Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 89: Bộ đề 50 câu
Câu này vừa thốt ra, ánh mắt của Tư Đệ và Nhím Gai đồng loạt đổ dồn về mặt Tiêu Chẩm Vân. Nhím Gai còn tiện thể nhướn mày với anh: “Họng làm sao đấy?”
“… Bị cảm.”
“Thế chân thì sao?… Đeo chân giả à? Đi mấy bước tôi xem nào?”
“…” Tiêu Chẩm Vân còn định chạy ra rót nước ấm cho anh ta, nghe câu này là đưa luôn cốc nước cho Tư Đệ, mình thì đặt đít ngồi xuống. Hỏi xoáy đáp xoay xong, Nhím Gai lập tức hài lòng cười ha hả.
“Tôi có nghề cũ gì?” Tiêu Chẩm Vân hỏi, anh cũng cười nhẹ, “… Tôi còn chẳng biết mình có nghề cũ nào.”
Nhím Gai giở giọng trêu chọc: “Trước mặt tôi anh không cần giả vờ đâu… Hơn nữa vờ vịt cũng vô dụng, những chuyện trước kia của anh, không cần điều tra tôi đã rõ mười mươi.”
“Vậy là cậu điều tra rồi hả?” Tiêu Chẩm Vân nhận cốc nước, lại dịch vào trong để nhường mép giường cho Tư Đệ. Tư Đệ ngồi xuống cạnh anh, tay kia cầm một cốc nước lạnh, vừa đặt đít là ngửa đầu tu hơn nửa.
“Điều tra rồi.” Nhím Gai ăn hết mì gói vẫn chưa no, lại lấy một gói bim bim ra khỏi túi, xé bao nhét từng miếng vào mồm, “Không thể trách tôi được, tại gu hai người mặn quá, ai mà chẳng tò mò, nên tiện tay điều tra tí thôi.”
Sau một giây tạm dừng, anh chàng giơ ngón cái với Tiêu Chẩm Vân, “Anh được đó.”
Tiếp theo anh ta giơ cả ngón cái tay kia về phía Tư Đệ: “Chú còn bốc hơn… Giờ ổng còn chơi mấy trò đó không?”
Tư Đệ chưa kịp trả lời, anh ta đã tự nói tiếp: “Chắc là vẫn còn, dù sao mấy cái sở thích lệch lạc này khắc vào xương tuỷ rồi, khó sửa lắm, hơn nữa càng dồn nén lại càng b**n th**.”
Tư Đệ không thể giải thích là Tiêu Chẩm Vân chưa từng chơi mấy thứ đó. Nếu phải trả lời có dồn nén gì không, thì chỉ mỗi cái là anh nghiện thuốc lá, nhưng không nặng lắm. Bình thường người Tiêu Chẩm Vân không dính khói thuốc, lúc hôn miệng cũng không có mùi gì.
Hắn quay sang nhìn Tiêu Chẩm Vân, anh chẳng có biểu cảm gì, dường như đã quá quen với việc bị đổ oan, Tư Đệ chỉ có thể vỗ vai anh an ủi.
Tiêu Chẩm Vân liếc sang hắn vì động tác nhỏ này. Thấy vẻ bất lực trong mắt Tư Đệ còn nồng đậm hơn mình, tự dưng anh lại vui vẻ bật cười, có hứng giỡn tiếp với Nhím Gai: “Tư Đệ không thích, nên tôi hoàn lương rồi.”
“Đúng là tình yêu đích thực.” Nhím Gai gật đầu, tỏ ra tin, nhưng không biết tin thật hay tin giả, anh chàng đổi chủ đề, “Nhưng tôi cần anh quay lại nghề cũ đã dứt bỏ vì yêu đó, giúp tôi một việc nhỏ thôi.”
Anh ta nhanh chóng giải thích: “Nhiệm vụ tôi đang phụ trách có liên quan đến một buổi tụ hội bí ẩn trong giới BDSM ở một nước nọ. Một tên lão làng thường ngày rất khó tiếp cận chắc chắn sẽ dẫn nô lệ theo. Con trai của chủ cũ tôi chính là một trong các nô lệ. Ông ta muốn tôi lặng lẽ cứu đứa con bị tẩy não của mình ra khỏi cuộc tụ hội đó.”
