Dẫn Đường Phải Nghe Lời Kịch Bản

Chương 79

Trước Tiếp

Chương 79: Nhảy vực!

Gọi mãi mà Tư Đệ không bắt máy, Tư Chử cau mày nói: “Xem ra bên anh con cũng gặp rắc rối rồi.”

Có lẽ tình hình còn nước sôi lửa bỏng hơn cả chỗ họ…

Tiêu Chẩm Vân không nói gì, trong mắt anh chỉ còn con đường đèo đen kịt phía trước. Quãng đường đèn pha chiếu sáng như là cả thế giới. Anh bẻ lái kịp thời biết bao lần trước hiểm cảnh, bất chấp rủi ro cả người lẫn xe có thể lao khỏi vách núi bất cứ lúc nào, vượt qua từng khúc cua bất ngờ.

Chiếc xe phía sau truy đuổi không ngừng, nhưng mãi không bắt kịp được, sau vài khúc ngoặt thậm chí còn bị bỏ lại khá xa.

Tiêu Chẩm Vân bị liệt chân, dù ngụy trang hay sống thật, điểm nhất quán nhất chính là dáng vẻ biếng nhác thờ ơ thời cuộc của anh. Anh toàn để chế độ lái tự động, đến Tư Đệ cũng mặc nhiên cho rằng anh lái xe rất dở.

Không ai ngờ anh còn giấu bài.

Tư Chử ngồi ghế phụ thắt dây an toàn còn đỡ, cùng lắm chỉ đong đưa qua lại trên ghế. Tiêu Gia Lễ ngồi sau không thắt dây thì ngã nghiêng ngả, lộn tùng phèo, vết thương ở chân càng thêm trầm trọng, trông y như ví dụ điển hình của hậu quả khi tổ lái.

“Hình như sắp đến đỉnh núi rồi.” Tư Chử nói, “Phía sau có đường xuống núi khác không?”

“Không.” Giọng điệu Tiêu Chẩm Vân vô cùng hiển nhiên.

Tư Chử, Tiêu Gia Lễ: “…”

“Vậy mình lên đến đỉnh… rồi sao nữa?” Tư Chử ấn lệch cả đạn vào băng đạn. “Đứng yên chờ chết ạ?”

“Con có thể cầm chân chúng!” Bệnh thích tự hủy của Tiêu Gia Lễ nặng lắm rồi, cậu lại đề xuất hi sinh bản thân để bảo vệ người khác. Tư Chử lập tức răn dạy khuyên nhủ: “Cậu đừng hở tí là nghĩ đến chuyện hi sinh như thế. Tôi cũng tuyệt đối không vứt bỏ bất kỳ đồng đội nào bên cạnh. Tiêu Gia Lễ, chúng ta phải cùng nhau sống sót!”

“Nhưng mà…”

“Còn xàm nữa là thầy quẳng con xuống đấy.” Tiêu Chẩm Vân bỗng nhiên bâng quơ cất lời, dùng giọng điệu bình thản nhất nói ra lời tàn nhẫn nhất.

Đôi mắt màu khói lam của anh lướt qua kính chiếu hậu duy nhất còn sót lại bên trái. Tiêu Gia Lễ cũng đang quan sát Tiêu Chẩm Vân trong kính chiếu hậu, chợt chạm phải ánh mắt ấy. Cậu như nhìn thấy mặt hồ mùa Đông đóng băng, lạnh lẽo đến độ cậu không dám hé răng.

Tiêu Chẩm Vân thả tay trái đúng ra phải nắm phanh ra, lôi bao thuốc khỏi túi, giũ một điếu ngậm vào răng, số còn lại quẳng bừa ra ngoài cửa sổ. Sau đấy anh móc bật lửa, ném vào đùi Tư Chử: “Châm hộ cái.”

Tư Chử quẹt bật lửa, nghiêng người châm thuốc cho Tiêu Chẩm Vân.

Mùi thuốc lá cũng gay mũi như mùi máu tanh, Tư Chử hít vài hơi, cảm giác phổi đang bốc cháy. Tiêu Gia Lễ thì ho sặc sụa ở hàng ghế sau. Nhưng lúc này Tiêu Chẩm Vân không còn bận tâm đến cảm nhận của Lính gác nữa, anh chậm rãi rít từng hơi.

