Dẫn Đường Phải Nghe Lời Kịch Bản

Chương 70

Trước Tiếp

Chương 70: Cua qua cua lại, vẫn cua tới đích

Đỗ Nại quả thật cũng là kẻ tàn nhẫn, bảo rút là rút liền. Cởi trói xong, y không hề do dự, rút cả máy lẫn phần da thịt xung quanh gáy mình ra. Toàn thân y run bắn vì đau, nhưng vẻ mặt lại vô cùng khoái trá.

Tiêu Chẩm Vân biết điều gì ẩn sau nụ cười dữ tợn kia. Tất cả đau đớn mà Đỗ Nại phải chịu, y sẽ giáng gấp bội lên Tiêu Chẩm Vân.

Cục diện trước mắt hoàn toàn nghiêng về phía MP. Cả Công đoàn Đặc Công lớn như thế có lẽ cũng chẳng kiếm nổi mười Dẫn đường cấp S, vậy mà chúng lùa bừa đã ra bốn đứa. Hơn nữa ,chúng hoàn toàn có thể dùng tính mạng của Tiêu Chẩm Vân và Tư Chử để ép Tư Đệ và Tiêu Gia Lễ bó tay chịu trói, nhưng nhóm người bịt mặt lại không làm vậy. Tiêu Chẩm Vân có thể nhìn ra, chúng rất hào hứng xem Lính gác Hổ và Tiêu Gia Lễ choảng nhau. Một mặt là để tiêu hao tinh lực dư thừa của Lính gác Hổ, mặt khác là muốn đánh giá năng lực của đám mẫu vật bỏ đi này qua thực chiến.

Đỗ Nại lảo đảo đứng dậy, y vung tay từ chối đề nghị đỡ của Dẫn đường, nắm chặt thiết bị ức chế máu me nhoe nhoét, tiến về phía Tiêu Chẩm Vân.

Tư Chử cõng Tiêu Chẩm Vân định lùi lại, nhưng lại bị kẻ bịt mặt giữ tay chân. Gã kéo Tiêu Chẩm Vân khỏi lưng cậu chàng, ép anh úp mặt xuống đất, đè đầu anh kéo cổ áo ra, để lộ phần gáy trắng nõn yếu ớt dưới mái tóc đen dày.

“Chú út!” Tư Chử phẫn nộ giãy giụa, nhưng giây tiếp theo, một xúc tu xâm nhập vào lãnh địa tinh thần của cậu ta. Dẫn đường thứ tư tấn công thả cửa vào lãnh địa tinh thần đã suy yếu tột độ của cậu chàng, làm Tư Chử đau đớn lăn lộn trên mặt đất.

Từ đầu đến cuối Tiêu Chẩm Vân đều không phản kháng, mang tâm thế được ăn cả ngã về không dồn toàn bộ sự chú ý vào sức mạnh tinh thần. Tốc độ hồi phục siêu việt giúp hồ chứa sức mạnh của anh tràn đầy trở lại sau khi bị hai gã Dẫn đường tấn công. Cấp bậc của Tiêu Chẩm Vân thấp, nhưng lại thắng nhờ cuồn cuộn không dứt. Khác với cây roi dài sắc bén, sức mạnh của anh như một làn sương mờ ảo mông lung, cẩn thận len lỏi qua ba luồng sức mạnh khác, chờ thời cơ để tiến bước. Chẳng bao lâu sau, lãnh địa tinh thần của Lính gác bén mùi, rộng cửa đón anh vào, anh lại thành công thiết lập liên kết tinh thần với Tư Đệ.

Lính gác cuối cùng cũng có thể dứt mình khỏi cơn đau lọng óc, lấy lại khả năng hành động. Hắn vừa mở mắt là khóa ngay vị trí của ba tên Dẫn đường trong phân xưởng bỏ hoang trống trải và bẩn thỉu.