“…” Đây là thoại của Tiêu Chẩm Vân khi tai nọ xọ tai kia nghe Nhím Gai kể vì nội dung đã vượt quá tầm hiểu biết, nhưng buộc phải vờ như không có gì.
“…” Đây là thoại của Tư Đệ, người từng nghiên cứu mấy thứ liên quan vì Dẫn đường tương thích cao của mình có kink lạ, thậm chí còn mạnh miệng bảo bị đánh bị trói cũng không sao.
Thực ra hắn còn chưa kịp nói dùng khóa trinh tiết cũng được.
Nhím Gai lại kể tiếp: “Giờ tôi đang mắc ở đoạn làm sao trà trộn vào buổi tụ hội ấy. Tôi đã mò được trang web của chúng, đổ cả đống tiền để trở thành hội viên, nhưng không thể hoàn thành bộ đề 50 câu để lấy thư mời tham gia. Trong đấy toàn viết tắt với từ chuyên ngành, nên tôi cần một người hiểu biết lĩnh vực này.”
Anh chàng búng tay: “Tiêu Chẩm Vân, tôi tin chuyện này dễ như bỡn với anh.”
“Tôi rời giới lâu rồi.” Tiêu Chẩm Vân cố đấm ăn xôi nói, “Văn hóa trong giới đó phát triển thay đổi từng ngày, tôi khó mà đảm đương nổi trọng trách này.”
“Đừng khiêm tốn.” Nhím Gai lấy một chiếc thiết bị liên lạc khác ra khỏi cái túi anh ta đựng bim bim, gõ rất nhanh, vô số hàng số liệu loạn mắt lướt qua. Anh ta vào thẳng web, nền đen tuyền, giao diện đăng nhập đơn giản, chỉ có chỗ để nhập tài khoản và mật mã.
Nhím Gai lại lấy ra một cái hộp nhỏ, bên trong là màng vân tay và kính áp tròng đồng tử, anh ta giải thích: “Tôi dùng thân phận giả, đăng nhập web phải kiểm tra vân tay và mống mắt.”
Tiêu Chẩm Vân vội vàng kêu anh chàng dừng lại, chỉ vào thiết bị liên lạc của mình: “Con trai tôi gọi video.”
“Ồ, thằng nhóc kỳ lạ ấy hả.” Nhím Gai cất hộp đi, nhặt gói bim bim lên lần nữa, “Hai người cứ nói chuyện đi, tôi không vội. Event nhận thư mời kéo dài tới thứ Hai tuần sau lận, tức là một ngày trước buổi gặp mặt cơ, chỉ cần điền xong trước đó là được.”
Có kéo đến sang năm anh cũng chẳng điền xong, vì anh có phải người trong giới quái đâu. Tiêu Chẩm Vân lặng lẽ ra ban công nhận cuộc gọi video. Tư Đệ thì được đà giật bim bim của Nhím Gai ăn, tiện hỏi Nhím Gai có ai dự phòng để trả lời câu hỏi chưa. Hắn chân thành khuyên nhủ Lính gác Bóng tối đừng cược hết gia tài vào Tiêu Chẩm Vân, không là lỗ sạch vốn đấy.
Nhím Gai nghi ngờ nheo mắt lại: “Hay là mấy người ngại phiền nên không muốn giúp anh? Sói đen, anh đã từng cứu mạng chàng Hươu nhà chú, mà không chỉ một lần đâu. Về tình về lý hai người đều nên giúp đỡ hết lòng. Đây là nhiệm vụ cuối cùng mà chủ cũ giao cho anh, làm xong là anh có thể thành công rời đi, sang làm hàng xóm với Tiêu Chẩm Vân. Chẳng phải chú vẫn lo ổng sống nơi rừng rú một mình sẽ nguy hiểm sao? Có anh bảo kê, chú cứ yên tâm 120%.”
Thật ra cái anh ta muốn không phải bảo kê Tiêu Chẩm Vân, mà là muốn xem Dẫn đường này ăn chơi đến độ nào, mỗi ngày múc một em thì càng tốt. Tư Đệ rít lên: “… Phải tội là, biết ơn ông lắm tôi mới chia sẻ đấy… Đầu Tiêu Chẩm Vân bị cửa kẹp rồi, mấy năm nay đầu óc lơ mơ lắm. Ui cha, Lính gác Bóng tối mấy người ghê vãi, món này cay vl…” Bim bim cay quá nên hắn phải uống nốt số nước còn lại trong cốc, rồi qua tủ lạnh lấy chai nước đá giải cay, sau đó bị rát họng vì quá lạnh.
