứ không phải tại Chu Cẩm Uyên bận việc không thoát ra được.

Buổi trưa Chu Cẩm Uyên trở về từ bệnh viện, anh đã xin nghỉ buổi chiều nên ngồi trước quầy chờ ba người kia tới, trong lúc đó còn không quên phê bình Dung Sấu Vân thiết kế poster xấu hoắc.

Phòng khám chuẩn bị bán trà lạnh giải nhiệt nên mới theo lệ thường làm một tấm poster dán bên ngoài phòng khám. Trước đây các loại poster đều do Dung Sấu Vân chịu trách nhiệm, lần này cũng không ngoại lệ nhưng Chu Cẩm Uyên cứ luôn cảm thấy bối cảnh phía sau quá lòe loẹt quê mùa. Dung Sấu Vân không chịu đành gọi Quý Hoãn tới phân xử.

Quý Hoãn bị kẹp giữa hai ông chủ, không dám làm phật lòng người nào nên khó xử nói: “Tôi không có mắt thẩm mỹ gì, không thể tham gia trận battle thần tiên này được.”

Battle thần tiên? Bác sĩ Quý quá biết cách nịnh sếp, Thiệu Tĩnh Tĩnh mỉa ngay: “Đến tên phòng khám đã là Tiểu Thanh Long rồi, còn ở đó quan tâm quê hay không quê làm gì.”

Chu Cẩm Uyên liếc cậu ta một cái, bình thản thì thầm: “Thái thượng sắc lệnh, siêu nhữ cô hồn…”

Quý Hoãn: “…”

Thiệu Tĩnh Tĩnh: “…!”

Tại sao lại đọc Chú Vãng Sinh!

Thiệu Tĩnh Tĩnh hoảng muốn tè ra quần, lập tức ôm tay Chu Cẩm Uyên, “Ông chủ ơi tôi sai rồi, tôi sai rồi.”

Kim Xước Tiên đi vào đúng lúc bắt gặp cảnh này, “Có chuyện gì vậy?”

“Không có gì, anh Kim tới rồi à, anh xem xem tấm poster này nhìn có quê không chứ.” Chu Cẩm Uyên nói, “Chắc chắn anh rất có mắt thẩm mỹ! Này —— Arthur đã hết thượng hỏa chưa? Tay Tiểu Phỉ thế nào rồi?”

Tiểu Phỉ vẫy vẫy tay, từ tối hôm qua anh ta đã hết đau, cổ tay cũng giảm sưng rất nhiều, có lẽ uống thêm hai ngày thuốc nữa là sẽ bình phục như cũ.

Arthur gãi đầu, tỏ vẻ đến bây giờ mới nhận ra: “A, cậu không nói tôi cũng không để ý, thật sự khỏe lại rồi này!”

Uống xong một cốc trà thảo mộc giải nhiệt, bất tri bất giác anh ta đã khôi phục lại sức khỏe.

“Đây là poster làm cho món trà thảo mộc tối qua à?” Kim Xước Tiên nhìn thoáng qua.

Dung Sấu Vân quật cường: “Tôi thấy nó đẹp mà.”

“Đúng là hơi không hợp.” Kim Xước Tiên nhận xét khách quan.

Tấm poster của Dung Sấu Vân dùng nhiều hiệu ứng lập lòe vàng chói, tuy bắt mắt thật nhưng thẩm mỹ quá mức già cỗi, hơn nữa soi ra nắng sẽ nhìn không rõ chữ. Chu Cẩm Uyên vốn không yêu cầu trình độ siêu việt gì, chỉ cần trông bình thường là đủ rồi.

Kim Xước Tiên phiên dịch đại ý ra cho Tiểu Phỉ nghe, thật ra Tiểu Phỉ cũng khá hứng thú với món trà thảo mộc đó, ngày hôm qua còn nghe Arthur nói hương vị không tệ, dễ uống hơn món thuốc đắng của anh ta nhiều mà hiệu quả cũng rất tốt. Lúc này nghe xong, đột nhiên Tiểu Phỉ hào hứng nói, “Vậy để Arthur chụp tấm hình quảng cáo đi, chính cậu cũng uống trà rồi mà.”

