Dẫn Đường Phải Nghe Lời Kịch Bản

Chương 37-2

Trước Tiếp

Chương 37.2: Tiếp

Tư Chử và Diệp Phỉ Nhiên chống cằm ngồi ở khu nghỉ, túi da rắn to dưới chân đựng toàn tượng blind box đã khui, trên bàn là một tượng siêu hiếm và một tượng siêu hiếm đổi màu.

“Rốt cuộc chú út muốn bốc ra mẫu nào? Mẫu bí ẩn à?”

“Không biết, em chỉ biết chú ấy còn khui nữa là lỡ giờ máy bay mất.”

“Hay là lát mình cướp xe lăn đẩy ổng đi luôn?”

“Chưa chắc đã được ấy, em thấy chú ấy không thích mấy con tượng này đâu, có khi chỉ thích khui đồ thôi. Hay là mình mua 20 hộp để chú ấy lên máy bay khui chơi?”

“Cũng đúng, có đáng mấy tiền.”

Hai người đang bàn tán, tiếng bánh xe lăn trên mặt nền bỗng vang lộc cộc. Tư Chử và Diệp Phỉ Nhiên đồng thời ngẩng đầu, thấy một bóng người bơ phờ mệt mỏi chậm rãi lại gần. Tiêu Chẩm Vân đặt con tượng hiếm vừa lên bàn, đẩy đến trước mặt Tư Chử, “Cho con này.”

Nói xong anh lại bổ sung một câu tỉnh bơ: “Con thích mẫu này, chú lại tình cờ khui trúng được nó, điều đó phải chăng là, giữa chúng ta có duyên phận trời cho?”

Tư Chử: “…”

Cậu chàng cúi xuống nhìn túi da rắn đựng đầy blind box dưới đất, lại ngước lên nhìn đôi mắt đã dập tắt niềm tin sự sống của Tiêu Chẩm Vân…

Cún con khiếp sợ!!!

Chú út, chú khui nhiều blind box quá nên lú rồi hả! Tự chú nghe xem rốt cuộc chú đang nói gì! Sao lại có người sáng ra đã mê sảng thế này!

Diệp Phỉ Nhiên nhíu mày nhìn con tượng hiếm vừa trên bàn, lại ngẩng lên quan sát Tiêu Chẩm Vân, có vẻ đã phát hiện ra sự lạ, âm thầm mím môi đầy suy tư.

Tiêu Chẩm Vân rốt cuộc cũng hoàn thành trò chơi may rủi tra tấn tâm hồn này. Anh nhẹ nhõm như trút được gánh nặng, đưa tay lấy hai bức tượng con giống siêu hiếm trên bàn, ngước lên nói với nhân viên thu ngân: “Ngại quá, tôi còn phải nhờ cậu chuyện này. Chúng tôi sắp đến giờ bay, không tiện mang hết đống blind box còn lại, phiền cậu xử lý hộ tôi.”

Nhân viên thu ngân: “…”

Nhân viên thu ngân: “Dạ quý khách đi thong thả?”

Tuy rằng đã chuẩn bị tâm lý từ trước là có thể tình tiết bốc đồ chơi nhựa sẽ trắc trở, nhưng Tiêu Chẩm Vân vẫn cảm thấy kiệt quệ cả thể xác lẫn tinh thần. Anh nghĩ bụng giờ mới chỉ là bước đầu, lên máy bay còn nhiều tình tiết nữa, tâm trạng lại càng khó chịu.

Chỗ của anh vốn ở khoang hạng nhất, nhưng theo truyện gốc, để tiếp cận Tư Chử, anh cố tình đổi chỗ xuống khoang cách âm bình dân. Sau đấy suốt dọc đường phải hỏi han Tư Chử đói không, khát không, thấy ồn không.

Tiêu Chẩm Vân nằm thử hai chục phút trên ghế mềm ở khoang hạng nhất, cực kỳ không muốn bò dậy chạy show.

