Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử

Chương 39

Trước Tiếp

Chương 39.

Edit: Leia

“Ha ha ha ha ha, cái cậu nói cũng xem như một phần nguyên nhân!” Viện trưởng Tiêu bật cười.

Ở nước ngoài châm cứu được ứng dụng điều trị cho nhiều triệu chứng đau khác nhau. Nhưng cũng chính vì chủ yếu nhằm vào giảm đau mà các bác sĩ phương tây thường không chú trọng đến kỹ thuật châm cứu, huyện vị và kinh lạc quá chính xác. Dù sao chỉ cần châm cứu vào vùng gần huyệt đạo, sử dụng kim châm nông, k*ch th*ch yếu hoặc k*ch th*ch điện xuyên da đã có thể sinh ra hiệu quả giảm đau, cần gì bận tâm đến huyệt đạo nữa.

Vậy nên mới nói châm cứu phương tây hoàn toàn khác với lý luận truyền thống của Trung Quốc.

“Tôi hiểu rồi.” Chu Cẩm Uyên nghe viện trưởng Tiêu nói xong cũng không lấy làm lạ.

Y học trong nước đã có nhiều nghiên cứu sâu rộng về kỹ thuật, huyệt vị và kinh mạch nhưng vẫn chưa thể chuẩn hóa, khoa học hóa nó, khiến việc định lượng thao tác trở nên khó khăn. Trước mắt tay nghề của bác sĩ châm cứu vẫn có ảnh hưởng đáng kể đến kết quả điều trị. Chẳng hạn như Chu Cẩm Uyên, mặc dù hiện giờ đã có các thiết bị châm cứu hiện đại như hồng ngoại xa, châm từ và châm điện nhưng anh vẫn một mực trung thành với châm cứu truyền thống. Không phải do ngại thay đổi mà bởi vì với Chu Cẩm Uyên, việc kết hợp các kỹ thuật với huyệt đạo kinh lạc sẽ mang lại hiệu quả tốt hơn.

Thêm vào đó, rào cản khác biệt về văn hóa khiến các học viên người nước ngoài rất khó lý giải.

Đó là lý do vì sao Trung Quốc vẫn đang tiếp tục quá trình nghiên cứu sâu và lượng hóa nghiên cứu để mở rộng hệ thống lý luận, tạo ra càng nhiều hiệu quả lâm sàng hơn. Hai yếu tố này bổ trợ lẫn nhau, việc quảng bá sẽ thu hút càng nhiều người có hứng thú nghiên cứu, hoàn thiện lý thuyết hiện đại, chính vì lẽ đó mà giáo sư Mạc mới đề cử Chu Cẩm Uyên đi theo.

“Tóm lại nội dung công tác là như thế đấy. Sẽ có người xử lý thủ tục cho cậu, chuyến đi kéo dài mười ngày, tháng sau xuất phát. Cậu nhớ sắp xếp tốt cho các bệnh nhân đang điều trị, sau đó chuẩn bị biên dịch vài bệnh án tiêu biểu đưa cho giáo sư Mạc xem.” Viện trưởng Tiêu nói.

“Gấp thế cơ ạ?” Chu Cẩm Uyên giật mình.

“Chỉ chờ mỗi cậu thôi đấy.” Viện trưởng Tiêu cười to, ai bảo Chu Cẩm Uyên được giáo sư Mạc chỉ đích danh làm gì.

Tuy bản thân giáo sư không tham gia chuyến công tác nhưng lại đề cử Chu Cẩm Uyên. Sự kiện này đã được lên kế hoạch từ trước, chỉ có anh gia nhập hội chưa bao lâu nên chưa biết, còn những người khác đã chuẩn bị xong công việc từ sớm rồi.

Chu Cẩm Uyên đành gật đầu, trở về cố gắng tăng ca để hoàn thành nốt những việc dang dở.

……

Trong thời gian Chu Cẩm Uyên ra ngoài, anh có hai lựa chọn giao phó các bệnh nhân do mình phụ trách: bệnh nhân nhẹ giao cho Lưu Kỳ, bệnh nhân cần hỗ trợ kỹ thuật cao hơn sẽ do bác sĩ Mao và chủ nhiệm Tạ tiếp quản.

