Dẫn Đường Phải Nghe Lời Kịch Bản

Chương 74

Trước Tiếp

Chương 74: Nói quàng nói xiên

Ban đầu Tiêu Chẩm Vân không nhận ra hành động hiện giờ của Tư Chử là một kiểu lấy lòng phục tùng. Anh vẫn quen thói cảnh giác, sợ cún con lợi dụng cơ hội siết cổ mình. Phải ba giây sau, anh mới muộn màng sửng sốt: “Gì cơ…?”

Sau đó lại là ba giây im lặng. Lời Tư Chử cuối cùng cũng thấm hẳn vào đầu Tiêu Chẩm Vân. Khuôn mặt đeo lớp ngụy trang của anh toát ra vẻ kinh ngạc chân thật, đôi mắt xanh như mặt hồ dậy sóng. Anh không thể tin nổi, thốt lên: “Em đồng ý ư?!”

Sao lại thế được?

Nam chính phản bội nam thứ, muốn yêu đương với phản diện là anh ư?!

Tư Chử hình như đang xuyên tạc vẻ ngạc nhiên của Tiêu Chẩm Vân. Đôi mắt hổ phách tròn xoe của cún con ngước lên, nhìn anh đượm vẻ ngoan hiền. Chỉ lát sau, cậu chàng mím môi dưới, ưỡn lưng hôn lên má Tiêu Chẩm Vân.

Ngay khoảnh khắc đôi môi mềm mại áp vào gò má, sắc mặt Tiêu Chẩm Vân thay đổi rõ rệt. Đôi tai và gạc hươu bung ra liền. Anh đột ngột đẩy Tư Chử ra, bất chấp tình tiết với cả cảnh diễn, thiếu điều nhảy xuống vác xe lăn chạy bán xới.

Anh chạy như ma đuổi.

Tiếng bánh xe lăn quay nhanh như Ferrari bứt tốc trên sàn gỗ. Cửa hầm bị sừng Thiên Lộc chặn lại. Tiêu Chẩm Vân chạy thẳng khỏi phòng ngủ chẳng dám quay đầu. Chờ chú hươu đực ra theo, anh đóng sầm cửa phòng ngủ như phải bỏng.

Anh kinh hồn bạt vía ngồi trên hành lang. Trước mặt anh, Tư Đệ sầm sì đứng khoanh tay ở khúc ngoặt.

Tiêu Niệm ló đầu ra từ một góc, rồi lại lon ton chạy mất.

Chiếc đuôi sói đen khổng lồ kéo lê trên mặt sàn, hẩy qua hẩy lại đầy bất mãn. Tiêu Chẩm Vân đỡ cái đầu nặng trĩu không thể ngước thẳng vì sừng hươu, dần bình tĩnh lại. Anh chầm chậm đến gần Tư Đệ, vừa thu sừng hươu vừa phân tích: “…Không thể nào, Tư Chử không thể thay lòng đổi dạ nhanh vậy được… Chắc chắn là nó hết chịu nổi cảnh bị nhốt trong phòng, nên mới nghĩ trò giả vờ đồng ý để tôi mất cảnh giác, rồi từ từ tỉ tê với tôi, tìm thời cơ trốn khỏi tầng hầm.”

Tư Đệ không nói gì, vẫn giữ vẻ mặt âm u xám xịt.

Hay thằng c* mắc hội chứng Stockholm? Tiêu Chẩm Vân không dám nói khả năng này với Tư Đệ, nhưng khả năng ấy cũng không cao. Dù gì Tư Chử mới bị nhốt một tuần, ngoài giam lỏng thì không xài bất kỳ thủ đoạn nào để tra tấn tâm lý. Cún con chưa đến đận loạn thần chỉ trong khoản thời ngắn như vậy được.

(Hội chứng Stockholm: Hội chứng Stockholm hay quan hệ bắt cóc là thuật ngữ mô tả một loạt những trạng thái tâm lý, trong đó con tin lâu ngày hình thành mối quan hệ tình cảm với kẻ bắt cóc trong thời gian bị giam cầm. Link tìm hiểu: Link.)

Trong lúc ngẫm ngợi, Tiêu Chẩm Vân bị một bàn tay nâng cằm, sau đó nụ hôn đậu lên môi anh.

Tư Đệ hơi dồn sức vào tay, chuyển từ nâng thành bóp nhẹ, không cho Tiêu Chẩm Vân né tránh trước khi hắn thỏa mãn.

Tiêu Chẩm Vân cũng không khách khí, nâng tay víu cổ Tư Đệ, khiến hắn phải cúi gập lưng xuống. Còn anh có thể thoải mái dựa vào ghế mà hôn. May mà Tư Đệ eo chắc, thể lực cũng cừ. Một tay chống tay vịn xe lăn, hắn cứ hôn đến khi chính bản thân cũng bắt đầu th* d*c mới lưu luyến buông ra.

