Dẫn Đường Phải Nghe Lời Kịch Bản

Chương 43-2

Trước Tiếp
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chương 43.2: Tiếp

“Nói thế không phải tôi chê chó, tôi còn thuộc kiểu người quý chó nữa kìa… Tôi chỉ bực tụi học sinh thôi. Sếp không biết chứ, tôi dạy tư tưởng chính trị cho chúng nó cả kỳ, mà lớp nó láo quá chừng, giác ngộ chính trị chỉ có tồi dần đều.” Quản lý cười, “Tư Đệ có quá nhiều chiến tích hiển hách trong các cuộc thi, lũ học viên đều biết nó là đứa chơi ác. Phá máy theo dõi đã là gì, nó còn cấy mã độc vào drone. Mấy khóa sau còn định bắt chước nó, khiến Tháp phải thức trắng đêm cải tiến kỹ thuật.

“Dạo nọ Tháp tổ chức trò cướp cờ chiếm đất, nói đơn giản là chia sàn đấu ra làm các khu vực, mỗi khu có cờ màu riêng cắm ở vị trí cố định, coi đấy là căn cứ địa của mình. Tư Đệ đã tạo nên huyền thoại một mình thủ cờ một mình chiếm đất.

“Hồi trẻ Tư Đệ cục tính lắm, vào Công đoàn đã bớt nhiều rồi đấy. Ngoài vụ đấy ra nó còn tấn công ngược cả giám khảo, cho nổ khu nghỉ của thầy cô… Quả thực đám Lính gác cùng khóa chẳng ai đọ được với nó. Nó thấy bắt nạt tụi cùng lớp nhàm quá, nên kéo lũ bạn bá dơ của mình đi hành hạ huấn luyện viên. Nực cười ở chỗ học viên khóa dưới không bị nó bắt nạt lại bầu nó là Lính gác chín chắn nhất. Tụi nhỏ bảo Lính gác rặt một lũ ác ôn cục súc, đấy là bản tính trời sinh rồi. Nhưng nếu bắt buộc phải có ngoại lệ, thì ngoại lệ ấy nhất định là Tư Đệ.”

Sao lại không có tên Tư Chử? Tiêu Chẩm bất bình thay cho cún con ngoan xinh ngơ.

Quản lý càng kể càng hưng phấn: “Nhắc đến chuyện này, thì nó chơi thân với một Lính gác Linh cẩu và một Lính gác Cáo, ba đứa này phối hợp cực kỳ hợp rơ, mọi người toàn gọi là nhóm ‘Man’s best…”

Anh ta đột nhiên kêu ối, nói nửa chừng rồi im bặt, không tiếp tục nữa.

(Tên đầy đủ nhóm 3 người của Tư Đệ ngày xưa là “Man’s best friend” – Bạn tốt nhất của loài người, ý chỉ các giống chó đã thuần chủng. Tuy vậy 2 con Linh cẩu và Cáo có hệ điều hành gần với mèo hơn)

 

Tiêu Chẩm Vân lấy làm lạ dừng đũa lại, nhận ra sự khác thường trên nét mặt quản lý. Bấy giờ anh mới đột ngột hiểu ra, những Lính gác thân thiết với Tư Đệ, còn được huấn luyện viên khen hết lời, chẳng lý nào ra trường xong lại không vào các tiểu đội. Chắc chắn hai cậu này đều đã bỏ mạng trong trận đấu thảm khốc ở phần đầu cuốn sách bìa cứng kia.

Tới giờ phút này, qua những lời nuối tiếc của quản lý và nỗi niềm thương cảm chợt nảy sinh trong lòng, Tiêu Chẩm Vân mới cảm nhận được những sự kiện mô tả trong sách là có thật. Dù chỉ gồm vài con chữ ít ỏi, nhưng trong thế giới này, chúng là những sự kiện đã thực sự xảy ra. Bao người đang sống, nay chỉ còn vẹn nguyên trong ký ức, đã hy sinh thân mình trên vài dòng văn ngắn ngủi.

… Còn anh thì từng cứu một người khỏi những ngôn từ lạnh lẽo ác độc.

Tiểu thuyết mô tả Tư Đệ vừa đơn giản lại vừa phiến diện: Lính gác cấp S, trung thành đáng tin cậy. Thậm chí sách còn không tiết lộ tính cách thật sự của hắn cho người đọc, ngay cả Linh thú có bề ngoài độc đáo như thế cũng không được đề cập.

Tiêu Chẩm Vân không thể lột tả rốt cuộc cảm xúc trong lòng mình lúc này là gì. Anh thấy lòng bộn bề, ngổn ngang trăm mối, muốn rít một điếu thuốc nhưng lại sợ chệch khỏi hình tượng thần tiên không dính khói lửa phàm trần của mình, nhẫn nhịn đến độ dành cả buổi chiều để bóc ba quả lựu.

