Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Ngoại truyện 2.4: Kết
Phân đoạn lấy khăn tay là một trò chơi nhỏ với NPC. Nhân viên đóng vai ma bày ra năm cái cốc úp ngược, bỏ một cục xúc xắc vào một cốc, sau đó tráo đổi vị trí các cốc thật nhanh. Cuối cùng, khách chọn đúng chiếc cốc có xúc xắc sẽ lấy được khăn tay, chọn sai bị dán giấy lên mặt.
Người bình thường đến cửa này về cơ bản đều bị thiệt, vì ánh sáng đã lờ mờ NPC còn cố ý chơi xấu, hù dọa hoặc dùng thân thể che cốc đi. Dù sao cũng phải để khách bị dính hai ba tờ giấy NPC mới chịu cho qua.
Nhưng nói thật, từ đầu tới cuối Tư Đệ chẳng cần mở to mắt cũng biết xúc xắc ở đâu. Bởi vì hắn nghe được. Tiếng xúc xắc lăn trong cốc ồn đến mức sắp làm thủng màng nhĩ hắn, không chọn trúng mới lạ.
Trước kiểu du khách “khó nhằn” này, nhân viên cũng chả muốn mắc vạ vào thân, đưa khăn rồi lạy cụ cụ đi đâu về đấy hộ con. Thế là Tư Đệ lại “vèo” một cái, dịch chuyển đến căn phòng nhỏ nơi ba người kia đang đợi. Hắn làm NPC ma canh cửa sổ mãi mà không hù được ai cáu quá gào ầm lên: “Hắn đâu rồi?!”
“Chẩm Vân!” Tư Đệ đẩy cửa vào, chạy chậm đến bên cạnh Tiêu Chẩm Vân, “Oa, nhiệm vụ cá nhân này làm em sợ chết khiếp luôn á…”
Hai người còn lại lập tức dỏng tai hóng hớt xem hắn bị doạ thế nào.
Tư Đệ ngập ngừng mãi rồi bịa chuyện: “Tối đen như mực, chẳng thấy gì cả, còn bị rượt đuổi nữa. Phải trốn vào tủ trong ngõ cụt, ma cứ áp mặt vào khe tủ nhìn bên trong. Về sau lấy được đạo cụ, còn có NPC tóc tai bù xù mặt bê bết máu đuổi theo la hét sau lưng.”
Cậu bạn trai nghe xong thì rùng mình: “Đáng sợ thật đấy, anh hai chiến dữ, vậy mà chẳng kêu tiếng nào.”
“Tưởng ai cũng nhát như anh chắc, gan bằng hạt mè.” Cô bạn gái cười trêu.
Tư Đệ vội vàng phản bác: “Tôi có kêu đấy chứ, tại mọi người không nghe thấy thôi. Tôi sợ đến mức tay chân run lẩy bẩy đây này.”
Nói đoạn, hắn giơ bàn tay phải lên trước mặt Tiêu Chẩm Vân: “Chú xem.”
Trong căn phòng tối hù, Dẫn đường tóc đen cười ruồi: “Ừ đúng, sắp run như Parkinson rồi đấy.”
Tư Đệ kiên nhẫn đợi một hồi, kết quả ngoài câu móc mỉa kia thì Tiêu Chẩm Vân chẳng làm gì nữa, cũng thây kệ cái vuốt sói “run rẩy” của hắn.
“…”
Sao trên đời lại có kiểu Dẫn đường trơ khâng khấc thế nhỉ? Ngày xưa tỏ tình thì ngọt như mía lùi cơ mà? Nào là “Tôi yêu em từ cái nhìn đâu tiên”, rồi thì “nếu bảo không thích em tẹo nào thì cũng không hẳn”, “tôi có lòng riêng”, tán tỉnh đâu ra đấy, vậy mà giờ thì sao? Yêu lâu nên chán hả?
Đôi tai sói hai màu ép chặt sau đầu, cái đuôi bực bội vẫy qua vẫy lại sau lưng, mỗi lúc một mạnh, đập rung cả giường. Cậu bạn trai bên cạnh hết hồn nhìn hắn: “Đuôi của anh bị hỏng motor à?”