Riêng Khúc Quan Phượng thì may mắn là hiện giờ không yêu cầu tần suất và cường độ châm cứu nhiều như trước, Chu Cẩm Uyên đã vạch ra kế hoạch điều trị ngắn cho cậu ta: trước khi anh đi có thể châm thêm một lần, hai buổi tiếp theo thay thế bằng xông hơi và ngâm chân.

May mà sau kỳ nghỉ Dung Tế Tuyết mang về rất nhiều dược liệu tốt không thể mua ngoài thị trường, Chu Cẩm Uyên cứ việc chọn lựa và bốc thuốc từ chỗ đó là xong.

“Đây, cầm lấy, đơn thuốc không giống mấy lần trước, những gì cần chú ý tôi đã viết hết trên thẻ rồi.” Chu Cẩm Uyên đưa mấy gói thuốc cho Khúc Quan Phượng.

“Bao giờ nhà anh khai trương phòng khám?” Khúc Quan Phượng hỏi một câu.

Chu Cẩm Uyên không chủ động đề cập với bệnh nhân của mình chuyện mở phòng khám tư vì anh cảm thấy viện trưởng Tiêu đã đủ hào phóng chu đáo, phòng khám mới mở lại không dùng được thẻ bảo hiểm y tế nên không nhất thiết phải kéo người bệnh đi. Cũng không rõ vì sao Khúc Quan Phượng biết được chuyện này, nếu cậu ta biết thì mấy người Khúc Khánh Thụy hẳn cũng nghe tin cả rồi. Thật ra như vậy cũng tốt, các doanh nhân vốn chưa từng đi bệnh viện số 3 khám chữa, ngoại trừ trường hợp đặc biệt như Khúc Quan Phượng thì để họ qua đó xoa bóp trị liệu linh tinh khá tiện lợi.

“Chọn xong địa điểm rồi, khá gần khu dân cư. Còn tên và phong cách trang trí tôi với bạn tôi mới đánh… thảo luận để quyết định xong. May mà hiện giờ thủ tục khá đơn giản, thời gian chờ đợi cũng nhanh.” Chu Cẩm Uyên lạc quan nói.

Phong cách trang trí chủ yếu là đơn giản, nơi đó hồi trước vốn là phòng khám nên không cần thay đổi xê dịch nhiều, hơn nữa cũng không phải tô vàng dát bạc rườm rà như nhiều phòng khám Đông y bây giờ, dù sao bọn họ cũng không có nhiều vốn liếng…

“Tên là gì?” Khúc Quan Phượng hỏi.

Chu Cẩm Uyên: “Ừm… Phòng khám Đông y Tiểu Thanh Long…”

Khúc Quan Phượng: “???”

Chu Cẩm Uyên ngượng ngùng cười, anh và Dung Sấu Vân đánh nhau hết mấy lần, cuối cùng đành quyết định chơi ném phi tiêu. Họ lôi hết một đống sách vở y học, kinh kệ Phật Đạo ra xếp đầy sàn, phi tiêu ném trúng dòng nào thì lấy dòng đó, cực kỳ công bằng.

Cuối cùng phi tiêu trúng vào Tiểu thanh long thang…

Khúc Quan Phượng nghe xong im lặng rất lâu không nói gì.

“Anh không nghĩ đến việc mở một cơ sở y tế lớn hơn à?” Một lát sau cậu ta mới thoát khỏi cơn chấn động vì cái tên.

Nếu Chu Cẩm Uyên đồng ý, ở Hải Châu có rất nhiều người tình nguyện bỏ vốn đầu tư không cần anh trả một xu nào. Còn cái hiện giờ anh muốn làm vừa nghe thôi đã biết chỉ là một phòng khám nhỏ gần khu dân cư, đối tượng khách hàng nhắm đến cũng cực kỳ rõ ràng.

Chu Cẩm Uyên: “Nếu lớn hơn nữa làm sao tôi quản lý được? Cũng làm sao đảm bảo tuyển đủ nhiều bác sĩ có trình độ ưu tú ngang mình?”

Khúc Quan Phượng: “………… Nói cũng phải.”

