Đánh Thức Ác Ma Chỉ Để Thoát Ế

Chương 5: Sự xuất hiện của những kẻ đáng ghét

Trước Tiếp

Editor: Trang Thảo.

 

Ta phải thừa nhận rằng Vân Túc có lẽ thực sự có điểm đặc biệt nào đó. Ít nhất là không giống những con người khác, cậu ta không dễ dàng khiến ta nảy sinh cảm giác chán ghét. Trong thời gian “yêu đương”, ta đã cùng cậu ta làm rất nhiều việc mà trước đây ta vốn khinh thường, không thèm để mắt tới. Hóa ra chúng cũng không vô vị như ta tưởng.

 

Chúng ta cùng đẩy xe mua sắm dạo siêu thị, thảo luận xem tối nay ăn gì. Vân Túc chẳng có sức đề kháng nào với đồ ăn vặt, đặc biệt là những thứ có vị chanh. Chúng ta cuộn tròn trên ghế sofa xem phim, đắp chung một chiếc chăn. Có lúc cậu ta xem đến nhập tâm rồi thảo luận cốt truyện với ta, có lúc lại ngủ gật, tựa đầu vào vai ta lúc nào không biết. Vào những buổi trưa nắng đẹp, chúng ta nắm tay nhau đi dạo trong công viên. Kỹ thuật chụp ảnh của Vân Túc rất tốt, cậu ta thích chụp phong cảnh và cũng thích chụp cả ta nữa.

 

Chúng ta cùng đi mua sắm, đến các cửa tiệm thủ công, đi leo núi, đi du lịch, đi qua biết bao nhiêu danh lam thắng cảnh. Vân Túc là người hay thẹn thùng, rất dễ đỏ mặt. Nhiều yêu cầu cậu ta cứ ngập ngừng chẳng dám nói ra. Trừ lần bị sốt đến mê muội kia, cậu ta hầu như chưa bao giờ mở miệng đòi hôn. Vì vậy, ta thường xuyên rộng lượng chủ động thỏa mãn cậu ta, lần nào cũng hôn đến khi cậu ta mềm nhũn người mới chịu dừng lại. Nghe nói giữa các cặp đôi nhân loại còn có những chuyện tiến xa hơn nữa. Nếu Vân Túc nhắc đến, không chừng ta cũng có thể thử xem sao.

 

Thời tiết dần chuyển lạnh, thoắt cái đã sắp sang đông.


Khoảng cách mười tháng kể từ khi ta đóng vai bạn trai của Vân Túc đã trôi qua. Gần đây Vân Túc mua loại len tốt nhất về, cứ hễ rảnh rỗi là lại ngồi đan khăn quàng cổ. Trước đó, cậu ta có hỏi ta: “A Uyên, anh thích màu gì?”

 

Ta vốn chẳng quan tâm đến màu sắc. Nhưng nhìn vào đôi mắt sáng rực đầy mong chờ của cậu ta, ta suy nghĩ một chút rồi chọn một màu mình quen thuộc nhất.

 

“Màu đen đi.”

 

“Có chuyện gì sao?” Ta hỏi.

 

“Tôi muốn đan cho anh một chiếc khăn quàng cổ.” Lúc đó, Vân Túc mỉm cười nhạt, nhìn ra ngoài cửa sổ: “Sắp mùa đông rồi mà.”

 

Thế rồi cậu ta chuẩn bị nguyên liệu thật, bắt đầu cặm cụi đan. Những lúc đó, ta thường nghiêng đầu ngồi quan sát cậu ta. Chỉ là cái khăn quàng thôi mà, ra ngoài mua một cái là xong, có nhất thiết phải vất vả thế không? Nhưng khi nghĩ đến việc thứ này là dành cho mình, ta lại nuốt những thắc mắc đó vào trong.

 

Có đôi khi cậu ta đan quá chú tâm mà chẳng thèm nhìn ta lấy một cái. Ta liền tiến tới, ôm gọn cậu ta vào lòng từ phía sau, nũng nịu: “Tiểu Túc lâu rồi chẳng thèm để ý đến tôi gì cả.”

 

Cậu ta mới dừng động tác, nghiêng đầu nhìn ta. Đôi mắt trong trẻo như một mặt hồ sạch sẽ.

 

“Xin lỗi nhé, tôi tập trung quá.”

 

Thiếu niên khẽ ngẩng đầu, mổ một nụ hôn nhỏ lên mặt ta rồi giải thích: “Tôi chỉ muốn nhanh chóng đan xong thôi.”

 

Cảm giác như một sợi lông vũ lướt qua, mang theo sự ngứa ngáy nhè nhẹ, lại âm thầm quyến rũ ta. Thật là một chiêu trò cao tay. Ta hừ nhẹ một tiếng, một tay áp lên mặt cậu ta rồi mạnh mẽ hôn xuống. Ta nghiền ngẫm, m*t mát, cuốn lấy hơi thở của cậu ta cho đến khi cậu ta hơi thở hỗn loạn, ra sức đẩy vào ngực ta mới chịu thôi.

 

Sau đó, ta bế thốc cậu ta đang choáng váng lên:

 

“Đến giờ lên lầu nghỉ ngơi rồi.”

 

Thời gian trôi qua thật nhanh. Chỉ còn chưa đầy hai tuần nữa là tròn mười ba tháng kể từ ngày ta và Vân Túc gặp nhau. Khoảng thời gian ngắn ngủi ấy thực sự chưa làm ta thấy tận hứng. Ta thầm nghĩ, nếu phải xa ta, chắc Vân Túc sẽ đau lòng khổ sở mà khóc nhè mất thôi.

 

Vậy thì ở bên cạnh bồi đắp cho cậu ta thêm một thời gian nữa cũng không sao. Vài năm, mười năm, vài chục năm, hay cho dù là cả đời của Vân Túc đi chăng nữa, đối với ta cũng chỉ như một cái chớp mắt. Vân Túc đang đắm chìm trong hạnh phúc giả tạo, và ta hoàn toàn có đủ khả năng để dệt tiếp giấc mộng đẹp đẽ này cho cậu ta. Cứ duy trì hiện trạng là tốt nhất, vì cậu ta thực sự vừa ngoan ngoãn lại vừa xinh đẹp.

 

Hôm nay, chúng ta vẫn như thường lệ đi dạo ở phố ăn vặt náo nhiệt giữa trung tâm thành phố. Mỗi người cầm trên tay một cây kem.

 

“Vị chocolate bạc hà này ngon lắm.” Vân Túc đứng lại, quay sang nhìn ta: “A Uyên, anh nếm thử không?”

 

Cậu ta đưa cây kem qua, ý bảo ta dùng muỗng múc một miếng. Ta cúi đầu, dùng muỗng của cậu ta nếm thử rồi đánh giá: “Ừm, đúng là ngon thật.”

 

“Vị matcha này cũng khá ổn.” Ta múc một muỗng đưa về phía cậu ta: “Tiểu Túc nếm thử xem?”

 

Cậu ta chớp mắt rồi ghé sát lại nếm một miếng thật nhanh, mỉm cười đáp: “Ngon lắm ạ!”

 

Ta định nói thêm gì đó thì đột nhiên phía sau vang lên một tiếng hét chói tai và sắc lạnh: “Vân Túc!”

 

Nghe thấy tiếng gọi, cả người Vân Túc cứng đờ lại. Ta nhận ra họ. Đó là những kẻ trên danh nghĩa là cha mẹ và em trai của cậu ta.

Trước Tiếp