Đánh Thức Ác Ma Chỉ Để Thoát Ế

Chương 10: Sự bảo đảm của ác ma

Trước Tiếp

Editor: Trang Thảo.

 

Em đã đồng ý thử. Chỉ là em bảo vẫn chưa chuẩn bị tâm lý xong, muốn đợi thêm vài ngày nữa. Nghĩ đến việc con người thường dễ căng thẳng trong lần đầu tiên, ta săn sóc đồng ý ngay. Khi ta hỏi cần bao lâu, Vân Túc đắn đo hồi lâu rồi lí nhí đáp: “Hai tuần nhé?”

 

Ta gật đầu. Kể từ đó, ngày nào ta cũng phải nhắc nhở để em khỏi quên. Nhắc nhiều quá, Vân Túc liền bịt tai chơi xấu, gắt gỏng: “Anh phiền quá đi mất!”

 

Đúng là được chiều quá nên sinh hư, giờ còn dám chê ta phiền. Ta kéo em vào lòng, luồn tay xuống eo bóp nhẹ một cái. Đối phương lập tức mềm nhũn người, cười híp cả mắt. Vùng eo của em rất nhạy cảm, chỉ cần chạm nhẹ là đã thấy ngứa rồi. Có chút bực mình, Vân Túc cũng học đòi cào lại ta, nhưng ta vẫn đứng im như bàn thạch.

 

Đùa nghịch một lúc, Vân Túc không nặng không nhẹ đá ta một cái rồi lăn vòng sang phía bên kia giường đi ngủ. Ta lại xán tới, tay đặt lên eo em, ôm thật chặt. Tiện lúc nhàn rỗi, ta kể cho em nghe về chuyện của mình.

 

“Trước đây anh không thực sự có một cái tên tử tế nào cả. Họ gọi anh là Ngục, vì nơi anh thường ở giống như luyện ngục. Cái tên Tịch Uyên này cũng không tệ, dù sao dùng cũng quen rồi.


Sau này cứ gọi thế đi.”

 

Ở thế giới nhân loại, khi làm căn cước công dân, ta cũng dùng cái tên này.

 

“Anh đã sống rất lâu, nhưng phần lớn thời gian trước đây đều là ngủ say.”

 

Ta không nhắc đến chuyện đánh nhau hay giết chóc vì sợ làm em hoảng sợ.

 

Vân Túc bỗng xoay người đối mặt với ta, hỏi: “Luyện ngục sao? Có lửa không? Thế anh có bị thiêu lâu lắm không?”

 

Ta không ngờ em lại hỏi chuyện này, thấy thật buồn cười: “Có, nhưng đối với anh cảm giác đó không là gì cả.”

 

Hàng mi của người trong lòng rung rinh: “Vậy... anh thực sự sẽ ở bên em cả đời chứ?”

 

“Đương nhiên là thật rồi.” Ta xoa tóc em, thấp giọng khẳng định: “Anh bảo đảm.”

 

Em ngẩng đầu hôn lên môi ta. Vân Túc hôm nay chắc chắn là đã ăn vụng kẹo rồi, nếu không nụ hôn sao có thể ngọt ngào đến thế.

 

Ta gần như đếm từng giây để chờ đến ngày hôm nay. Nhưng Vân Túc có vẻ còn khẩn trương hơn ta nhiều. Hết bảo chưa đến buổi tối, lại đến chuyện muốn đi tắm. Một cái tắm mà em loay hoay trong phòng tắm gần cả tiếng đồng hồ. Lo lắng cho em, ta liền “nhẹ nhàng” tháo cánh cửa phòng tắm ra để vào tìm.

 

Ta luôn biết làn da của Vân Túc rất trắng, nhưng khi cả một vùng trắng ngần ấy đột ngột hiện ra trước mắt, sự va chạm thị giác mạnh mẽ đó khiến ta nhất thời ngẩn người.

 

Vân Túc đỏ bừng mặt: “Sao anh đột nhiên xông vào!”

 

Ta vô tội nhếch môi cười: “Tiểu Túc mãi không ra, chắc chắn là gặp khó khăn gì rồi. Để anh vào giúp em tắm nhé.”

