Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 76: Cốt truyện như dòng lũ không thể ngăn cản
Tiêu Chẩm Vân lại phải cảm thán lần nữa, quả nhiên trả tiền có khác, Nhím Gai còn biết đứng ở góc độ của khách hàng để suy nghĩ và chủ động giải quyết vấn đề cơ đấy.
Vách núi này tọa lạc ở vị trí khá xa xôi. Ban ngày đã ít người qua lại, đến đêm càng vắng hoe vắng hoắt. Tư Đệ và Nhím Gai phối hợp trải hai tấm đệm mềm ra, sau đó một người ở trên, một người ở dưới, từ từ đỡ Tiêu Chẩm Vân “nhảy” xuống một lần – nói chính xác thì không phải nhảy, mà là họ thồ anh xuống.
Khoảng cách giữa mảnh đất và đỉnh núi nói xa không xa, bảo gần cũng chẳng gần, cỡ hai tầng lầu. Đứng thẳng nhìn xuống thì hơi ghê, nhưng nếu ngồi thụp rồi từ từ trượt xuống, cộng thêm có người đỡ ở dưới là sẽ dễ dàng hơn nhiều. Hơn nữa, lúc diễn còn có dây an toàn. Dù bị liệt chân xách theo một người trưởng thành hôn mê, chỉ cần chọn đúng điểm nhảy lấy đà, là có thể dễ dàng hoàn thành tình tiết nhảy vực.
Rắc rối nằm ở một số chi tiết nhỏ mà kế hoạch không lường tới, ví dụ đang nhảy áo Tiêu Chẩm Vân mắc vào cành cây, khiến anh treo lủng lẳng trên vách đá như thịt khô hong gió. Nhưng đám cây cối rậm rạp này bắt buộc phải ở đó để che chắn. Bằng không tới thời khắc quyết định, Diệp Phỉ Nhiên rọi đèn pin xuống sẽ thấy hết sạch.
Bốn người thử đi thử lại rất nhiều lần, không ngừng cải tiến từ thực tiễn để nâng cấp kế hoạch. Tiêu Niệm còn dùng đá đánh dấu điểm nhảy vực tốt nhất và chụp ảnh lưu lại. Đến ngày thực hiện, Nhím Gai sẽ có mặt trước mười phút, đối chiếu ảnh chụp với hiện trường lần nữa xem có trùng khớp không, nếu sai sót thì điều chỉnh lại bối cảnh để đảm bảo an toàn 1000%.
Nhím Gai gỡ lá cỏ vướng trên tóc: “Rốt cuộc tôi phải làm bao nhiêu việc trong mười phút đó vậy?”
“Mười phút vàng ngọc.” Tiêu Chẩm Vân đáp tỉnh bơ.
“…” Làm kiểu quái gì được? Nhím Gai nhìn về phía Tiêu Chẩm Vân, Sao cha nội này có thể nhẹ nhàng bâng quơ mô tả một trang sử bóc lột của nô lệ tư bản thành cụm từ êm tai như thế cơ chứ?
…
Họ không đoán trước được rằng, thời gian tập dượt của họ lại vừa khít và tuyệt vời đến kỳ khôi. Tối đó, Tư Đệ đang nằm trên giường thì đột nhiên bị tin khẩn gọi về Công đoàn. Sau đấy hắn phải tăng ca ba ngày liên tiếp, làm việc liên tục 72 giờ, thậm chí không có kẽ hở để báo bình an cho Tiêu Chẩm Vân.
Từ khi lãnh địa tinh thần khỏi hẳn, Tư Đệ đã bỏ việc trợ giảng ở Tháp Trắng, quay về Công Đoàn Đặc Công. Tiêu Chẩm Vân vẫn kiên trì đi học trên Tháp Trắng, nhưng không chăm chỉ cần mẫn như trước nữa. Hết tiết là anh rời trường, về nhà chọc chó.
Nhưng vì quá lâu không liên lạc được với Tư Đệ, nên Tiêu Chẩm Vân hơi mất hứng chạy cốt truyện.
