Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 34: Tỉnh rượu là chết nhục luôn
Hôm sau, Tiêu Chẩm Vân ngủ thẳng tới khi mặt trời lên quá ngọn sào mới tỉnh dậy vì nhức đầu sau say. May mà không đau lắm, anh vừa chửi cốt truyện của nợ, vừa gian nan mở mắt.
Nào ngờ Tiêu Niệm và Tiêu Gia Lễ đều đang ngồi nghiêm chỉnh ở mép giường, hai tay đặt trên đầu gối, nhìn anh chằm chằm không chớp mắt. Biểu cảm của họ như chết cha chết mẹ, như thể không phải anh tỉnh dậy mà là cưỡi hạc về Tây.
“… Còn sống mà,” Tiêu Chẩm Vân xoa huyệt thái dương, giọng khàn như bị kẹp gắp than thọc họng, “Sao hai đứa ngồi không khác gì canh quan tài cho tôi vậy?”
“Ba còn sống được tới hôm nay để ngắm ánh mắt trời nữa…” Tiêu Niệm nói rất kiểu không thể tin nổi vào mắt mình, “Làm kiểu gì hay vậy? Tối qua ba quỳ xuống gọi Tư Đệ là cha à?”
“???”
“Hôm qua anh Tư Đệ nhìn thầy ghê lắm.” Tiêu Gia Lễ nhớ lại ánh mắt ác ôn giết người của Tư Đệ lúc cậu ta tới đón Tiêu Niệm hôm qua, đến giờ hẵng còn chết khiếp. Cậu ta bất giác run rẩy, “Quả thực như muốn ăn tươi nuốt sống người ta.”
“Tối qua?” Tiêu Chẩm Vân cẩn thận ngẫm lại, ký ức dừng lại ở lúc anh nằm gục xuống bàn, cảm nhận được có người xô đẩy mình, anh dùng hết chút lý trí cuối cùng mấp máy môi, lẩm bẩm một câu: Tư…
Tư Mã Ý…
Cũng có thể là Tư Đại Lâm, Tiêu Chẩm Vân nghĩ thầm. Dù sao nguyên tác viết là anh lèm bèm một cái tên không ai nghe rõ, vậy gọi tên ai quan trọng gì, miễn không ai hiểu là được.
(Tư Mã Ý là nhà chính trị, nhà quân sự phục vụ nước Tào Ngụy thời kỳ Tam Quốc trong lịch sử Trung Quốc. Tư Đại Lâm là tên tiếng Trung của Stalin, người lãnh đạo Hồng quân Liên Xô chiến thắng Phát xít Đức.)
“Tôi chẳng nhớ gì cả…” Anh quyết đoán không cố nhớ nữa, “Tối qua tôi uống rượu lú não luôn, uống xong quên tiệt. Đây là đâu, phòng khách sạn à? Hai đứa đưa tôi tới hả?… Tiêu Gia Lễ, sao cậu lại ở đây?”
“Có gì to tát đâu.” Bây giờ Tiêu Niệm cực kỳ dễ thỏa hiệp, chỉ cần Tiêu Chẩm Vân hoàn thành nhiệm vụ ổn thỏa, thì tất cả chỉ là thứ yếu.
“To tát lắm chứ.” Tiêu Chẩm Vân nghi ngờ nhìn về phía Tiêu Gia Lễ: “Còn nữa, cậu bảo Tư Đệ dữ lắm là sao?”
Tiêu Gia Lễ lắc đầu đầy vô tội: “Con cũng không rõ ạ, đàn anh đột nhiên phát định vị cho con, nói thầy uống say, bảo con tới đón Niệm Niệm về nhà trước. Nên con sang đón Niệm Niệm. Lúc đến con thấy anh ấy đứng ở cửa y như cái tủ lạnh, phả hơi lạnh phà phà vào người khác, lông đuôi xù lên.”
Tiêu Chẩm Vân càng nghe, hàng lông mày càng nhăn tít. Anh lại hướng ánh mắt về Tiêu Niệm, c* cậu ám chỉ với anh: “Tối qua con bị ba mắng, còn bị ép đi dự tiệc, con tức quá nên giả ốm để về nhà trước, bị Tư Đệ phát hiện. Anh ấy tưởng ba con mình hùa nhau đuổi anh ấy đi làm gì đó, nên ảnh giận lắm.
“Sau đấy trên đường đưa con về, Tư Chử gọi video cho ảnh. Ảnh thấy ba say ngất ngưởng trong video, sờ tai véo đuôi Tư Chử tùm lum… Còn nói đuôi chó của Tư Chử là butt plug tình thú…”
Tiêu Chẩm Vân: “……”
Tiêu Gia Lễ ngượng ngùng lấy hai tay che mặt, ti hí quan sát gương mặt xanh mét của Tiêu Chẩm Vân qua kẽ ngón tay.
