Dẫn Đường Phải Nghe Lời Kịch Bản

Chương 60

Trước Tiếp

Chương 60: Trở thành nhân vật chính trong tiểu thuyết là tốt hay xấu

Đương nhiên, cuối cùng Tư Chử vẫn ăn hết cục sô cô la kia —— vì bị Tư Đệ bóp cằm nhét vào mồm, y như hạ độc.

Tư Đệ cực kỳ vừa lòng bỏ nửa cục kẹo còn lại vào trong túi, vỗ vai an ủi Tư Chử. Dựa theo dáng vẻ vô cùng phê pha của ‘Tiêu Chẩm Vân’ trong sách gốc, đúng ra Tư Chử phải cắn đứt miếng sô cô la mới gọi là ăn thừa. Nhưng theo tình huống hiện giờ, thứ nhất Tiêu Chẩm Vân không muốn ăn, thứ hai Tư Đệ cũng không muốn nhìn Tiêu Chẩm Vân ăn. Hai người phối hợp nhịp nhàng, tìm ra một bug chỉ cần cho Tư Chử ăn một nửa giữ lại một nửa, là coi như đồ thừa rồi.

Tuy làm vậy sẽ giảm bầu không khí b**n th** trực quan sinh động kia đi rất nhiều, nhưng kệ thôi, cứ đủ tiêu chuẩn hoàn thành tình tiết là được.

Tiêu Niệm bên cạnh như thầy tu nhập định, mắt nhắm mắt mở trước hành vi lợi dụng bug nhỏ không ảnh hưởng tới toàn cục của họ.

“Eo, đắng thế.” Tư Chử mặt đầy đưa đám uống nước trái cây, “Anh hai, anh biết em chuẩn bị cho chú út xem ảnh nên cố tình trả đũa em đúng không.”

“Sao lại thế được?” Tư Đệ quay đầu nhìn mẹ, “Mẹ, hay lấy cả ảnh hồi bé của Tiểu Chử ra đi ạ.”

“Được thôi.” Bà Tư vui vẻ đứng dậy đi vào phòng Tư Chử. Tiêu Chẩm Vân và Tư Đệ lập tức theo sát, nửa đường họ quay ra nhìn nhau, cười đầy ý nhị sâu xa. Tiêu Kinh Phong ngước mắt lên thấy cảnh tượng này, lập tức huých khuỷu tay vào Tư Kiều Dung, “Nhìn đi, hai đứa nó ân ái chưa? Mắt đi mày lại nữa kìa…”

“Sao tôi lại cảm thấy chúng đang cấu kết làm chuyện xấu nhỉ?” Tư Kiều Dung vô tình nói ra chân tướng.

Bà Tư nhanh chóng tìm ra album, trong lúc đó, Tư Đệ đặt mẩu sô cô la thừa lên bàn sách, lấy cớ cầm album hộ để đưa mẹ ra trước. Trước khi đi còn không quên quay đầu ra dấu bằng khẩu hình với Tiêu Chẩm Vân: Em gọi Tiểu Phỉ qua nhé.

Quả là một chú sói con nhiệt tình, Tiêu Chẩm Vân ngồi trên xe lăn nghĩ thầm. Chả bù cho anh, lúc nào cũng chỉ ù lỳ giữ thái độ ăn no chờ chết.

Anh từ tốn cầm mẩu sô cô la trên bàn lên, kề nó bên môi khi nghe tiếng bước chân. Chờ tới khoảnh khắc Diệp Phỉ Nhiên xuất hiện ngoài cửa, Tiêu Chẩm Vân ngậm sô cô la vào miệng, trưng ra vẻ mặt rất là thích thú… ừ thì thích thú.

Diệp Phỉ Nhiên yên lặng đứng một lúc ngoài cửa, ngập ngừng vài giây, cuối cùng vẫn không nhịn được khuyên nhủ: “Ẹc, loại sô cô la này đắng lắm, chú út, hay chú nhả ra đi?”

“…” Tiêu Chẩm Vân cảm giác vị đắng nghét dính chặt trong họng, lan tràn khắp lưỡi, làm anh cảm nhận được sự chát chúa tái tê của miếng sô cô la ở một tầm cao mới. Anh cố hết sức giữ nguyên biểu cảm trước sự tấn công không khoan nhượng của vị đắng. Nhưng đuôi mày khóe mắt vẫn run lên vì quá đắng, vạch trần sự quằn quại trong lòng anh.