“…”
Tiêu Chẩm Vân hoàn toàn không hay biết gì, vẫn đang chụm đầu dưới ánh nến với cô bạn gái để phân tích chữ triện trên khăn tay, tìm hiểu ý nghĩa đoạn thơ. Tư Đệ bắt chéo chân, lạnh lùng lên tiếng: “Cái lệnh bài kia bẻ ra được, bên trong có đồ.”
“… Thật này, sao anh biết hay vậy?” Cô gái kinh ngạc.
Tiêu Chẩm Vân lại nở nụ cười nhẹ đến độ khó phát hiện, không quay đầu lại mà đáp: “Ẻm là cao thủ mà.”
Trong lệnh bài là một viên thuốc con nhộng chứa nước, bóp nát rồi nhỏ lên khăn tay sẽ hiện ra một tấm bản đồ, chỉ nơi giấu sổ sách tham ô của kẻ đã hại chết đại tiểu thư nhà họ Kiều. Cô gái vô cùng phấn khởi, kéo bạn trai xuất phát ngay lập tức.
Lúc này Tiêu Chẩm Vân mới nhớ ra đằng sau còn một Lính gác, anh quay lại cười với Tư Đệ: “Hôm nay em sao thế, cứ lạ lạ vậy?”
“Hừ.” Tư Đệ tháo kính râm, đôi con ngươi lạnh lẽo như mắt thú nhìn anh chằm chằm: “Lạ hả, lạ làm sao?”
“Chỗ nào cũng lạ.” Tiêu Chẩm Vân nói rồi chìa tay ra, “Bình thường em muốn nắm tay hoặc muốn tôi ôm em thì đều nhào thẳng vào tôi mà? Thậm chí đến chuyện thân mật phòng the, em còn trói luôn tay tôi vào đầu giường, chưa kịp lên tiếng đã bay quần. Sao hôm nay lại… nói sao nhỉ, màu mè thế?”
“…” Tư Đệ nắm lấy bàn tay trước mặt, vịn nó đứng dậy, nghiến răng nói: “Chú mới màu mè ấy! Em muốn đổi khẩu vị không được à?”
“Được, đương nhiên là được.” Tiêu Chẩm Vân cười cong mắt. Màu da anh giờ đây đã khác hẳn mấy năm trước, đen đi hai tông, lại càng khỏe mạnh đẹp đẽ, gần như giống hệt cơ thể trong thế giới cũ. Nhưng chỉ riêng vết sẹo ở đuôi mày do hồi nhỏ nghịch ngợm bị ngã là không xuất hiện lại dưới tóc mái của Tiêu Chẩm Vân sau khi cốt truyện kết thúc. Chỉ có thể nói đây là một cơ thể hoàn toàn mới do Tiêu Niệm trao tặng.
Suốt phần chơi game còn lại, Tiêu Chẩm Vân không hề buông tay Tư Đệ. Mười ngón đan chặt khiến gã Lính gác chẳng mấy khi làm nũng được dịp sướng rơn. Ngay cả khi tìm kiếm manh mối họ cũng không buông tay, đi đến đâu nắm đến đó. Kết quả vì thiếu ăn ý mà lúc phối hợp mở một bức thư, hai người suýt thì choảng nhau.
Chưa kể màn rượt đuổi cuối cùng, Tiêu Chẩm Vân bị Tư Đệ kéo chạy thục mạng suốt ba dặm đường, chẳng khác gì cực hình.
Sau khi hoàn thành toàn bộ cốt truyện, nhân viên cho khách xem những tấm hình chụp khoảnh khắc lúc chơi. Ảnh xấu đau xấu đớn mà giá thì trên trời, chuyên để lừa những kẻ thừa tiền —— nhưng luôn có mấy tên ngốc sẵn lòng mắc mưu.
Tiêu Chẩm Vân dừng lại trước màn hình chọn ảnh, chỉ vào một bức trong đó: “Mua tấm này nhé?”
Tư Đệ ghé sát vào nhìn thì thấy, hai nắm tay đan nhau, trông như bức “Tiếng thét”.
“Không mua, không mua,” Tư Đệ từ chối quyết liệt, kéo Tiêu Chẩm Vân đi thẳng ra ngoài, “Ảnh mờ tịt thế này mà cũng xuất được? Quan trọng là sao lại có người liếc mắt một cái đã muốn mua cơ chứ.”
Tiêu Chẩm Vân vuốt cằm, nghiêm túc nhận xét: “Chụp rất có phong thái năm xưa của thầy đây.”