“Tư Chử đặt phòng khách sạn này cho ba đó, Tư Đệ quẳng con cho Tiêu Gia Lễ ở cửa phòng tiệc, tự đi vào nói mấy câu với Tư Chử, còn vuốt tai Tư Chử, sau đấy nhận thẻ phòng lên tầng.” Tiêu Niệm tóm tắt ngắn gọn sự việc hôm qua, “Đoạn sau thì con không biết.”
“Vậy mình sống sót kiểu gì nhỉ?” Tiêu Chẩm Vân chìm trong suy ngẫm. Anh cúi đầu, thấy mình đang mặc bộ đồ ngủ sạch sẽ mới toanh của khách sạn, “Ai thay quần áo cho ba?”
Tiêu Niệm: “… Tưởng ba tự thay?”
“Tối qua ba say bí tỉ như thế, còn sờ tai Tư Chử trước mặt Tư Đệ, liệu còn sức để tự thay quần áo không?”
Tiêu Niệm: “…”
Tiêu Chẩm Vân: “…”
Tiêu Gia Lễ tò mò hỏi: “Tại sao không được sờ tai anh Tư Chử trước mặt anh Tư Đệ ạ? Về sau chính anh Tư Đệ cũng sờ mà?”
“Con nít con nôi đừng nói chêm vào chuyện người lớn.” Tiêu Niệm lạnh nhạt dạy dỗ cậu ta.
Tiêu Gia Lễ vô thức cụp mắt rõ ngoan: “Dạ.”
Tiêu Gia Lễ: “???” Ủa gì vậy?
Bỗng nhiên, tiếng cà thẻ vang lên ngoài cửa. Tai Tiêu Gia Lễ giựt giựt, cậu ta ngượng ngùng đứng lên, nói bằng khẩu hình với Tiêu Chẩm Vân: Anh Tư Đệ đấy ạ.
Cậu ta vừa dứt lời, Tư Đệ đã xuất hiện ở cuối giường nhanh như chớp. Hắn mặc một chiếc áo khoác sậm màu, trong là áo ba lỗ phác họa cơ ngực ngồn ngộn và vòng eo thon chắc. Quần jean đen nhét trong bốt, người cao mét 85 chân dài mét 8. Vòng cổ và và vòng trói tay là phụ kiện thường ngày, hôm nay hắn còn đeo thêm một cặp kính râm.
Nhưng bộ đồ ngầu lòi này lại không hợp với hộp cơm nhiều tầng màu tím hường và túi giấy dán sticker chú sói chibi mà hắn xách theo.
Thái Cực rơi đánh bụp xuống đất, lắc mình rũ lông, sau đấy nhiệt tình nhảy lên giường, dí lại gần mặt Tiêu Chẩm Vân l**m má trái anh.
Tiêu Chẩm Vân khiếp hãi quai sang nhìn vào mắt Thái Cực, sau đấy con sói mặt âm dương lại l**m mũi anh.
Thiên Lộc lập tức nhảy ra khỏi lãnh địa tinh thần. Chú hươu giao hòa hoàn hảo giữa thanh tao và đần thối hôm nay không đứng vững lắm, cơn say của chủ nhân đã ảnh hưởng tới nó. Vừa xuất hiện nó đã biểu diễn một màn xoạc bốn chân trên sàn khách sạn, sau đó lơ tơ mơ mãi chưa đứng dậy được.
Hai con Linh thú không gặp nhau mấy hôm, Thái Cực vồn vã tươm tướp hơn hẳn thường ngày, thơm Thiên Lộc một cái rõ nồng nhiệt. Biểu hiện cụ thể là nhét hết chỏm gạc của Thiên Lộc vào cái mồm đỏ lòm như chậu máu của mình.
“Dậy rồi à?” Tư Đệ tháo kính râm, cười nói với Tiêu Chẩm Vân, “Tôi còn tưởng chú sẽ ngủ lâu hơn cơ.”
Sau đấy hắn lại chào hỏi hai người kia như chưa có chuyện gì: “Chào hai đứa, chưa ăn trưa đúng không? Anh mang mấy món tự làm đây, rửa tay đi rồi ăn.”
Tiêu Niệm lập tức đứng bật dậy khỏi ghế, cun cút đi vào phòng rửa mặt với Tiêu Gia Lễ.
Nhân lúc Tư Đệ san đồ ăn trên bàn cơm, quay lưng về phía anh khom người dẩu mông, Tiêu Chẩm Vân vội vã chui đầu vào chăn nhấc cạp quần lên. Đằng trước vẫn mềm oặt, đằng sau cũng không có gì lạ, thân trên sạch sẽ không để lại bất kỳ dấu vết nào.