Đây không phải lần đầu cậu ta chứng kiến Chu Cẩm Uyên ăn nói ngạo mạn, tuy dáng vẻ đương nhiên của anh khiến người ta rất cạn lời nhưng chỉ có thể thừa nhận là nói đúng.

Đông y rất khó chuẩn hóa quy trình khám chữa bệnh, nếu Chu Cẩm Uyên muốn chịu trách nhiệm cho tất cả bệnh nhân thì vấn đề lớn nhất chính là nhân lực. Anh có lý tưởng của riêng mình, không giống những người mở cơ sở để kinh doanh khác.

“Ha ha, tôi in xong danh thiếp rồi, cho cậu một tấm trước này.” Chu Cẩm Uyên kéo ngăn kéo, bên trong là một tấm danh thiếp đơn giản nền trắng chữ đen ghi tên phòng khám, địa chỉ và vài tin tức liên quan.

“Cây bút kia của anh à?” Khúc Quan Phượng đột nhiên hỏi.

Chu Cẩm Uyên cũng nhìn vào cây bút máy vàng kim trong ngăn kéo mình, đó là thứ anh nhặt được từ một thanh niên bạch tạng tình cờ gặp ở sân bay Hải Châu.

“Không phải, do một người tình cờ để quên, tôi cầm về mà không biết có cơ hội trả cho người ta không, cây bút này nhìn đắt tiền quá.” Chu Cẩm Uyên lấy cây bút ra.

“Nhãn hiệu này của nước B, bằng vàng ròng, chưa có cửa hàng chuyên doanh ở Trung Quốc đâu.” Khúc Quan Phượng thấy cây bút đó không giống với phong cách thường ngày của Chu Cẩm Uyên nên mới thuận miệng hỏi.

“Để tôi xem thử.” Cậu ta nhấc bút lên quan sát, “Chỗ này có khắc chữ nghĩa là đồ đặt làm riêng, nếu hỏi từ chỗ nhãn hàng chắc sẽ biết được ai là chủ nhân đấy. Anh sắp đi công tác nước B đúng không? Nếu muốn trả lại thì anh đi hỏi một chút xem.”

Chu Cẩm Uyên nhìn kỹ quả nhiên thấy vỏ bút có khắc một chữ Hán cực nhỏ, hình như là chữ Tiên, “Đúng là có này… Vậy tôi sẽ mang theo, đến lúc đó thử tìm hiểu một chút.”

Vốn tưởng rằng rất khó gặp lại, thậm chí đến mặt đối phương anh cũng không rõ, ngày hôm đó sân bay lại rất đông đúc không ngờ vẫn còn cơ hội.

……

Tnh cả Chu Cẩm Uyên, Hiệp hội y học cổ truyền cử đi sáu vị bác sĩ đều là chuyên gia châm cứu thuộc các trường đại học y dược lớn, thâm niên công tác không dày dặn bằng giáo sư Mạc hay thầy Hoàng Trung Văn nhưng đều có tay nghề cao, nếu không đã không có bản lĩnh vào được Hiệp hội.

Chu Cẩm Uyên không nghi ngờ gì chính là người trẻ tuổi nhất đoàn, cũng là người duy nhất không có vị trí giảng dạy, theo lý thuyết sẽ khó mà hòa hợp với các vị khác. Nhưng trùng hợp thế nào mấy vị giáo sư trước đó đều đã từng đọc nghiên cứu của Chu Cẩm Uyên và nghe anh giảng bài, đương nhiên có thiện cảm rất lớn với anh.

Bọn họ càng quen biết lẫn nhau sớm hơn nữa, vừa thấy mặt là đã vồ vập trò chuyện thân thiết, còn hỏi thăm vốn ngoại ngữ của Chu Cẩm Uyên thế nào, trong bọn có hai vị tuổi khá lớn, ít ra nước ngoài giao lưu nên khẩu âm không linh hoạt cho lắm. Tuy Hiệp hội có cử theo một cô gái trẻ đi cùng để hỗ trợ nhưng đến lúc đó mọi người cùng ăn cùng ở với nhau, nếu có việc gì tìm Chu Cẩm Uyên vẫn tiện hơn một chút.

