Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 116: Chú út của em mất trí nhớ rồi
Tiêu Chẩm Vân: “…”
Tiêu Chẩm Vân: “Shhhhh ——?”
Anh cảm thấy cảnh tượng trước mắt rất quen, quen khó tả, nhưng quan trọng nhất là nó làm răng anh nhức điên.
Tiêu Chẩm Vân hỏi Tư Đệ qua liên kết tinh thần: Có phải mới nãy Nhím Gai đi ngang qua đây đúng không? Nên em mới bắt bọn tôi nằm xuống tránh cậu ta
Tư Đệ: Em làm vậy không đúng hay sao?
Tiêu Chẩm Vân: Em làm đúng lắm.
Kẻo không chưa kịp diễn đã đụng phải Nhím Gai thì hậu quả khó lường lắm, chắc chắn sẽ bị kéo đi làm diễn viên quần chúng bất đắc dĩ.
Hơn nữa, trực giác mách bảo Tiêu Chẩm Vân rằng màn trình diễn của Nhím Gai còn chưa kết thúc, không thì phí cả bản kế hoạch phô trương dài tám trang giấy kia.
Anh đoán chẳng sai chút nào. Giữa tiếng súng nổ vang trời và tiếng kêu thảm thiết, hỗn hợp bùn đất lạnh lẽo hòa cùng tuyết đọng và máu đan xen. Tư Chử bị thương ngã gục dưới đất, giữa khung cảnh hỗn loạn, cậu chàng còn hét to đầy tình củm: “Anh Han Bang! Anh đấy à anh Han Bang!”
Nghe vậy, Nhím Gai cao ngạo xoay người lại. Cuồng phong cuồn cuộn, cành khô sau lưng anh ta kêu rào rạt. Trong mùi khói súng nồng nặc, chỉ nghe anh chàng trả lời bằng chất giọng dịu dàng trầm tĩnh gợi cảm, còn xen tí bad boy: “Anh đây, Tiểu Chử, Tiểu Phỉ, xin lỗi, anh đến muộn rồi.”
Tiêu Chẩm Vân & Tư Đệ & Tiêu Niệm: “…”
Chỉ trong khoảnh khắc, Tiêu Chẩm Vân nhớ lại câu tổng kết cuối bản kế hoạch tám trang nọ: “Cảnh tượng hoành tá tràng, cảm động lòng người, thổn thức trái tim!”
Có cảm động lòng người hay không anh không biết, nhưng thổn thức đau tim là có thật. Nhìn Tiêu Niệm sốc đờ con mắt kia kìa. “Không được!” c* cậu bỗng quay sang gằn giọng với Tư Đệ và Tiêu Chẩm Vân: “Mau ngăn Nhím Gai lại! Giáo sư không thể bị bắt, cũng không thể chết lúc này. Kết cục của lão phải là tự sát trước mộ vợ con!”
“Nói thì dễ lắm…” Tiêu Chẩm Vân thì thào, anh đưa tay định lấy khẩu trang trong túi ra đeo vào, “Tình hình này giờ tôi và Tư Đệ ngăn cản thế nào?”
Tư Đệ cũng đồng tình: “Đúng đấy, đội mũ cùng lắm chỉ lừa được người ngoài, chứ nguỵ trang xàm xí vậy sao qua mắt được Tiểu Chử và Tiểu Phỉ… Thậm chí còn chẳng lừa nổi người khác, Đoạn Phi liếc sơ đã nhận ra bọn mình.”
“Thế thì,” Tiêu Chẩm Vân nảy ra tối kiến, “Tôi sẽ lấy thân phận người tình suối nước nóng của em để ra mặt, nói là tôi cố tình dùng vẻ ngoài giống Tiêu Chẩm Vân để tiếp cận em, vờ làm kẻ thế thân, nhưng thực chất là tay trong Giáo sư cài vào Công đoàn… Làm thế còn khớp với màn kịch yêu đương thắm thiết khoa trương mà trước đó tôi đã diễn trước mặt cún con. Tư Chử nhất định sẽ tin sái cổ.”
Tiêu Niệm: “…”
Tiêu Niệm: “Nghe cũng cũng đấy?”
Tư Đệ: “Rốt cuộc trong mắt hai người, em trai tôi là kiểu người gì? Chỉ bằng Tiểu Bạch thôi à?”
