Dẫn Đường Phải Nghe Lời Kịch Bản

Chương 68

Trước Tiếp

Chương 68: Dẫn đường của chú đang bị đánh

“Đừng nhúc nhích.”

Tiêu Niệm bỗng giơ tay túm chặt cổ tay áo Tiêu Gia Lễ, lạnh lùng nói: “Hiện giờ còn chưa tới lượt anh nhúng tay bằng cách này đâu.”

“Niệm Niệm…” Tiêu Gia Lễ ngơ ngác cúi đầu, nhìn cậu nhóc bên cạnh tuổi còn nhỏ mà chín chắn hơn mình nhiều. Lúc ở cùng Tiêu Niệm, Tiêu Gia Lễ thường cảm thấy mình mới là đứa trẻ tám tuổi ngây thơ ngốc nghếch được phụ huynh dắt theo.

Tiêu Niệm nghiêm mặt, lại nắm lấy tay Tiêu Gia Lễ, dẫn cậu rời khỏi đại sảnh sáng trưng ồn ào náo nhiệt. Quanh họ là khách khứa đang trò chuyện vui vẻ, họ lướt qua những người phục vụ bưng thức ăn, đi ngược về góc tối tĩnh lặng.

Cái đầu nóng của Tiêu Gia Lễ dần nguội đi, nhớ ra ngoài vận dụng thính giác của Lính gác để tìm kiếm, cậu còn có thể gọi điện cho Tiêu Kinh Phong. Cậu vội vã gọi cho chủ tịch, Tiêu Niệm nhìn cậu quay số, môi mím thành đường thẳng, không nói năng gì.

Tiêu Kinh Phong mãi mà không bắt máy, Tiêu Gia Lễ đành phải nhắn tin cho chú ta, lặp lại lời của Tư Chử, sau đó cầu xin chú ta mau chóng trả lời điện thoại.

Tiêu Niệm im lặng nhìn cậu sốt ruột đến độ nhảy loi choi như con thỏ. Một vạt màu bạc chợt lướt qua tầm nhìn. c* cậu ngước mắt lên, quả nhiên là Tư Đệ đã đổi về lễ phục Lính gác. Hắn cũng phát hiện ra họ, sải bước đi tới.

Tư Đệ chưa kịp mở miệng, Tiêu Gia Lễ đã kể sạch chuyện Tiêu Chẩm Vân bị bắt cóc, Tư Chử bị hại, còn nói không liên lạc được với Tiêu Kinh Phong.

“Ừ, anh biết cả rồi. Đã có người theo sau họ, hơn nữa khá chắc mục tiêu của bọn bắt cóc này không phải là Tiêu Chẩm Vân. Chúng bắt cóc chú ấy chỉ để làm công cụ uy h**p, tạm thời sẽ không làm hại Chẩm Vân.”

Thái độ của Tư Đệ cũng bình tĩnh như Tiêu Niệm. So với chú nhóc cao chưa tới ngực người lớn, lời nói của Lính gác cấp S nghe thuyết phục hơn nhiều. Nhìn vẻ mặt trầm tĩnh đáng tin của Tư Đệ, trái tim Tiêu Gia Lễ dần bình tĩnh lại.

“Người của đội trưởng Tư chắc chắn đều rất đáng tin cậy…” Cậu cúi đầu lẩm bẩm, đột nhiên ngẩng lên hỏi: “Vậy mục đích thật sự của bọn bắt cóc là gì? Đòi tiền hay là…?”

Tư Đệ không trả lời, chỉ nghiêm túc nói: “Cậu và Tiêu Niệm cứ ngoan ngoãn ở khách sạn, đợi chủ tịch trả lời rồi qua chỗ ông ấy, nhất định không được chạy lung tung, đừng đi đâu hết…” Nói đến đây, hắn sợ Tiêu Gia Lễ phát hiện ra ý đồ của mình, lại cố ý đánh lạc hướng cậu: “Gia Lễ, cậu là anh, phải bảo vệ Tiêu Niệm, biết chưa?”

Câu sau của hắn vẫn quá muộn, Tiêu Gia Lễ không nhẹ dạ cả tin, lập tức nhận ra mục đích thật của bọn bắt cóc: “… Mục tiêu của chúng, thật ra là em… Đúng không ạ?

“Là anh. Tiêu Gia Lễ, cậu đừng nhận vơ, cậu thì liên quan gì tới Chẩm Vân? Người ta lấy chú ấy ra uy h**p cậu làm gì?” Tư Đệ phủ nhận sạch trơn.

