Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử

Chương 34

Trước Tiếp

Chương 34.

Edit: Leia

Không khí trong bữa tiệc cực kỳ tốt đẹp, nhưng ngại buổi chiều vẫn còn hoạt động nên thời gian dùng cơm cũng tương đối nhanh.

Ăn uống no đủ xong, giáo sư Mạc vẫy tay gọi Chu Cẩm Uyên, “Tiểu Chu, tôi hỏi này, cậu đã tham gia tổ chức học thuật nào chưa?”

Chu Cẩm Uyên lắc đầu, cả nhà anh chỉ quen làm nghề y tự do, trước kia thậm chí còn không cần đến chứng chỉ hành nghề. Có lẽ anh là người thứ nhất trong gia đình vào bệnh viện làm việc chứ đừng nói đến các tổ chức đoàn thể gì đó.

Giáo sư Mạc gặp qua vô số người, từng nghe về bệnh án chữa khẩu cấm của Chu Cẩm Uyên, hôm nay tiếp tục thấy anh dùng Tiểu thanh long thang xem như đã hiểu rõ về trình độ của đối phương. Ông vốn là nhân vật cấp cao trong Hiệp hội y học cổ truyền Hải Châu, trước giờ luôn tận sức dìu dắt thế hệ mới, “Hay là cậu gia nhập vào Hiệp hội Hải Châu chúng tôi đi, về sau cũng có thêm nền tảng tiện giao lưu học hỏi!”

“Hả? Nhưng em không đủ thâm niên, hơn nữa còn là người Doanh Châu!” Chu Cẩm Uyên tuy có đầu óc linh hoạt, nhưng do không được tiếp xúc nhiều nên cũng không rõ nội tình bên trong lắm.

“Đương nhiên có thể phá lệ với các nhân tài ưu tú.” Lãnh đạo bệnh viện rất vui vẻ, ở bên cạnh chen vào một câu hợp thời.

Có giáo sư Mạc đề cử chắc chắn là chuẩn không chạy đi đâu được, dù chức danh nghề nghiệp của Chu Cẩm Uyên không cao nhưng trong tay vẫn sở hữu chuyên môn vững chắc. Về sau anh gia nhập Hiệp hội y học cổ truyền Hải Châu, được giáo sư Mạc dẫn dắt, nói không chừng sẽ sớm lấy được cái danh chuyên gia —— Bình thường chỉ các bác sĩ cấp bậc chủ nhiệm trở lên mới có được danh xưng này.

“Phải đấy, hơn nữa Tiểu Chu học y từ nhỏ, kinh nghiệm thực tế hẳn không thua gì các bác sĩ chức danh cao, cũng coi như là lão Trung y thiếu niên, có đúng không ạ?” Tạ Mẫn pha trò theo.

Giáo sư Mạc nói thêm: “Người Doanh Châu thì có sao đâu, hiện giờ cậu đang làm việc ở Hải Châu, tôi càng muốn chiêu mộ cậu về sớm trước khi hiệp hội dưới quê chấp nhận cậu ấy chứ!”

Quê quán quả thật không phải vấn đề lớn, Chu Cẩm Uyên hành nghề y ở Hải Châu, anh còn cân nhắc sẽ mở phòng khám tư tại nơi này, tương lai xa dù có trở về Doanh Châu thì chắc chắn vẫn không thể cắt đứt hoàn toàn với Hải Châu. Hơn nữa, nếu nghĩ cho phòng khám sắp mở thì có thêm tên tuổi lại càng thuận tiện hơn.

Vậy là Chu Cẩm Uyên không thoái thác nữa, anh lấy trà thay rượu kính giáo sư Mạc một ly, “Cảm ơn thầy đã quan tâm.”

Việc này đến đây gần như đã được quyết định.

……

Tiết đầu tiên của buổi chiều do Chu Cẩm Uyên lên bục làm diễn giả cho nên một phần người ngồi đây không mấy hứng thú.