Ở trường, Tiêu Niệm có lẽ đã học xong tiết đầu, bớt thì giờ nhắn tin cho Tiêu Chẩm Vân: Tình tiết bữa sáng và blind box đều đạt, độ chuẩn chỉnh lần lượt là 75% và 90%, anh vất vả rồi.

Tiêu Chẩm Vân: ?

Tiêu Chẩm Vân: Đạt kiểu gì cơ?

Tiêu Chẩm Vân: Vậy mà cũng được 90%? Tôi khui 6 set, bét ra phải 70 hộp mới trúng

Tiêu Niệm:…

Quản trị viên ở chung với Tiêu Chẩm Vân, cũng biết tính nết cha này, biết giờ quả bom sắp nổ, c* cậu vội vàng ngọt nhạt an ủi ——

Tiêu Niệm: Anh có biết tiêu chí của giáo viên khi chấm điểm không? Đếm ý tính điểm thôi, còn lại viết gì không quan trọng. Tôi nghĩ mấu chốt để hoàn thành tình tiết này là bốc bừa một hộp trong set đầy, ra trúng mẫu hiếm vừa, sau đó tặng cho Tư Chử, Tư Chử nhận, anh đọc lại đúng lời thoại. Hoàn thành đầy đủ những gì được viết rõ ràng trong tiểu thuyết, còn đoạn nào ghi không kỹ thì cứ phóng tác thoải mái.

Tiêu Niệm: Đôi lúc biểu đạt được đại khái ý tưởng, kết quả cuối tương đồng là đã cho qua rồi.

Tiêu Niệm: Nên anh đừng áp lực quá, cứ bình tĩnh, cố gắng miệt mài

Tiêu Chẩm Vân:…

Tiêu Chẩm Vân: Tôi hiểu rồi

Tiêu Niệm: Anh hiểu gì?

Tiêu Niệm: Ê?!

Mười phút sau khi máy bay cất cánh, người ngồi bên trái Tư Chử bỗng nhiên biến thành Tiêu Chẩm Vân. Anh đồng nghiệp vốn ngồi ghế đó hoang mang đứng dạt sang một góc, còn có một tiếp viên hàng không túc trực bên cạnh, giữ xe lăn cho Tiêu Chẩm Vân.

“Chú út?”

Diệp Phỉ Nhiên ngồi ở ghế cạnh cửa sổ cũng nghi hoặc quay đầu, khi chạm mắt vào Tiêu Chẩm Vân thì vô thức cau mày.

“Tiểu Chử.” Tiêu Chẩm Vân ‘hiền từ’ hỏi, “Sáng con mới ăn có một tẹo, có đói không?”

Tư Chử: “…”

Tư Chử: “Con không… Chú út quên rồi ạ? Con xơi gần hết hộp cơm chú mang mà…”

Tiêu Chẩm Vân lại cười tủm tỉm hỏi: “Vậy con có khát không, chú bảo tiếp viên hàng không pha cho con nước ép nho ổi con thích nhất nhé?”

“Không cần đâu ạ…”

“Thế con ngồi chỗ này không bị ồn chứ?”

“Không ạ… khoang này cách âm, các Lính gác khác cũng ngồi đây hết mà chú?”

“Ừ được, có việc gì con cứ gọi chú, đừng khách khí với chú út nhé.” Nói đoạn, Tiêu Chẩm Vân mỉm cười bảo nhân viên bên cạnh: “Phiền anh đỡ tôi về xe lăn.”

Tiếp viên hàng không của hãng bay không hổ là đã được tập huấn bài bản, bắt gặp cảnh tượng độc lạ như thế mà mặt vẫn không đổi sắc, giữ nguyên nụ cười tiêu chuẩn hở tám cái răng, vững tay đỡ Tiêu Chẩm Vân lên xe lăn.

“Cảm ơn cậu.” Tiêu Chẩm Vân nói với cậu đồng nghiệp Lính gác đang đứng, “Vì đã đồng ý đổi chỗ 5 phút với tôi.”

“Có gì đâu.” Cậu đồng nghiệp Lính gác cười sang sảng.