“Vốn ngoại ngữ cùng được nhưng em chưa ra nước ngoài bao giờ, phải phiền các thầy hướng dẫn rồi.” Chu Cẩm Uyên thành thật nói.

Cô nhân viên văn phòng tên Triệu Nghiên Nghiên, lúc này mới đầu mùa xuân mà cô đã mặc áo đơn và quần legging màu da dọa các thầy giật thót, liên tục cảm thán với nhau đám trẻ bây giờ thật không biết bảo vệ sức khỏe.

Triệu Nghiên Nghiên chọn xong chỗ ngồi từ sớm, mọi người trong đoàn cũng được xếp ngồi san sát nhau. Vừa vào ghế cô gái đã lấy bình thuốc ra, “Chỗ em có thuốc đây, có thầy nào bị say máy bay không ạ?”

Bản thân cô rất dễ say nên lần nào đi xa cũng phải uống thuốc trước.

“Không cần.” Mọi người đều từ chối, cuối cùng chỉ một mình Triệu Nghiên Nghiên uống.

Máy bay cất cánh khoảng nửa giờ thì một vị bác sĩ lên tiếng: “Ui dà choáng đầu quá, hơi buồn nôn nữa.”

Triệu Nghiên Nghiên vội đứng lên xoay người: “Lúc nãy sao thầy không uống thuốc chống say đi ạ, bây giờ uống cũng được đấy.”

“Tôi cũng chóng mặt quá.” Một giáo sư khác nói.

“Ừm ừm, khó chịu thật.”

Triệu Nghiên Nghiên trợn tròn mắt, hết người này tới người kia, tại sao lúc nãy không thấy nói gì. Cô nàng toan lấy bình thuốc ra thì lại bị từ chối lần nữa, “Không cần.”

Chỉ thấy một ông lão rút từ trong túi xách ra cây gậy bấm huyệt, “Không cần, tôi có chuẩn bị sẵn rồi. Nào, lão Hồi, bấm cho tôi cái huyệt với.”

“Ái chà, ấn cả vào Bách Hội nữa, mấy hôm nay tôi không nghỉ ngơi tốt.”

Triệu Nghiên Nghiên: “…”

Quên mất các vị này đều là bác sĩ Đông y, không cần thuốc tây của cô…

Đối với người hành nghề y học cổ truyền, hằng ngày bị đau bệnh ốm vặt cứ tự châm cho mình mấy châm rồi đi làm việc đã thành thói quen rồi, cũng không nhất thiết phải ngồi lì ở phòng khám. Đôi khi họ đi ra đường vẫn vô tư cắm châm trên người, canh đúng thời gian rút ra là được. Thật ra các giáo sư bác sĩ đều mang theo dụng cụ châm cứu tùy thân cả, không đặt trong hành lý ký gửi nhưng hiện giờ máy bay đang bay, hoàn cảnh không tính là quá vững vàng nên không tiện thi châm, tốt nhất cứ dùng gậy bấm huyệt ấn ấn mấy cái cũng đủ tác dụng.

Tiếp viên hàng không đi ngang qua chợt trông thấy các chú các bác liên tục nắm đầu nằm cổ nhau, trong tay còn cầm một cây gậy chọc chọc thì không khỏi hoảng sợ, “Thưa, thưa quý khách, các vị đang…”

“Không sao không sao, chúng tôi bị say máy bay nên tự bấm huyệt ấy mà.” Bác sĩ Hồ nở nụ cười xán lạn, “Chúng tôi là bác sĩ.”

“…” Tiếp viên hàng không im bặt, đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy người ta bấm huyệt, hóa ra còn có cả thao tác này nữa.

“Này cậu nhóc, người ngồi bên cạnh cậu là bác sĩ à? Cho tôi đổi chỗ được không? Muốn hỏi bác mấy vấn đề ấy mà.” Dì hành khách ngồi cách Chu Cẩm Uyên một lối đi chợt vỗ vai anh.

Các hành khách ngồi xung quanh đều nghe được đoạn đối thoại, cũng cảm thấy khá hứng thú với mấy ông bác sĩ vừa bấm huyệt vừa trò chuyện vui vẻ bên kia.