Chu Cẩm Uyên nổi danh từ trước, sau lại được giáo sư Mạc khen ngợi vốn đã khiến người ta phải nhìn bằng con mắt khác. Đáng tiếc hồi sáng bị điểm danh khảo bài anh không đưa ra được ý kiến gì, dễ cho mọi người ấn tượng quả nhiên người trẻ tuổi không đáng tin cậy. Buổi trưa cũng không phải tất cả đều ngồi dùng cơm gần bàn bọn họ, không thể biết được hết câu chuyện đằng sau phương thuốc Tiểu thanh long thang kia.

Chu Cẩm Uyên dường như không cảm giác được thái độ của người ngồi bên dưới, anh chỉnh xong PPT mới mở miệng: “Đầu tiên, tôi rất vinh hạnh khi có cơ hội được chia sẻ một số kinh nghiệm y khoa tâm đắc của mình ngày hôm nay. Thông qua các phân tích đơn thuốc và ca bệnh của chính mình, hy vọng tôi có thể biểu đạt một ít quan điểm cá nhân về thực hành y khoa để mọi người cùng xem xét thảo luận. Nếu có gì thiếu sót mong được chư vị bỏ qua.”

Anh mở màn cực kỳ khiêm tốn, nhưng khi slide PPT hiển thị đơn thuốc và bệnh án vừa mở ra, bên dưới dần dần yên tĩnh trở lại.

Sau một lát im lặng ngắn ngủi, hội trường lại xôn xao lên, bởi vì những bệnh án của Chu Cẩm Uyên cơ bản đều chỉ cần một liều là khỏi, nhiều nhất cũng không vượt quá ba liều. Bệnh án của Chu Cẩm Uyên viết khá kỹ càng tỉ mỉ, ở đây toàn là người trong nghề, đọc qua các diễn biến của bệnh, phương pháp khám và điều trị đều không giống như bịa đặt. Nó chỉ đơn giản viết ra chẩn đoán của bác sĩ cho nên khiến mọi người khá sửng sốt.

Các phương án điều trị rất rõ ràng gọn ghẽ, hiệu quả lại đáng kinh ngạc không chỉ ở một mà trên tất cả các ví dụ. Mặc dù ở đây có rất nhiều thầy thuốc thuộc Kinh Phương Phái, lấy hiệu quả điều trị nhanh làm tự hào mà cũng phải trầm trồ.

Các vị đồng nghiệp không quen thuộc và đồng hành với những công trạng của Chu Cẩm Uyên đều châu đầu bàn tán về tính chất phóng đại trong mấy bệnh án đó ——

“Kinh Phương gia nổi tiếng nhất nhờ hiệu quả nhanh, cho nên tôi cũng chỉ chọn những bệnh án hiệu quả nhanh chóng nhất của mình, tất cả đều được dùng chung một bài thuốc này.

“Suy nghĩ cá nhân của tôi khi chế ra bài thuốc này là, nếu muốn nó được sử dụng thật rộng rãi, thậm chí được truyền lại thì cần phải chú trọng vào xác định các triệu chứng chính, hơn nữa không thể vượt quá ba cái. Trong lúc thực hành lâm sàng không cần quá bối rối về tên bệnh, chỉ cần xác định rõ triệu chứng, biện chứng đúng là bắt đầu điều trị được rồi!”

Hội chứng, triệu chứng, bệnh tật là những khái niệm khác nhau, ví dụ như cảm mạo là một loại “bệnh” nhưng được chia ra thành các “hội chứng” riêng biệt như phong hàn, phong nhiệt, khí hư, mỗi loại lại thể hiện ra các “triệu chứng” như sợ lạnh, sốt cao, khó thở vân vân….

Cái mà Chu Cẩm Uyên muốn nói đến chính là triệu chứng.

Lời của anh ngắn gọn mà đi thẳng vào vấn đề khiến ánh mắt những người vừa rồi tỏ ra nghi hoặc với các bệnh án của anh dần dần sáng lên, chăm chú lắng nghe anh giải thích.