Tới tối đi ăn, anh thấy nước ép lựu trên quầy bar, và một món ăn độc lạ không rõ đầu bếp chập mạch gì mà lại sáng tạo ra —— trứng xào lựu.

Đương nhiên, trong tiểu thuyết, Tư Đệ còn có một giả thiết nữa, là khả năng chiến đấu vô địch thiên hạ… Chắc vì tác giả cảm thấy hắn chết ngay đầu chuyện nên nổ banh chành cũng chẳng sao. Dù gì theo Tiêu Chẩm Vân quan sát, Tư Đệ chính là một cái bug to bự trong cuộc thi này, còn thuộc phần tử hiếu chiến điển hình. Có thể do mấy tháng nay thế giới tinh thần trục trặc, hắn phải nín nhịn quá, nên ngày tập trận đầu tiên hắn cứ qua đâu là cướp xu điểm đến đấy. Không cần biết là lính thường hay người biến dị, chẳng ai tốt số thoát khỏi tay hắn. Hắn thậm chí còn tấn công một giám khảo khác, vì cho là họ đánh giá không sát sao.

Theo lời quản lý, mấy hôm trước ban tổ chức cuộc thi chịu bật đèn xanh cho Tư Đệ làm giám khảo tạm thời là vì họ thấy năm nay thí sinh mạnh quá. Khối 5 thêm một Lính gác cấp S, đám lính thường cũng có vài quân nhân thiên tài xuất chúng. Hơn nữa số lượng giám khảo đăng ký năm nay hụt hơn năm ngoái 20%, họ thả Tư Đệ vào là để cân bằng thế lực, dạy cho bọn học viên choai choai hống hách biết thế nào là núi cao còn có núi cao hơn.

Ăn xong, ban đầu Tiêu Chẩm Vân tính tăng ca ngó xem Tư Chử đã thôi phục kích và bắt đầu hành động chưa, để anh còn chụp mấy tấm ra người ra ngợm. Nhưng cả tổ Truyền Thông đều sợ ngài “con ông cháu cha” làm bằng thủy tinh này mệt, nên cứ chạy qua khuyên lấy để là phó chủ tịch nên giữ gìn sức khỏe, đừng thức khuya, mau tan làm thôi.

Nửa giờ mà giục tận ba lần, Tiêu Chẩm Vân thật sự phát bực, đành về khách sạn sớm lên giường đi nghỉ.

Ngoài kia đêm đen gió lộng, chẳng rõ Tư Đệ, Tư Chử, Diệp Phỉ Nhiên và Tiêu Gia Lễ đang làm người tối cổ ở xó xỉnh nào trong rừng. Để đảm bảo tính công bằng, các thí sinh và giám khảo đều bị cắt hết liên lạc với thế giới bên ngoài. Hiện giờ người duy nhất Tiêu Chẩm Vân gọi được là Tiêu Niệm. Phải tội hôm nay Tiêu Niệm thấy cốt truyện tiến triển ổn áp, Tư Đệ và Tư Chử không hề gặp nhau, còn dám lấy cớ ngày mai trường tổ chức đi chơi xa phải dậy sớm để từ chối nói chuyện với anh. Mới 8 giờ c* cậu đã lên giường đi ngủ, để lại con cú đêm Tiêu Chẩm Vân ngơ ngác nhìn thiết bị di động.

Anh chán chẳng buồn chết ngồi chơi game, nghĩ thầm mai phải tự tìm trò gì vui mà làm, kẻo không mấy nữa chắc khó sống lắm…

Có lẽ do anh “đẹp người đẹp nết” nên ước sao được vậy. Tới hôm sau, quả thực có chuyện vui ghé nhà. Trước giờ ăn trưa, đột nhiên có một thành viên trong ban tổ chức tất tả qua tìm tổ Truyền Thông, “Một giám khảo Dẫn đường bị ốm rồi, nhiệm vụ của người đó còn cực kỳ quan trọng. Bên mình có ai sẵn sàng thay thế không? Không giới hạn giới tính, được thưởng tiền.”

Tổ Truyền Thông toàn mấy người lười thối thây trầy da, làm biếng kêu bận lắm. Hôm nay mới là ngày thi thứ hai, vào sàn đấu là phải chịu màn trời chiếu đất hứng gió lạnh cả đêm, cho bao nhiêu tiền cũng không đi.

