Dẫn Đường Phải Nghe Lời Kịch Bản

Chương 7

Trước Tiếp

Chương 7: Nhân vật phụ ác độc, online bón hành

Tại vùng ngoại ô hẻo lánh, một chiếc xe hơi đen tuyền gần như hòa vào màn đêm chạy dọc con đường nhỏ uốn lượn quanh co, cuối cùng rẽ vào một hộp đêm tư nhân nằm giữa núi rừng.

Toàn bộ khu nhà tĩnh lặng như tờ, không có lấy nửa bóng người, hàng cây nghiêng bóng. Mãi đến khi chiếc xe lặng lẽ lái vào tòa chính của hộp đêm, tiếng nhạc mơ hồ mới vọng ra từ tòa nhà tráng lệ.

Tiêu Chẩm Vân là khách quen ở đây, nhân viên phục vụ đều nhận ra xe anh. Cửa còn chưa mở, họ đã đứng cạnh chờ đẩy xe lăn. Vừa bước vào, một người đàn ông comple giày da đã tươi cười đon đả ra chào, quay lưng vào đường, đi giật lùi: “Ngài Tiêu, vẫn theo lệ cũ chứ ạ?”

“Ừ.” Tiêu Chẩm Vân nào biết lệ cũ là lệ gì, nhưng anh rất lấy làm mừng vì có lệ cũ.

“Vâng vâng.”

Nhân viên phục vụ quen cửa quen nẻo đẩy anh qua một con đường nhỏ bí ẩn. Sau đó, họ quẹt thẻ vào thang máy, rồi lại quét vân tay và scan mống mắt. Hết thủ tục, thang máy mới tự động đi xuống. Khi cửa thang máy mở ra lần nữa, bên ngoài là mấy căn phòng đóng kín không cửa sổ. Nhân viên phục vụ dẫn anh đứng bên ngoài một căn phòng, đoạn mời Tiêu Chẩm Vân mở khóa bằng vân tay.

Tiêu Chẩm Vân ôm tâm trạng tới cọ xát tiếp thu, quan sát phòng ốc một lúc. Chẳng bao lâu sau, tiếng gõ cửa vang lên, người hầu bên cạnh mở cửa theo sự cho phép của anh. Người đàn ông mặc vest ban nãy bước vào trước, vẫn mang vẻ nịnh nọt. Theo sau ông ta là mấy chàng trai trẻ, họ xếp thành hàng dài đi vào.

Tối nay Tiêu Chẩm Vân phải diễn tình tiết riêng, không liên quan đến các nam chính. ‘Tiêu Chẩm Vân’ đến hộp đêm thuê một chàng trai giống Tư Chử để hầu rượu mình. Tuy nhiên, lúc về y tình cờ bị cậu bạn thân người thường của Tư Chử bắt gặp. Cậu này làm việc trong hộp đêm, biết lơ mơ mấy chuyện nội bộ.

Người bạn này kể lại sự việc cho Tư Chử, bảo ông chú đẹp như tiên trên giời của mày cũng có nhu cầu sinh lý đấy. Tư Chử đương nhiên không tin, nghĩ thầm người khác không tỏ, chẳng lẽ thằng cháu này lại không tường? Chú của cậu chàng bị bất lực mà.

Nhưng người bạn này lại để bụng, bắt đầu thường xuyên chú ý những tin tức liên quan. Cuối cùng, cậu ta phát hiện sau khi Tiêu Chẩm Vân rời đi ngày hôm đó, tên trai bao y gọi tiếp rượu đã bị thương nặng, một tuần sau thì tắt thở.

Nói đơn giản thì đây chính là tình tiết báo trước để phơi bày bộ mặt xấu xa của ‘Tiêu Chẩm Vân’ sau này.

Quay về hiện tại, Tiêu Chẩm Vân bình tĩnh quét mắt qua gương mặt mười chàng trai trẻ, lúc nhìn tới người cuối cùng… Cậu ta không giống Tư Chử chút nào, nhưng có một đôi mắt màu hổ phách hơi cụp, vừa tròn vừa sáng. Có điều hình như cậu ta đang sốt, uể oải thiếu sức sống, như bị ép phải ra tiếp khách.