Mặt Tiêu Chẩm Vân bị ấn mạnh xuống nền xi măng đầy cát đá, lập tức trầy da. Anh cau mày vì đau, chợt nghe thấy tiếng cười thương hại của Đỗ Nại vang lên trên đỉnh đầu: “Mới trớt da một tẹo đã đau nhường này… Phó chủ tịch, mày thật là yếu đuối.”

“Tôi chỉ cấp C thôi mà.” Tiêu Chẩm Vân gắng gượng nhìn Dẫn đường Hươu sao đang ngồi xổm bên cạnh mình, rặn ra một nụ cười, “Có cấy thứ này vào người tôi cũng chẳng được tích sự gì mấy… Thà cậu giữ lại mà mang về MP, biết đâu lại mô phỏng thêm vài cái nữa.”

“Được tích sự gì hay không là do tao quyết định.” Đỗ Nại từ tốn ngồi xổm xuống, ngắm vuốt thiết bị ức chế trong lòng bàn tay, “Tao thích ngắm dáng vẻ yếu ớt của những mỹ nhân bị thương. Mặt mày tái quá, để tao tô điểm thêm màu máu đỏ cho mày đẹp hơn…”

“Có vẻ cậu thù hằn tôi gớm nhỉ.” Tiêu Chẩm Vân vắt kiệt sức lực duy trì liên kết tinh thần với Tư Đệ, chịu áp lực cao để tranh thủ từng cơ hội mỏng manh cho Lính gác, “Tại sao thế? Chẳng lẽ cậu cũng thích Tư Đệ nhưng bị tôi cướp mất người tình à?”

Tiêu Chẩm Vân thề anh chỉ hỏi bừa thế thôi, kiếm chuyện câu giờ chút đỉnh ấy mà.

Nhưng Đỗ Nại đột nhiên giận tím mặt, “Mày muốn chết à…” Y nghiến răng, tay trái chụm lại, bóp chặt gáy Tiêu Chẩm Vân, tay phải giơ cao, không giống động tác cấy thiết bị ức chế sức mạnh tinh thần vào Tiêu Chẩm Vân, mà như muốn bẻ gãy cổ anh.

Tiêu Gia Lễ không hề do dự, giựt phắt máy ức chế giác quan xuống, phản ứng và độ nhạy tăng lên gấp bội. Cậu nhanh chóng né tránh đòn tấn công tiếp theo của Lính gác Hổ, rồi gồng mình đỡ móng vuốt sắc nhọn của Linh thú kia, tập trung phóng về phía Tiêu Chẩm Vân.

Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, một viên đạn giảm thanh bất ngờ lao vào từ ngoài xưởng. Lực sát thương khủng khiếp xuyên thủng lòng bàn tay phải của Đỗ Nại, đồng thời phá nát thiết bị ức chế và xương tay y. Đỗ Nại ré lên thảm thiết, ngã ngồi xuống đất vì xung lực của viên đạn. Y đau đớn và phẫn hận ôm bàn tay phải bong da tróc thịt, lộ cả xương trắng.

“Hình như anh đến hơi muộn à? Dọc đường phải giải quyết hai con chuột ngáng chân nên tốn chút thời gian.” Nhím Gai tay trái cầm súng lục, tay phải vác một khẩu súng trường bắn tỉa, thong thả bước ra từ bóng đêm, đi vào vùng ánh sáng, “Hừm… Không muộn, anh đây đến đúng lúc rồi.”

Sự xuất hiện của anh ta rõ ràng khiến hai gã bịt mặt kinh hoàng ra trò, có vẻ chúng đã nhận ra cục diện dần mất kiểm soát.

Trước đấy Tiêu Chẩm Vân còn lấy làm lạ sao Nhím Gai mãi mà không xuất hiện. Một Lính gác Bóng tối ngang tài ngang sức với Tư Đệ, không lý nào bọn bắt cóc đòi Tư Đệ đến một mình mà hắn lại ngốc nghếch đến đây một bóng. Không những vậy, anh cũng thấy kỳ vì đám người của MP đều trốn trong xưởng hết, làm sao lại kết luận được là Tư Đệ chắc chắn sẽ nghe lời mang con tin đến một mình.