Nhím Gai cười hì hì thè lưỡi l**m bột cay trên bim bim, “Lính gác cấp S, gà.”
“Nhưng tôi có liên kết tinh thần của Dẫn đường giúp kiểm soát giác quan.” Tư Đệ ngậm nước đá xì anh chàng, “Ông cứ ở đấy mà ghen tị đi.”
Lần này tốc độ hỏi tội của Tiêu Niệm hơi chậm, tới tối c* cậu mới nhận ra. Có lẽ đã quen với việc lật kèo, nên c* cậu sống chill hẳn rồi.
Sau khi màn hình hologram nhảy lên, Tiêu Niệm quả nhiên đầy vẻ “Ngã Phật từ bi”, còn cầm một đĩa trái cây đã cắt gọt tinh xảo, chắc là mẹ Tư Đệ đưa cho.
“Giải thích đi…” c* cậu nhón một miếng xoài, “Tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này.”
“Không biết, không rõ, không hiểu.” Tiêu Chẩm Vân trả lời đúng sự thật, nhưng vội đề cập đến thuốc của Jefferson trước khi Tiêu Niệm nổi khùng.
“Không màu không mùi, hít vào là ngất?” Tiêu Niệm sững sờ đặt đĩa trái cây xuống, nghi hoặc hỏi: “Đây chẳng phải là loại thuốc mê ‘anh’ dùng cho Tư Chử trong truyện hay sao?”
“À.” Tiêu Chẩm Vân bừng tỉnh.
“À cái gì mà à?” Tiêu Niệm nói, “Còn loại thuốc k*ch d*c có thể phân biệt chính xác thuộc tính kia, anh cũng chuốc cho Tư Chử rồi. Lần đó suýt thì thành công, nhưng nghe cậu ta lặp đi lặp lại tên Diệp Phỉ Nhiên mãi trong cơn mê, anh không cam lòng, điên tiết tát cậu ta một cái rồi xoay người bỏ đi.”
Tiêu Chẩm Vân rất ấn tượng với tình tiết này, nhưng anh không tìm được loại thuốc kích dụng tác dụng mạnh như thế mà lại không hại sức khỏe. Quan trọng hơn là anh lười chạy cốt truyện tỉ mỉ đến vậy, nên đành bỏ qua.
Tiêu Niệm phát hiện ra điểm quan trọng nhất: “Jefferson Barlow, lẽ nào chính là người nước ngoài đã tán dóc với ‘Tiêu Chẩm Vân’ trong nguyên tác ở Hộp đêm Vườn Đào?”
Tiêu Chẩm Vân hiểu ra: “À!”
“…” Tiêu Niệm lười chẳng muốn mắng Tiêu Chẩm Vân là chỉ biết à thôi, c* cậu thở dài, “Thôi, biết vậy thì có ích lợi gì? Chẳng lẽ mấy người có thể trói hắn lại bắt hắn đánh thuốc Diệp Phỉ Nhiên lần nữa sao?”
“Không, có ích lắm.” Tiêu Chẩm Vân nói, “Chỉ cần trói được hắn về là chúng ta sẽ tìm được người nước ngoài tóc nâu khác để đánh thuốc Diệp Phỉ Nhiên.”
Tiêu Niệm: “…?”
“Đúng rồi, nói thật nhá, vụ cốt truyện trật ray lần này không liên quan mấy đến tôi đâu. Tôi đóng máy lâu rồi, coi như nể mặt cậu nên mới tăng ca thôi đó.” Tiêu Chẩm Vân bỗng nhiên nói, “Cậu phải trả ơn tôi.”
Tiêu Niệm không cự nự vấn đề anh liên quan nhiều hay ít, chỉ bảo: “Có yêu cầu gì cứ nói thẳng, còn hồi sinh Tiêu Gia Lễ đã ra tro thì thôi khỏi bàn.”
“…” Tiêu Chẩm Vân, “Vậy thì tôi chẳng có gì muốn nói.”
Tiêu Niệm bực bội nhét cả quả quýt ngọt vào miệng, lẩm bẩm: “Thằng nhóc này tốt số thật, mộ xanh cỏ rồi mà còn có thể khiến anh tâm niệm nhớ thương…”
“Tiêu Niệm nhớ thương à?”