“Chú út, con không ngờ chú còn biết hút thuốc…” Tư Chử mở toang cửa sổ, gió lạnh như lưỡi dao cứa vào da thịt. Cậu chàng không chịu nổi tạp âm, đành phải đóng cửa lại: “Đến lúc này rồi, chú có thể nói thật với con, mấy nay rốt cuộc chú đang làm gì được không?”

“Tư Chử, chúng ta cùng đường rồi.” Tiêu Chẩm Vân bỗng nhiên nói một câu chỏng lỏn, dùng giọng điệu khoa trương và điên cuồng như hồi ở dưới hầm: “Tôi không muốn giao em cho chúng, tôi không cho phép em sống ở nơi mà tôi không chạm tới được… A Chử, A Chử!”

Tiêu Gia Lễ, Tư Chử: “…?”

Tiêu Chẩm Vân cười ha hả, nhưng dù gì anh vẫn phải lái xe, nên cười hơi lấy lệ, kiểu cười gượng rất giống CV của mấy diễn viên mới vào nghề lồng tiếng.

Tư Chử, Tiêu Gia Lễ: “…??”

“Tôi quyết không buông tay đâu, Tư Chử, dù chết, em cũng phải chết cùng tôi!”

Đỉnh núi đã cụt đường, Tiêu Gia Lễ thấy loạt biển cảnh báo cắm bên đường, dấu chấm than màu đỏ chiếu vào mắt cậu: “Thầy Tiêu! Thầy Tiêu, thầy tỉnh táo lại đi! Phía trước hết đường rồi!”

“Tâm thần phân liệt? Hay ma nhập?!” Tư Chử rất muốn nhào qua giật tay lái, nhưng xe đang chạy tốc độ cao thế này, làm vậy chỉ tổ khiến tình hình tồi tệ hơn.

Bỗng dưng, mặt Tiêu Chẩm Vân lạnh đi, anh nhấn phanh đột ngột. Tiêu Gia Lễ suýt bay ra ngoài. Nếu không phải vừa nãy xóc quá cậu đã kịp rút kinh nghiệm thắt dây an toàn, có lẽ cậu đã đâm đầu vào kính chắn gió rồi.

Tiếng phanh ghê tai như tiếng rít gào thê lương, bốn bánh không gánh nổi lực, cà lên mặt đường, để lại mấy vệt cháy đen.

Tiêu Chẩm Vân cũng không nhịn nổi, nhắm chặt mắt khi vực sâu cận kề… Nói cho cùng, anh cũng chỉ là người bình thường. Anh đi học bình thường, điểm giả cũng ổn áp, học thpt chuyên xong thì thi vào trường tuyển, sau đấy thuận lợi lên tiếp nghiên cứu sinh. Anh ôm mộng mức lương bảy số, nộp CV làm giáo viên… Cuối cùng chỉ được 6500 tệ/tháng (tương đương 24-25tr VNĐ).

Nghe thì có vẻ ổn áp sĩ đời, nhưng sự thật là trên trái đất, người giống anh nhiều không kể xiết. Anh chỉ hơi xui xẻo một tẹo, lại hơi may mắn một chút, chết rồi còn có trải nghiệm cực kỳ đặc biệt.

Sống sót được hay không, lòng anh cũng không chắc.

Đến khi toàn bộ đầu xe lao khỏi vách núi, trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, chiếc xe cuối cùng cũng dừng lại kịp thời… Trán Tiêu Chẩm Vân mướt mát mồ hôi, anh cảm giác cảnh tượng này có thể nhét thẳng vào phim điện ảnh… Ngực anh phập phồng, hơi thở nặng nề, không khí lạnh điên cuồng chui vào khí quản, buốt đến mức đầu óc anh càng thêm tỉnh táo, cũng bình tĩnh hơn hẳn.

Tư Chử và Tiêu Gia Lễ đều sợ ngây người, sau đó tựa lưng vào ghế ngồi, mắt trợn trừng trừng, mặt như vừa sống sót sau tai nạn.

“Xuống xe.” Tiêu Chẩm Vân nhanh chóng nói, “Gia Lễ kéo thầy nào.”

