Dẫn Đường Phải Nghe Lời Kịch Bản

Chương 83

Trước Tiếp

Chương 83: Giận rồi giận rồi

Trước phép khích tướng đơn giản thô bạo của Tư Đệ, Tiêu Chẩm Vân bỗng dưng có thôi thúc muốn cắn thêm một viên thuốc để sống mái cùng hắn. May mà lý trí đã thành công cản anh lại. Tiêu Chẩm Vân xuống giường, khóa thuốc vào ngăn tủ: “Được rồi, mông sắp nở hoa đến nơi mà vẫn còn cứng mỏ nhỉ?”

Tư Đệ: “…”

Hắn lặng lẽ kéo chăn che kín nửa th*n d***, nằm sấp nhắm mắt nghỉ ngơi.

“Nơi này không tệ chút nào…” Hắn bỗng nhiên cảm thán, “Yên tĩnh, thanh bình, buổi tối không cần bật tiếng ồn trắng… Một nơi hợp để dưỡng lão, chí ít tên ‘Tiêu Chẩm Vân’ kia còn tinh mắt.”

“Nhưng theo thời gian mua, vị trí và tính bảo mật,” Tiêu Chẩm Vân uống một ngụm nước, “Thì tôi đoán y mua căn nhà này rất có thể là để giam cầm Tư Chử, không thế cũng chẳng cần chọn nơi kín đáo như vậy.”

“…” Tư Đệ: “Tự dưng em thấy cái nhà vườn này chỗ nào cũng ngứa mắt.”

Xe chở rau quả tươi cho Tiêu Chẩm Vân thường đến một tuần một lần. Hôm sau chính là ngày trả hàng, mới tờ mờ sáng tiếng ngựa hí cao vút đã vang lên bên ngoài.

Tiếng ngựa hí đột ngột đánh thức Lính gác đang ngủ say trong căn phòng không bật tiếng ồn trắng. Tư Đệ lập tức bịt tai, khó chịu đến mức vùi đầu vào chăn. Tiêu Chẩm Vân nửa tỉnh nửa mơ chật vật tỉnh dậy, nhận thấy sự khác thường của người bên gối, mắt chưa mở hẳn anh đã gửi liên kết tinh thần, dịu dàng an ủi thính giác bị k*ch th*ch của Lính gác.

Được quan tâm, Tư Đệ lập tức ôm eo Tiêu Chẩm Vân, không ngừng cọ vào người Dẫn đường.

Tiêu Chẩm Vân tỏa ra Pheromone Dẫn đường, ngáp một cái, “Em cứ ngủ tiếp đi.” Nói rồi anh đẩy Lính gác đang làm nũng ra, khoác áo, đeo chân giả đi xuống.

“Ai ngoài ấy thế?” Tư Đệ cất giọng khàn khàn.

“Người giao hàng, gạo, bột, rau quả, sữa bò, với mấy thứ linh tinh nữa… Em không nghĩ đồ ăn hôm qua là do tôi canh tác cả đấy chứ?” Tiêu Chẩm Vân đánh răng trong phòng tắm, giọng lúng búng, “Tôi mua trên mạng, họ ship tập trung một lần mỗi tuần, thiếu gì hai ba ngày sau giao lại.”

“…” Tư Đệ mơ màng định nhắm mắt, nhưng lại nghĩ đến một vấn đề, hắn cười nói, “Chú dậy sớm thế mà không gắt ngủ à?”

“Quen rồi.” Tiêu Chẩm Vân lau khô mặt, “Nếu cứ 5 giờ sáng hằng ngày lại có gà rừng ở đâu không rõ đánh thức em, em cũng sẽ quen thôi.”

Tư Đệ cuộn tròn trong chăn ấm, chỉ lộ ra nửa khuôn mặt, cười như một chú cáo thỏa mãn, “Thương chú quá, chỉ mới hai tháng ngắn ngủi mà tật gắt ngủ giai đoạn cuối của chú đã khỏi hẳn rồi.”

“… Nếu thương tôi thật, thì ăn sáng xong em dẫn Thái Cực đi một vòng, dọn sạch mấy ổ gà rừng đó đi.”

“Được thôi.” Tư Đệ kéo chăn lên, trở mình, định ngủ nướng thêm một giấc đã đời, “Trước khi về cho nó tè một vòng đánh dấu lãnh địa, đảm bảo bọn gà rừng không dám bén mảng nữa.”