“Dì à, cháu đi cùng bọn họ, cũng là bác sĩ đấy, dì cứ hỏi cháu là được.” Chu Cẩm Uyên quay đầu nghiêm túc nói.

“Tôi làm chứng, tôi làm chứng.” Bác sĩ họ Từ ngồi phía trước quay đầu, “Tôi dùng, gì nhỉ, à, tóc bạc trên đầu mình đảm bảo y thuật của cậu ấy rất lợi hại, ngày thường rất khó hẹn lịch khám!”

Chu Cẩm Uyên: “…”

Sao nghe quen tai thế nhỉ?

Bác sĩ Từ cũng chú ý tới ánh mắt anh: “Ái dà, tôi với lão Mao là bạn tốt, trước khi đi ông ấy cố ý nhờ tôi lấy tóc bạc ra đảm bảo hộ cậu…”

Chu Cẩm Uyên suýt cười thành tiếng, “Cảm ơn thầy ạ!”

……

Máy bay khá lớn, đằng trước có hành khách chạy ra sau đi toilet mới phát hiện ra phía này có mấy ông già ngồi bắt mạch cho người ta. Hỏi ra mới biết các vị này đều là chuyên gia sắp sửa ra nước ngoài giảng bài, ở trên máy bay nhàn rỗi nên tổ chức xem bệnh miễn phí.

“Đù má!” Người này tức khắc bỏ luôn ý định đi toilet, “Bác sĩ ơi, bác xem cho tôi với! Gần đây tôi hay bị đầy bụng, đi khám mà không tìm ra nguyên nhân…”

Ngày thường không dễ gì xếp được lịch khám với mấy chuyên gia kiểu này đâu!

“Lấy số!” Một bác sĩ thuận miệng xen lời.

“Hả?” Lên tận máy bay rồi vẫn phải đăng ký khám? Hành khách yếu ớt nói, “Trên này không có mạng làm sao đăng ký…”

Triệu Nghiên Nghiên đột ngột xông ra đưa cho anh ta tờ giấy đánh số, “Mời anh cầm số về chỗ ngồi, đừng đứng chắn lối đi.”

Hành khách: “… Mấy bác còn mang theo cả y tá cơ à.”

……

Trên máy bay mở phòng khám tạm thời, kết quả vừa xuống đất các vị giáo sư được rất nhiều người tranh cướp xin lấy hành lý hộ.

Nơi này ấm hơn trong nước nhiều làm mọi người phải lục tục cởi áo khoác. Hiệp hội châm cứu thành phố L cũng cử người đi đón bọn họ, Triệu Nghiên Nghiên liên hệ đối phương xong liền sắp xếp chỗ đứng chờ.

TV của sân bay phát sóng tin tức giải trí, người dẫn chương trình miêu tả rất sống động về một cặp đôi minh tinh đang dính tin đồn hẹn hò, còn chỉ vào đầu mình nói: “… Nhưng bộ ‘tóc Schrodinger’ của Arthur có thể duy trì được vẻ đẹp đến giai đoạn tiếp theo sao? Jessica vốn là người theo chủ nghĩa hoàn mỹ liệu có thể bù đắp được sự thiếu sót này không? Tôi chắc rằng tất cả mọi người đều tò mò muốn biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo.”

“Nói cái gì mà nghe không hiểu.” Bác sĩ Từ buồn bực lẩm bẩm, người dẫn chương trình nuốt âm quá nhiều khiến người có vốn tiếng Anh làng nhàng như ông cảm thấy như mình đã học phải ngoại ngữ giả.

Chu Cẩm Uyên miễn cưỡng nghe hiểu, nhưng dẫn chương trình dùng quá nhiều tiếng lóng nên cũng khó mà hiểu hết, “Hình như đang nói nhà của ngôi sao ngoại quốc kia ở nơi hoang vắng…”

Bác sĩ Từ: “Hả? Bình dân thế cơ.”

Triệu Nghiên Nghiên bật cười, “Bác sĩ Chu, bác sĩ Từ, họ đang nhắc tới tóc của ngôi sao nam đấy. Người này là thần tượng rất nổi tiếng nhưng nghe đồn gần đây có người phát hiện anh ta đội tóc giả, chính chủ lại không thừa nhận, phải chứng minh đủ kiểu nên mới gọi là tóc Schrodinger. Giờ fan và truyền thông cãi nhau mãi về đề tài này chưa chịu dừng.”