Tiếp theo Chu Cẩm Uyên mở rộng vấn đề ra, giải thích cách phương thuốc của anh xác định các triệu chứng chính, trong thực hành lâm sàng lại được xác định như thế nào, sau đó liên hệ với các phương thuốc kinh điển để suy luận và ứng dụng.

“Cuối cùng, tôi có vài lời muốn nói thêm. Rất nhiều tiền bối hẳn biết chuyện tôi vốn là một Đạo Y, phải, không những thế còn dùng cả Chúc do thuật để chữa bệnh.

“Chúc do thuật là một liệu pháp điều trị mượn danh quỷ thần của y giả thời cổ đại. Bản chất của nó nằm ở việc vận động tinh thần và chuyển hóa khí, từ đó thay đổi tâm thái, tinh thần cho bệnh nhân, tôi nghĩ điều đó không có gì sai cả.”

Chu Cẩm Uyên nhìn chung quanh một vòng rồi nói: “Tôi tin mọi người cũng tán thành cách nói Y và Đạo vốn chung nguồn gốc. Bệnh tật bắt nguồn từ Quảng từ Bính, Bính tức hỏa, ứng với tâm. Vì vậy, chữa bệnh hẳn nên chữa cả thân và tâm! Nếu có cơ hội, tôi hy vọng mọi người sẽ cho tôi thêm thời gian nói sâu hơn về Chúc do thuật vào một dịp khác!”

Lời này là muốn đáp lại những người nghi hoặc về thân phận Đạo Y của anh tương tự như thầy Chu.

Các đồng nghiệp khoa Y học cổ truyền là người đầu tiên hưởng ứng, ngay sau đó toàn hội trường vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt. 

Ngoài phần đệm này, một tiếng giảng giải của Chu Cẩm Uyên cũng tràn ngập kiến thức thực tế. Hơn nữa anh phân tích ý tưởng của mình rất rõ ràng, có thể nói rằng nghe xong buổi thuyết trình, các bác sĩ chỉ cần không phải người quá ngốc đều áp dụng được phương thuốc của anh một cách tự nhiên!

Điều đó khiến vài người sinh ra thiện cảm rất lớn với anh, đương nhiên một vài người khác lại mang cảm xúc rất phức tạp. Chủ nhiệm Tạ từng than phiền với Chu Cẩm Uyên rằng hiện giờ y học cổ truyền xuống dốc nhưng vẫn tồn tại những đồng nghiệp mang tư tưởng không phóng khoáng, luôn cố ý giữ khư khư các bài thuốc và phương pháp chữa bệnh cho riêng mình, bà hoàn toàn không tán đồng một chút nào.

Có thể hiểu được họ cần bát cơm, nhưng vài người trong số đó quá đáng đến mức cố tỏ ra bí ẩn hoặc tìm lý do thoái thác khiến không ai rõ bọn họ đã chữa bệnh như thế nào. Đừng nói đồng nghiệp, đến bệnh nhân khỏi bệnh xong có khi còn mờ mịt khó hiểu. Tiền lệ này đã có từ xa xưa, thời đó nếu ai sáng chế ra được phương thuốc trác tuyệt có khi cũng đủ nuôi sống đến mấy thế hệ, đương nhiên phải bảo mật kỹ càng. Thời điểm khoa trương nhất, người ta đi bốc thuốc còn phải tách đơn ra, mỗi một hàng chỉ bốc vài vị để tránh rò rỉ đơn thuốc ra ngoài.

So sánh với mấy người đó, hành động của Chu Cẩm Uyên khiến các vị đồng nghiệp ngồi đây cảm giác ngày hôm nay đi hội thảo không uổng phí thời gian. Người thanh niên kia chia sẻ rất tâm đắc, hiệu quả, nghĩ kỹ thì không thua gì dự thính một lớp giảng của giáo sư Mạc!