“… Đừng ép em phải mắng chú.”
…
Ra khỏi nhà ma, Tư Đệ liên lạc với những người khác, tìm chỗ gặp nhau. Tiêu Chẩm Vân dừng bước trước một xe đồ ăn bên đường, đột nhiên hỏi: “Đói không, tôi mời em ăn nhé?”
“Không đói, nhưng hơi khát.” Tư Đệ chậm rãi tiến lại gần, lại nắm lấy tay Tiêu Chẩm Vân rất đỗi tự nhiên, còn gãi nhẹ vào lòng bàn tay anh.
Tiêu Chẩm Vân cong môi, cũng ngầm hiểu, dùng xúc tu tinh thần chạm nhẹ vào hàng rào tinh thần của hắn như khiêu khích. Ngay lập tức, một luồng điện chạy dọc sống lưng Tư Đệ, khiến nửa người hắn tê rần, suýt rùng mình trước mặt bàn dân thiên hạ.
Hắn mặt không đổi sắc nhìn tấm biển của xe bán đồ ăn, không biết đầu óc chập cheng thế nào mà lại gọi: “Cho một chè bột báng sữa dừa, không bột báng không sữa dừa, nhiều hươu vào.”
(Tên món này là 椰汁西米露, trong đó chữ cuối 露 bính âm là lù, đồng âm với 鹿 lù, nghĩa là con hươu)
Tiêu Chẩm Vân có gạc hươu tai hươu “…”
Nhân viên đứng quầy đang để ngón tay trước màn hình order: “…”
Nhân viên đứng bếp đang làm bánh hamburger cho khách hàng khác: “…”
Các khách hàng xung quanh: “…”
Tư Đệ đau khổ nhắm mắt lại: “Một chè bột báng sữa dừa, cảm ơn.”
Nhân viên phục vụ chuyên nghiệp vô cùng, cố nén khoé miệng giần giật vì nín cười: “70% đường, không đá nhé ạ?”
“Sao cũng được.” Tư Đệ lùi lại một bước, quay mặt qua chỗ khác.
Lần này đến lượt Tiêu Chẩm Vân nghiêm túc nghiên cứu thực đơn. Anh nhíu mày suy nghĩ hồi lâu, đến mức nhân viên phải lên tiếng: “Thưa quý khách, nếu không chọn được, anh có thể thử món tủ của tiệm em, là loại này…”
“Không, không phải tôi đang nghĩ nên ăn món gì,” Tiêu Chẩm Vân nghiêm nghị nói, “Mà tôi đang thật sự băn khoăn phải nói gì để đáp lại lời thả thính hai lúa của ẻm, nhưng quán mình không có món nào có chữ cuối đồng âm với từ sói cả.”
Nhân viên phục vụ: “…”
Tiếng gào phẫn nộ của Tư Đệ vọng lại từ đằng xa: “Đừng có tấu hài nữa, gọi món nhanh lên!”
Chỉ lát sau, Nhím Gai mang cái đuôi quấn hai quả bóng nổi bần bật giữa đám đông và mấy đứa nhóc xuất hiện. Một mình anh ta cầm hai cây kem ốc quế, l**m lấy l**m để. Còn Tiêu Gia Lễ và Tiêu Niệm chẳng có gì, trông buồn thiu, đúng kiểu hai đứa trẻ ngây thơ bị người lớn xấu xa bắt nạt.
Tư Đệ đạp Nhím Gai một phát, bảo Tiêu Gia Lễ và Tiêu Niệm đi chọn đồ ăn, nói hôm nay ba mấy đứa khao.
Tiêu Gia Lễ vô cùng phấn khởi, còn mặt Tiêu Niệm càng nhăn tít vào.
“À đúng rồi,” Nhím Gai bỗng nói, “Tiểu Chử và Tiểu Phỉ nghe nói bọn mình đi công viên giải trí, chúng nó cũng đang rảnh nên muốn qua chơi cùng, chắc sắp tới nơi rồi đấy.”
Tác giả có lời muốn nói:
4C: Tui mới là nhân vật chính! (Giọng Trần Bội Tư)
(Trần Bội Tư: Một diễn viên hài nổi tiếng của Trung Quốc, nhà bác nào có đầu đĩa ngày xưa thì có thể thấy hình bác này trên màn hình á)
[HẾT NGOẠI TRUYỆN 2]