Vì bẩm sinh thể chất đã yếu, nên Tiêu Chẩm Vân nằm vật ra xe lăn nhắm mắt lại, thiếu oxy trầm trọng…

Tư Đệ không đứng dậy ngay. Hắn chèn đầu gối phải vào g*** h** ch*n Tiêu Chẩm Vân, trán tựa hõm vai anh. Tiêu Chẩm Vân cũng tiện tay ôm eo Tư Đệ.

“Chết tiệt.” Tư Đệ v**t v* gò má đã không còn bất kỳ dấu vết gì của Dẫn đường. “Em muốn vở kịch lố lăng này mau kết thúc… Giờ em sẽ đi giao hết bằng chứng phạm tội của chú lên cơ quan chấp pháp.”

Cánh tay Tiêu Chẩm Vân lặng lẽ ôm siết eo hắn. “Nghĩ cho kỹ vào.”

Thật tình anh cũng chẳng quan tâm Tiêu Niệm sẽ gầm rú thế nào nếu cốt truyện hỏng. Anh chỉ nghĩ là, chỉ cần chịu đựng nốt lần này là sẽ được giải phóng hoàn toàn, không muốn trì hoãn thời gian nghỉ hưu chỉ vì chút vấp váp nho nhỏ.

“…”

Tư Đệ đòi thêm vài nụ hôn từ Tiêu Chẩm Vân rồi mới thôi dỗi. Nào ngờ tối vừa ăn xong, Tư Chử lại không yên phận gọi với lên cam giám sát: “Chú út, chú út chú đâu rồi?… Chú qua đây chút được không ạ?”

Lúc đó Tư Đệ đang sấy tóc cho Tiêu Chẩm Vân. Giây tiếp theo, hắn đi thẳng ra ban công gọi cho Diệp Phỉ Nhiên, mở miệng là nói luôn anh tìm được vài manh mối rồi…

Tiêu Chẩm Vân để tóc nửa khô nửa ướt, bất đắc dĩ xuống hầm lần nữa. Anh thấy Tư Chử ấm ức hỏi: “Chú út, phản ứng hồi trưa của chú là thế nào? Sao lại bỏ chạy, còn tránh mặt con nữa?… Rốt cuộc chú muốn con phải làm sao?”

“Đấy là do tôi vui quá thôi.” Tiêu Chẩm Vân vẫn dư sức đối phó với cún con. “Chỉ là, Tiểu Chử à, rõ ràng hôm qua em còn lạnh nhạt với tôi, sao đột nhiên lại thay đổi thái độ?… Sao em đổi ý hay vậy?”

Tư Chử chậm rãi lảng mắt đi, rõ ràng có vẻ chần chờ. Ngay khi Tiêu Chẩm Vân tưởng cậu chàng không bịa được nữa, tính tìm cớ cho người ta xuống nước, thì chợt nghe thấy Tư Chử lí nhí: “…Linh thú đại diện cho suy nghĩ thật của chú. Thiên Lộc dịu dàng như vậy, chắc hẳn trong tâm khảm chú cũng là một người cực kỳ dịu dàng… Có lẽ, việc giam cầm con chỉ là do chú yêu con quá nhiều… Nếu đã vậy, con sẵn lòng cho chú một cơ hội… để thực sự tìm hiểu chú lại lần nữa…”

“…” Tiêu Chẩm Vân giữ cái mặt tỉnh bơ, sờ cái tay nổi đầy gai ốc. Anh thừa nhận, anh thua rồi.

Nhưng anh cần tìm ra bằng chứng thép để chứng minh trạng thái hiện tại của Tư Chử là giả vờ, chứ không phải bị Stockholm thật… Mà dù có là Stockholm thì cũng phải đập tan filter của c* cậu, kẻo không chẳng biết ăn nói thế nào với Tư Đệ nữa. Tiêu Chẩm Vân im lặng một lát, rồi quẳng một câu tàn nhẫn: “Vậy em không ngại việc tôi đã kết đôi với anh trai em sao?”