Bọn họ không biết rằng ngày xưa Chu Cẩm Uyên chia sẻ Vô địch sinh phát linh cho cả khoa không lấy xu nào, mỗi ngày đi làm cầm tay dạy đồng nghiệp cách châm Thiêu Sơn Hỏa hoặc kinh ngoại kỳ huyệt cũng là chuyện bình thường.

Đến phân đoạn giao lưu, mọi người liên tiếp đưa ra câu hỏi làm bầu không khí nóng lên, Chu Cẩm Uyên cũng giải đáp tường tận cho từng người một. Cuối cùng thời gian đã hết, anh khom lưng bước xuống, toàn hội trường lại nổ ra một tràng pháo tay không ngừng nghỉ.

Các chuyên gia từ tỉnh ngoài được mời mới liên tục tỏ vẻ với lãnh đạo bệnh viện và giáo sư Mạc rằng bầu không khí học thuật ở Hải Châu quả là tốt đẹp, làm bọn họ như được nở mặt nở mày.

Sau khi tất cả hoạt động cùng ngày kết thúc, giáo sư Mạc lại tìm đến chỗ Chu Cẩm Uyên, “Tôi còn có việc, ngày khác chúng ta lại giao lưu. Cậu lo chuẩn bị hồ sơ xin gia nhập Hiệp hội đi, nếu có gì không hiểu người trong viện hẳn sẽ giúp đỡ.”

“Còn nữa, giới thiệu cho cậu làm quen với vị này, đây là hiệu trưởng La của Đại học Y dược cổ truyền Hải Châu.” Giáo sư Mạc chỉ vào một người đàn ông tóc hoa râm.

Chuyên gia đầu ngành như giáo sư Mạc có lịch trình làm việc rất dày đặc. Sau khi ông rời khỏi, hiệu trưởng La tiến lên chào hỏi Chu Cẩm Uyên, “Trưa nay chúng ta ngồi cùng bàn, tôi có nhờ giáo sư Mạc giới thiệu lại lần nữa. Vừa rồi tôi cực kỳ đánh giá cao bài giảng của cậu, nhưng có vài chỗ cân nhắc xong, tôi vẫn muốn hỏi thêm mấy câu.”

“Em không dám nhận, thầy cứ nói ạ.” Chu Cẩm Uyên khiêm tốn đáp, trong đầu nghĩ đây chẳng phải là hiệu trưởng trường của Tiểu Tuyết sao.

Hiệu trưởng La khen ngợi thêm mấy câu nữa mới chuyển qua hỏi một ít vấn đề mà vừa rồi bỏ lỡ vì hết thời gian, cuối cùng ông tiếc nuối nói: “Ôi, nhắc đến phương diện này tôi cũng muốn hỏi nốt, cậu có ý định đi dạy học không thế? Hơn nữa trường chúng tôi cũng có bệnh viện trực thuộc đấy…”

Chu Cẩm Uyên chưa từng làm giáo viên nhưng có lẽ cũng có tài năng thiên bẩm ở lĩnh vực này, anh giải thích mọi thứ theo cách rất đơn giản dễ hiểu, hơn nữa nội dung cũng rất thực tiễn, dễ ứng dụng. Không phải vị bác sĩ giỏi nào trên đời cũng làm được thầy giỏi, mà hiệu trưởng La thấy được tiềm chất giảng viên rất hứa hẹn trên người Chu Cẩm Uyên.

Tuy đây chỉ là ý định nhất thời nhưng bên trong cũng có nền tảng lý luận hợp lý. Quan trọng nhất là, người này đến giáo sư Mạc cũng xem trọng, ánh mắt giáo sư có thể sai được sao… 

“A?” Chu Cẩm Uyên quả thật chưa từng nghĩ tới, anh giảng bài chỉ ôm theo tâm thái làm sao để diễn đạt dễ hiểu nhất, thậm chí là chia sẻ suy nghĩ cá nhân, “Thầy nói đùa rồi, làm gì có ông thầy nào ở Đại học Y dược mà không có cái bằng tiến sĩ chứ.”

