Đánh Thức Ác Ma Chỉ Để Thoát Ế

Chương 2: Chuyến hẹn hò lúc bình minh

Trước Tiếp

Editor: Trang Thảo.

 

Tên Vân Duy tham lam kia sợ rằng khi bản thân yếu đi sẽ bị gia đình bỏ rơi, nên hắn muốn độc chiếm sự sủng ái của mọi người. Hắn lén phá hỏng những món đồ đắt tiền của mình rồi khóc lóc nói rằng do anh trai ghen tị nên mới làm vậy. Hắn cố tình ngã xuống, chộp lấy tay anh trai đặt lên người mình để tạo hiện trường giả như bị đẩy. Hắn thậm chí còn làm giả bệnh án để vu oan anh trai “có ý đồ” làm nhiễm bẩn nguồn máu khi truyền.

 

Hết chuyện này đến chuyện khác. Những chiêu trò thấp kém đó vậy mà tất cả mọi người đều tin sái cổ. Thế là Vân Túc trở thành kẻ bị ruồng bỏ và chán ghét. Đúng là một kẻ đáng thương.

 

Con người thật kỳ lạ. Họ cứ mãi theo đuổi những thứ hư vô và vô dụng. Vân Túc cũng không ngoại lệ. Vậy nên nguyện vọng của cậu ta là muốn ta cùng cậu ta xây dựng một cuộc sống hạnh phúc giả tạo sao. Thật ngốc nghếch đến đáng yêu.

 

Vậy thì Vân Túc, kẻ đã triệu hồi ta, cuối cùng sẽ trở thành bộ dạng thế nào đây. Cậu ta sẽ tiếp tục lún sâu xuống vũng bùn, hay sẽ vùng lên phản kháng.

 

Ta rất mong chờ sự thay đổi của cậu ta.

 

Khế ước có thời hạn là một năm, Vân Túc hẳn cũng rõ điều đó. Ta chưa bao giờ đóng vai “bạn trai” của bất kỳ ai, nhưng là một ác ma, khả năng học hỏi của ta cực kỳ đáng nể. Diễn kịch thôi mà, có khó gì đâu.

 

Ta tùy tiện tạo một thân phận giả ở thế giới loài người, chiếm đoạt một ít tiền và một căn biệt thự lớn. Ngay ngày hôm sau, ta hứng khởi tìm Vân Túc để bắt đầu “trò chơi”. Khi cánh cửa mở ra, đập vào mắt ta là hình ảnh cậu ta vẫn mặc đồ ngủ, trông phờ phạc và thiếu sức sống. Thấy ta, Vân Túc đờ đẫn chớp mắt.

 

“Sao anh... lại tới đây?”

 

Ta nheo mắt, tốt bụng nhắc nhở: “Đến hẹn hò với cậu chứ sao.” Đây chẳng phải là việc mà các cặp tình nhân con người thường làm nhất hay sao?

 

Cậu ta ngẩn người, khẽ hít một hơi.

 

“Nhưng bây giờ mới là sáu giờ sáng. Anh vào nhà đi đã... A Uyên.”

 

Có lẽ vẫn chưa quen, cậu ta gọi tên ta rất nhỏ và lí nhí.


Ta không chấp nhất, sải bước vào căn nhà nhỏ bé đến đáng thương của cậu ta.

 

“Làm phiền anh đợi một lát nhé, tôi đi thay quần áo.”

 

Nói xong, cậu ta lạch bạch chạy vào phòng ngủ. Lúc trở ra, cậu ta đã thay một bộ đồ thường ngày giản dị.

 

“Giờ này chắc chỉ có thể đi ngắm mặt trời mọc thôi.” Cậu ta nói: “Nhưng giờ mà ra núi Khâu Lan thì e là không kịp đón bình minh lúc bảy giờ rồi.”

 

“Núi Khâu Lan đúng không?” Ta đứng dậy hỏi. Sau khi nhận được cái gật đầu xác nhận của Vân Túc, ta vươn tay nắm lấy cánh tay cậu ta.

 

Chỉ một cái búng tay, vị trí của chúng ta đã thay đổi thành đỉnh núi Khâu Lan. Vân Túc giật mình, vô thức nắm chặt lấy tay ta. Khi nhìn rõ cảnh sắc xung quanh, vẻ kinh ngạc trên mặt cậu ta càng hiện rõ. Nhưng vì đã biết thân phận của ta nên cậu ta nhanh chóng bình tĩnh lại.

 

“A Uyên, sau này anh có thể đừng dùng... ma pháp của anh được không?” Cậu ta ngước mặt nhìn ta: “Nếu không tôi chẳng có cảm giác thực tế gì cả.”

 

Thật phiền phức. Nhưng cũng chẳng phải chuyện gì to tát, ta gật đầu: “Được thôi.”

 

Bàn tay đang nắm lấy tay ta từ từ trượt xuống, mười ngón tay đan vào nhau. Tay của con người thật thon nhỏ và trắng trẻo, đầu ngón tay còn vương chút khí lạnh. Ta im lặng thu hồi tầm mắt, dắt cậu ta tiến về phía trước.

 

Trên đỉnh núi có một đài quan sát vắng vẻ, không gian vô cùng thoáng đãng. Chúng ta tìm một vị trí thích hợp. Không lâu sau, mặt trời bắt đầu ló dạng. Sắc cam từ từ nhuộm lan cả chân trời. Một đường viền vàng hình cung hiện ra, rồi rộng dần thành nửa vòng tròn, cuối cùng thoát khỏi sự kiềm tỏa của đường chân trời mà nhảy vọt lên. Muôn vàn tia nắng vàng tỏa ra, nhuộm dãy núi và biển mây thành một màu cam ấm áp.

 

Đối với ta, đây chỉ là cảnh tượng lặp đi lặp lại ngày qua ngày, chẳng có chút cảm xúc nào. Ta quay sang nhìn Vân Túc, thấy ánh sáng lướt qua gò má và in hằn trong đôi mắt cậu ta. Ánh rạng đông trong đồng tử cậu ta ngày càng rực rỡ.

 

Vân Túc đột ngột quay sang nhìn ta, mỉm cười: “A Uyên, anh thấy có đẹp không?”

 

Đó là một nụ cười thuần khiết, hoàn toàn thả lỏng, thậm chí còn mang chút tính trẻ con. Cậu ta trông thực sự rất vui vẻ. Dù chẳng hiểu có gì đáng để vui đến thế, ta vẫn ôn tồn hưởng ứng.

 

“Đúng vậy.”

Trước Tiếp