Giờ đã là cuối tuần thứ ba trong hành trình giam cầm, chậm hơn tiến độ gốc gần một tuần. Tiêu Chẩm Vân đã xài hết những lời thoại cần nói, về căn bản chỉ cần ngồi không. Đây đúng ra phải là màn kịch ép buộc tình yêu, đơn phương một mình. ‘Tiêu Chẩm Vân’ có thuốc mê, có roi, nhưng lại không dùng những thủ đoạn tra tấn giày vò đó với Tư Chử. Y khao khát trút giận trên cún con, nhưng càng khao khát Tư Chử chủ động phục tùng mình.
Nói đơn giản là “Tiêu Chẩm Vân” muốn lấy lòng Tư Chử, muốn Tư Chử tự nguyện.
Y cho rằng mình có cả đống thời gian để mài mòn ý chí của Tư Chử, cho rằng ăn dầm ở dề bên nhau thì Tư Chử sẽ đổi ý. Nào ngờ Diệp Phỉ Nhiên hành động nhanh quá, mới nửa tháng đã cứu được người ta.
“Vân” nguyên tác ôm hận nhảy vực.
“Vân” xuyên sách cũng muốn đi theo vết xe đổ của y, tạo ra một cái kết BE đầy nghệ thuật. Nhưng phải tội ngoài đời Tư Chử không cho anh cơ hội, cậu chàng ngang nhiên bỏ chiến thuật thà chết không chùn, chuyển sang nhịn nhục nằm vùng, giả vờ ngoan ngoãn. Dù Tiêu Chẩm Vân có chém ra những câu ảo đá thế nào cũng chẳng cứu được cốt truyện đã trật ray.
Trước tình thế bất khả kháng này, Tiêu Niệm cũng biết không thể trách Tiêu Chẩm Vân. Vì thế c* cậu vô cùng khoan dung tỏ vẻ anh đã cố gắng hết sức rồi, chỉ cần hầu hết phần sau vẫn theo mạch chính, hoàn thành tầm 60% cốt truyện là qua.
Sau đó c* cậu vội chua thêm một câu: “Đừng bảo tôi gáy sớm ăn l, tôi không thích nghe.”
…
“…Chú út… Chú út!”
Mặt Tư Chử xuất hiện trước mắt, Tiêu Chẩm Vân tỉnh dậy, mơ màng chớp mắt, sau đấy nở nụ cười: “Sao vậy?”
“Tối nay chú cứ nghĩ đâu đâu ấy.” Tư Chử nói. “Có chuyện gì sao ạ?”
“À…” Tiêu Chẩm Vân nuốt nước bọt. “Gặp chút phiền toái thôi.”
Lời còn chưa dứt, anh đã bắt trọn vẻ phấn khích xẹt qua đáy mắt Tư Chử. Sau một hồi đấu tranh tâm lý, cậu chàng quyết định bán sắc đẹp để moi tin tức, cọ vào vai Tiêu Chẩm Vân, gác đầu lên đó: “Phiền toái gì vậy, kể con nghe với được không?”
Cậu ta chắc mẩm phiền toái này là có kẻ phát hiện manh mối vụ bắt cóc, Tiêu Chẩm Vân phiền não vì phải che giấu hành tung… Được vậy đã tốt, Tiêu Chẩm Vân còn đang chê Diệp Phỉ Nhiên làm việc chậm quá, chăn chó mệt ghê đây.
“Anh trai em ba ngày rồi không về.” Anh quyết định quẳng vấn đề cho Tư Chử. Không thể để cậu chàng vui trong chó một mình được, buồn thì cả nhà phải buồn chung.
Quả nhiên, Tư Chử lo lắng rướn người dậy: “Sao cơ, anh hai con làm sao?”
“Mất liên lạc mãi, sáng nay tôi đến Công đoàn, đồng nghiệp nói là có nhiệm vụ tuyệt mật khẩn cấp…” Tiêu Chẩm Vân cụp mi.
“Chú út đừng lo quá, Công đoàn hay có mấy nhiệm vụ khẩn cấp này lắm, ngày xưa anh con cũng thường xuyên đột ngột nhận được nhiệm vụ, rồi lại đột nhiên biến mất. Tin vào năng lực của ổng đi ạ, không vấn đề gì đâu.” Tư Chử thuận miệng an ủi xong mới thấy sai sai… Sao cậu ta lại chân tình trấn an tên khốn nạn đã giam cầm mình cơ chứ?