“Ha ha, đáng tiếc, đáng tiếc, nếu cậu có ý định đó thì cứ thử xem, sẽ tạo phúc cho càng nhiều sinh viên.” Hiệu trưởng La chép miệng, đây là lần đầu ông gặp mặt Chu Cẩm Uyên, ý nghĩ lóe lên trong đầu liền nhắc đến mấy câu cầu may thôi, bây giờ nhìn phản ứng của anh có lẽ chưa bao giờ suy xét đến chuyện nhảy việc thật. Thôi, vẫn nên tùy duyên vậy.

……

Nói sang giáo sư Mạc, sau khi rời hội trường ông đánh xe về thẳng văn phòng của mình. Tối nay giáo sư có hẹn với một vị bệnh nhân lúc 7 giờ, sau khi vội vàng ăn xong bữa cơm tối, đồng hồ cũng chỉ 6 giờ 40.

Vị bệnh nhân kia cực kỳ đúng giờ, đặt chân đến văn phòng lúc 6 giờ 55 phút. Đó là một người đàn ông mặc áo gió màu trắng, trên đầu đội mũ đeo khẩu trang kín mít. Vào đến nơi, người nọ tháo mũ và khẩu trang xuống lộ ra khuôn mặt trắng như tuyết và mái tóc cùng màu, đến lông mi lông mày cũng trắng bóc, chỉ có đôi tròng mắt và đồng tử mang màu đỏ nhạt.

Anh ta bước đi thong thả, toàn thân trắng muốt tựa như một trận tuyết mà người ta chờ đợi từ lâu, khiến ai trông thấy cũng phải sững sờ.

“Chào giáo sư Mạc.” Người đó bắt tay với giáo sư.

“Chào anh Kim, ngưỡng mộ đã lâu, tôi thích nhạc của anh lắm.” Giáo sư Mạc mở đầu bằng một câu như vậy.

Bệnh nhân mắc chứng bạch tạng di truyền trước mắt ông tên Kim Xước Tiên, là một nhạc sĩ rất nổi tiếng trong ngành. Gần đây anh ta hợp tác phối nhạc cho vài bộ phim bom tấn nên thanh danh cũng bắt đầu lan ra tận giới chuyên môn nước ngoài.

Kim Xước Tiên gần như chưa từng lộ diện công khai trước công chúng, không phải vì anh ta tự ti với ngoại hình của mình mà đơn giản chỉ vì tính cách khép kín, đây cũng là lý do mà người biết tên anh ta nhiều nhưng biết đến dáng vẻ ngoài đời lại không có mấy. Cũng chính vì sống quá khép kín mà từ fan âm nhạc đến người trong ngành đều không biết anh ta đã mắc bệnh ung thư.

Khoảng nửa tháng trước, bác sĩ thông báo rằng anh ta chỉ còn lại thời gian nửa năm.

Công ty quản lý của Kim Xước Tiên không từ bỏ hy vọng mà liên hệ được với giáo sư Mạc nổi danh là “kỳ nghiệm”, biết đâu sẽ tìm được phương pháp cứu chữa mới lạ từ góc độ y học cổ truyền. Người ta vẫn nói phải để giáo sư đích thân khám cho mới quyết định sống chết cơ mà.

Lịch trình của giáo sư Mạc quá dày, ông cũng vì biết bệnh nhân là Kim Xước Tiên mới đặc cách chừa thời gian buổi tối hẹn đi xem bệnh.

Ung thư là một căn bệnh nan y đến nay vẫn không có phương pháp điều trị tận gốc, chỉ một vài trường hợp được phát hiện sớm là có thể chữa khỏi, có tỉ lệ sống sót cao sau năm năm điều trị. Những trường hợp khác ít lạc quan hơn vẫn mang theo tế bào ung thư trong người, nhờ các phương pháp hiện đại giúp khống chế giảm bớt bệnh trạng, kéo dài sự sống, thậm chí là duy trì được sinh hoạt như người thường.