“Tư Chử, lấy miếng mứt hoa quả hay nước trái cây qua đây!” Diệp Phỉ Nhiên vừa gọi ra ngoài vừa bước vào đẩy xe lăn cho Tiêu Chẩm Vân.

“Không cần.” Tiêu Chẩm Vân lập tức cản cậu, “Ngon mà… Chú thích lắm.”

Anh vừa trả lời trái lương tâm, vừa hằn học hỏi: “Sô cô la đâu ra đấy?”

“Quà của chú mà?” Diệp Phỉ Nhiên nói, “Nói cho chuẩn là quà chú tính tặng anh Đệ, sau đó gửi cho Tiểu Chử bảo ảnh ship hộ. Nhưng anh Đệ nói sô cô la thì không cần gửi, cứ chia cho cả nhà ăn, nên nó mới vào đĩa đồ tiếp khách trong phòng khách.”

Tiêu Chẩm Vân đã quên tháng trước mình mua ba cái thứ thượng vàng hạ cám gì: “…”

Khi họ quay lại phòng khách lần nữa, mọi người đều chuẩn bị vào bữa rồi. Trước khi rời chỗ, Tiêu Chẩm Vân tu một hơi hết sạch tách trà anh để trên bàn nước, vật vã mãi mới dìm vị đắng trong khoang miệng xuống được.

Tiêu Niệm quẳng cho anh một ánh mắt nghi vấn, Tiêu Chẩm Vân không chột dạ tẹo nào gật đầu với c* cậu. Quản trị viên hài lòng bỏ đi, chẳng biết lấy tự tin ở đâu mà ra dấu OK.

Bữa cơm tất nhiên rất đầm ấm vui vầy, Tư Kiều Dung cũng lười kiểu cách, làm mấy chén với Tiêu Kinh Phong là xuôi, tận tình khuyên bảo Tiêu Chẩm Vân và Tư Đệ: “Hai đứa ấy mà… bộp chộp quá, nhưng ba cũng biết… dân biến dị nhiều đôi bắt cặp vì hứng nhất thời. Nghĩ ngợi quá nhiều, lo chuyện đại sự sau trước để mà do dự mãi, cuối cùng lại chả thành đôi.

“Hơn nữa hai đứa còn có duyên trời tác hợp tương thích nhau tới 97%, ba, à lộn, anh, ầy không…” Nhắc tới vấn đề vai vế là Tư Kiều Dung lại bắt đầu khổ sở, “Thôi thôi, dù sao thân già này cũng ủng hộ hai đứa. Nếu hai đứa đã lược phần đính hôn mà kết đôi luôn, thì chắc chắn phải tổ chức bù trong đám cưới sắp tới, hơi nữa còn phải làm cho to tát, hoành tráng.”

“Không cần đâu anh họ. Mời tiệc nhỏ vài người quen là được rồi.” Tiêu Chẩm Vân nói.

“Con cứ bị để bụng quá, chứ hợp nhau 97% như hai đứa mà đăng ký trong Công đoàn là báo chí ngoài kia biết hết, bu vào như ruồi bu mỡ ngay. Chờ đấy mà xem lại chẳng lên đầu đề.” Tiêu Kinh Phong cũng ủng hộ việc làm đám cưới to, dù sao chú ta cũng không phải làm gì, “Con muốn tổ chức đơn giản kín tiếng mà được chắc? Chẳng thà công khai làm đám rình rang, cho cánh nhà báo chụp đã đời, không là còn phiền to.”

“Đến lúc đó, chuyện chú út phục hồi sức mạnh tinh thần nhất định sẽ được tán dóc thành sức mạnh của tình yêu.” Tư Chử cười hì hì nói.

Diệp Phỉ Nhiên luôn lặng thinh như đang suy ngẫm, đột nhiên túm ống tay áo Tư Chử, nghiêng người thì thầm mấy câu bên tai cậu chàng. Tư Chử kinh ngạc quay sang cậu, lại thấy Diệp Phỉ Nhiên kiên định gật đầu với mình. Tư Chử đảo mắt, sau đấy hồ hởi hẳn, cũng thủ thỉ bên tai Diệp Phỉ Nhiên.