Tiêu Chẩm Vân gật đầu, đang định rặn ra mấy câu sến súa buồn nôn thì thiết bị liên lạc bỗng nhiên rung lên, biểu tượng đầu sói chibi màu đỏ nhảy ra. Anh chưa gặp tình huống này bao giờ, thường ngày biểu tượng đầu sói đại diện cho Tư Đệ đều là hai màu trắng đen.
Màu đỏ thường dùng để chỉ tình huống khẩn cấp. Hơi thở bỗng trở nên dồn dập của Tư Chử càng chứng minh điều này: “Anh hai con có việc gấp tìm chú, chú mau nghe máy đi!”
“Ừ, em ở đây nhé, đừng chạy lung tung.” Tiêu Chẩm Vân vội vàng lao ra khỏi căn hầm, chưa kịp chờ cửa đóng hẳn đã bấm phím nhận cuộc gọi. Tư Chử đã được tháo xích chân. Để khiến Tiêu Chẩm Vân lơ là cảnh giác, dù không bị trói, cậu chàng vẫn ngoan ngoãn ở trong hầm vì biết mình chỉ có một cơ hội bỏ trốn, bộp chộp sẽ hư xôi hỏng chè liền.
Cậu chàng do dự một giây, chỉ chạy đến cửa, thấy Tiêu Chẩm Vân đã nhấn nút nghe. Phần vì sốt ruột, phần do hóng tin, cậu ta vội vàng hét lớn: “Chú út, anh hai con sao rồi!”
“Chẩm Vân! Mau gọi Nhím Gai đến chỗ chú!” Đầu dây bên Tư Đệ rất ồn ào, tràn ngập tiếng súng và tiếng bước chân hỗn loạn. Hắn nói liến thoắng: “Mấy nay Công đoàn tiến hành bao vây diệt trừ tàn dư MP ẩn nấp trong nước và nội gián ở Công đoàn. Chúng em phát hiện có 17 vật thí nghiệm cấp S đã bị chúng thả ra để kéo dài thời gian cho cấp cao chạy trốn và trả thù. Nửa tiếng trước, Chủ tịch bị sáu vật thí nghiệm tấn công, không hại đến tính mạng, nhưng Tiêu Gia Lễ đã mất tích trong cuộc tập kích. Trùng hợp là hôm nay cậu bạn Đoạn Phi của nó đến chơi, cũng bị trọng thương, mất liên lạc cùng với nó. Công đoàn và quân đội đều đang truy lùng tung tích hai đứa. Em lo chú cũng nằm trong danh sách trả thù của MP, cần phải cẩn thận.”
“Hiện giờ tôi an toàn lắm,” Tiêu Chẩm Vân đi đến bên cửa sổ. Khu vườn quanh biệt thự của anh rất rộng, bên ngoài vẫn yên bình như cũ. Cách đó không xa, đèn đường tỏa ánh vàng ấm áp mờ mờ. Vô số côn trùng bay lượn quanh nguồn sáng, tĩnh lặng hòa bình, như ở hai thế giới khác nhau với chiến trường hỗn loạn bên Tư Đệ.
“Vậy thì tốt.”
“Em cũng phải chú ý an toàn.” Tiêu Chẩm Vân nhận ra Tư Đệ sắp cúp máy. “Bảo vệ bản thân cẩn thận nhé.”
“Vâng, chắc chắn rồi.”
Nói xong câu này, Tư Đệ lập tức cúp máy.
Tiêu Chẩm Vân không hề do dự. Anh biết phận mình hẩm hiu nực cười thế nào. Tên Đỗ Nại thương thầm Tư Đệ nhưng bị anh hớt tay trên e có nằm trong quan tài cũng phải hét khé cổ: MP có thể toi, nhưng Tiêu Chẩm Vân nhất định phải chết!
Anh lập tức gọi điện cho Nhím Gai, nhờ anh chàng qua làm vệ sĩ lần nữa.
“Đang quẩy bar, không rảnh.”
“Lính gác mà quẩy bar, tai cậu chịu nổi sao?”
Nhím Gai sốt ruột nói: “Thì quẩy bar không nhạc.”
Tiêu Chẩm Vân khựng lại một giây, nói một con số. Mười phút sau, Nhím Gai cõng chiếc hộp đen khổng lồ xuất hiện ở cổng biệt thự.
“Lính gác Bóng tối không có thu nhập cố định nên phải vậy thôi.” Anh ta ngồi phịch xuống ghế sofa, cầm quả táo nguyên vỏ trên bàn trà lên bắt đầu gặm. Linh thú rắn lục của anh chàng cũng tự nhiên như ở nhà, bò lên bàn nuốt chửng miếng thịt bò khô to đùng.
