Dẫn Đường Phải Nghe Lời Kịch Bản

Chương 93

Trước Tiếp

Chương 93: Sau khi cốt truyện kết thúc anh muốn làm gì?

Lời anh vừa thốt ra, Thiên Lộc lập tức cảnh giác nhảy khỏi đuôi giường, “Gruuu” vài tiếng phản đối.

Tiêu Chẩm Vân yếu ớt liếc nó: “Làm sao? Cho chủ nhân ch*ch thôi mà mày bất mãn cái gì?”

Thiên Lộc vừa tức vừa lo, giậm chân kêu “Gruuuu!”

“Lại đây.” Tiêu Chẩm Vân th* d*c, nhếch môi với nó. Rõ ràng đã khó chịu lắm rồi, nhưng anh vẫn còn tâm trạng trêu chọc Linh thú của mình, “Chổng mông lên, giải tỏa cho tao một tí trước khi Tư Đệ đến đây nào.”

“Grùùùù!” Thiên Lộc nhảy khỏi giường, đúng kiểu muốn trốn nhưng không dám. Nó thấy Tiêu Chẩm Vân nói xong là nhắm chặt mắt th* d*c trên ghế nằm, mặt mũi đau đớn không giống giả vờ. Nó do dự lại gần, đi lòng vòng quan sát ở khoảng cách một mét.

Chỉ lát sau, dường như nó đã trải qua một cuộc giằng xé nội tâm dữ dội, cuối cùng vẫn chọn cách nhẫn nhục đến gần Tiêu Chẩm Vân, quay lưng về phía anh, chổng cái mông tròn vo đầy lông. Chiếc đuôi hươu xinh xẻo run rẩy nhấc lên, anh dũng hy sinh.

Tiêu Chẩm Vân giơ tay vỗ đít nó: “Xê ra.”

“Grúúúú!!!” Thiên Lộc cáu thật rồi.

Tư Đệ không dám đảm bảo chưa có người biến dị nào tự ch*ch Linh thú của mình, nhưng chắc chắn chuyện này rất hiếm. Hắn liếc Tư Chử đang nghiêm mặt, đoạn lảng mắt đi, thì thào hỏi: “Có cần em kêu Thái Cực về trước không?”

“…” Tiêu Chẩm Vân không nhịn được bật cười, “ch*ch Thái Cực với ch*ch Thiên Lộc có gì khác nhau à?”

“Vẫn khác chứ, nếu chú nhất định phải chọn một con để ch*ch, thì em mong chú…”

“Tôi chưa đến đận làm chuyện cầm thú ấy đâu, đừng lằng nhằng nữa, mau về đây.” Tiêu Chẩm Vân cúp máy.

Tư Đệ thực sự không lãng phí thêm câu nào, hắn gửi thẳng tin nhắn cho Nhím Gai, bảo anh chàng mặc kệ hết, ra tay luôn đi, kèm theo một câu: Xem cái chuyện tốt ông làm này.

Nhím Gai: “Khỏi cảm ơn.”

“Anh hai…” Tư Chử dụi nước mắt, “Sao anh vẫn chưa đi?”

“Anh đưa em về phòng rồi đi.”

“Không cần, em gọi Phỉ Nhiên về với em, anh đi cùng tình nhân của anh đi.”

“Cún con sướt mướt, Tiểu Phỉ mà thấy là cười em đấy. Thôi để anh hai đưa em về…”

Làm chuyện khác có khi Nhím Gai còn thất thủ được, chứ riêng việc trừng trị đối tượng theo luật hình sự thì anh ta tuyệt đối không sơ sẩy.

Tư Đệ lại dây dưa với Tư Chử thêm năm phút, bên Nhím Gai gửi tin sang: “Anh ở thang máy, sắp vào phòng liền, bảo em trai chú đến đây đi. Nhưng sao chú bảo con gà nhép này nhạy cảm lắm, biết giãy giụa chạy trốn cơ mà? Chú còn kêu anh cố tình giả vờ không phát hiện ký hiệu nó để lại trên đường. Nhưng sao anh thấy từ đầu đến cuối nó có cục cựa gì đâu?… Không giãy là vào phòng ngay bây giờ đấy, đóng cửa rồi thì ai biết nó ở xó nào?”