Tiêu Chẩm Vân cười khẽ, âm cuối vút lên, quả thực giống một cái móc nhỏ làm bằng lông vũ cù vào tim Tư Đệ. Hắn hưng phấn trở mình: “Tụi mình lấy nhau rồi mà chưa đi tuần trăng mật, cuối tháng sau mình đi du lịch nhé? Chú muốn đi đâu… Trời lạnh, ngâm suối nước nóng được không?”

“Cuối tháng sau? Giờ mới là đầu tháng mà.”

“Thì là để chân cẳng chú linh hoạt hơn… Vả lại đi ngâm suối nóng dễ lau súng cướp cò lắm, em phải cho chú nghỉ ngơi một thời gian lấy sức chứ? Kẻo lúc đấy lại không được sờ hiện vật…”

“Hồi tôi chưa chào cờ được em cũng sờ nhiều còn gì.” Tiêu Chẩm Vân quẳng ánh mắt trách móc cho hắn, khép cửa lại, đeo dép lê từ tốn xuống lầu. Nhân viên giao hàng có vẻ cũng biết chủ nhà đi đứng chậm chạp, con ngựa hí lần đầu báo có người đến xong là im ru. Anh ta kiên nhẫn chờ cạnh ngựa, còn sắp xếp hàng hóa gọn gàng, đặt trước cửa nhà.

Tiêu Chẩm Vân mở cửa trong ánh ban mai, tia nắng vàng nhạt chiếu vào đôi mắt xanh khói của anh, nhuộm thành sắc màu đẹp đẽ lấp lánh.

Đập vào mắt anh là một khuôn mặt tươi cười vui vẻ. Khi anh ngước nhìn, nụ cười đó thoáng khựng lại, rồi càng rạng rỡ hơn.

“Chào buổi sáng, anh Tiêu Trăn.” Shipper ôm một thùng sữa tươi và một thùng sữa chua đứng bên ngoài. Người đàn ông mướt mát mồ hôi vì phải cưỡi ngựa đường dài, tay áo dài xắn tới khuỷu, khoe cánh tay rắn chắc màu đồng, làn da sậm càng tôn lên hàm răng trắng muốt, “Em mang vào giúp anh nhé, vỏ chai cũ anh để đâu vậy?”

Tiêu Chẩm Vân cầm danh sách đồ đặt mua trên thùng sữa chua lên, cụp mắt nói: “Cạnh tủ lạnh, cậu chờ chút, tôi tự lấy.”

“Không cần không cần, em lấy hộ cho. Chân anh bị thương nên đi lại khó khăn mà.” Shipper nhiệt tình, quen cửa quen nẻo bước vào phòng bếp.

Khi anh ta đi ngang qua, Tiêu Chẩm Vân ngửi thấy rõ ràng mùi nước hoa gỗ mun. Anh nắm bút, vẫn không để ý lắm, tích vào dòng chế phẩm từ sữa trên phiếu nhận hàng.

Tư Đệ nghiêng người thoải mái ngủ nướng trên giường. Một phút sau, tai sói mọc ra, cảnh giác vểnh lên, thi thoảng lại rung rinh. Một phút nữa, hắn đột nhiên mở bừng mắt, đôi đồng tử xanh lục tỉnh rụi, hàng mày kiếm cau chặt. Mắt hắn khóa vào cửa phòng ngủ, chính xác hơn là dưới lầu – nơi phát ra tiếng động.

Có gà thật này!

Loại mèo mả gà đồng sáng sớm ngày ra đã quấy nhiễu người ta!

Thái Cực phi ra khỏi lãnh địa tinh thần, nhảy qua nhảy lại bên mép giường, móng gõ lộc cộc lên sàn nhà. Nó khẽ gầm gừ với chủ nhân, ý là cứ phái sói ta xuống, đảm bảo tợp phát chết ba con gà.

Tư Đệ thây kệ nó, nhanh chóng lật chăn nhảy khỏi giường, vớ quần áo. Nghĩ đi nghĩ lại thấy không ổn, hắn lại đạp cái quần dài mình vừa tròng vào ra, thay quần ngủ đã chuẩn bị sẵn nhưng chưa có cơ hội mặc.