Lính gác tâm lý mạnh, sợ hú vía nhưng không đơ hẳn, giây sau cả hai đã vào việc ngay, lũ lượt mở cửa xe nhảy ra ngoài. Trong lúc hành động, chiếc xe rung rinh, vài cục đất đá lăn xuống, đầu xe cũng đột nhiên chúc xuống theo. Tiêu Gia Lễ vội vàng vươn tay: “Thầy ơi, mau túm tay con!”

Tiêu Chẩm Vân đẩy cửa xe ra, cố gắng duỗi dài cánh tay. Bên chân bị thương của Tiêu Gia Lễ vốn không vận được sức, giờ cậu chỉ cố đứng bằng sức mạnh ý chí. Nửa thân trên cậu gần như đã treo lơ lửng bên ngoài vách núi, cuối cùng cũng nắm thật chặt tay Tiêu Chẩm Vân.

Tư Chử nhanh chóng vọt tới hỗ trợ, nhưng cậu chàng chưa kịp chạm tới Tiêu Gia Lễ, loạt súng rền bỗng vang lên. Đám vật thí nghiệm bám dai như đỉa đã đuổi kịp, chặn cứng đường lùi của họ.

Tiêu Gia Lễ túm Tiêu Chẩm Vân định kéo về phía mình, nhưng cảm nhận được lực cản rất lớn. Tiêu Chẩm Vân quay đầu nhìn lại, chân anh bị kẹp chặt ở ghế.

Anh vội vàng dùng tay kia kéo đôi chân không còn tri giác ra ngoài. Bỗng nhiên, Tiêu Chẩm Vân cảm nhận được một dòng chất lỏng ấm áp chảy xuống cánh tay và tóc mình, lực kéo trên tay lập tức hẫng đi. Anh ngẩng đầu, thấy ngực Tiêu Gia Lễ đẫm máu, người rũ rượi ngã nhoài.

Thiên Lộc và Chó lai sói lập tức xuất hiện. Chó lai sói cắn vào quần Tiêu Gia Lễ kéo cậu ra đằng sau, Thiên Lộc đứng trên vách đá, đang vật lộn lấy thân mình đẩy Tiêu Gia Lễ lên.

Tư Chử cũng thôi phản kích, lao tới tóm eo Tiêu Gia Lễ, kéo cậu lên trên.

Viên đạn găm vào cơ thể cậu chàng, cơ bắp run lên vì đau. Tư Chử không hề r*n r*, cắn răng tiếp tục kiên trì, tuyệt đối không chịu buông tay.

Tiêu Chẩm Vân cuối cùng cũng thoát khỏi ghế xe. Cùng lúc đó, bánh sau đã trượt đến mép núi, sắp sửa rớt thẳng xuống. Tiêu Chẩm Vân ngẩng đầu nhìn Tư Chử, cười nhẹ, biểu lộ vẻ “tuyệt vọng” mà cũng “thanh thản”.

Anh nắm ống tay áo Tư Chử, đột nhiên dùng sức, ngay khi chiếc xe hoàn toàn lao xuống, anh kéo cả Tiêu Gia Lễ lẫn Tư Chử rơi xuống vực thẳm.

Tình hình khẩn cấp, anh không có thì giờ để check đống dấu hiệu cạnh vực. Giờ chỉ có thể cầu mong trí nhớ của anh đủ chính xác. Tiêu Chẩm Vân cố gắng lăn xuống theo rìa vách đá. Đạn nã từ đàng trên. Dù họ chủ động nhảy vực, nhưng những kẻ biến dị điên loạn kia vẫn không có ý định dừng tay.

Sau cảm giác hẫng vì rơi tự do, Tiêu Chẩm Vân nặng nề rớt xuống gờ đá cao. Dù đã lót ba lớp đệm mềm, nhưng anh vẫn cảm thấy xương sống sắp nát đến nơi. Anh phải hét lên vì quá đau. Tiêu Gia Lễ rơi xuống cạnh anh, Tiêu Chẩm Vân thậm chí không chắc cậu có còn thở hay không.

Tư Chử thì ngã xa hơn một chút, vị trí tiếp đất không tốt lắm, hình như bị đập đầu, bất động, im re.