Tiêu Gia Lễ tỏ vẻ không tin, lẩm bẩm: “Đúng như anh nói đó. Chúng dùng thầy Tiêu để uy h**p anh, bắt anh giao em ra… Trước kia anh với em đi đàm phán ở Các Tiểu Vương quốc Sorenland, bị ám sát hai lần… Sau khi về nước, em luôn nghe lời anh dặn, chú ý giữ an toàn, ở yên trong nhà thầy không chạy lung tung… Không ngờ chúng lại nổi điên bắt cóc thầy…”

Những chuyện này Tư Đệ và Tiêu Gia Lễ đều ngầm giấu Tiêu Chẩm Vân, Tiêu Niệm cũng chưa từng biết.

Ý này về cơ bản cũng giống ý hắn, Tư Đệ đành phải nói: “Đến giờ chúng vẫn chưa liên lạc lại. Đó chỉ là suy đoán của anh, có lẽ chúng chỉ muốn tống tiền.”

“Đội trưởng Tư…”

Tiêu Gia Lễ kiên quyết nhìn Tư Đệ, chỉ bằng ánh mắt hắn đã biết cậu muốn nói gì. Không đợi Tiêu Gia Lễ lên tiếng, Tư Đệ đã cau mày ngắt lời: “Giờ chưa tới lượt cậu anh dũng hy sinh, anh sẽ không bắt cậu đi đổi lấy chú ấy. Dù lát nữa có cần cậu diễn, cậu cũng phải nhớ bảo vệ bản thân là ưu tiên hàng đầu, đừng tự ý gây thêm chuyện. Tiêu Chẩm Vân ở đâu là có tôi ở đó.”

“Đội trưởng Tư, em hiểu mà, em chỉ muốn bày tỏ lập trường của mình thôi.” Tiêu Gia Lễ nghiêm túc nói: “Nếu sau này có ngày anh cần đổi em lấy thứ gì, dù là thầy Tiêu hay anh, và cả Niệm Niệm, thì em luôn rất sẵn lòng…”

Tiêu Niệm nhấc chân đá thẳng vào ống đồng Tiêu Gia Lễ, đá rất ác, mặt đen như đáy nồi: “Đồ ngốc. Đã bảo anh bớt ảo tưởng mình là nam chính đi, sao còn lên cơn nữa? Ai cần anh thể hiện chủ nghĩa anh hùng cá nhân hả?”

Tiêu Gia Lễ không hiểu Tiêu Niệm lẩm bẩm gì, cậu chỉ cảm thấy thằng c* này đá mạnh dữ, làm cậu đập chân xuống đất.

Không biết Tiêu Kinh Phong đang làm gì mà mãi vẫn chưa hồi âm. May mà thiết bị liên lạc của Tư Đệ liên tục nhận được tin nhắn cập nhật trực tiếp từ Nhím Gai, thi thoảng còn xen một hai câu càu nhàu: Rõ ràng mình tới để carry ma mới, mà sao lại như nhận nhiệm vụ chính thế này?

Người tài thường gánh nhiều trọng trách. Tư Đệ an ủi bâng quơ lấy lệ.

Nhím Gai là Lính gác Bóng tối hiếm có khó tìm, quả thực rất xứng với danh “người tài”. Anh ta đứng từ xa, quan sát chiếc xe của bọn bắt cóc đi vào một xưởng hoang hẻo lánh. Anh ta giơ tay kéo màn hình nổi, tìm thật nhanh trên giao diện bản đồ, đoạn quay phắt đầu xe máy chạy tới một địa điểm xa hơn nhưng có tầm nhìn thoáng đãng.

Quanh xưởng tối thui, xe tắt đèn thì càng đen thùi lùi, nhưng thị lực của Nhím Gai không hề bị cản trở. Anh ta từ tốn lấy một đống linh kiện kim loại ra từ chiếc túi đen cột sau yên xe, vừa cập nhật vị trí của bọn bắt cóc sang thiết bị liên lạc của Tư Đệ, vừa nhanh chóng lắp ráp đống linh kiện đen kịt kia, vẫn có thì giờ hả hê gửi đoạn voice chat cho Tư Đệ:

“Sói đen, anh nghe thấy tiếng rồi, Dẫn đường của chú đang bị đánh.”

Tiêu Chẩm Vân quả thật bị đánh. Đầu tiên anh bị tạt nước lạnh, rồi ăn một quyền vào mặt, cục súc và đầy bạo lực.

Sau đó anh nghe thấy tiếng gào tức tối của Tư Chử: “Các người đừng động vào chú ấy!”

Ỷ thế h**p người quá đáng nên bị nghiệp quật rồi sao... Tiêu Chẩm Vân ho sặc sụa, nhắm mắt lắc đầu vẩy nước trên mặt đi. Cả đống nước lạnh chui vào cổ áo, khiến anh nhíu mày vì đau.

