Dẫn Đường Phải Nghe Lời Kịch Bản

Chương 43-1

Trước Tiếp

Chương 43.1: Một dân thường vô tội xinh tươi

Nhưng cuối cùng quản trị viên vẫn không vận dụng hết thủ đoạn để ngăn cản Tư Đệ tham dự tập trận. Chủ yếu vì c* cậu nghĩ biết đâu hắn lại khinh mấy đứa nhóc chưa tốt nghiệp miệng còn hôi sữa này.

Trong tiểu thuyết, Tư Chử bị ám ảnh bởi cái chết của Tư Đệ, từ chối lập đội riêng cho mình, vì mục tiêu xuyên suốt thời đi học của cậu chàng là trở thành đội phó của tiểu đội Tật Phong, kề vai chiến đấu với anh trai. Bây giờ phải tự lập đội riêng, cậu ta nảy sinh tâm lý trốn tránh trầm trọng.

Nhưng về sau cùng Diệp Phỉ Nhiên trải qua nhiều chông gai, dần trưởng thành hơn, còn được bao người cổ vũ, bấy giờ Tư Chử mới hạ quyết tâm kế thừa ý chí của Tư Đệ, thành lập đội Liệt Hỏa của riêng mình.

Trong khoảng thời gian hai năm đó, các học viên chưa tốt nghiệp cũng đã ra trường, một số cậu còn có kinh nghiệm trui rèn một năm trong Công đoàn. Thiên thời địa lợi nhân hoà, đám anh tài bắt nhịp với nhau, sôi nổi gia nhập.

Quản trị viên thế giới nghĩ tình huống của Tư Đệ khác hẳn Tư Chử, có lẽ hắn không thể đợi đến lúc đám học viên này ra trường, vẫn ưu tiên chọn thành viên mới cho tiểu đội Tật Phong từ Công đoàn và người ngoài xã hội.

Về phần Tiêu Chẩm Vân, anh chẳng thèm để tâm ba cái này. Mục tiêu lớn nhất hiện tại của anh là lợi dụng thân phận tổ Truyền Thông, chụp thật nhiều ảnh Tư Chử để làm phong phú cho mặt tường thứ tư dưới tầng hầm.

Lợi dụng chức vụ, lấy tài nguyên Công đoàn để mưu lợi cho bản thân, chụp lén crush ngay trước mắt đồng nghiệp, rất phù hợp với thiết lập b**n th** của ‘Tiêu Chẩm Vân’ trong sách gốc. Nguyên tác phải cộng điểm cho anh mới đúng.

Trong giải thi tập trận mô phỏng liên hợp này, ngoài cộng đồng người biến dị thì còn có các học sinh xuất sắc từ một số trường quân đội lớn. Số lượng lính thường lên đến cả chục nghìn người, nhưng số lượng lính biến dị chỉ tầm một trăm. Tỷ lệ này cực kỳ ăn khớp với tình hình thực tế trên chiến trường. Trong một đội, người biến dị chỉ chiếm số ít, nhưng tầm quan trọng của họ lại không thể xem thường.

Tập trận các năm trước về cơ bản chỉ chia người tham gia thành hai phe, phe đỏ phe xanh đối chọi giành giật chiến thắng. Nhưng lần này, sau khi lãnh đạo Quân đội và Công đoàn bàn bạc với nhau, họ chợt nảy ra ý tưởng chia thí sinh thành bốn đội Đông Tây Nam Bắc. Hơn nữa, còn có phe “ngoài vòng pháp luật” do giám khảo trà trộn vào. Tổng là 5 thế lực lớn, nên cuộc tập trận sẽ càng hấp dẫn khó đoán hơn.

Giải thi diễn tập năm nay tổ chức theo hình thức tính điểm. Cách lấy điểm gồm đánh bại đối thủ phe khác, tìm kiếm và thu thập vật phẩm có điểm, hoàn thành các nhiệm vụ cộng điểm trong khu vực thi đấu, vân vân và mây mây. Trong đấy còn có khá nhiều nhiệm vụ hợp tác giữa các phe đối địch với lượng điểm kếch xù. Điều này buộc các phe không chỉ tập trung chém giết, mà còn phải chú trọng hợp tác.

Các giám khảo biến dị không thể chủ động loại thí sinh, nhưng có thể cướp vật phẩm tính điểm, phá thối quá trình làm nhiệm vụ. Họ là thế lực thứ ba, gọi dân dã là gậy chọc cứt, còn vô cùng trâu bò, phe nào gặp thì phe đó xui.