Sau đấy hắn vào phòng tắm, đánh răng, rửa mặt, cạo râu, chải đầu, chải chuốt tinh tươm, nhưng lại lập tức vò rối tóc, n*n b*p mặt sao cho đỏ ửng như vừa tỉnh ngủ. Hắn cởi cúc cổ tìm dấu hôn ở đâu, phát hiện không có gì thì thầm chửi Tiêu Chẩm Vân là đồ vô dụng.

Ngẫm nghĩ một lúc, hắn đành cố tình cài sai nút áo, bình tâm lại để tai và đuôi sói đều rụt về, sau đó híp mắt, “mơ màng” bước xuống lầu theo thang xoắn.

Dưới lầu. Tiêu Chẩm Vân xác nhận số lượng và loại đồ đã chuẩn thì từ tốn ký tên vào phiếu nhận hàng. Nhưng khi trả bút, anh lại cảm thấy shipper Gener cố tình mượn cơ hội này để sờ mu bàn tay mình.

“…” Tiêu Chẩm Vân cảnh giác ngước lên, thấy Gener lại nở nụ cười đặc trưng, tựa như một cậu trai tỏa nắng có đôi mắt xanh lam. Anh ta nhận ra người đàn ông trước mặt không phải kiểu chậm tiêu, mà rất nhạy bén với những hành vi thả thính mờ ám, bèn dứt khoát tiến thêm một bước, hếch mắt cười hỏi: “Người ship hàng thay em lần trước là em gái em, nó xinh lắm đúng không?”

“Ừ.” Tiêu Chẩm Vân khẽ nhíu mày.

Anh lại nghe thấy Gener nói tiếp: “Em gái em gặp anh lần đầu đã đổ anh đứ đừ, anh có hứng thú không, thì cho nó số nhé?”

“Không.” Tiêu Chẩm Vân xoay người đặt hai hộp trứng gà trong tay lên bàn, “Cảm ơn ý tốt của cô ấy.”

Thấy anh từ chối dứt khoát, mặt Gener không có vẻ gì là thất vọng hay buồn bã, mà nụ cười càng thêm khiêu khích và ngả ngớn. Anh ta còn cố tình hạ giọng, “Hay là anh không thích phụ nữ?… Nếu anh không thích em gái em, vậy… em thì sao?”

“…” Tiêu Chẩm Vân lặng lẽ lùi lại một bước, “Hình như tôi từng nói rồi, tôi đã kết hôn.”

“Ồ, em không bận tâm mấy chuyện đó đâu.” Gener nhún vai, “Hơn một tháng nay em đã ship hàng cho anh năm lần. Theo em thấy, anh luôn phòng đơn gối chiếc, dù đã kết hôn, thì anh với người tình cũng đang yêu xa… Anh trẻ trung, đẹp trai nhường này, chắc hẳn cũng có nhu cầu chuyện ấy.”

Gener lại tiến thêm một bước, “Anh muốn thì em cho, thỏa mãn nhu cầu của nhau. Ngón áp út anh không đeo nhẫn, vậy cũng giống như em nghĩ đúng không?… Chỉ cần hai ta không nói ra, thì chẳng có kẻ thứ ba nào biết.”

Tiêu Chẩm Vân đã nghe thấy tiếng đế giày đạp lên cầu thang, anh không khỏi cười lắc đầu, “Xin lỗi.”

“Tại sao?” Gener không hiểu tại sao mình lại bị từ chối, “Em giỏi chuyện ấy lắm, anh muốn đút hay bị đút đều được.”

Tư Đệ bước ra từ điểm mù của Gener, ngái ngủ quàng vai Tiêu Chẩm Vân, cực kỳ tự nhiên hôn lên má anh, cất giọng õng ẹo: “A Trăn, sao xuống lầu lấy hàng mà lâu thế?”

Toi rồi, mời ch*ch dạo bị vợ cả bắt quả tang. Gener đỏ mặt nắm chặt phiếu giao hàng và bút, bỗng dưng không biết nên nói gì.

Tư Đệ đang rất căm vì người biến dị không có tục đeo nhẫn cưới như người thường. Mùi trên người họ chính là dấu hiệu tốt nhất để phân biệt còn độc thân hay đã kết đôi, không cần bất kỳ vật trang sức nào làm chứng. Hơn nữa, đặc điểm sinh lý của người biến dị khiến hầu hết họ đều yêu đương trong giới, hiếm lắm mới có người biến dị lấy người thường. Nên phần lớn người thường thấy đặc điểm của người biến dị, như là Linh thú hay hình thái dung hợp, thì đều không còn ý gì với họ nữa.