Bởi vì Jefferson chỉ là một kẻ b**n th** háo sắc thôi, còn ông là lính đánh thuê chuyên nghiệp, Diệp Phỉ Nhiên đấu với ông kiểu gì.

Tư Đệ: Vậy ông để lại chút ký hiệu gần cửa và thang máy cho nó nhé.

Nhím Gai: Anh ném quần áo của nó ra ngoài á?… Có bị nhân viên dọn buồng quét mất không?

Tư Đệ: Ông cố tình đi lòng vòng dưới camera giám sát vậy.

Nhím Gai: … Làm vậy ngu thấy bà.

Tư Đệ: Chịu thôi, ý thức cảnh giác của thằng bé kém quá, hộ nó tí đi.

Nhím Gai: Vậy anh ra quầy lễ tân mua một hộp bao cao su nhé, thế đã đủ rõ ràng chưa?

Tư Đệ: Mua hai hộp, lát cho tôi một hộp.

Nhím Gai: Một hộp đủ không?

Tư Đệ: …Rốt cuộc ông đã bỏ bao nhiêu thuốc? Chẩm Vân vẫn còn ốm đấy.

Nhím Gai: Không nhiều lắm, không nhiều thật mà… Chắc anh ta không thể uống cạn tách trà không còn một giọt đâu nhỉ?

Tư Đệ: …

Hắn có dự cảm chẳng lành, chuyển giọng bảo Tư Chử ngay, “Thôi, cứ để Tiểu Phỉ về với em vậy, anh đi trước.”

Lần này Tư Đệ thực sự không quay đầu lại, mặc kệ phản ứng của Tư Chử, vội vàng lao ra ngoài ngay. Hắn nhặt chiếc hộp Nhím Gai để ở cửa phòng, một tay nhập mã mở cửa, tay kia c** th*t l*ng.

Cửa mở ra, đóng lại, quần Tư Đệ cũng rơi xuống đất theo.

Hắn ngẩng đầu, thấy Tiêu Chẩm Vân hung ác nhìn mình, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống hắn. Tư Đệ đi đến vali lấy vật dụng cần thiết ra, nhanh tay nong lỗ cho bản thân. Trong lúc đó, ánh mắt hắn vô tình dừng lại trên bàn, cả tách trà đã sạch trơn không còn một giọt.

“…”

Tư Đệ cắn răng vào việc.

Một hộp bao cao su thật ra vẫn đủ dùng, vì Tiêu Chẩm Vân về cơ bản không bắn. Anh cứng đến độ đập được cả đinh ốc, bị ruột sigma chặn còn thúc xuyên qua đó, dập cho Tư Đệ vừa phê vừa sướng. Vật lộn ròng rã một tiếng rưỡi, vất vả lắm Tiêu Chẩm Vân mới xuất tinh lần đầu, anh và Tư Đệ đều không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

Cũng may, họa mi chưa tèo.

Trong lúc nghỉ giữa hiệp để đổi địa điểm, Tư Đệ bế Tiêu Chẩm Vân từ ghế ngả sang giường, uống nước, đeo chân giả. Mười phút sau, chú họa mi hừng hực lại không nghe kiểm soát mà ngỏng đầu.

Lần thứ hai động tác của họ nhẹ nhàng hơn rất nhiều, Tiêu Chẩm Vân nắm quyền chủ động, từ từ đưa đẩy. Có thêm kết nối tinh thần, họ chơi cả kink điều khiển ngũ giác.

Ai dè mới phê được hai mươi phút, Nhím Gai đã gọi điện sang. Gọi Tư Đệ không nghe anh chàng lại gọi Tiêu Chẩm Vân, không nghe vẫn gọi tiếp, đầu rắn lục điên cuồng xoay tròn thè lưỡi.

Tiêu Chẩm Vân đang bận nhưng vẫn phải để thời gian nghe điện thoại: “Nhím Gai…” Anh không thèm che giấu hơi thở đứt quãng, dù sao tất cả cũng tại anh chàng mà ra, “Cậu giỏi lắm.”

“Tôi biết, nếu không phải cực chẳng đã tôi cũng không muốn quấy rầy hai người. Nhưng mà…” Đầu dây bên Nhím Gai cũng có tiếng động không được lành mạnh cho lắm, anh ta buồn bực nói, “Hỏi Sói Đen xem em trai nó đâu rồi?”