Tiêu Chẩm Vân đã lên kế hoạch rất chu toàn, anh yêu cầu một thiết bị theo dõi có thể định vị hành tung của tất cả giám khảo, kèm một khu riêng ở trại chính. Anh còn download toàn bộ danh sách giám khảo từ nhóm Wechat của tổ, tìm ra số hiệu của Tư Chử, ngắm chuẩn cam, thích chụp kiểu gì thì chụp. Anh thậm chí còn hoài nghi “’iêu Chẩm Vân’ thật sự đã làm thế ở chỗ nguyên tác không miêu tả.

Chẳng mấy chốc, giao diện tìm kiếm của chiếc drone chịu thương chịu khó nhanh chóng hiện dòng “đã khóa mục tiêu”. Ống kính zoom vào, từ mờ đến rõ. Tiêu Chẩm Vân tựa xe lăn, ôm cốc cacao nóng mà anh chém gió với người ngoài là thuốc Bắc, cúi đầu nhấp một ngụm, ngước lên chỉ thấy rừng cây bạt ngàn. Anh quan sát cẩn thận hồi lâu mới tìm thấy Tư Chử vẽ mặt ngụy trang núp trong một đống lá rụng. Cậu chàng nằm sấp, đỉnh đầu gắn đầy cỏ lá, đang mai phục đám thí sinh vô tội đi lướt qua.

Vì cậu ta trốn quá kỹ, nên Tiêu Chẩm Vân tìm mãi mà không chụp được mặt chính diện của cún con. Cuối cùng anh đành chĩa máy từ trên xuống, chụp vài tấm fly-cam cảnh Tư Chử nằm sấp. Lúc gửi cho Tiêu Niệm, Tiêu Chẩm Vân cũng tự biết mình chụp hơi phế, nên khoanh tròn Tư Chử bằng bút đỏ, ý là thằng nhỏ chỗ này nè.

Tiêu Niệm:…

Tiêu Niệm: Anh ghét cậu ta lắm đúng không?

Tiêu Chẩm Vân:…

Tiêu Chẩm Vân: Tôi đợi nó mãi, ai ngờ được cún con kiên nhẫn như thế. Chỉ vì mai phục mấy tên thí sinh tốt số mà nó bò hơn một tiếng đồng hồ, không cử động tẹo nào

Tiêu Niệm: À, đoạn đấy à, sách tả cậu ta bò ba giờ liền, anh kiếm chuyện khác mà làm đi

“…” Tiêu Chẩm Vân lặng lẽ kéo một màn hình hologram khác lên, lật danh sách giám khảo, đối chiếu nhập số hiệu của Tư Đệ. Màn hình lại hiển thị “đang tìm vui lòng chờ đợi”. Tiêu Chẩm Vân điều khiển xe lăn đi rửa cốc, tiện thể rót chút nước ấm. Chỉ lát sau khi anh quay lại vị trí, thứ đập vào mắt lại là cánh rừng quen thuộc, tìm muốn lọt tròng mới phát hiện họng súng đen như mực ở giữa.

Đưa mắt theo nòng súng bắn tỉa bị che đậy trong lá, anh thành công tìm thấy một gương mặt cũng bôi trét nhoe nhoét. Tư Đệ và Tư Chử không hổ là anh em, cùng phục kích trong đống lá rụng, có thể nằm im bất động chờ đợi “con mồi” hàng giờ đồng hồ.

Hoặc có thể nói cách mai phục của Tư Chử rất có thể nhờ một tay Tư Đệ truyền thụ.

Hơn nữa do tóc Tư Đệ màu bạc, nên hắn phải đội mũ cho đỡ lộ. Vì chiến đấu dễ khiến Lính gác rơi vào trạng thái cuồng loạn, nên hắn còn đeo rọ mõm kim loại tối màu để phòng ngừa. Ngoài lỗ thở thì bịt kín hết, chỉ lộ nửa khuôn mặt, còn bôi trét rõ sặc sỡ. Nếu không có đôi mắt màu ngọc bích đặc trưng, Tiêu Chẩm Vân cũng chả nhận ra hắn.

Tiêu Chẩm Vân không khỏi cảm thấy cảnh tượng này hơi khôi hài. Hai bên anh là hai màn hình nổi, nội dung y như đúc: xung quanh tôi toàn là lá.

Nhưng anh quay lén Tư Đệ rất đúng lúc. Anh đang nghĩ bụng chẳng lẽ cậu anh sói cũng ngồi canh me ở đây ba giờ, thì đột nhiên tiếng súng giảm thanh rất lạ vang lên. Tiêu Chẩm Vân gạt bỏ suy nghĩ “Thà ngắm lá trà trôi trên tách còn thú vị hơn xem hai c* chó núp lùm này” khi thấy Tư Đệ nhanh nhẹn tháo lớp ngụy trang, súng bắn tỉa đeo chéo sau lưng, nhảy vọt xuống từ triền dốc. Cơ thể khỏe mạnh lộn mèo, đôi bốt đen chĩa xuống đất, lặng lẽ tiếp cận kẻ mà hắn bắn trúng.