Nhưng giờ Tiêu Chẩm Vân mai danh ẩn tích ở đây, nên lại khiến mấy tên dân thường nào đấy tơ tưởng.

Cũng phải thôi, Dẫn đường của hắn là người đẹp nức danh ở Công Đoàn Đặc Công, làm sao hắn yên tâm để người yêu ở đây một mình?

Bấy giờ Tư Đệ mới muộn màng thấy nóng ruột.

Nhưng hắn vừa lộ diện là anh shipper nhanh chóng biết khó mà lui. Anh ta tự nhận ưu thế của mình là trẻ trung dáng đẹp, nhưng không ngờ người yêu của mục tiêu anh ta nhắm đến cả tháng nay còn hơn anh ta đủ bề. Không cần nói nhiều, dù crush có đồng ý, anh ta cũng phải cân nhắc sau này lỡ bị bắt quả tang, mình có thể chịu được mấy đấm của chàng trai tóc bạc này.

Chưa cần đe dọa bằng lời cảnh cáo bằng mắt, ánh nhìn của Tư Đệ thậm chí còn không đậu lại người Gener quá nửa giây. Riêng thái độ coi thường này đã đủ để chứng minh hắn tin người yêu thế nào. Có thể thấy Tiêu Chẩm Vân cũng là dạng khó xơi. Gener tự biết vô vọng, ủ rũ cưỡi ngựa rời đi.

“… Chú ở đây một mình hơi nguy hiểm.” Tư Đệ mở tủ lạnh lấy chai sữa tươi ra uống. Dạ dày hắn rất khỏe, sáng sớm dậy nốc sữa lạnh mà không đau bụng, “Em phải tìm một người đáng tin cậy đến bảo vệ chú mới được.”

Tiêu Chẩm Vân cũng bỏ trứng gà vào tủ lạnh, “Em cứ yên tâm, mấy hôm trước tôi phát hiện dưới ngôi nhà này cũng có tầng hầm.”

“…” Hiện giờ Tư Đệ dị ứng với hai chữ ‘tầng hầm’, “Không phải loại dán ảnh Tư Chử kín ba bức tường đấy chứ?”

“Kiểu kiểu đấy… Được rồi, đỡ hơn nhiều.” Tiêu Chẩm Vân nhanh nhảu sửa miệng trước ánh mắt như sắp ăn thịt người của Tư Đệ, “Ba mặt tường treo đầy súng ống đạn dược, nếu thật sự có kẻ xông vào gây rối với tôi…”

Anh làm động tác bắn súng, Tư Đệ nhanh chóng hôn lên ‘nòng súng’ của anh, hỏi một câu rất gây cụt hứng: “Chú ngắm trúng được chắc?”

“…” Tiêu Chẩm Vân, “Không thì em tính sao? Phái cún con đến đây bảo vệ tôi hả?”

“Giờ cún con là đội phó đội Tật Phong của em, nó bận lắm.” Tư Đệ nói, “Xem ra công việc bảo vệ Dẫn đường của đội trưởng vẫn phải để đội trưởng tự làm thôi… Về sau cứ có ngày nghỉ em sẽ lại tới điểm danh.”

“Tư Chử vào đội Tật Phong ư?” Tiêu Chẩm Vân cũng cầm chai sữa, đổ vào nồi để hâm nóng, “Tiêu Niệm đồng ý, không liều mạng với em à?”

“Chuyện đấy thì liên quan gì tới Tiêu Niệm?” Tư Đệ nhận nồi sữa, hắn nhìn Tiêu Chẩm Vân đậy vung mà lo, sợ anh làm sánh hết sữa nóng lên mặt bàn.

Sáng ra Tiêu Chẩm Vân đã làm trào sữa bẩn nửa cái bệ bếp, nhưng có người đỡ đần anh cũng lấy làm mừng: “Theo cốt truyện gốc, đáng lẽ Tư Chử là đội trưởng đội Liệt Hỏa, chứ không phải đội phó đội Tật Phong của em.”

“Đấy là tình tiết của một năm nữa mà?… Sang năm em kiếm cớ đá nó ra khỏi đội, để nó tự lo thân nó thôi.”

“Không phải em trai ruột nên làm mấy chuyện bất lương như thế cũng không thấy tiếc xót hả?”

“Xí, nói cái gì đấy!”

[HẾT CHƯƠNG 83]

Trước Tiếp