Nghe Nhím Gai giải thích đơn giản nhưng không kém phần màu mè như thế, Tiêu Chẩm Vân mới biết đám MP không chỉ có mấy tên núp trong xưởng, mà ngoài kia còn hai đồng bọn canh chừng nữa, ắt hẳn cũng là vật thí nghiệm. Rất có thể chúng gồm một Lính gác và một Dẫn đường, chính chúng đã phán đoán Tư Đệ có thực sự đến một mình hay không. Còn Nhím Gai thì mất thời gian giải quyết hai tên này, nên giờ mới khoan thai đến muộn.

Thấy Tiêu Chẩm Vân thoát khỏi vòng vây, Tiêu Gia Lễ thở phào, cuối cùng cũng có thể tập trung hết sức đối phó với Lính gác Hổ.

Sự xuất hiện của Nhím Gai càng giảm bớt áp lực cho Tư Đệ. Đòn tấn công của ba gã Dẫn đường nhanh chóng giảm xuống còn hai, sau đấy lại giảm còn một. Lũ bắt cóc chỉ ước được cho cả bốn tên quây một mình Nhím Gai.

Lính gác Bóng tối thật sự quá khó giải quyết. Lính gác cấp S vốn đã hiếm, Lính gác Bóng tối cấp S lại càng hi hữu, số người còn sống trên toàn thế giới có thể đếm trên đầu ngón tay. Lính gác Bóng tối được gọi là Lính gác Bóng tối, chắc chắn không phải vì Nhím Gai da đen, mà là tại anh ta khó có thể phối hợp với hầu hết Dẫn đường. Nhưng cùng logic đấy, Dẫn đường cũng rất khó xâm phạm vào thế giới tinh thần của anh ta.

Sở dĩ MP dốc túi tận bốn vật thí nghiệm Dẫn đường cấp S, chính là để quây Tư Đệ. Thêm một Tư Chử cũng không xi nhê, nhưng nào ai ngờ lại có một Lính gác Bóng tối cấp S xuất hiện ở đây.

Tên Dẫn đường còn lại tiếp tục tấn công Tư Đệ. Gã những tưởng chỉ với sức mạnh cấp C của Tiêu Chẩm Vân, chẳng mấy chốc anh sẽ xuống sức. Gã gia tăng cường độ, tấn công thả cửa, và quả thật đã dồn ép sức mạnh tinh thần của Tiêu Chẩm Vân vào một góc, dường như chỉ giây tiếp theo anh sẽ lại bị đánh bật ra.

Nhưng kỳ lạ thay, luồng sức mạnh yếu ớt này lại tựa như dây thường xuân bám chặt vào hàng rào tinh thần, chỉ cần chưa bị đốn sạch là nó có thể cuồn cuộn giăng đầy, không để lọt bất kỳ kẽ hở nào cho kẻ khác.

Dẫn đường mơ hồ cảm thấy lãnh địa tinh thần của mình đang ầm ầm rung chuyển, phát ra âm thanh quái dị, như hút nước bằng ống. Cốc rỗng mà vẫn gắng hút, chỉ có tiếng ống kêu “sụt sụt”.

Đột nhiên, hai mắt gã trợn tròn, đòn tấn công chợt tắt ngúm. Sức mạnh của Tiêu Chẩm Vân chớp thời cơ phản công, nhanh chóng chữa trị những tổn thương vừa xuất hiện trong lãnh địa tinh thần, sau đấy dựng lên một bức tường sương mù, phòng thủ kín kẽ như bưng.

Tư Đệ hít sâu một hơi, Thái Cực cuối cùng cũng có thể nhảy ra khỏi lãnh địa tinh thần, phẫn nộ lao về phía hai Dẫn đường khác trong góc. Chỉ thấy hốc mắt, khóe miệng và lỗ tai của tên Dẫn đường núp đằng xa chảy máu ồ ồ, gã ngã thẳng cẳng, đột tử tức thì.