“Thế thì liên quan đến chuyên khoa của Tiểu Chu rồi.” Bác sĩ Từ trêu chọc, có ai lại không biết Bệnh viện số 3 giờ đã chết tên thành Bệnh viện chuyên khoa chữa hói đâu.

“Lại chả đúng.” Mọi người nhao nhao đùa giỡn.

Lúc này xe của Hiệp hội châm cứu cũng tới nơi đưa họ về khách sạn. Bọn họ có một ngày nghỉ ngơi điều chỉnh múi giờ, ngày hôm sau bắt đầu lên lớp.

Chu Cẩm Uyên tranh thủ thời gian xem lại PPT của mình. Bác sĩ Từ ở cùng phòng với anh nhìn qua rồi nói: “Tiểu Chu tài cao mà gan cũng lớn nhỉ, cậu tính an lợi kinh lạc cho người nước ngoài thế nào đây?”

Bác sĩ Từ thường ngày thích lên mạng nên học được không ít từ ngữ thời thượng.

Chu Cẩm Uyên đáp: “Thì cứ cho họ xem thôi ạ.”

.

.

Hans vốn là chuyên gia châm cứu công tác tại Trung tâm điều trị đau toàn diện trực thuộc một bệnh viện của thành phố L, trước đây từng theo học trường Cao đẳng y học cổ truyền và châm cứu của nước B. Để hoàn thành số giờ học tập liên tục bắt buộc, Hans đã đăng ký theo học khóa đào tạo châm cứu điều trị đau lần này do Hiệp hội châm cứu thành phố tổ chức.

Trước khi lên lớp Hans tranh thủ xem qua hồ sơ của các giảng viên, bọn họ đều đến từ các trường đại học y dược cổ truyền hàng đầu Trung Quốc, có nhiều năm kinh nghiệm lâm sàng. Chương trình học bao gồm các khóa y học cổ truyền và châm cứu điều trị đau nửa đầu, can thiệp và điều trị đau dai dẳng vân vân… tất cả đều mang tính ứng dụng cao.

Trong đó chỉ có một khóa khiến Hans không khỏi nhướn mày, giảng viên trông quá trẻ tuổi, lý lịch cũng đơn giản ngắn gọn đến bất ngờ. Người này sẽ thảo luận về ứng dụng của kinh lạc và sự phối hợp của các huyệt đạo trong điều trị giảm đau.

Là bác sĩ châm cứu, đương nhiên Hans biết ít nhiều về khái niệm kinh lạc huyệt vị, mặc dù lý luận có thể khác biệt nhưng vẫn hiểu những kiến thức cơ bản nhất. Các đồng nghiệp ở Trung Quốc cho rằng châm cứu bao gồm việc k*ch th*ch các huyệt đạo, làm khỏe kinh mạch, từ đó đạt được hiệu quả điều trị. 

Học giả phương tây cũng từng thử nghiệm qua, nhưng cái gọi là kinh mạch thật sự hiếm thấy và tinh tế đến mức rất nhiều người cảm thấy đó chỉ như tác dụng tâm lý, hiệu quả lâm sàng không ổn định và không đáng tin cậy.

—— Chẳng hạn như châm pháp Thiêu Sơn Hỏa của bác sĩ Mao.

Các thủ pháp để tạo ra hiện tượng kinh mạch rất phức tạp, mang tính định lượng và chủ quan cao, hơn nữa còn liên quan đến văn hóa truyền thống của Trung Quốc. Tuy một vài bác sĩ người Trung chê bọn họ kỹ thuật thô sơ, lấy huyệt không chuẩn nhưng nhìn chung mấy thứ này đã quá phổ biến, họ cũng ưu ái các phương pháp châm cứu đơn giản hiệu quả hơn.