Thiệu Tĩnh Tĩnh: “?!!”

Cái gì, thật sự là ý đó sao, thật sự để Arthur đi chụp… poster quảng cáo trà thảo mộc? Ngày hôm qua Thiệu Tĩnh Tĩnh trở về đã cố ý đi tra tư liệu về Arthur, trong đó có viết cả những nhãn hàng mà anh ta đại diện. Nghĩ thế nào cũng cảm thấy quá siêu thực, trà thảo mộc cũng xứng với thân phận của Arthur sao? Hình như phòng khám chỉ định bán một cốc giá năm tệ thôi.

Thế nhưng trong lòng Tiểu Phỉ trà thảo mộc và thuốc Đông y không có gì khác nhau, đều là các loại thảo dược mang cảm giác thần bí kỳ ảo.

Arthur cũng không nghĩ quá nhiều, đây chỉ là hoạt động tuyên truyền giúp bạn bè, anh ta cũng đã tự quản lý công việc của mình từ lâu nên không có trở ngại gì cả. Lúc này Arthur mờ mịt đi tới, “Định chụp kiểu gì đây?”

Hôm nay anh ta mặc áo thun đen và quần jean đơn giản, nhưng vì dáng người rất đẹp nên nhìn qua cũng đủ mãn nhãn. Tiểu Phỉ để anh ta cầm cốc trà đứng trước bức tường màu trắng, vừa vặn hôm nay có cầm theo máy ảnh đi chơi nên tranh thủ lấy ra chụp luôn mấy tấm.

Vì tính chất công việc nên Arthur đã làm mẫu ảnh rất nhiều lần, vừa thấy camera giơ lên, anh ta lập tức điều chỉnh cơ mặt, tạo liên tiếp mấy dáng pose vừa tự nhiên vừa không mất khí chất, cứ như thứ đang cầm trên tay không phải cốc trà thảo mộc mà là đá quý đắt tiền.

Ảnh được tải thẳng về máy tính, Tiểu Phỉ lại tiếp tục hướng dẫn Dung Sấu Vân phải thiết kế phông chữ thế nào, chỉnh màu nền ra sao cho đẹp, người đi qua không biết còn tưởng hai người đang bàn luận về một vụ buôn bán tầm cỡ quốc tế.

Thành quả cuối cùng là một tấm poster có màu sắc chủ đạo là trắng đen, phần chữ quảng cáo màu đỏ rất có cảm giác điện ảnh nếu bỏ qua nội dung. Tuy phong cách rất không hợp với Tiểu Thanh Long nhưng phông chữ vừa to vừa rõ quả thật rất đẹp đẽ bắt mắt.

Thiệu Tĩnh Tĩnh đứng bên cạnh nghẹn một bụng, vội quay đầu hỏi Chu Cẩm Uyên: “Ông chủ ơi, poster này… có thể dán ngoài cửa được à?”

Tưởng đâu mọi người đã nhất trí không được tiết lộ hành tung của Arthur chứ, tối hôm qua cậu ta về nhà gặp anh trai và bà nội đã nhịn đến mức thổ huyết luôn rồi! Có khi cái anh Tiểu Phỉ kia chỉ nói chơi thôi, nếu dán thứ này ra ngoài cửa thật thì chẳng phải ai cũng biết chuyện Arthur đến Trung Quốc sao.

Chu Cẩm Uyên ngửa đầu ngẫm nghĩ, sau đó trao đổi ánh mắt với Kim Xước Tiên.

“Cái này đẹp đấy, lát nữa ra ngoài hàng in cho tôi.” Chu Cẩm Uyên nói.

Poster quả thật được thiết kế khá đẹp, Arthur cũng chỉ ở lại chơi mấy ngày, chờ anh ta đi rồi phòng khám lại dán lên thì mọi người biết cũng vô ích. Có điều, nếu nói thật thì Chu Cẩm Uyên cảm thấy khả năng lớn sẽ là không bao nhiêu người tin người mẫu trên poster là Arthur thật…

Thiệu Tĩnh Tĩnh: “Vậy tôi có thể kể cho người khác chuyện được gặp Arthur không?”