Muốn dùng hàng ngon thì giá cũng phải đắt, sức mạnh tinh thần của Dẫn đường cấp S đã rút cạn sinh mệnh của gã.

“Dữ liệu chiến đấu đã được truyền về tổng bộ.”

“Vậy chúng ta đi mau…”

Tiêu Chẩm Vân nghe thấy tiếng trò chuyện bên cạnh mình. Anh ngẩng lên, thấy hai gã áo đen bịt mặt kéo theo hai tấm đệm lưng trước khi tẩu thoát, giơ súng toan giải quyết Tiêu Chẩm Vân và Tư Đệ. Nhưng chúng còn chưa kịp ra tay, viên đạn của Nhím Gai đã lao tới. Đám người bịt mặt đành thôi tấn công, sai Lính gác Hổ và Dẫn đường còn lại yểm trợ phía sau, đỡ Đỗ Nại nhanh chóng bỏ đi.

Đỗ Nại vẫn nặng lòng với giết chóc, vừa chạy trốn vừa không quên nâng súng bằng tay trái chĩa vào Tiêu Chẩm Vân. Nhưng đúng lúc Tư Chử chắn cho Tiêu Chẩm Vân, y lại đột nhiên nâng họng súng, hướng về mục tiêu thực sự của mình – Tiêu Gia Lễ, nhắm thẳng lưng cậu bóp cò.

Thái Cực và con rắn lục của Nhím Gai đồng thời tấn công Lính gác Hổ, chừa đủ không gian cho Tiêu Gia Lễ trốn chạy. Cậu vận hết giác quan của Lính gác, tránh được phát đạn trong gang tấc, chỉ bị trầy vai.

Lãnh địa tinh thần của cậu không bao giờ có thể hồi phục hoàn toàn được nữa, đương nhiên cũng khó lòng kiểm soát giác quan linh hoạt tự nhiên. Những tiếng động ồn ào khiến Tiêu Gia Lễ đầu váng mắt hoa, cậu buộc phải thiêu đốt sinh mệnh để đối lấy năng lực không thuộc về mình, tựa như những mẫu vật thí nghiệm khác.

Nhưng cũng phải nói là, sau khi tháo máy ức chế giác quan, cậu cảm thấy cơ thể trở nên vô cùng uyển chuyển mạnh mẽ, dường như cuối cùng cũng tháo được vách ngăn vô hình bao bọc lấy mình, từng lỗ chân lông đều khoan khoái lạ thường.

Tiêu Chẩm Vân cau mày quát cậu: “Đeo lại thiết bị ức chế giác quan ngay!”

Tiêu Gia Lễ như vừa tỉnh khỏi cơn mơ, vừa hay Nhím Gai nhặt thiết bị kia lên, quẳng cho cậu. Cậu vội vàng đeo vào, kìm hãm năm giác quan nhạy bén quá mức của mình lại.

Sau đấy Nhím Gai lại nhanh chóng đến gần Tiêu Chẩm Vân và Tư Chử, quỳ một chân tính cởi trói cho Tư Chử theo thói quen. Nhưng đầu anh chàng chợt nảy số, anh ta liếc Tiêu Chẩm Vân rồi lại đứng lên, quẳng một câu: “Tôi đuổi theo bọn chúng.” Xong xuôi cầm súng chạy mất hút ra sau nhà xưởng.

“Ê, ê này?!” Tư Chử giãy giụa gào thét, “Cởi trói cho tôi đi, tôi đuổi với anh!”