Tối kiến Tiêu Chẩm Vân đưa ra đã được hai người kia nhất trí, nhưng vấn đề lại phát sinh: Anh lục túi mãi mà không thấy khẩu trang đâu. Túi áo khoác bên phải lẽ ra để khẩu trang giờ chỉ còn một ống thuốc thử lạnh lẽo…
“…” Tiêu Chẩm Vân khựng lại, quay sang nhìn Tư Đệ và Tiêu Niệm đầy lúng túng: “Chết mợ, hình như tôi làm rơi khẩu trang mất rồi.”
Tiêu Niệm: “…”
Tư Đệ dở khóc dở cười: “Giờ chú diễn vai người tình hao hao Tiêu Chẩm Vân nữa được không? Hay chuyển xừ qua Tiêu Chẩm Vân nằm vùng ở Công đoàn luôn?”
Tiêu Niệm: “Ê nghe cũng xuôi đấy?”
Tiêu Chẩm Vân, Tư Đệ: “…”
“Không được, Quản trị viên, cậu tỉnh táo lại đi!” Tư Đệ vội huơ tay trước mặt Tiêu Niệm, cố gắng kéo tiêu cự trong mắt c* cậu về, “Dù tình huống có khẩn cấp thế nào cũng không thể chơi ngu vậy đâu…”
“Tỉnh táo của khỉ gì, thế giới khốn nạn này, nào xong tôi bỏ việc.”
…
Trong lúc ba người huơu phi sói nhảy trốn sau đụn tuyết thì thào thảo luận kế hoạch tiếp theo, thì ở đằng xa, Nhím Gai nhấc chân giẫm lên lưng Giáo sư thoi thóp. Anh chàng giơ súng, không chút lưu tình xả một băng đạn xuống nền tuyết trắng xóa, dừng lại nửa thước ngay trước nơi trốn của bọn Tiêu Chẩm Vân. Cỏ đất và nước tuyết văng tung tóe.
“Ai ở đó, ra mau!” Nhím Gai lạnh lùng quát.
Cùng lúc đó, Tư Đệ nghe thấy tiếng thân rắn trượt nhanh trên nền tuyết, rõ ràng con rắn lục của Nhím Gai đang áp sát. Hắn và Tiêu Chẩm Vân liếc nhau, anh nhắm mắt mím môi, từ từ đứng dậy khỏi chỗ ẩn nấp.
Giây phút Tiêu Chẩm Vân lộ diện, khí chất quanh anh đột ngột thay đổi, lại hoá thành nhân vật thoát tục trong sách. Vẫn là thân thể đó, nhưng ánh mắt, độ cong khóe môi và dáng đứng đều khác xa con người thật của anh. Ánh mắt lạnh lùng thờ ơ nhưng tự do, nhìn thẳng về phía trước nhưng dường như lại không rõ đang hướng vào đâu.
Đầu tiên Tiêu Chẩm Vân đứng tại chỗ phủi tuyết trên tay áo và quần. Cặp gạc hươu dài mảnh cứng cáp như những nhành mai trắng nảy nở giữa mái tóc đen ngắn. Chiếc đuôi hươu linh hoạt giấu dưới lớp áo khoác dài khẽ rung rinh trong không khí lạnh.
Thiên Lộc xuất hiện phía sau anh, hàng mi dày lập tức đọng những bông tuyết li ti. Vó hươu bước đi trên tuyết đầy thanh cao và kiêu hãnh, như bước ra từ thần thoại, tiến đến bên cạnh Tiêu Chẩm Vân. Anh liếc nó, đưa tay đặt lên tấm lưng ấm áp mượt mà của con hươu đực, từ tốn tiến về phía trước.
Tư Chử hết hồn khi thấy anh, cậu chàng ngơ ngác chống tay xuống đất, quỳ gối nhìn Tiêu Chẩm Vân đăm đăm từ đằng xa, đến nỗi quên cả mừng rỡ gọi chú út.
Chỉ Tư Đệ và Tiêu Niệm mới biết, chỗ Tiêu Chẩm Vân có một mảng tuyết rất dày, lúc nãy anh vừa đứng lên đã giẫm hụt, suýt ngã sấp mặt, nên mới cố ý triệu hồi Thiên Lộc ra, vịn hươu như vịn gậy để đi tiếp.
Tư Đệ: Chú đã từng tính đến chuyện làm diễn viên sau khi cốt truyện kết thúc chưa? Nếu không thấy chú hụt chân thì em suýt tưởng là ‘Tiêu Chẩm Vân’ trong nguyên tác sống lại đấy.