Bọn họ thường sử dụng loại kim ngắn mảnh, châm qua ống tiêm nên k*ch th*ch không đáng kể, vừa không đau lại vừa an toàn, cũng không quá chú trọng đến huyệt vị và kinh lạc, chỉ cần tìm được điểm đau rồi k*ch th*ch chúng là đủ. Thế nên Hans cho rằng khóa học của cậu nhóc kia đại khái sẽ bị mọi người trực tiếp bỏ qua…

Ngoài ra nghe nói các giảng viên khác sẽ chia sẻ về châm pháp truyền thống đã được cải tiến của riêng mình, rất dễ nắm bắt, Hans có hứng thú với cái này hơn —— Nếu nó thực sự cải thiện đáng kể hiệu quả giảm đau.

Mãi đến buổi học đầu tiên Hans mới thay đổi quan điểm của mình.

Vị đồng nghiệp người Trung Quốc tên bác sĩ Chu nhìn bên ngoài trông trẻ hơn trong ảnh nhưng chia sẻ về các ca bệnh rất thực tế, chúng không nặng tính lý thuyết như anh ta tưởng tượng mà chứa đựng khá nhiều số liệu có thể tham khảo. Từ đau dây thần kinh sinh ba đến viêm khớp và đau sau giải phẫu, nhiều bác sĩ châm cứu đã tự liên hệ đến trường hợp mình từng gặp, trong đó một vài ca bọn họ thậm chí không nghĩ có thể dùng châm cứu để giảm đau.

Tuy nhiên cậu bác sĩ này nhắc tới rất nhiều lý luận Trung Hoa, ứng dụng huyệt vị của cậu ta hoàn toàn tuân theo lý thuyết truyền thống khiến Hans hơi khó theo dõi. Mặc dù vậy Hans vẫn rất có thiện cảm với người này, bài giảng rất thực tế, lại có thể lựa chọn ứng dụng những phần mà mình đã hiểu.

“Ở Trung Quốc có rất nhiều nghiên cứu về huyệt vị, kinh lạc và các kỹ thuật châm cứu, nhưng nhìn chung chỉ tập trung nghiệm chứng xem chúng có hữu hiệu thật không. Tôi hy vọng sẽ có thêm nhiều người hứng thú trong việc nghiên cứu chúng hơn. Theo kinh nghiệm lâm sàng của tôi, chúng thực sự có ưu thế đáng kể.” Cuối bài giảng, Chu Cẩm Uyên thành khẩn nói.

Hans giơ tay lên, ngưỡng mộ là một chuyện, nhưng có những câu anh ta đã sớm muốn hỏi từ lâu.

Chu Cẩm Uyên: “Mời anh.”

“Thưa thầy, tôi vẫn thấy chưa hiểu rõ về vai trò của kinh lạc mà thầy nói đến. Chẳng phải châm cứu chỉ đơn giản là cách đạt được hiệu quả giảm đau sinh lý thông qua cơ chế nội tại sao, chẳng hạn như kích hoạt các đường dẫn truyền ức chế đi xuống trong hệ thần kinh trung ương, tăng sản sinh các chất giảm đau tự nhiên như Endorphin. Nếu là huyệt vị thì tôi hiểu được, ví dụ như tôi thường xuyên châm huyệt Nội Quan để ngăn triệu chứng nôn mửa cho thai phụ, nhưng hình như không cần quá chuẩn xác đến thế.

“Còn kinh lạc thì… Xin lỗi, bản thân tôi chưa từng gặp qua hiện tượng kinh lạc trong quá trình điều trị lâm sàng, chưa một lần nào. Thế nên tôi rất khó tin rằng nó thật sự tồn tại, cũng không hiểu về cơ chế hoạt động và mục đích của nó là gì.”

Anh ta biết rõ ngoài mình ra, có rất nhiều đồng nghiệp châm cứu người Trung cũng không thể thao tác ra hiện tượng kinh lạc, nhưng chuyện đó cũng không ảnh hưởng đến công việc châm cứu trị liệu của họ nên quả thật không cần thiết phải nghiên cứu.

Chu Cẩm Uyên mỉm cười, cực kỳ chân thành nói, “Trước mắt nghiên cứu về cơ sở vật chất của kinh lạc đúng là chưa đủ, nhưng hiện tượng kinh lạc không phải thứ người ta tưởng tượng ra đâu. Anh không phát hiện ra nó trong lâm sàng đương nhiên là vì kỹ thuật có vấn đề, nhận huyệt không chính xác.”