Chu Cẩm Uyên: “Không thể, tôi dặn cậu rồi mà, tuyệt đối không được tiết lộ tin tức của bệnh nhân!”

Thiệu Tĩnh Tĩnh: “…………”

……

Sau khi Chu Cẩm Uyên và những người khác rời đi, Thiệu Tĩnh Tĩnh làm theo lời ông chủ dặn đi ra hàng in poster, vừa làm mà vừa thấp thỏm không yên. Chu Cẩm Uyên đã nói chờ Arthur đi rồi mới dán, nhưng trong lúc này lỡ bị ai phát hiện thì biết làm sao.

Có điều vợ chồng chủ hàng lại tỏ thái độ rất hờ hững với mấy tấm poster đó, họ hoàn toàn không nhận ra Arthur và cũng không hề cảm thấy người mẫu ngoại quốc có gì không hợp với trà thảo mộc Trung Hoa. Thiệu Tĩnh Tĩnh cảm thấy ánh mắt của họ không khác gì đang xem banner người mẫu nước ngoài mặc nội y ngoài trung tâm thương mại, hơn nữa có vẻ như với họ, người nước ngoài nào trông cũng na ná nhau…

Cửa hàng in này ở cùng phố với phòng khám, Thiệu Tĩnh Tĩnh làm xong thì vừa trở về vừa cuộn poster, đi được nửa đường cậu ta chợt bắt gặp hai đứa đàn em trước khi “hoàn lương” là Tiểu Ngũ và Tiểu Lục cùng sóng vai đi ngược chiều.

Từ ngày Thiệu Tĩnh Tĩnh đi làm thuê ở Tiểu Thanh Long làm gì còn thời gian ra ngoài uống rượu phá làng phá xóm nữa.

Tiểu Ngũ Tiểu Lục thấy Thiệu Tĩnh Tĩnh cũng cười hi hi ha ha đến gần: “Tĩnh Tĩnh đấy à, khéo quá, bọn tao định nhờ mày mua thuốc dán hộ đây.”

Thiệu Tĩnh Tĩnh trợn mắt nhìn hai người: “Cút đi, ai là Tĩnh Tĩnh hả.”

“Há há.” Tiểu Ngũ không thèm để ý mà nhìn chằm chằm đồ vật trong tay cậu ta, “Cái gì đấy?”

“Liên quan gì đến chúng mày.” Thiệu Tĩnh Tĩnh hồi hộp theo bản năng, lập tức giấu poster đi.

“Khoan đã, hình như tao thấy…” Tiểu Ngũ đã nhận ra mặt Arthur, “Đây không phải cái anh diễn viên điện ảnh nổi tiếng gì à, anh Tĩnh bây giờ thích loại hình này sao? Định dán lên tường?”

Thiệu Tĩnh Tĩnh: “…”

Mày cố ý đúng không??

Cậu ta nghiến răng nghiến lợi xòe hẳn tấm poster để lộ dòng chữ “Trà thảo mộc thanh nhiệt Tiểu Thanh Long” ra, nếu cẩn thận nhìn kỹ sẽ thấy trên tay Arthur còn cầm một cốc trà.

Thích gì mà thích, đây là bạn thân nhãn hiệu phòng khám bọn họ được chưa.

Tiểu Lục: “Photoshop xịn đấy, nhưng cẩn thận kẻo người ta biết được lại kiện cho tội xâm phạm bản quyền hình ảnh.”

Thiệu Tĩnh Tĩnh: “…………”

… Thôi được rồi, ông chủ tính toán anh minh nhất.


Lời tác giả: 

Thiệu Tĩnh Tĩnh: Tôi cũng muốn nạp xu Tấn Giang, tại sao người ta được học đàn còn tôi thì phải nghe Chú Vãng Sinh hả?

Trước Tiếp