Giáo sư Mạc đã từng cứu chữa cho một ca bệnh mà tất cả các cơ sở y tế khác tuyên bố vô vọng, từ đó đến nay qua nhiều năm mà tình trạng bệnh nhân vẫn luôn duy trì ở mức tốt, ổ bệnh ổn định, cũng có thể tự chăm sóc bản thân không khác gì bình thường.

“Mời ngồi.” Giáo sư Mạc nhìn bệnh nhân trước mặt mà không khỏi tiếc hận trong lòng, năm nay Kim Xước Tiên chỉ mới qua ba mươi, là độ tuổi sung sức nhất của đời người lẫn sự nghiệp sáng tác, vậy mà lại mắc ung thư gan. Quả là trời hận kẻ có tài.

Bệnh án điện tử của Kim Xước Tiên đã sớm được gửi vào hộp thư của giáo sư Mạc, ông đặt ngón tay lên cổ tay trắng muốt của Kim Xước Tiên, nhẹ nhàng nhắm mắt bắt mạch.

Hơi thở của Kim Xước Tiên rất nhẹ, khóe môi mím chặt chờ đợi kết quả ——

Khoảng năm phút sau, giáo sư Mạc mới buông tay mở mắt ra. Ông không lập tức lên tiếng như muốn tìm từ ngữ cho phù hợp, Kim Xước Tiên lại như hiểu ra chuyện gì, khẽ khàng nói: “Giáo sư, xin ông cứ nói thẳng.”

Giáo sư Mạc biết mình được người đời tôn xưng “một lời quyết định sống chết” nhưng chính ông lại chưa bao giờ dám nhận danh hiệu đó, thậm chí có hơi chán ghét. Ông không phải Diêm Vương, càng không phải thần y, cũng có những chứng bệnh am hiểu hoặc không am hiểu, chỉ luôn cố hết sức trong khả năng của mình. Nếu người ngoài hoặc bản thân thần thánh hóa thầy thuốc có đôi khi sẽ dẫn đến áp lực tâm lý không đáng có cho người bệnh.

Ông biết trước đây Kim Xước Tiên vẫn luôn phối hợp tích cực trong suốt quá trình điều trị, bởi vậy dù không đành lòng nhưng buộc phải nói ra. Qua một hồi lâu châm chước, giáo sư Mạc mới nói: “Anh Kim, đây là chẩn đoán cá nhân của tôi… Năng lực có hạn, tôi sợ mình sẽ không thể làm tốt hơn bác sĩ điều trị cũ của anh…”

Kim Xước Tiên nhất thời không diễn đạt được cảm xúc, những lời sau đó cơ bản không thể nghe vào một chữ.

Giáo sư Mạc nhấc bút viết một đơn thuốc, “Thuốc này hẳn có thể giảm bớt đau đớn, nâng cao chất lượng sinh hoạt cho anh lên một chút.”

Cơn đau đớn do bệnh ung thư gây ra là cực kỳ đáng sợ, nếu dùng thuốc giảm đau trong thời gian dài sẽ dẫn đến tình trạng nhờn thuốc, gây đau dai dẳng, tác dụng phụ nghiêm trọng hay thậm chí là nghiện thuốc.

Giáo sư Mạc đã từng khám cho một vài bệnh nhân ung thư không thuốc nào cứu được. Cơn đau khiến họ không thể ngủ ngon giấc, cho nên bệnh nhân và người nhà chỉ hy vọng được sống dễ chịu hơn trong khoảng thời gian cuối cùng đó. Ông phối thiềm thừ, băng phiến và một vài dược liệu khác thành một loại thuốc bôi ngoài da hỗ trợ giảm đau hiệu quả cho các bệnh ung thư gan, ung thư phổi mà không gây ra tác dụng phụ.

Không thể hồi phục bệnh tình cho bệnh nhân, đây là chuyện duy nhất mà ông làm được.

Kim Xước Tiên khẽ chớp mắt, trận tuyết chờ đợi bấy lâu dường như bao trùm lấy đôi mắt màu đỏ nhạt.