Hans: “…”

Phân biệt được mấy trăm cái huyệt vị trên người có mà tài thánh…

Chu Cẩm Uyên cũng biết các bác sĩ bên này chủ yếu sử dụng “châm cứu mềm”, anh kiên nhẫn nói: “Thật ra tôi cũng định chia sẻ thêm cho mọi người ít kinh nghiệm nữa trong buổi thực hành tiếp theo, nhưng nếu bây giờ anh hỏi… Ngại quá, anh tên gì?”

“Hans.”

“Được rồi, Hans, có phải cổ họng anh đang khó chịu không? Anh có tình nguyện tiếp nhận châm pháp Thấu Thiên Lương cổ điển để tôi có cơ hội minh họa hiện tượng kinh lạc không? —— Chắc hơi đau đấy, tôi sẽ cố gắng dùng châm nhỏ.”

Hans quả thật đang bị viêm họng, mỗi lần nuốt xuống cổ họng đau rát như có dị vật lại còn vừa khô vừa ngứa, có lẽ bác sĩ Chu nhận ra nhờ các động tác nhỏ. Anh ta chỉ do dự khoảng mấy giây liền gật đầu đáp ứng.

Chu Cẩm Uyên lấy dụng cụ châm ra, châm lên huyệt Tế Ngư của Hans dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người. Huyệt Tế Ngư nằm ở chỗ lõm phía sau gốc ngón tay cái, gần như hướng tâm đến điểm giữa xương bàn tay.

Châm cứu phần tay vốn dĩ đau hơn những nơi khác một ít, dù Chu Cẩm Uyên dùng châm mảnh thì vẫn có cảm giác đau, hơn nữa bình thường người ta chỉ châm sâu vào huyệt vị này khoảng 0.2 đến 0.5 tấc, riêng Chu Cẩm Uyên lại châm sâu hơn 2.5cm! Sau khi nhập châm, anh tiếp tục dùng thủ pháp Thấu Thiên Lương không ngừng nâng, vặn và xoay kim, cảm giác châm cực kỳ mãnh liệt.

Thứ này hoàn toàn trái ngược với thủ pháp k*ch th*ch tần suất thấp mà bọn Hans sử dụng, anh ta nhe răng trợn mắt nhìn xuống tay mình, trong lòng hơi hối hận đã tình nguyện thử loại châm pháp cổ điển kia, tất cả cũng chỉ vì quá tò mò muốn được tận mắt chứng kiến hiện tượng kinh lạc.

Nhưng đúng lúc này, Hans mơ hồ nhận ra luồng khí lạnh xuất hiện từ huyệt vị từ từ lan ra. Ban đầu anh ta hoài nghi đó là tác dụng tâm lý như trong mô tả của một số báo cáo, nhưng rồi cảm giác lạnh đó không ngừng lan ra vùng xung quanh huyệt Tế Ngư và có xu hướng tiếp tục lan ra rộng hơn.

“Chỗ, chỗ này… lạnh quá!” Hans nghẹn họng nhìn trân trối, bởi vì sau khi cảm giác lạnh khuếch tán thì cổ họng anh ta trở nên mát mẻ theo, cảm giác khó chịu như có dị vật cũng biến mất!

Nó rõ ràng đến mức khó lòng bỏ qua, không thể giải thích chỉ là hiện tượng ảo giác được!

Cái gì? Các chuyên viên châm cứu bắt đầu xì xầm bàn tán, giữa tiết trời ấm áp này lấy đâu ra khí lạnh?

“Cảm giác lạnh bắt đầu từ chỗ này đi lên đúng không?” Chu Cẩm Uyên phất phất tay.

“Đúng đúng!” Hans càng giật mình, anh ta còn chưa hình dung cho chuẩn xác thì Chu Cẩm Uyên đã hiểu rõ lộ tuyến luôn rồi.

Chu Cẩm Uyên chỉ vào chỗ đó rồi nói: “Đây là một trong số mười hai kinh mạch của Trung Hoa, Thủ thái âm phế kinh!”

Trước Tiếp