Tiêu Chẩm Vân: ‘Tiêu Chẩm Vân’ trong nguyên tác thâm độc b**n th**, chuyên bắt nạt kẻ yếu, sao có được khí chất cao quý thanh khiết bẩm sinh của tôi?
Tư Đệ: Ừ, đúng là chú rồi, có hoá thành tro em cũng nhận ra.
Tiêu Chẩm Vân không đáp, Tư Đệ cũng không nói nữa, tránh làm anh phân tâm. Chẳng bao lâu sau, Dẫn đường tóc đen cùng con hươu đực của mình đã thong dong dợm bước trong nền tuyết vào tâm bão.
“Chú út!” Sau hồi lâu im lặng, Diệp Phỉ Nhiên là người đầu tiên mừng vui reo lên. Cậu vừa mở miệng là một vạn câu hỏi vì sao tuôn ra: “Sao chú lại ở đây? Chú có khoẻ không? Chú út, chú đi lại được rồi ạ?! Chú đứng lên được rồi, trời ơi, mấy năm qua chú đã đi đâu, đã trải qua những gì? Đúng rồi, đúng rồi! Anh Đệ có biết không? A Chử, mau, mau báo cho anh Đệ là đã tìm thấy chú út đi!”
Tư Chử ngẩn ngơ nhìn chằm chằm vào gương mặt không hề thay đổi theo năm tháng của Tiêu Chẩm Vân. Mái tóc dài đen nhánh ngang hông giờ chỉ ngắn đến mang tai, dáng đi vô cùng lạ lẫm, nhưng đây chắc chắn là chú út của cậu chàng. Đến khi Diệp Phỉ Nhiên gọi tên mình, Tư Chử mới sực tỉnh: “Đúng rồi, phải báo cho anh hai ngay.”
Cậu chàng quay sang gọi Nhím Gai: “Anh Han Bang, anh mau ——”
Lời chưa thốt ra đã nghẹn lại trong cổ họng. Đôi con ngươi hổ phách tròn xoe kinh ngạc co rút lại, vì chú út bao năm không gặp lại vô cảm chĩa súng lục vào cậu ta, họng súng chỉa thẳng giữa mày, lạnh lùng hỏi: “Các người quen tôi sao?”
“Chú út?” Diệp Phỉ Nhiên kêu thất thanh. Tư Chử dang tay bảo vệ Diệp Phỉ Nhiên đằng sau mình theo bản năng, bàng hoàng hỏi: “Chú út, chú không nhận ra tụi con sao? Con là Tư Chử, em trai của Lính gác nhà chú mà.”
Tiêu Chẩm Vân nheo mắt, như thể đang phán đoán tính chân thực của câu nói này.
“Vậy chú còn nhớ anh trai con không? Tư Đệ, Lính gác của chú…” Giọng cậu chàng thêm phần dồn dập, “Chú không thể quên Lính gác của chính mình đâu chứ?”
“Tôi có Lính gác sao?” Tiêu Chẩm Vân hỏi ngược lại với vẻ nghi hoặc pha chút cợt nhả.
Mấy chữ này khiến sắc mặt Tư Chử trắng bệch ngay lập tức: “Chú út… Vậy chú còn nhớ… chú là ai không?”
Tiêu Chẩm Vân chợt cười khẩy: “Đừng có thấy người sang bắt quàng làm họ. Tôi không rõ làm sao các người biết tôi mất trí nhớ mà tới đây bịa chuyện, nhưng dù có mất trí tôi cũng không dễ lừa đâu.”
Nói đoạn anh nghiêng người, tay phải tiếp tục nhắm vào Tư Chử và Diệp Phỉ Nhiên, quay mặt về phía Nhím Gai nghiêm túc hô lớn: “Thả Britz… Giáo sư ra! Không tao sẽ bắn chết chúng.”
Trong câu này, Tiêu Chẩm Vân khựng lại một đoạn sượng trân vì hô tên Giáo sư xong anh mới nhớ ra tên của Giáo sư không phải là Britz mà là Briggs. Nhưng giờ sửa mồm thì ngu quá, nên anh đành cắn răng đe dọa.
Tư Đệ cười ngặt nghẽo trong liên kết tinh thần, cười cạc cạc như con vịt, không ra hồn sói nữa, khiến Tiêu Chẩm Vân bực mình ngắt luôn kết nối.