Anh ngẩng đầu, chạm phải cặp mắt bỡn cợt của Tư Đệ.
Tiêu Chẩm Vân bỗng bình tĩnh lại, bình thản hỏi: “Đêm qua xảy ra chuyện gì rồi?”
Tư Đệ có vẻ cũng không ngạc nhiên khi nghe anh hỏi thế, chỉ nói: “Chú không nhớ à?”
Tiêu Chẩm Vân lắc đầu: “Tối qua Niệm Niệm không nghe lời, còn cãi nhau với tôi. Tôi cáu quá nên uống thêm mấy chén, không ngờ uống lố gục luôn.
“Niệm Niệm vừa khai vụ nó giả ốm bắt cậu đưa đi bệnh viện rồi, phiền cậu quá.”
Tư Đệ cười cười: “Ý chú phiền tôi là phiền gì?”
“…” Tiêu Chẩm Vân cảm nhận được thái độ của Tư Đệ đã thay đổi, bèn hỏi dò, “Nghe nói, về sau cậu cũng là người chăm tôi hả?”
Nụ cười của Tư Đệ càng tươi hơn. Hắn như một con cáo trắng, lặng thinh không lên tiếng.
Tiêu Chẩm Vân sởn cả gai ốc vì kiểu cười của hắn, cố đấm ăn xôi hỏi nốt: “Tôi không nói lung tung gì chứ?”
“Trước khi trả lời câu hỏi của chú, tôi mong chú giải đáp cho tôi hai chuyện này đã.” Tư Đệ sắp bát đũa xong, thong thả ung dung tới gần Dẫn đường tóc dài trên giường, ngồi nghiêng xuống mép giường, ngả lại gần mặt Tiêu Chẩm Vân, “Thứ nhất, loại thuốc chú nhờ tôi đi lấy rõ ràng là viên ngậm Vitamin C, tại sao lại cố tình đuổi tôi đi?”
“…”
Sói con có tí đầu óc đúng là khó lừa thật... Tiêu Chẩm Vân nghĩ đến đoạn về sau còn phải làm cốt truyện, bỗng thấy nhiệm vụ hơi gian khổ.
“… Thật ra cũng chẳng có gì, tôi chỉ cảm thấy làm bố đơn thân dạy con vất quá. Con trai lớn trả treo không nghe lời mình, buồn bực nên muốn uống rượu thôi.” Tiêu Chẩm Vân thở dài, “Nào ngờ cậu cứ can ngăn, nên tôi kiếm cớ đuổi cậu đi một lát. Nào ngờ cậu đi tít mít, tửu lượng của tôi lại kém, mới uống vài chén đã say.”
“Được rồi.” Tư Đệ có vẻ chỉ muốn tìm lý do, chứ không định gặng hỏi tới cùng, “Chuyện thứ hai, sao chú và Tiêu Niệm lại cãi nhau, thằng bé đã làm gì để chú tức như thế?”
Tiêu Chẩm Vân: “…” Nó có kể đâu!!
Trong khoảnh khắc lặng người cứng họng, đầu óc anh xoay chuyển điên cuồng, lập tức nhận ra ban nãy Tiêu Niệm không thuận miệng giải thích lý do cãi nhau là vì c* cậu cũng chưa bịa ra.
Giờ anh có chém gì cũng không lộ được, nhưng tiền đề là anh có thể chém được một lý do hợp tình hợp lý trong mấy giây động não này.
Nguyên nhân thường thấy nhất mà bọn con nít làm bố mẹ cáu là điểm thi thấp. Nhưng lý do này hoàn toàn trật lất với Tiêu Niệm. Đến cả Tư Đệ cũng biết. Cái tên người lớn vô liêm sỉ vờ làm trẻ con lớp 3 Tiêu Niệm này không chịu giả ngu, thi môn gì cũng max điểm.
Vậy thì còn lý do gì được nữa…
“Hầy…” Tiêu Chẩm Vân buồn bã nhíu mày, đưa tay phẩy một cọng tóc che mắt, vén ra sau tai, “Chuyện của nó, thật ra nói với cậu cũng chẳng sao…”
Hai câu xàm xí lại câu được cho anh thêm 10 giây suy nghĩ. Tiêu Chẩm Vân ngước mắt nhìn thẳng vào đôi đồng tử màu ngọc bích của Tư Đệ, “Tiêu Niệm nó… yêu sớm.”
Tư Đệ hơi cau mày: “Chỉ thế thôi à?… Tám tuổi đã cảm nắng thì đúng là hơi sớm, nhưng… thằng nhỏ thích ai? Bạn cùng lớp à?”
“Bạn cùng lớp đã đỡ.” Tiêu Chẩm Vân ưu sầu nói, “Nó thích một người tuyệt đối không thể thích.”