“Nói chuyện gì đấy?” Tư Kiều Dung lẩm bẩm.

Ngoài Tư Chử, trên bàn còn hai Lính gác, Tiêu Gia Lễ vẫn đang đeo máy ức chế giác quan, vậy chỉ còn Tư Đệ là nghe rõ cuộc trò chuyện nhỏ to của họ.

Tư Kiều Dung không nhịn được, quay sang cậu con cả, chợt thấy Tư Đệ cong môi nói: “Tin vui ạ, hai đứa nó bàn xong sẽ báo với ba.”

Câu này của hắn cũng gợi lên lòng hiếu kỳ của Tiêu Chẩm Vân: “Có thông báo cho cả tôi không?”

“Chắc… là có?” Tư Đệ cũng cúi người thì thầm bên cổ Tiêu Chẩm Vân, “Tin này hay lắm, chú nghe xong đảm bảo sẽ vui cực kỳ.”

Có gì liên quan đến Tư Chử và Diệp Phỉ Nhiên, mà lại có thể khiến anh vui bung nóc? Tiêu Chẩm Vân nghĩ trăm lần cũng chẳng ra, đổi nam chính hả? Chuyển hết đất diễn cho Tiêu Gia Lễ?

Bên trái thằng em thì thào, bên phải c* anh cũng nhỏ to, ông Tư quay phắt sang càm ràm với vợ, mắng hai thằng con mất nết. Tiêu Gia Lễ cũng ghé lại gần tai Tiêu Niệm: “Niệm Niệm, muốn ăn gì? Anh gắp cho em.”

“… Em tự gắp được.”

“Nhưng tay em ngắn lắm, hình như không với tới mấy món bên trong á.”

Tiêu Niệm: “…”

Tiêu Kinh Phong phòng không bóng chiếc ngơ ngác ngẩng đầu nhìn quanh, quyết định gia nhập gia đình nhà họ Tiêu, gắp cho Tiêu Gia Lễ và Tiêu Niệm mỗi đứa một miếng sườn, cố gắng giữ hình tượng ông cậu hiền lành: “Các cháu ngoan, ăn nhiều cho chóng lớn nhá.”

“…”

Chỉ lát sau, trước sự chờ mong tha thiết của mọi người, cuối cùng Tư Chử và Diệp Phỉ Nhiên cũng bàn bạc xong. Cả hai đều căng thẳng và kích động, họ đứng lên nhìn nhau, đôi bàn tay đan siết.

Tư Chử lên tiếng trước: “Ba, mẹ, con và Phỉ Nhiên lớn lên bên nhau từ nhỏ…” Lược 300 chữ miêu tả quá trình làm quen phải lòng, “Mấy tháng trước tụi con đã làm nghi thức đính hôn…” Đoạn này lại lược tiếp 3000 chữ thuật lại quá trình yêu đương sau khi đính hôn, “Nếu ít ngày nữa chú út và anh hai sẽ làm lễ kết hôn, vậy chi bằng mình cùng tổ chức lễ thành đôi chung đi ạ.”

“Ý con là, con với Tiểu Phỉ cũng làm đám cưới cùng ngày đó hả?” Bà Tư vui vẻ ra mặt, “Được đấy được đấy, hai anh em cưới chung một ngày, song hỷ lâm môn.”

Tư Kiều Dung đã coi Diệp Phỉ Nhiên như người thân trong nhà từ lâu. Tuy ban đầu ông tưởng Diệp Phỉ Nhiên thích Tư Đệ, về sau mới biết thằng bé đã nảy sinh tình cảm với đứa con út của mình. Nhưng tóm lại đều là dâu nhà mình, vậy nên ông không có bất kỳ ý kiến gì về việc tổ chức đám cưới sớm hay muộn. Bọn nhỏ tự quyết là được.

“Con cũng đồng ý.” Tư Đệ bày tỏ ý kiến, hắn nắm lấy tay Tiêu Chẩm Vân, vung vẩy nhẹ nhàng như thể đang biểu đạt niềm vui.

Phần diễn khép màn của ‘Tiêu Chẩm Vân’ trong nguyên tác là ở đám cưới của Tư Chử. Giờ lấy nhau sớm bốn tháng, Tiêu Chẩm Vân có thể thoát khỏi sự trói buộc của mạch truyện trước bốn tháng, được hưởng cuộc sống vô lo vô nghĩ trước hạn.