Tiêu Chẩm Vân chật vật ngẩng đầu, thấy bảy người đứng vây quanh anh và Tư Chử. Trong đó có hai kẻ mặc áo đen thùng thình, còn bịt mặt rõ là bí ẩn. Đám còn lại đều lộ mặt, thoải mái phô bày hình thái dung hợp Linh thú, đúng kiểu người biến dị.

Một Lính gác Linh thú Hổ có lẽ thấy khó chịu vì Tư Chử làm ầm làm ĩ, nên đạp giày lên mặt cậu chàng, đe là mày còn ho he là tao cắt lưỡi.

Động não qua loa là Tiêu Chẩm Vân hiểu đại khái tình cảnh của bản thân. Đơn giản là diễn giả thành thật, vụ bắt cóc tự biên tự diễn bị lũ bắt cóc hàng thật giá thật xen ngang, anh bị chuốc thuốc mê rồi đưa tới đây.

Anh cũng đoán được tại sao Tư Chử xuất hiện ở đây, còn đeo máy ức chế giác quan và khóa áp chế Linh thú. Dù sao cậu chàng cũng là con mồi mà họ đã tốn công dẫn dụ, cậu ta phát hiện anh mất tích đầu tiên cũng là lẽ dĩ nhiên. Phản kháng cũng là hành vi dễ hiểu của cún con IQ lùn.

Gáy Tiêu Chẩm Vân cũng bị khóa áp chế Linh thú siết chặt. Anh có thể cảm nhận rõ ràng Thiên Lộc đang phẫn uất húc đường biên thế giới tinh thần, muốn ra giúp chủ nhân nhưng lại bất lực.

“Các người là ai?” Đầu Tiêu Chẩm Vân vẫn choáng váng, mở mồm ra là buồn nôn. Hiển nhiên khi đánh thuốc mê anh, bọn chúng không hề cân nhắc đến tổn thương cơ thể và di chứng của thuốc.

Không ai trả lời anh.

Nhưng Tiêu Chẩm Vân có thể cảm nhận rõ ràng bọn bắt cóc cũng đang sốt ruột, hẳn là nhiệm vụ không thuận lợi. Anh loáng thoáng nghe thấy mấy câu trao đổi, hình như vài đứa đồng đội đã biến mất, không liên lạc được cũng không tập hợp cùng cả đám theo hẹn.

Tiêu Chẩm Vân dần bình tĩnh lại. Đồng bọn của lũ bắt cóc bị mất tích nhất định là do Tư Đệ hoặc Nhím Gai. Đương nhiên cũng có thể là tại Tiêu Kinh Phong. Tóm lại, nhất định họ đã phát hiện và bắt đầu hành động.

Lúc này, một kẻ bịt mặt đột nhiên đi đến trước Tiêu Chẩm Vân, giọng nói đã qua máy biến âm vang lên trên đầu anh: “Phó chủ tịch Tiêu, chịu khó hợp tác nhé, Lính gác của ngài muốn nghe giọng ngài.”

“Chú út.” Tiếng gọi của Tư Đệ vọng ra từ thiết bị liên lạc trong tay kẻ bịt mặt.

Tư Chử bị trói trên mặt đất lập tức ngẩng đầu: “Anh hai!”

Tiêu Chẩm Vân và Tư Chử liếc nhau: “Tư Đệ, tôi đây, Tiểu Chử cũng ở đây.”

“Em biết rồi, hai người đừng sợ, em sẽ cứu hai người ngay.”

Cuộc đối thoại kết thúc như vậy. Tiêu Chẩm Vân còn chưa kịp hỏi mục đích của đối phương là gì thì đã nghe tên bịt mặt nâng thiết bị liên lạc lên, ra hạn nửa tiếng rồi cúp máy.

Xưởng hoang lại chìm trong tĩnh lặng, không ai nói gì nữa, chỉ có vô số tiếng thở hổn hển. Tiêu Chẩm Vân không nhìn ra hai gã áo đen bịt mặt kia che giấu thứ gì, nên đành quan sát năm người còn lại. Dựa vào Linh thú, bước đầu có thể phỏng đoán là bốn Dẫn đường, một Lính gác.

Bình thường, số lượng Dẫn đường trong một đội sẽ ít hơn Lính gác, cùng lắm thì ngang nhau. Rất hiếm khi Dẫn đường lại nhiều hơn Lính gác thế này, nhưng Tiêu Chẩm Vân suy nghĩ thêm một chút là hiểu nguyên nhân ngay, chúng làm vậy hoàn toàn là nhắm vào Tư Đệ.