“Tiểu Chử đâu?” Tiêu Chẩm Vân cúi đầu hỏi.

Tư Đệ m*t cục hầu của anh, mở đôi mắt màu xanh ngọc bích, “Hả? Là sao… Tiểu Chử vẫn chưa… vẫn chưa tìm thấy Tiểu Phỉ à?”

“Ừ… A, tôi làm lộ gì rồi à? Kế hoạch của em ấy.”

“Không sao.” Tư Đệ trao một cái hôn cho Tiêu Chẩm Vân, “Bên đó biết rồi.”

Nhím Gai ngoái lại nhìn Dẫn đường đáng thương đang lăn lộn khổ sở, “Hay thật, đã bao lâu rồi, em trai chú còn không tới thì anh không tan làm được đâu. Với Dẫn đường của nó cũng sắp tèo rồi.”

“…” Vì đã nếm trải mùi vị đó, Tiêu Chẩm Vân cũng đồng cảm với người trong khốn cảnh, “Gọi điện cho em trai em đi?”

Cứ để thế này mà gọi à? Tư Đệ cố ý siết chặt hơn một chút.

Tiêu Chẩm Vân nhíu chặt mày: …Vậy em thả lỏng đi, tôi rút ra.

Nhím Gai nghe thấy tiếng quần áo và đệm chăn sột soạt bên kia. Không bao lâu sau, Tư Đệ có vẻ đang gọi cho Tư Chử. Mười giây nữa, giọng khàn khàn ậm ừ của cún con vọng ra: “Dạ? Anh hai, sao á?”

“…Em ngủ đấy à?”

“Vầng, đúng ạ.”

Tư Đệ nhỏng người dậy, kinh ngạc nói: “Em không đi tìm Phỉ Nhiên à?”

“Không tìm.” Giọng Tư Chử nhỏ đi, “Anh nói rồi mà, cứ sướt mướt mãi Phỉ Nhiên nhìn thấy lại cười chê, nên em không tìm ẻm nữa, về phòng ngủ luôn.”

“…”

Nếu đây mà là tình tiết trong nguyên tác thật, thì giờ Diệp Phỉ Nhiên và Jefferson đã kéo cưa lừa xẻ xong xuôi rồi.

“Tiểu Phỉ mất liên lạc rồi, anh gọi nó cũng không nghe máy.” Tư Đệ bất đắc dĩ dẫn dắt cốt truyện, “Em biết nó ở đâu không?”

“À, trước khi ra ngoài ẻm có nói với em là đi dạo phố cổ, chắc không nghe thấy chuông.”

“Khuya lắm rồi, nó vẫn chưa về à?”

“Phố cổ có show biểu diễn đèn ấy, tối qua ẻm đã bảo em là muốn đi xem rồi.”

“…Thế em không đi xem chung với nó hả?”

“À… Thôi, em chả có tâm trạng.” Tư Chử lại chui vào chăn, “Anh hai, không có gì nữa thì em ngủ tiếp đây…”

“Alo?” Tư Đệ và Tiêu Chẩm Vân nhìn nhau, “…Nó cúp máy rồi.”

Tiêu Chẩm Vân, Nhím Gai: “…”

“Nhím Gai, chuyện này giao cho cậu.” Tiêu Chẩm Vân lại đút của quý vào, “Cậu dùng cách gì cũng được, để cún con lập tức lăn vào giường với Dẫn đường của nó đi. Sau đó cậu thích làm gì thì làm, trước ngày mai đừng để tôi nhìn thấy cái mặt cậu thì tôi sẽ bỏ qua vụ cậu chuốc thuốc tôi.”

“Gắt quá vậy?” Nhím Gai nheo mắt lại, “Dỗ thì thằng này chịu, chứ đe thì đừng hòng. Bình sinh anh đây ghét nhất…”

“Thế thì cậu tự đến cái buổi tụ họp kia một mình nhé.”

“…”

Tiêu Chẩm Vân cũng cúp máy, vén phần tóc mái ướt đẫm mồ hôi trên trán lên, để lộ vầng trán trơn bóng, nhìn Tư Đệ từ trên cao: “Mệt rồi, em tự nhún đi.”

Tư Đệ đổi vị trí với anh: “Nói thật, th*n d*** em mất cảm giác rồi.”

“Lính gác cấp S mà thể lực chỉ có thế này sao?”