Dựa theo hành vi làm bù nhiệm vụ cốt truyện đã qua của Tiêu Niệm, chỉ cần những tình tiết khác trôi chảy, thì thời gian vẫn thay đổi được. Vậy nên Tư Đệ nghĩ cho cặp chính đổ chức lễ thành đôi sớm cũng chẳng sao.

Tối qua đọc được ký ức của Tiêu Chẩm Vân hắn đã nghĩ ngay, tại sao nam chính nguyên tác cấu thành toàn bộ thế giới lại là thằng em ngốc của hắn? Đối với Tư Chử, rốt cuộc chuyện này là tốt hay là xấu?

Câu trả lời mà Tiêu Chẩm Vân đưa ra lúc đấy là:

“Chắc là tốt. Tôi cảm thấy… nhân vật chính nào cũng có vầng hào quang thoát chết. Ví dụ Tư Chử bị đạn giảm thanh bắn trúng ngực trái mà còn không sao, vì tim thằng bé mọc bên phải… Hình như mấy nhân vật chính toàn có tim mọc lệch, 10 đứa thì 8 đứa thuận tay trái rồi.”

Tư Đệ không đọc nhiều tiểu thuyết, không đồng cảm được với Tiêu Chẩm Vân. Hắn chỉ hiểu một điều cốt lõi, đấy là Tư Chử không thể chết được, kiểu gì cũng không chết.

Vậy có lẽ đó thật sự là chuyện tốt… Hắn nghĩ.

Khi Tư Đệ thốt ra câu đồng ý, một sợi dây kết nối tinh thần chợt xuất hiện trong tâm trí hắn. Trừ phi cần kíp lắm, Tiêu Chẩm Vân sẽ không hỏi ý kiến hắn bằng cầu nối tinh thần thế này. Tư Đệ nhận ra Tiêu Chẩm Vân thật sự có chuyện riêng cần bàn với mình. Trông anh nơm nớp lo sợ như thế, chắn hẳn có liên quan đến kịch bản.

Quả nhiên, sau khi chia sẻ suy nghĩ, câu đầu tiên Tiêu Chẩm Vân nói chính là: Không được, không thể tổ chức sớm được, tôi còn chưa chuẩn bị xong.

Tư Đệ: Chú muốn chuẩn bị cái gì?

Tư duy của Tiêu Chẩm Vân lộn tùng phèo, Tư Đệ hồ nghi tiếp nhận, nửa chừng quay sang nhìn Tiêu Niệm. Sắc mặt quản trị viên cũng tối sầm như món sườn xào chua ngọt trong bát c* cậu, một màu sậm đến là sặc sỡ.

Tư Đệ: “…” Mình có cảm giác mọi chuyện không ổn rồi…

Một lát sau, Tiêu Chẩm Vân thở hắt ra, có vẻ cuối cùng cũng sắp xếp xong suy nghĩ của mình——

Tiêu Chẩm Vân: Em có dám đảm bảo mặt không đổi sắc dù tiếp theo nghe phải chuyện gì không?

Tư Đệ:… Em làm được.

Tiêu Chẩm Vân: Em bám chắc vào ghế nhé, không chịu được thì nắm chặt tay tôi… Mà thôi, em bóp gãy tay tôi mất, không chịu được thì tự véo đùi vậy.

Tư Đệ: Mau nói đi, em trải qua huấn luyện đặc thù rồi, mặt làm bằng thép đấy.

Tiêu Chẩm Vân: Trong tiệc thành đôi của Tư Chử, tôi sẽ mua chuộc nhân viên đánh thuốc mê nó. Nó ngất rồi thì bế nó khỏi bữa tiệc, giam lỏng dưới hầm, chính là tầng hầm dán đầy ảnh nó đó. Sau nửa tháng giam giữ, mọi chuyện bại lộ, tôi dẫn theo nó lên xe bỏ chạy, cuối cùng bắt cóc Tư Chử nhảy vực tự sát, nó được cứu, còn tôi không rõ sống chết thế nào.

Tư Đệ:…

Lần này đến lượt đầu Tư Đệ loạn cào cào.

Trở thành nhân vật chính chắc chắn là chuyện xấu, xấu khủng khiếp.

[HẾT CHƯƠNG 60]

Trước Tiếp