Tiêu Chẩm Vân lặng lẽ đặt cốc Coca lạnh mà hôm nay anh đã kiêu ngạo chém gió là thuốc Bắc xuống, thò đầu ra từ bàn làm việc ở góc trong cùng, cao giọng hỏi: “Chào cậu, có yêu cầu gì bắt buộc với người được chọn không?”

Văn phòng tổ Truyền Thông đang náo nhiệt lập tức im phăng phắc, ai nấy đều khiếp sợ nhìn anh.

Thành viên ekip tổ chức cũng nhận ra Tiêu Chẩm Vân, rụt rè chào phó chủ tịch, “Không có yêu cầu gì, cứ là người thì chúng em nhận thôi. Phó chủ tịch có đề cử ai không ạ?”

“Có phải vận động mạnh không?” Tiêu Chẩm Vân hỏi, “Kiểu như leo núi, trèo cây…”

“Không không.” Người nọ vội vã lắc đầu, “Sức yếu chút cũng không sao, bọn em còn đang tìm ai kém thể thao ấy chứ.”

“Vậy cậu thấy tôi thế nào? Đường rừng thì Linh thú của tôi có thể chở tôi đi.” Tiêu Chẩm Vân nói. Riêng thi sức ai yếu hơn thì ai lại được anh, vì anh còn chẳng có chân đây này.

Thành viên trong ekip tổ chức cuộc thi: “…”

Cậu ta yên lặng vài giây, sau đấy tựa như đã mở ra cánh cửa đến thế giới mới, đôi mắt ngời sáng: “Nếu sếp sẵn lòng —— thì hợp lắm ạ!”

Các thành viên tổ Truyền Thông: “…” Ông khùng hảảả!!!

Họ mắt chữ A mồm chữ O nhìn Tiêu Chẩm Vân dọn dẹp đồ đạc cá nhân, hiền thảo chào hỏi họ, rồi rời đi cùng ban tổ chức. Giữa chừng mọi người liên lục can ngăn, có kẻ còn sẵn sàng đi thay Tiêu Chẩm Vân, nhưng phó chủ tịch kiên quyết chối từ, tỏ vẻ họ đều là tinh anh nòng cốt của tổ Truyền Thông, thiếu ai cũng không được. Mọi người cũng ngầm hiểu trong lòng, để anh trong tổ chẳng có tác dụng quái gì, chỉ chuốc phiền thêm cho họ. Có anh ở đây anh em đều ngại, thà tiễn cụ đi cho sớm chợ, lên sân đấu góp chút sức mọn của mình.

Phó chủ tịch tốt tánh quá xá! Mặt mọi người đều treo dòng chữ này, ấm lòng quá đỗi.

Chỉ mình Tiêu Chẩm Vân là mừng thầm trong dạ. Anh nghĩ bụng cuối cùng cũng tìm được trò vui để làm trong hai ngày này rồi, còn ngồi trong khách sạn nữa khéo hỏng cả người mất.

Ban tổ chức đều sốc ra mặt khi Tiêu Chẩm Vân xuất hiện, sau đấy họ giơ ngón cái với nhân viên dẫn anh tới đây, ý là Ku em khá đấy, mời được cả bố này vào.

Hai gã Lính gác cao lớn thô kệch đi đến cạnh Tiêu Chẩm Vân, một người có Linh thú là bò hoang Tây Tạng, còn kẻ kia là cá sấu nước mặn. Họ đứng hai bên trái phải Tiêu Chẩm Vân, đồng thanh lên tiếng: “Xin lỗi trước nhé.”

Tiêu Chẩm Vân: “…”

Anh thấy rất có điềm.

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, điềm tới thật. Anh bị vải thô che mắt, rồi tay bị trói, kế tới là bị Lính gác Bò Tây Tạng khuân lên vác trên vai.

“Giờ tôi về còn kịp không?” Tiêu Chẩm Vân hối hận muộn màng nói.

Lính gác Cá sấu nước mặn cười ha ha, “Phó chủ tịch Tiêu, đã lên tàu hải tặc của bọn này, thì không xuống dễ thế được đâu.”

Ngày thi đấu thứ hai, 13 giờ 25 phút.

Tất cả các thí sinh còn chưa bị loại trên sàn đấu đều nhận được lời nhắc về nhiệm vụ mới ——

Hai gã tội phạm ác ôn độc địa đã bắt cóc một thường dân vô tội xinh tươi trong quá trình trốn truy nã. Hãy giải cứu dân thường, và bảo vệ người đó cho đến khi cuộc thi kết thúc.

Thưởng nhiệm vụ: Giải cứu: 250 điểm; giữ được dân thường cho tới hết cuộc thi: 2500 điểm.

 [HẾT CHƯƠNG 43]

Trước Tiếp