Chờ Tiêu Chẩm Vân đi khuất, Tư Chử không nhịn được mà gãi đầu, bông đùa: “Phỉ Nhiên, em có cảm thấy hôm nay chú út cứ kỳ kỳ không? Hay hôm qua ổng lại lén uống rượu?”

“… Tư Chử,” Diệp Phỉ Nhiên nghiêm mặt. Để tránh Lính gác khác nghe được, cậu cố ý chuyển qua nhắn tin trên thiết bị liên lạc: Chú út đúng là kỳ thật, em cảm thấy thái độ của chú ấy với anh… hơi bị vồn vã quá đáng.

Tư Chử thôi cười cợt: Ý em là gì?

Diệp Phỉ Nhiên: Nói sao nhỉ, như là chú ấy đang cố tình lấy lòng anh á

Tư Chử: Dùng từ lấy lòng có bị sai ngữ cảnh không? Lúc nào chú ấy chẳng tốt với anh, vì ổng là chú út của anh mà

Diệp Phỉ Nhiên: Chú cháu bình thường mà thái độ lại như thế à?

Tư Chử: …

Tư Chử: Anh không hiểu em muốn nói gì

Diệp Phỉ Nhiên: Em cũng chưa đoán được nguyên nhân, nhưng trực giác của em bảo chú ấy có vấn đề

Diệp Phỉ Nhiên: Hay là chú ấy với anh Đệ trục trặc? Anh Đệ từng kể gã Garry kia cũng tới ở nhà chú út mà? Dạo này anh Đệ toàn vắng nhà, hay là chú út đã làm chuyện gì rất có lỗi với anh Đệ, tự thấy áy náy, nên mới muốn bồi thường em trai anh Đệ?

Tư Chử: Sao em có thể nghĩ xấu chú anh như thế?

Diệp Phỉ Nhiên: Em chỉ suy đoán vậy thôi, anh cũng phải thừa nhận hành vi của chú út hôm nay rất quái lạ đi

Tư Chử: Chú ấy ngái ngủ thôi. Anh Đệ nói ổng có tật gắt ngủ rất nặng, bữa nay lại phải dậy sớm như thế, đầu óc không tỉnh táo ấy mà

Diệp Phỉ Nhiên: Anh bình tĩnh ngẫm lại xem, tin được lý do ấy chắc?

Diệp Phỉ Nhiên: Đấy anh nói em lại nghĩ ra vấn đề, tại sao chú ấy cứ phải bay chuyến này? Có rất nhiều chuyến từ Tháp và Công đoàn đến địa điểm tập trận, rõ ràng chú ấy có thể bay buổi chiều, thậm chí còn đủ tư cách đi chuyên cơ cùng chủ tịch

Tư Chử:… Anh kệ đấy, dù sao khi chưa có chứng cứ xác thực thì em không được bôi nhọ chú anh

Diệp Phỉ Nhiên: Anh lý trí một chút được không? Đừng động tý là hành động cảm tính không chịu nghe em. Em đâu có khẳng định hành động lạ lùng của chú út là do chú ấy gây chuyện đâu. Cái em kể phía trên chỉ là một khả năng thôi, cũng có thể chú út gặp phiền toái gì mà? Ý em là tụi mình cần để ý chú út nhiều hơn

Tư Chử: Anh hành động cảm tính? Sao tự em không thấy em lòng dạ hẹp hòi? Việc lặt vặt mà ghim tận hai ba năm chưa quên

Diệp Phỉ Nhiên: Tư Chử, anh muốn cãi nhau đúng không?

Kết thúc hành trình ngủ bù sướng vui, Tiêu Chẩm Vân rời máy bay đầu tiên. Anh đợi ở khu nhận hành lý ký gửi một lúc thì thấy Diệp Phỉ Nhiên và Tư Chử người đi trước kẻ bước sau trở ra, lờ lớ nhau đi, nhìn là biết dỗi to rồi.

Sao đây?

Hiện thực trưởng thành rồi sao? Học được cách tự hoàn thành cốt truyện rồi à?

 [HẾT CHƯƠNG 37]

Trước Tiếp