Tiêu Chẩm Vân lập tức hiểu ngay, chính con hàng này.

Người đàn ông mặc vest vui vẻ ra mặt: “Chúc ngài và Garry có một đêm tuyệt vời.”

Xong xuôi, tất cả người hầu rút đi như thủy triều, để lại căn phòng cho họ.

Chàng trai trẻ tên Garry trông chỉ mới mười tám mười chín tuổi. Cậu ta sợ sệt đến độ cơ bắp toàn thân căng lên. Khi Tiêu Chẩm Vân lại gần, mắt cậu ta dần hoe đỏ, nhìn Dẫn đường tóc dài ngồi xe lăn, những ngón tay thon dài trắng bợt nắm hờ hờ, đúng là mỹ nhân ác độc.

Sau đó, ‘mỹ nhân ác độc’ đẩy xe lăn xa hơn ba mét, mở máy bắt đầu chơi game.

“Cậu ngủ ở đây một lát, bao giờ dậy tôi dẫn cậu đi. Xong tôi sẽ đưa cậu đến bệnh viện tư, bao luôn chi phí khám chữa, rồi cậu muốn đi đâu thì đi.”

Ủa phỏm gì lạ vậy? Garry hoài nghi nghĩ thầm, hắn tính vờn mình hả? Kiểu chỉ cần em ngoan ngoãn nghe lời chủ động làm theo anh thì anh sẽ chuộc thân cho em hay gì?

Garry thấp thỏm chờ đợi, nhưng Dẫn đường tóc dài thật sự chỉ một lòng một dạ chơi game trong hai tiếng rưỡi tiếp theo, thỉnh thoảng lại văng tục lụ má thằng xạ thủ ngu lìn bắn như cc, rồi cáu kỉnh ngậm điếu thuốc, cần cổ mảnh khảnh nổi cả gân xanh.

Garry vừa đói vừa mệt, cuối cùng thiếp đi lúc nào chẳng hay. Tiêu Chẩm Vân nghe tiếng thở đều đều bên tai, không nhịn được gửi tin nhắn cho quản trị viên, hỏi xem về sau có phải chạy mấy tình tiết tương tự thế này không. Thêm mấy lần nữa khéo anh phải đi khám tâm lý mất.

“Không cụ thể tới mức này đâu,” Tiểu Niên đáp, “Nhưng có câu tả anh là khách quen của hộp đêm này đó.”

“…Thôi được,” Tiêu Chẩm Vân hiểu rồi, sau này mình còn phải thường xuyên đến đây, thuê phòng đấu địa chủ với mấy cậu trai trẻ.

(Đấu địa chủ: một trò chơi của Tàu, sử dụng bài Tây. Cách chơi xem link này: Link.)

“À, nhân tiện, nhà anh có một tầng hầm dán kín ảnh chụp lén Tư Chử,” Tiểu Niên thản nhiên thả một quả bom tổ chảng. “Tôi từng qua xem rồi, đúng là có chỗ đấy thật. Mật khẩu là sinh nhật Tư Chử, nhưng hiện giờ mới dán đến mặt tường thứ ba. Mong anh đảm bảo lấp kín mặt tường cuối cùng trước khi tới tình tiết cần dùng.”

Tiêu Chẩm Vân: “…”

Tiêu Chẩm Vân: “Đệt.”

 …

Chẳng rõ bao lâu đã trôi qua, Garry bị tiếng nói chuyện đánh thức. Cậu ta nghe thấy người đàn ông ngồi xe lăn tỏ vẻ rất hài lòng với người hầu rượu, nói muốn đưa cậu ta về nhà. Garry ngoan ngoãn đứng dậy đi theo bảo vệ, vừa cảnh giác vừa tò mò quan sát khuôn mặt người đàn ông ngồi xe lăn, cho đến khi không còn nhìn thấy bóng dáng ấy nữa.

Tiêu Chẩm Vân liếc sơ, thấy Garry xui xẻo rời đi, bụng bảo dạ cuối cùng cũng giải quyết được một chuyện phiền phức, nhưng phiền phức lớn hơn còn ở trước mặt.

[HẾT CHƯƠNG 7]

Trước Tiếp