Ai cũng biết Lãnh địa tinh thần của Tư Đệ đã từng vỡ nát, đòn tấn công của Dẫn đường là điểm yếu của hắn. Sức mạnh tinh thần cấp C của Tiêu Chẩm Vân là thứ duy nhất có thể chữa trị cho hắn, nhưng tốc độ lại cực kỳ chậm…

Đương nhiên đây chỉ là lý thuyết, e rằng đám bắt cóc còn chưa biết Tiêu Chẩm Vân có bug tốc độ hồi phục. Còn Lãnh địa tinh thần của Tư Đệ đã khỏi hẳn từ ba ngày trước.

Nhưng Tiêu Chẩm Vân không vì vậy mà thả lỏng thần kinh, anh luôn cảm thấy bốn Dẫn đường này mang đến một dự cảm cực kỳ không lành. Nếu chúng dám bắt cóc Phó chủ tịch Công đoàn ngay trong đám cưới hôm nay, thì chắc chắn phải có chỗ dựa.

Đương nhiên, kẻ đáng gờm nhất vẫn là tên Lính gác duy nhất kia. Dường như y luôn trong trạng thái phấn khích cực đoan. Ban đầu Tư Chử lo cho Tiêu Chẩm Vân, cứ gào ông ổng. Tay Lính gác bèn trút giận lên cậu chàng. Giờ mặt Tư Chử vẫn còn dấu giày đen kịt hoà cùng máu mũi, lem nhem nhếch nhác.

Giờ Tiêu Chẩm Vân đã tỉnh, cũng biết Tư Đệ hay tin chuẩn bị đến, Tư Chử bèn im lặng, dù bị tên Lính gác đánh đập thế nào cũng không lên tiếng. Vì bị gã bịt mặt quát đừng ngược đãi con tin nữa, Lính gác Hổ thấy chán nên buông tha Tư Chử. Mất nơi giải tỏa cảm xúc, y không ngừng lượn lờ quấy phá, không đứng yên phút nào.

Tiếng động y tạo ra rất inh tai nhức óc. Tiêu Chẩm Vân không rõ lũ bịt mặt có khó chịu không, nhưng bốn Dẫn đường đều bực bội ra mặt, có điều chẳng ai cản y lại.

Thậm chí chính bản thân Lính gác cũng cáu tiết vì tiếng ồn mình tạo ra, nhưng y không thể khống chế hành vi. Càng bực bội càng ầm ĩ, càng ầm ĩ càng nóng nảy.

Dù gì Tiêu Chẩm Vân đã đi nghe giảng ở Tháp Trắng bấy lâu, trạng thái hiện giờ của Lính gác Hổ là ví dụ điển hình của việc rất cần Pheromone Dẫn đường và trấn an tinh thần. Bằng không chẳng bao lâu nữa y sẽ phát rồ.

Nhưng rõ ràng ở đây có ít nhất bốn Dẫn đường, vậy mà tất cả đều làm ngơ, tình nguyện chịu tiếng ồn, chứ không ai đi trấn an đồng đội Lính gác.

Trừ phi…

Chính chúng cũng không thể trấn an tên Lính gác này.

Tiêu Chẩm Vân lập tức nghĩ tới Tiêu Gia Lễ, Lính gác nhân tạo có tỷ lệ phù hợp bằng 0 với tất cả Dẫn đường.

Người thuộc Viện nghiên cứu MP, mục đích của phi vụ hôm nay là Tiêu Gia Lễ!

Bỗng nhiên anh cũng hiểu ra tại sao trong bảy tên bắt cóc lại có hai gã che mặt kín mít, sợ bại lộ thân phận, còn năm tên kia chẳng để tâm. Bởi vì kẻ che mặt mới là nhân viên trong Viện nghiên cứu MP, còn đám người biến dị chỉ là vật thí nghiệm dùng xong là vứt.

Về sau Tiêu Gia Lễ cũng sẽ thành thế này sao? Ánh mắt Tiêu Chẩm Vân đuổi theo tên Lính gác Hổ. Bực bội phẫn uất, không nơi trút giận, tựa như một quả bóng căng phồng đến cực hạn, tiêu hao sinh mệnh, khốn khổ khôn cùng, chỉ chờ ngày nổ tung. Cái chết chính là lối thoát.

Quan trọng hơn là, nếu MP dám lôi năm vật thí nghiệm biến dị này để khiêu khích Lính gác cấp S thật sự, đặt giả thiết Lính gác Hổ cũng giống Tiêu Gia Lễ, là Lính gác cấp S nhân tạo, vậy bốn Dẫn đường còn lại thì sao? Cả bốn đều là Dẫn đường cấp S nhân tạo chuyên tấn công sao?

Tác giả có lời muốn nói:

Chẩm Vân: Quan tâm tôi chút đi ok? Người bị bắt cóc là tôi, chíp bông còn đang ăn tiệc. Không đi cứu tôi, nó còn được ăn tiếp.

[HẾT CHƯƠNG 68]

Trước Tiếp