Mặt Tư Chử nhăn tít lại, nhưng cậu chàng nhanh chóng quay về bình thường. Cậu ta lắc đầu trái lương tâm: “Đấy chỉ là vì chú không thể có được con, nên mới bất đắc dĩ lấy anh con làm thế thân, đúng không?…”

“…Đúng, mà cũng không đúng.” Tiêu Chẩm Vân bắt đầu nói quàng nói xiên. “Lần trước nghe em chất vấn tôi, mấy nay tôi luôn băn khoăn rốt cuộc người tôi yêu là ai… Quả thật, tôi đã trúng tiếng sét ái tình với em, em là ánh trăng trong lòng tôi thuở đầu. Nhưng khi coi Tư Đệ là vật thay thế, sớm tối ở chung, tôi lại cầm lòng không đặng mà nảy sinh tình cảm với nó… Có lẽ, tôi yêu cả hai… Nếu ép tôi phải chọn, thật lòng tôi không chọn được…”

Vẻ mặt Tư Chử hoàn toàn bình tĩnh. Cậu chàng lại tới gần Tiêu Chẩm Vân lần nữa, cúi người nắm lấy tay trái anh: “Không sao, con chấp nhận chia sẻ chú với anh con…”

Bịp, bịp là chắc. Nghe mấy câu xàm xí phi logic như vậy mà vẫn chấp nhận ngon ơ, thậm chí không có vẻ gì là khó hiểu, Tiêu Chẩm Vân cực kỳ nghi ngờ Tư Chử không hề nghiêm túc để tâm lời anh nói, mà chỉ chăm chăm nghĩ xem đối phó dư nào thôi.

Bấy giờ Tiêu Chẩm Vân mới yên tâm, mỉm cười mà rằng: “Vậy thì tốt rồi, A Chử, em quả là biết điều, hơn hẳn anh trai em.”

“Ừm…” Tư Chử cụp mắt như đang suy tư, lát sau đột nhiên hỏi, “Chú út, đêm nay mình ngủ chung nha?”

“Tiến triển vậy có nhanh quá không…” Tiêu Chẩm Vân nắm ngược lại tay Tư Chử. “A Chử, tôi yêu con người em, chứ không cầu mong chuyện khác.”

Lúc nũng nịu Tư Chử cũng hơi giống anh trai cậu chàng, mà còn mượt mà thành thạo hơn: “Con không muốn ở đây một mình, chán lắm.”

“Tôi để Thiên Lộc lại đây chơi với em nhé?”

“Thồiiiii…” Tư Chử lại ôm chặt Tiêu Chẩm Vân, lần này cậu ta còn lớn mật ôm cả cánh tay anh. “Chú út, con muốn chú ở với con cơ.”

“Không được, tôi biến mất cả đêm thì khó giải thích với anh hai em lắm.” Tiêu Chẩm Vân mạnh dạn đọc câu thoại để đời của mấy tên trai tồi.

Tư Chử khựng lại, ngẩng đầu. “Chú cứ nói tối chú bận, không về nhà được…”

“Anh hai em đa nghi lắm.” Tiêu Chẩm Vân đáp. “Lại còn bám dai nữa.”

Lời còn chưa dứt, Tư Chử đột nhiên nâng tay trái anh lên, cắn mạnh một miếng.

Tiêu Chẩm Vân giãy nảy vì đau, nhưng Tư Chử phải cắn đến khi nếm được mùi máu mới nhả ra. Đáy mắt cậu chàng lóe lên vẻ khoái trá khi thực hiện được ý đồ, nhưng lại nhanh chóng giấu đi, chuyển qua điệu bộ tủi thân nhõng nhẽo: “Anh hai chỉ là thế thân của con thôi, sao chú lại bỏ mặc con mà đi âu yếm đồ thay thế ạ?”

Tiêu Chẩm Vân ôm vết răng rớm máu, vừa đau vừa rối bời. Trong khoảnh khắc này, anh cuối cùng cũng hiểu rốt cuộc kế hoạch trong đầu cún con là gì…

Anh luôn cẩn thận không để Tư Chử nghe thấy tiếng động bên ngoài, nhưng nào ngờ Tư Chử lại ngửi thấy mùi của Tư Đệ trên người anh… Cún con không thể biết chính xác căn hầm ở đâu, nhưng lại dễ dàng suy luận ra dạo này anh vẫn đi gặp Tư Đệ.

Hành động tiếp xúc thân mật là cách Tư Chử để lại mùi trên người anh, nhưng làm vậy vẫn chưa chắc ăn, thay quần áo tắm rửa là bay mùi liền. Hơn nữa, cậu chàng không thể biết chắc Tiêu Chẩm Vân có năng đi gặp Tư Đệ không.

Cho nên, khi nghe Tiêu Chẩm Vân nói đêm nay anh bận không đến được, cậu ta lập tức dứt khoát để lại một vết răng khó lòng giải thích trên tay anh. Cậu chàng tin rằng với sự nhạy bén của anh hai, chỉ cần gặp Tiêu Chẩm Vân, kiểu gì anh cậu ta cũng phát hiện ra sự lạ.

Cún con khôn lên rồi đấy, rốt cuộc tiến hóa hồi nào?

[HẾT CHƯƠNG 74]

Trước Tiếp