“…” Tiêu Niệm giận dữ cúp máy.
Tiêu Chẩm Vân quay người đi vào phòng, hỏi thẳng vào vấn đề: “Jefferson còn ở khách sạn suối nước nóng không, hay đã trốn ra nước ngoài trong đêm rồi?”
Trước đó việc anh cố tình ra ban công nghe điện thoại đã là một hành động né tránh, nên Tư Đệ và Nhím Gai đều không nghe lén, cũng không biết tại sao Tiêu Chẩm Vân lại hỏi vậy, nhưng thói quen nghiệp vụ của Lính gác khiến họ nhanh chóng đáp ngay ——
“Chưa đi,” Tư Đệ nói, “Em đã nhờ Nhím Gai chặn hắn lại ở sân bay trước khi đến đây.”
“Ờ, giờ hắn đang bị trói trong cốp xe tôi hứng lạnh.” Nhím Gai lại khui một bịch bánh mận vị mật ong, lần này cuối cùng Tư Đệ cũng có thể ăn chung với anh chàng.
Đúng là đối tác tin cậy, câu trả lời của họ khiến Tiêu Chẩm Vân rất hài lòng, nhưng anh không khỏi nghi hoặc: “Sao mấy người lại…”
“Hắn làm em trai em sợ phát khóc,” Tư Đệ ném cho Tiêu Chẩm Vân một túi bánh mận nhỏ, “Em chơi xỏ hắn chút cũng là bình thường mà? Ban đầu chỉ định cho hắn chịu khổ một chút để Tiểu Chử bớt sợ thôi, giờ hình như hắn còn tác dụng khác à?”
“Làm tốt lắm.” Tiêu Chẩm Vân nhận bánh mận, “Nhím Gai, xuống xe lấy thư mời của cậu lên đây.”
Động tác khui bánh của Nhím Gai khựng lại, rồi anh ta hiểu ra ngay. Anh chàng nhai bánh mận nhảy xuống khỏi ban công. Con rắn lục tung mình giữa không trung, cũng ngoạm một miếng bánh mận bằng răng nanh. Nó có vẻ đã thòm thèm từ lâu, sau đó vui vẻ trườn xuống theo đường ống nước ven tường.
Không quá mười phút sau, anh chàng khiêng một cái túi đen to oạch, lại ló đầu ra từ ban công.
Bị đánh ngất ngoài sân bay, lúc tỉnh dậy là trong cốp xe, giờ đây Jefferson giãy giụa không ngừng, nhưng anh ta bị Nhím Gai ấn tay chân như ấn gà, cột chặt vào ghế, sau đó mới kéo khăn trùm đầu ra.
Ba người đàn ông đeo khẩu trang đứng trước mặt anh ta. Bộ dạng Jefferson bây giờ còn thảm thương hơn lúc bị tụt huyết áp đuối nước trong suối nước nóng. Anh ta sợ đến độ bắt đầu phun tiếng mẹ đẻ, kêu la quang quác như đang xin tha.
“Bình tĩnh chút nào.” Tiêu Chẩm Vân cau mày, “Bọn này không định giết anh.”
Jefferson vẫn điên cuồng văng tiếng nước ngoài, Tư Đệ lập tức ngắt lời: “Nói tiếng Trung, tôi không hiểu.”
Mười giây sau, thấy vẫn không hiệu quả, Nhím Gai rút một khẩu súng ra từ thắt lưng, lên đạn đánh cách, đặt vào thái dương của Jefferson: “Hiểu tiếng người không?”
“Hiểu hiểu hiểu.” Giọng tiếng Trung nhừa nhựa kỳ quái của Jefferson lập tức vang lên trong phòng, “Đừng giết tôi, tôi biết lỗi rồi.”
“Giúp bọn này một việc nhỏ thì bọn này sẽ không giết anh.” Nhím Gai mở tab trang web đã đăng nhập từ trước, sao chép hết đề bài trên đó, rồi đưa một trang giấy toàn câu hỏi cho Jefferson xem, “Trả lời hết 50 câu hỏi này cho tôi, nếu sai một câu, anh…” Nòng súng dịch xuống khỏi thái dương anh ta, cho đến khi ngắm vào háng người đàn ông, “Chỗ này sẽ khó giữ đấy.”