“… Chẳng lẽ mối tình đầu của nó lại là giáo viên?” Tư Đệ trưng ra vẻ mặt vấn đề này đúng là hơi nghiêm trọng thật.
Tiêu Chẩm Vân bị giành mất đáp án đã chuẩn bị trước: “…”
Cơn hiếu thắng kỳ lạ bỗng bùng lên trong lòng anh. Rõ ràng chỉ cần gật đầu là xong chuyện, nhưng anh cứ phải vận dụng tế bào não, quyết nghĩ ra một câu trả lời sốc óc hơn.
“Không phải giáo viên.” Tiêu Chẩm Vân hạ giọng, thì thầm vào tai hắn, “Niệm Niệm nói với tôi, thằng bé thích… Tiêu Kinh Phong.”
Tư Đệ: “…”
Biểu cảm của Tư Đệ vỡ toang.
Lính gác cấp S Tiêu Gia Lễ có thính giác siêu nhạy trong phòng rửa mặt nứt toác cả người.
Tiêu Niệm: “Sao đấy sao đấy? Ổng nói gì?”
“…”
Đầu Tiêu Chẩm Vân nảy số, chém lại càng nuột: “Chắc là bị ảnh hưởng từ tôi đấy. Nó thấy tôi với cậu có quan hệ họ hàng không cùng huyết thống, còn hợp nhau 97%, được rất nhiều người hâm mộ và chúc phúc. Có lẽ nó cảm thấy chuyện tình như thế mới ngầu, nên chuyển qua để ý một người họ hàng khác của nó.
“Tôi bảo nó Tiêu Kinh Phong là ông nó, nó còn vặn tôi: Ba là chú út của Tư Đệ đó. Nó còn nằng nặc đòi đời này chỉ cưới người ta, làm tôi sôi cả máu.”
“Ừ, vậy thì tức là phải.” Tư Đệ cắn môi, “Cũng căng đấy… Để về tôi nghĩ cách dạy thằng nhỏ. Nó còn bé, chắc chỉ nổi hứng nhất thời thôi, nó còn chẳng biết thích nghĩa là sao mà. Chú đừng giận thằng nhỏ nữa. Ăn cơm đã, tôi đỡ chú dậy.”
“Đừng đánh trống lảng nữa.” Tiêu Chẩm Vân túm ống tay áo của hắn, “Đêm qua tôi nói mớ gì rồi?… Hôm nay cậu cứ lạ lạ ấy, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
“Tối qua chú đã đồng ý nói cho tôi một bí mật.” Tư Đệ đáp, “Bí mật gì thế?”
“???” Tiêu Chẩm Vân không thể hiểu nổi, “Tôi còn chẳng nhớ mình đã đồng ý với cậu lúc nào, làm sao tôi biết đấy là bí mật gì?”
“Vậy là chú có bí mật thật, còn không chỉ một cái, nên giờ mới không biết phải tiết lộ bí mật nào với tôi.”
“… Đừng nhây nữa.”
Tư Đệ bật cười thành tiếng: “Được rồi, không đùa chú nữa, tối qua chú say ngoan lắm, chẳng nói gì cả, về phòng là lăn ra ngủ ngay.”
“Thật chứ?”
“Thật, lên ăn cơm đi, đồ ăn sắp nguội rồi.” Tư Đệ nhấc chăn lên, chỉnh người Tiêu Chẩm Vân thẳng lại, đoạn cởi áo ngoài khoác lên vai anh, chỉ mặc ba lỗ đến cạnh tường lấy xe lăn.
Tiêu Chẩm Vân nhìn xương bả vai uốn lượn sau lưng hắn, đường cong cơ bắp nơi cánh tay hắn. Chỗ nào ra chỗ đấy nhưng không vai u thịt bắp quá đà. Cơ thắt lưng quấy quanh xương hông, tôn lên b* m*ng vểnh.
Cái quần này có chật quá không thế? Tiêu Chẩm Vân nghĩ bụng, hình như trước giờ mình chưa thấy Tư Đệ mặc quần bó như vậy bao giờ, có vẻ rất không phù hợp với hoạt động của Lính gác.
Đang nghĩ dở, Tư Đệ chợt xoay người. Hắn nâng Tiêu Chẩm Vân dậy, giữ vai anh, còn nắm bên tay còn lại của anh, để cái tay đó đặt lên eo mình.
Ngay khoảnh khắc lòng bàn tay anh chạm vào lớp vải cotton của chiếc áo ba lỗ, nhiệt độ cơ thể hừng hực xuyên qua lớp vải làm tay Tiêu Chẩm Vân nóng rẫy. Anh cảm thấy rất là có vấn đề.
Đúng lúc này, một tiếng cười nhẹ bỗng vang bên tai anh: “Eo tôi thật sự thon lắm à?”
[HẾT CHƯƠNG 34]