Không bao lâu sau, hai gã Dẫn đường lần lượt hộc máu mũi mồm mắt môi mà chết. Tên Lính gác Hổ dị hợm trụ được lâu hơn chúng, sau khi Linh thú chết, gã ta phát rồ, gây không ít phiền toái cho Tư Đệ. Tư Chử nằm đo đất gào ông ổng đòi được cởi trói để đánh cùng. Tiêu Gia Lễ do dự lân la lại gần, nhưng bị tiếng hô “Cẩn thận!” của Tiêu Chẩm Vân cắt ngang, cậu lại gian nan tiếp tục đón địch.

“Chú út, chú út, mau.” Tư Chử dịch lại gần Tiêu Chẩm Vân, “Cởi trói cho con với… hoặc là chú cởi hộ con cái khóa áp chế Linh thú và thiết bị ức chế giác quan sau cổ ạ, để con kêu Tiểu Mộc cắn đứt dây thừng…”

“Vậy con dịch lại gần xíu đi.” Tiêu Chẩm Vân nói dối không chớp mắt, “Gần thêm chút nữa…”

Chỉ một lát sau, Tư Đệ dẫn Lính gác Hổ đã mất hết lý trí rời khỏi nhà xưởng, Tiêu Gia Lễ vội vàng đuổi theo. Đúng lúc này, Nhím Gai xuất hiện sau lưng Tư Chử như một bóng ma, nhanh chóng ngồi thụp xuống, trùm kín đầu Tư Chử bằng cái bao tải đã chuẩn bị sẵn, đồng thời bóp chặt cằm cậu chàng bắt cậu ta há miệng, nhét vải bịt kín.

Tư Chử: “…”

Tư Chử miệng ú ớ gào la điên cuồng: “Ai đấy! Thế quái nào! Thả tôi ra! Anh hai! Chú út!!”

Trạng thái cuồng loạn đẩy nhanh quá trình tiêu hao sinh mệnh của Lính gác Hổ bằng tốc độ mắt thường có thể thấy được. Y ngã quỵ như ngọn nến lụi tàn, chết thê thảm hơn cả đám Dẫn đường. Tiêu Gia Lễ nhìn thi thể trong bụi cỏ, dường như thấy được tương lai của chính mình.

Cậu buồn bã đi theo Tư Đệ về xưởng hoang, tiếng kêu kinh hãi của Tư Đệ bỗng vang vọng bên tai: “Chú út!”

Tiêu Gia Lễ ngẩng phắt đầu lên, thấy Tiêu Chẩm Vân ngất xỉu trên mặt đất, còn Tư Chử đã bặt tăm. Chiếc xe Tư Đệ lái đến đậu ngoài nhà xưởng bỗng nhiên rồ ga. Tư Đệ đỡ Tiêu Chẩm Vân ngất xỉu, không đuổi theo được. Đến lúc Tiêu Gia Lễ chạy tới nơi thì chỉ còn đường tiếng chứ mất tiêu đường hình.

“Toi rồi, toi rồi!” Tiêu Gia Lễ lo quýnh lên, “Anh Tư Chử bị chúng mang đi rồi, đội trưởng Tư, phải làm sao bây giờ ạ!”

Tư Đệ nghiến răng nghiến lợi, mắt đỏ ngầu: “Tôi sẽ không bỏ qua cho chúng!”

Tiêu Chẩm Vân: Diễn hơi lố.

Tư Đệ: Vớ vẩn, em biểu lộ bằng cả tấm lòng mà.

Tiêu Chẩm Vân: Em diễn gớm thế này… Thì về sau hai đứa mình cứ cáo ốm cho Tiêu Gia Lễ đi giải thích với cậu tôi thôi.

Tư Đệ: Ý hay, em cũng nghĩ vậy.

Tuy quá trình có nhiều khúc cua hơi gắt, nhưng cua qua cua lại, vẫn cua tới đích. Họ vẫn thành công bắt cóc Tư Chử. Nhím Gai lái vài vòng né cam theo dõi rồi dông thẳng vào hầm để xe nhà Tiêu Chẩm Vân.

Tác giả có lời muốn nói:

Nhím Gai: Ngân nga la la la ~

[HẾT CHƯƠNG 70]

Trước Tiếp