Tiêu Chẩm Vân cũng từng bị Tư Đệ dọa như vậy, cực kỳ hiểu nỗi sợ của Jefferson trong khoảnh khắc này.
“Câu, câu hỏi gì?” Trán Jefferson đổ mồ hôi lạnh, cố gắng chớp mắt để tầm nhìn không mờ đi, “Học vấn của tôi không cao, chưa chắc đã…”
“Yên tâm, nghề cũ của anh mà.” Nhím Gai dùng giọng điệu và lời lẽ quen thuộc trêu chọc Jefferson. Tư Đệ cũng cười khẽ: “Khách quen của Hộp đêm Vườn Đào mà lại không biết cái này à?”
Jefferson kinh ngạc trợn tròn mắt: “Sao mấy người biết…”
“Tụi này biết nhiều lắm, Jefferson Barlow ạ, tốt nhất anh nên trả lời đề tử tế, đừng nảy sinh ý đồ không đáng có.” Tiêu Chẩm Vân lạnh lùng nói, kết hợp với tông giọng khàn khàn thô ráp, tự dưng nghe sợ hẳn.
Jefferson lập tức xám hồn run rẩy: “Tôi trả lời, các anh đừng giết tôi!”
Trong 50 câu hỏi có 15 câu trắc nghiệm đơn, 10 câu trắc nghiệm nhiều phương án, 10 câu đúng sai, 10 câu điền vào chỗ trống, và 5 câu trả lời ngắn.
10 câu nhập môn ban đầu cực kỳ thuận lợi, Jefferson giàu kinh nghiệm BDSM hơn Tiêu Chẩm Vân dỏm xuyên sách nhiều. Anh ta thuộc làu các loại phương pháp huấn luyện, đạo cụ, mối quan hệ chủ – nô, v.v. Ban đầu Nhím Gai còn trưng cầu ý kiến Tiêu Chẩm Vân, xem thử câu trả lời của Jefferson có chính xác không. Trong mắt anh chàng, cùng lắm Tiêu Chẩm Vân chỉ hơi lơ mơ, chứ chưa đến đận mù tịt.
Nhưng về sau phát hiện Tiêu Chẩm Vân còn mù mờ hơn cả mình, anh chàng nghi hoặc lẩm bẩm: “Đầu bị cửa kẹp thật à?”
Đến 20 câu hỏi phía sau, họ gặp phải một vấn đề rất khó giải quyết… rào cản ngôn ngữ.
Tiếng Trung của Jefferson thực sự hữu hạn, nghe cách phát âm ngọng líu ngọng lô của anh ta là biết. Giao tiếp bình thường thì không thành vấn đề, nhưng động đến văn bản, từ ngữ phức tạp hơn là anh ta không hiểu đề bài.
Vì thế cả nhóm bắt đầu phiên dịch hộ anh ta. Một số từ lóng, đại từ và từ viết tắt không tài nào dịch nổi, loạng quạng thêm 10 câu, cả bốn người trong phòng đều đần mặt.
Jefferson run rẩy biện minh cho bản thân: “Tôi rất muốn giúp các anh, nhưng tôi thật sự… bất lực, có phiên dịch không? Cho tôi một phiên dịch đi.”
“Có phiên dịch không?” Nhím Gai đau khổ gãi đầu, “Tôi tốt nghiệp mười năm rồi, sao vẫn phải làm bài thi thế này?”
Tư Đệ ấn đầu, không muốn tai sói lòi ra: “Nửa đêm rồi, biết tìm phiên dịch ở đâu ra? Tiếng mẹ đẻ của hắn còn là ngôn ngữ hiếm nữa.”
“Có phiên dịch mà.” Tiêu Chẩm Vân bỗng nhiên nói, “Dưới lầu có sẵn một phiên dịch.”
Tư Đệ: “…”
Trong liên kết tinh thần, Tiêu Chẩm Vân nghe thấy Lính gác của mình cảm thán: “Lòng dạ chú đen tối quá… Giam Tư Chử dưới hầm xong còn bắt nó bán mạng đánh lộn hộ, sắp đánh thuốc Diệp Phỉ Nhiên đến nơi còn đòi nó thức đêm dịch giùm mình. Đúng là cạn tàu ráo máng…”
Tác giả có lời muốn nói:
Vân: Phình phường thôi
[HẾT CHƯƠNG 89]