Tiêu Chẩm Vân mong cún con chỉ ngất thôi. Việc Chó lai sói Tiệp Khắc đang nhảy xuống theo cũng chứng minh điều này. Tư Chử không chết, chỉ hôn mê bất tỉnh, nếu không Linh thú của cậu chàng sẽ biến mất luôn.

Ngay sau đó, lại có sinh vật khác rơi xuống trước mặt anh, chính là Linh thú của anh, Thiên Lộc. Bốn chân nó khua khoắng trong không trung, cặp gạc hươu to cộ, đầu nặng chân nhẹ, cả con hươu nằm ngửa rớt thẳng cẳng. Tiêu Chẩm Vân nằm bất động vì đau, khó khăn lắm mới vận được chút sức lực thu con hươu ngốc về lãnh địa tinh thần của mình.

Mong rằng Chó lai sói Tiệp Khắc khôn hơn, biết tự chui vào thế giới tinh thần…

Loáng thoáng có tiếng vật gì tiếp đất, sau đấy là tiếng nổ khi chiếc xe rơi vỡ. Loạt súng dần lắng lại. Tiêu Chẩm Vân nghĩ chắc đám người biến dị tưởng họ đã chết, nên từ bỏ bắn phá vô nghĩa. Trái cổ anh khẽ cử động, anh muốn gọi để chửi Tư Đệ sao Lính gác gì mà vô dụng thế, nhưng anh không muốn nhúc nhích nữa, chỉ muốn đánh một giấc thật ngon.

Ngay lúc này, một cảnh tượng cực kỳ đáng kinh ngạc diễn ra trước mắt anh – anh nhìn thấy một khuôn mặt mắt trợn trừng trừng, trong mắt chằng chịt tơ máu, mang theo nụ cười dữ tợn đang rơi xuống cực nhanh.

Một tên Lính gác thí nghiệm dám nhảy xuống theo họ!

Đám… đám khùng điên mất trí này!!

Lính gác không thể đáp xuống gờ đá, lướt thẳng qua mặt Tiêu Chẩm Vân, hình như đã rơi xuống vực sâu. Nhưng anh chưa kịp thở phào thì chợt thấy một bàn tay nổi đầy gân xanh xuất hiện bên gờ đá, nắm chặt vách đá, thậm chí bóp ra một vết nứt.

Sau đấy lại thêm một bàn tay nữa, hai tay cùng vận sức, khuôn mặt đáng sợ đó dần trồi lên khỏi mặt đất, nhìn người duy nhất còn tỉnh táo – Tiêu Chẩm Vân, chằm chằm.

Tiêu Chẩm Vân không do dự, chật vật bò qua, vung nắm đấm vào khuôn mặt ghê tởm kia, rồi giận dữ đập lên những ngón tay đang bám vào gờ đá.

Trong giờ phút căng thẳng, anh đã quên mất một điều cực kỳ quan trọng… Đám vật thí nghiệm không hề quan tâm đến mạng sống của mình, tên Lính gác này cũng thế. Mục đích của gã không phải là bò lên gờ đá để sống sót, mà là bất chấp mọi giá, hoàn thành mệnh lệnh.

Cổ tay Tiêu Chẩm Vân đột nhiên bị nắm lấy. Anh không kịp phản ứng, cũng không giãy ra được. Anh thấy Lính gác hưng phấn trợn mắt, trực tiếp ngửa người ra sau. Tiêu Chẩm Vân chỉ cảm thấy cơ thể nhẹ bẫng, hoàn toàn không có sức kháng cự mà rớt xuống…

Bên dưới là bóng tối đặc quánh, không nhìn thấy gì…

Trong đầu anh cũng chỉ còn màn đêm, thậm chí anh chẳng có sức để xem cuộc đời lướt qua đôi mắt.

Giữa cơn hoảng hốt, dường như anh nghe thấy tiếng động cơ. Ai đó đang gọi mình, giọng rất quen, quen đến mức như ảo giác trước khi chết…

Anh lại như nghe thấy tiếng đại bàng hót, kỳ ảo xa xăm, như dạt về từ giấc mộng.

Gió mạnh gào thét dần trở nên nhẹ nhàng khoan thai, rồi anh rơi vào một vòng tay chắc chắn và ấm áp.

[HẾT CHƯƠNG 79]

Trước Tiếp