“Cảm ơn……”

.

.

Tết Nguyên đán cận kề, bệnh viện cũng càng thêm bận rộn.

Lịch trực ca xuyên Tết đã được công bố, suy xét đến việc Chu Cẩm Uyên là người Doanh Châu, Tạ Mẫn cũng cố gắng lùi lịch cho anh ra càng xa càng tốt.

Khúc Khánh Thụy đến bệnh viện một chuyến đón Khúc Quan Phượng về nhà. Trên thực tế, hiện giờ tần suất điều trị của cậu ta đã giãn ra rất nhiều, không cần dùng đến các liệu pháp châm cứu k*ch th*ch mạnh nữa. Thậm chí cậu ta không cần ở lại bệnh viện, chỉ cần đúng ngày đúng giờ tới điều trị là được.

“Bác sĩ Chu, Tết cậu phải về nhà đúng không, trước khi đi qua nhà tôi làm khách một hôm nhé?” Khúc Khánh Thụy hỏi, “Coi như là chúc Tết sớm.”

“Cái đó… trước tết tôi bị xếp lịch trực dày lắm.” Chu Cẩm Uyên lộ vẻ khó xử.

Bản thân anh cảm thấy Khúc Khánh Thụy đã đền ơn quá nhiều, lại dùng cả uy tín cá nhân mời các chuyên gia về bệnh viện tổ chức hoạt động học thuật, cho nên hiện giờ anh thấy ngại khi phải từ chối.

“Thời gian ăn một bữa cơm hẳn phải có chứ?” Khúc Khánh Thụy đang nói thì đột nhiên có ý tưởng khác, “Hôm nay công ty tôi có hoạt động tổng kết cuối năm, chi bằng bác sĩ Chu cũng đi cùng đi, xem như giúp tôi một việc.”

Khúc Khánh Thụy đã sớm nói với Chu Cẩm Uyên rằng hy vọng bệnh tình Khúc Quan Phượng có tiến triển khả quan trước năm mới, mục đích là để trấn áp mấy người trong gia tộc và công ty có ý đồ bất chính luôn ngo ngoe rục rịch. Sự kiện tổng kết cuối năm là một dịp tương đối nhẹ nhàng mà lại đủ trang trọng, vốn là lựa chọn tốt nhất.

Ngài Khúc biết chuyện Chu Cẩm Uyên được giáo sư Mạc ưu ái, chuẩn bị gia nhập Hiệp hội y học cổ truyền Hải Châu. Nếu anh có mặt ở đó giúp xác minh tình hình, hiệu quả hẳn sẽ càng tốt.

Chu Cẩm Uyên vốn định từ chối, thầm nói công ty mấy người họp cuối năm tôi đi theo làm gì. Nhưng cân nhắc một lát anh lại nhận ra ý gì đó khác.

Anh liếc nhìn qua Khúc Quan Phượng.

Cậu ta ngồi trên xe lăn, nhận thấy ánh mắt anh, Khúc Quan Phượng liền buông lỏng tay.

“Ha ha, thôi được, ngài đọc địa chỉ đi, tan làm tôi sẽ qua đó.” Chu Cẩm Uyên nói.

Khúc Khánh Thụy nói đùa, “Tôi sẽ phái tài xế qua, hoặc để xe lăn của Quan Phượng lại cho cậu chạy cũng được.”

Khúc Quan Phượng: “Được đấy.”

Chu Cẩm Uyên: “…………”

Anh bất đắc dĩ nói: “Không cần, xin đừng khách khí với tôi như vậy… Giờ đang là cuối năm, làm thế sẽ gây ra tắc đường mất.”

……

Khách sạn mà công ty Khúc Khánh Thụy tổ chức tiệc cuối năm tọa lạc ở vị trí rất thuận tiện đi lại. Tối hôm đó Chu Cẩm Uyên tan làm ngồi tàu điện ngầm một lúc là đến, hơn nữa còn nhanh hơn chờ tài xế đến đón, bản thân anh cũng không câu nệ hình thức quá làm gì.