“Chú thử bị cái ống đồng thụt vào rút ra hai giờ liền coi có chịu được không?”

“…”

Về phần cuối cùng Nhím Gai đã sử dụng thủ đoạn gì, thì phải đến hôm sau Tiêu Chẩm Vân mới nghe Tiêu Niệm thuật lại. Nhím Gai tìm thẳng phòng của Tư Chử, phá cửa xông vào, gây mê Lính gác, khiêng đến phòng Diệp Phỉ Nhiên, quẳng vào, khóa cửa, bỏ đi.

Đơn giản thô bạo, nhưng hiệu quả.

Quản trị viên thế giới cũng không biết nên miêu tả hành vi này thế nào, nhưng được cái về sau không có vấn đề gì.

“Không sao.” Tiêu Niệm phẩy tay, “Ít nhất tiến độ hoàn thành đạt 70%.”

“Vậy mà vẫn đạt 70% luôn?” Tiêu Chẩm Vân uống súp thịt cừu màu trắng sữa, Tiêu Niệm “ừ” một tiếng: “60% là nhờ cảnh sếch, 10% còn lại là tình tiết do mấy người cứu vãn.”

Tư Đệ cũng đang uống súp cừu, ăn kèm thận cừu nướng, nghe vậy thì nói: “Vậy bọn mình khổ thế làm chi? Thà đánh thuốc k*ch d*c cả hai rồi nhốt chúng nó với nhau, cho gạo nấu thành cơm luôn.”

“Anh nghĩ hành động thực tế của mấy người và những gì anh vừa nói khác nhau lắm hả?” Tiêu Niệm tức giận hỏi.

“…”

“Dù sao sau này đừng dính vào tuyến chính là được.” Tiêu Niệm thở dài, “Sắp tới mấy người tính làm gì?”

Trước mặt Tiêu Niệm, Tiêu Chẩm Vân không có gì phải giấu giếm, nói thẳng nhiệm vụ của Nhím Gai, sau đó hỏi: “Có liên quan đến tuyến chính không?”

“Chắc là không,” Tiêu Niệm đáp. “Nếu cần nhờ gì có thể hỏi tôi… Nhưng có vẻ là một nhiệm vụ rất đơn giản, không cần giúp đâu… Lính gác Bóng Tối rảnh lắm à, nhiệm vụ nhỏ vậy cũng nhận luôn?”

“Tư Đệ nói Nhím Gai nhận nhiệm vụ này một phần là vì muốn tôi tham gia, để tôi thích nghi với việc chiến đấu trong đội nhóm trước, gần như không nhận được bao nhiêu thù lao.” Tiêu Chẩm Vân đặt thìa xuống, “Dù không nói rõ, nhưng tôi có cảm giác sau khi mãn hạn hợp đồng với chủ cũ, anh ta có ý định gia nhập Đội Tật Phong, nên mượn cơ hội này để lấy lòng tôi… Coi như có chiến công đầu dâng cho Tư Đệ à?”

“…” Tiêu Niệm bật cười, “Anh đã nghĩ đến việc mình sẽ làm gì sau khi tiểu thuyết kết thúc chưa? Gia nhập Đội Tật Phong à?”

Tư Đệ đột nhiên xen vào: “Tiêu Niệm, cậu có thể điều khiển cơ thể cậu thức tỉnh được không? Nếu cậu thức tỉnh thành người đột biến, hoan nghênh cậu vào Đội Tật Phong sau khi tốt nghiệp, tiện để tôi xin thôi, cho cậu tiếp quản chức đội trưởng.”

“…Mấy người nghĩ xa thật đấy.” Tiêu Niệm từ chối rất dứt khoát, “Nhưng tôi từ chối, tôi chẳng có tí hứng thú nào với việc làm đội trưởng cả.”

“Vậy sau khi cốt truyện kết thúc cậu định làm gì?” Tiêu Chẩm Vân hỏi.

“Đến lúc đó nói sau. Cúp máy đây, tôi phải làm bài tập nghỉ Đông.”

Học sinh tiểu học khốn khổ đi làm bài tập rồi, lúc này, một Lính gác Bóng Tối lén lút thò ra từ ban công: “Dây dắt chó ship về rồi đấy, muốn thử không?”

[HẾT CHƯƠNG 93]

Trước Tiếp