 

Ta rũ bỏ lớp quần áo trên người rồi bước tới. Hơi nước bốc hơi bao phủ lên lớp gạch men lạnh lẽo một lớp sương mù mờ ảo. Ta ép em vào bức tường ướt át, nhìn những giọt nước lăn dài theo đường sống lưng căng tràn và xinh đẹp của em. Tiếng r*n r* nhỏ bé của thiếu niên hòa vào tiếng nước chảy rì rào, nghe không rõ rệt.

 

Ta xoay người em lại, cúi đầu hôn lên vết lõm nơi xương quai xanh vẫn còn vương lại một chút nước ấm. Sau đó, ta càng siết chặt em trong lòng, cảm nhận sự run rẩy của em.

 

Ác ma đương nhiên là có d*c v*ng. d*c v*ng chiếm đoạt và giết chóc. Trước đây ta luôn cho rằng sự kết hợp nguyên thủy giữa ác ma và con người là thứ tầm thường và th* t*c, cho đến khi đích thân trải nghiệm.

 

Hóa ra trên đời này còn có một loại khoái lạc chí cao vô thượng đến thế, vượt xa tất cả những kh*** c*m khi sát sinh trước đây.

 

Trong phòng ngủ, ánh trăng từ cửa sổ cao rọi vào, soi rõ từng nhịp rung động trên cơ thể em, từ những sợi tóc đẫm mồ hôi, đôi môi bị cắn chặt cho đến đôi mắt mờ sương lấp lánh nước.

 

Trái tim trong lồng ngực ta đập theo một nhịp điệu lạ lẫm. Ta cảm nhận được một sự thỏa mãn sâu sắc xuyên thấu tận xương tủy, khiến linh hồn ta chấn động.

 

Vân Túc khó nhọc bám lấy vai ta, cắn nhẹ một cái. Ta vô thức chậm lại, bàn tay đặt lên vùng eo hơi ửng hồng của em, thấy trong mắt em phản chiếu đôi đồng tử đỏ rực của mình.

 

Vào giây phút này, ta cuối cùng cũng hiểu rõ d*c v*ng sâu thẳm nhất của mình. Vài năm, mười năm hay cả một đời đều là không đủ.

 

Ta muốn ở bên em mãi mãi, vĩnh viễn không rời.

 

Ta muốn đồng hóa em.

 

Ta thấy “vận động” này có thể tiến hành thường xuyên. Nhưng con người quá yếu ớt, Vân Túc lại đặc biệt mảnh mai nên ta đành phải kiềm chế hết mức.

 

Em muốn đổi sang một thành phố khác sinh hoạt, vì vậy chúng ta đã dọn nhà. Ác giả ác báo không phải lúc nào cũng xảy ra, nên trước khi đi, ta đã để lại một lời nguyền cho nhà họ Vân, đảm bảo bọn họ cả đời này sẽ sống trong đau khổ và tai ương không dứt.

 

Ta tìm gặp thiên sứ Percy để trả lại Lăng kính Truy nguyên. Hắn đón lấy món đồ rồi nhìn ta nói: “Lần này trông tâm trạng cậu tốt hơn nhiều đấy.”

 

Vì sắp phải đi ăn đồ Tây cùng Vân Túc nên ta không có ý định tán gẫu, chỉ phẩy tay định rời đi. Thế rồi ta nghe hắn hỏi: “Cậu yêu con người đó rồi phải không?”

 

Ta nhíu mày: “Sao lúc nào cậu cũng treo cái chữ yêu đương ấy bên miệng thế, không thấy nổi da gà à?”

 

Hắn bật cười một cách kỳ lạ rồi nói tiếp: “Cậu muốn ở bên nhân loại đó, từ nay về sau tôn trọng, chăm sóc, không rời không bỏ và trung thành cả đời. Biến cậu ta thành điểm tựa duy nhất của ngươi ở thế giới loài người, trở thành người bạn đời trung thành nhất. Cậu muốn cùng cậu ta chia sẻ mọi niềm vui và cả sự sống này.”

 

Bước chân rời đi của ta khựng lại một lát. Ta nghiêng đầu đáp: “Ta vốn dĩ đã định như thế rồi mà.”

Trước Tiếp