Ngoài sảnh tiệc tấp nập người ra vào ăn mặc đẹp đẽ chỉn chu, bởi vì là sự kiện tổng kết cuối năm của công ty nên các nhân viên tham gia đều phải mặc lễ phục. Có điều hiện giờ còn sớm nên mọi người chưa đến đông đủ, cha con Khúc Khánh Thụy cũng không có mặt ở hiện trường.

Chu Cẩm Uyên gọi điện thoại cho Khúc Khánh Thụy, “Ngài Khúc, tôi tới nơi rồi.”

Khúc Khánh Thụy ở đầu bên kia nói: “Bác sĩ Chu, chúng tôi đang ở trên tầng, sẽ xuống ngay. Cậu cứ vào trong ngồi trước, tôi dặn dò rồi, cậu tìm nhân viên phục vụ báo tên là sẽ có người dẫn đường vào tận chỗ.”

“Nếu thế cứ để tôi đứng chờ mọi người ở cửa đi, tránh gặp phải chuyện ngượng ngùng.” Chu Cẩm Uyên thành thật nói, anh không quen biết những người khác, bây giờ bước vào lại ngồi xuống hàng đầu tiên chắc chắn sẽ nhận lấy nhiều ánh mắt tò mò khó hiểu.

Khúc Khánh Thụy nghĩ cũng hợp lý, cười ha ha rồi nói: “Tôi sơ suất quá, nên cho người đi tiếp cậu mới phải. Không sao, chúng tôi xuống ngay đây.”

Tối nay có hoạt động rút thăm trúng thưởng nên các nhân viên trước khi vào đều ghé qua chiếc bàn đặt bên cạnh cửa lấy một con số. Chu Cẩm Uyên tùy tiện tìm một chiếc ghế ngồi sát tường chờ đợi. Tan làm anh thay áo blouse bằng một chiếc áo khoác màu xanh pha vàng trông rất trẻ trung, hơn nữa trời sinh có khuôn mặt baby, tóc mái hơi dài rủ xuống nhìn qua còn nhỏ tuổi hơn nữa.

Vừa ngồi xuống không lâu thì một cô gái trẻ xinh đẹp mặc bộ lễ phục hở lưng đi tới hỏi: “Này em trai, em ngồi đây một mình làm gì thế?”

Ngữ khí trêu trẻ con này Chu Cẩm Uyên đã… quá quen thuộc, anh ngẩng đầu lên, “Tôi chờ người.”

“Chờ ai vậy, đáng yêu quá ——” Cô gái không nhịn được toan vươn tay ra xoa đầu Chu Cẩm Uyên.

Anh hơi nghiêng đầu tránh thoát, cạn lời vừa gảy gảy tóc mái vừa nói: “Cô không biết tôi à?”

Gần đây anh nổi tiếng trên mạng lắm mà, chẳng lẽ đã hạ nhiệt nhanh vậy sao? Hơn nữa người thường thì cũng thôi, nhân viên trong công ty hẳn phải biết chuyện cậu chủ điều trị ở Bệnh viện số 3 chứ? Chẳng lẽ là nhân viên mới, hoặc người không quan tâm đến tình hình lãnh đạo công ty sao?

Cô gái mặc áo hở lưng ngẩn người một lát, cẩn thận quan sát anh một chút rồi bối rối nói: “Ngại quá, cậu là con trai trưởng phòng chúng tôi à?”

Chu Cẩm Uyên: “… Không phải. Tôi không phải con của vị lãnh đạo nào cả, chỉ là bác sĩ điều trị cho lãnh đạo của các cô thôi.”

Cô gái trẻ: “Ha ha ha ha ha, mặt mày xinh xắn đáng yêu thế này không được chửi bậy đâu nhé.”

Chu Cẩm Uyên: “…??”

Nói cái gì thế, ai thèm chửi bậy! Khúc Quan Phượng có bệnh thật mà!

Trước Tiếp