Đối phương trúng đạn gây mê, chỉ có thể nhìn Tư Đệ lục soát người mình, tức trợn mắt như ễnh ương nhưng không thể cản được hắn. Suốt quá trình này, Tư Đệ không có bất kỳ động tác thừa nào, toàn tìm những chỗ nhiều khả năng cất giấu vật phẩm dựa theo kinh nghiệm phong phú của mình. Quả nhiên chẳng bao lâu sau, hắn đã móc được một đồng xu từ kẽ hở.

Đồng tiền vàng xoay tròn giữa những ngón tay hắn, Tư Đệ lạnh lùng cất nó đi, quẳng lại một câu: Năm phút sau thuốc tê sẽ hết tác dụng, liệu mà cút.

Vật phẩm tính điểm được chia làm ba mức: Vàng, Bạc, Đồng. Y như tên gọi, xu vàng là loại hiếm và có giá trị nhất, đáng 50 điểm. Thí sinh nằm trên mặt đất e là sắp tức chết. Điều duy nhất an ủi cậu ta là may người cướp điểm của mình là giám khảo chứ không phải phe khác, chí ít không dâng điểm cho địch…

Nhưng vẫn cay lắm!

Tiêu Chẩm Vân hả hê nhìn vẻ mặt đổi muôn sắc màu của thí sinh, sau đấy điều khiển drone đuổi theo Tư Đệ.

Giây tiếp theo, anh thấy Lính gác tóc bạc đang lao vun vút trong rừng ngẩng đầu lên như thể cảm ứng được gì, bất chợt chạm mắt với Tiêu Chẩm Vân qua màn hình. Dù Tư Đệ có thông minh cỡ nào cũng không thể đoán ra kẻ đằng sau drone qua tín hiệu. Hắn chỉ quay lại xác nhận thứ phát ra tiếng kia có vô hại hay không. Tiêu Chẩm Vân thậm chí còn có cảm giác, trong khoảnh khắc ấy hắn đã nung nấu ý định tấn công diện rộng, “bắn hạ” cả drone giám sát.

Nói thật, Tiêu Chẩm Vân còn rất mong được thấy Tư Đệ nã súng bắn rớt máy quay theo dõi. Nhưng Lính gác tóc bạc không những không không làm vậy, mà sau vài giây suy tư, hắn còn thong thả dừng bước, lấy một quả lựu choáng ra từ sau thắt lưng, vòng kéo lựu treo bức tượng con giống toòng teng.

—— đó là mẫu tượng hiếm mà Tiêu Chẩm Vân bốc được.

Tuy anh quả thực có ý định tặng nó cho Tư Đệ, nhưng chuyện nọ xọ chuyện kia nên anh quên khuấy mất việc vày. Chính vì chưa kịp tặng, nên Tư Đệ đã thó nó nhân lúc anh không để ý. Không hỏi mà lấy là ăn trộm rồi!

Tiêu Chẩm Vân một tay chống cằm, mỉm cười nhìn Tư Đệ giơ quả lựu choáng lên quơ quơ với drone theo dõi, rồi bóng hắn loáng lên, chàng Lính gác nhanh chóng biến mất vào rừng sâu.

… Sau đó cam theo dõi của Tiêu Chẩm Vân bị tổ kiểm tra block tạm thời vì nghi ngờ có hành vi gian lận. Đường đường là phó chủ tịch mà phải cạn lời để bị thẩm tra nghiêm ngặt nửa tiếng đồng hồ, sau đấy mới giành được quyền giám sát.

Trong lúc ăn trưa, Tiêu Chẩm Vân bỗng dưng nảy ra một ý. Anh hỏi quản lý Công đoàn xem hồi Tư Đệ còn học trong tháp, hắn đã từng phá máy theo dõi trong tập trận mô phỏng chưa.

“Có đấy.” Quản lý nhớ lại chuyện xưa, ánh mắt ra chiều hoài niệm, “Tuy bình thường Tư Đệ trông có vẻ hào hoa phong nhã, dịu dàng lịch thiệp với mọi người…”

Tiêu Chẩm Vân: “?” Ủa ông tả ai vậy?

“Nhưng cứ ra chiến trường là y như biến thành người khác. Huấn luyện viên khóa đấy đều bảo, đúng là sói có khác, bình thường giả vờ hiền lành như chó cún, nhưng hễ ngửi thấy mùi máu tươi là lại hiện nguyên hình sói thôi.”

Tiêu Chẩm Vân: “…”

[CÒN TIẾP]

Trước Tiếp