“Tự do, nhưng thường xuyên phải khom lưng vì miếng cơm manh áo.”
Tiêu Niệm đã đi ngủ rồi, nhưng sự xuất hiện của Nhím Gai làm c* cậu tỉnh dậy. Quản trị viên mặc đồ ngủ nghe xong tình hình thì không về nữa, ngồi sofa uống sữa với cái mặt lạnh te. Xem ra đồng hồ sinh học của học sinh tiểu học khiến c* cậu hơi lú, mặt vẫn buồn ngủ rũ rượi, người lơ tơ mơ.
Nhím Gai rất lấy làm thú vị quan sát c* cậu: “Gia đình nhà mấy người hay thật, anh dâu gu lạ, thằng nhóc như ông cụ non, cả tên quái dị chuyên đeo máy ức chế giác quan, khiến tôi cực kỳ khó chịu nữa. Ơ không có ở đây à… Đúng rồi, c* em tôi trói về đâu? Vẫn ở dưới hầm à?”
Tiêu Chẩm Vân gật đầu.
“Ê hê, mấy nay Tư Đệ không ở nhà, anh với c* em đó chơi đã đời rồi nhỉ?”
“…”
“Hay vãi.” Nhím Gai có thể cảm nhận chắc chắn có gì khuất tất, nhưng mấy nay anh ta nghĩ mãi chưa thông. Thứ gì càng độc lạ, càng hiếm có khó tìm thì anh ta lại càng hứng thú: “Bao giờ nửa năm cuối trong hợp đồng của tôi kết thúc, tôi sẽ qua bên này định cư, sang chơi thường xuyên với mấy người.”
Tiêu Chẩm Vân chỉ quan tâm: “Thế tôi nhờ tiếp thì có được chiết khấu giảm giá không?”
“Không.” Rắn lục cuộn tròn trên vai Nhím Gai, thè lưỡi xì xì.
Anh chẳng hề để bụng chút nào.
Tiêu Chẩm Vân lại ngồi thêm một lúc, nghĩ bụng phải báo tin lành cho Tư Chử dưới hầm đang lo sốt vó cho anh trai thôi. Nhưng đúng lúc anh định đi, chuông cửa lại đột nhiên vang lên. Tiêu Niệm hẵng còn ngái ngủ ngẩng đầu: “Người của MP đến à?”
“Nhóc thấy đứa bắt cóc nào đến trả thù giết người mà còn bấm chuông cửa bao giờ chưa?” Nhím Gai vui vẻ.
Tiêu Chẩm Vân lặng lẽ mở cam giám sát bên ngoài. Một khuôn mặt khiến anh bất ngờ bỗng xuất hiện giữa màn hình ——
Diệp Phỉ Nhiên.
Hóa ra Diệp Phỉ Nhiên đã tìm đến tận nhà.
Sớm không đến, muộn không đến, sao lại đến đúng lúc này?
Dù Diệp Phỉ Nhiên đã cố hết sức tỏ ra thoải mái tự nhiên, nhưng Tiêu Chẩm Vân nắm kịch bản trong tay, liếc sơ vài chi tiết là đoán được sự căng thẳng và sốt ruột trong lòng cậu.
Tiêu Chẩm Vân muốn đuổi cậu đi. Tình hình đêm nay không rõ, anh không muốn mạo hiểm chạy cốt truyện. Anh cũng có lý do để đuổi Diệp Phỉ Nhiên đi ngay, nhưng quan trọng là Tiêu Chẩm Vân không thể đảm bảo hiện giờ quanh nhà anh an toàn. Anh lo Diệp Phỉ Nhiên lang thang quanh đây sẽ gặp nguy hiểm.
Suy đi nghĩ lại, Tiêu Chẩm Vân vẫn mở cửa chính, cho Diệp Phỉ Nhiên vào nhà.
“Chú út, chào buổi tối.” Diệp Phỉ Nhiên đứng ở lối vào, đi thẳng vấn đề: “Tiểu Chử ở chỗ chú, đúng không?”
Tác giả có lời muốn nói:
Vân: Không, cút!
Phỉ Nhiên: ???
[HẾT CHƯƠNG 76]