May thay Tư Chử và Diệp Phỉ Nhiên đều đang chìm trong cú sốc chú út mất trí nhớ theo phe địch nên không chú ý đến chi tiết đó. Còn Nhím Gai đang giẫm lưng Giáo sư khẽ nhướn mày, lờ mờ hiểu ra điều gì.
Sau ba giây suy nghĩ, Tiêu Chẩm Vân thấy rõ sự tán thưởng trong mắt Nhím Gai.
Dịch ra đại khái là: Giỏi đấy! Cách anh tái xuất sau nhiều năm đúng là tuyệt đỉnh, chẳng hề kém cạnh kế hoạch của tôi. Cách của tôi thì đã phần nhìn, cách của anh lại siêu sốc óc… Chết thật, tôi thấy mình thua kém anh quá, mẹ nó, sao tôi không nghĩ ra chiêu mất trí này nhỉ? …Mà khoan, tại sao có trò hay vậy mà không rủ tôi chơi cùng?
Tiêu Chẩm Vân: “…”
Ngay sau đó, anh thấy mắt Nhím Gai sáng rực lên: Không sao, giờ nhập bọn vẫn kịp!
Nói thật, phản ứng của Nhím Gai hoàn toàn nằm trong dự tính của Tiêu Chẩm Vân, nếu không một mình anh cũng bó tay không cứu nổi Giáo sư từ dưới chân Lính gác Bóng tối cấp S.
Mới giây trước hai nam chính tội nghiệp còn định khơi gợi ký ức cho Tiêu Chẩm Vân, chứng minh họ là người nhà, thì giây tiếp theo, Tư Chử và Diệp Phỉ Nhiên đã thấy anh Han Bang “giỏi giang đáng tin cậy” đột nhiên nở một nụ cười quái dị. Cái lưỡi đỏ tươi l**m chiếc răng nanh bén nhọn ở hàm dưới, thở hắt ra một hơi đầy tận hưởng, anh chàng khẽ cười: “Thật là, sao các người tới muộn vậy? Chậm chút nữa là Giáo sư bị tao hù chết rồi.”
Để cậy nhờ cái tên chaotic evil thích gây rối như Nhím Gai, Tiêu Chẩm Vân bất đắc dĩ phải diễn tiếp: “Trên đường tới đây gặp phải một tên Lính gác tóc bạc, phiền dã man, mãi mới cắt đuôi được hắn… Mày còn không mau thả Giáo sư ra. Dù muốn lấy lòng tin của chúng thì mày cũng hơi lố rồi đấy, sao lại hành hạ ông cụ đến mức này.”
“Được thôi…” Nhím Gai nhấc gót giày, Tiêu Chẩm Vân nhanh chóng cất súng chạy lại. Tư Chử không theo kịp sự phát triển của tình hình nhưng vẫn nhớ vùng lên đuổi theo. Có điều cậu ta ngẩng lên lại thấy Nhím Gai đưa ngang súng máy, họng súng vừa giết vô số kẻ địch giờ lại chĩa về phía mình: “Nhóc con, truyện cổ tích kết thúc rồi, Cấm • Động • Đậy.”
Tiêu Chẩm Vân quỳ xuống nâng Giáo sư Briggs mắt trợn ngược mặt tím tái vì lạnh dậy: “Giáo sư, Giáo sư!”
Lão Giáo sư khó khăn lắm mới tỉnh táo lại, vừa thấy cặp gạc hươu trên đầu Tiêu Chẩm Vân là run bắn người, vội vã né anh ra. Tiêu Chẩm Vân nhanh mồm chém gió tỉnh bơ: “Giáo sư, đừng sợ, em là đệ sếp, đến cứu sếp đây.”
Mẹ kiếp, sao tao không biết đệ tao có mày! Mặt Giáo sư lộ vẻ hoảng sợ.
Thật ra Giáo sư Briggs có cả tá đệ đã chầu trời lại có một gương mặt hết sức bình thường, ném vào đám đông cũng chẳng ai nhận ra. Lão bụng phệ, mặt mũi hiền từ, rất dễ đánh lừa người khác.
“Em cũng là quân của sếp nè.” Nhím Gai thò mặt qua.
Giáo sư chắc chắn đã bị sang chấn vì gã áo choàng rớt từ trên trời xuống giết người như ngoé này. Đột nhiên thấy mặt anh ta, lão run đùng đùng, thiếu điều chửi ầm lên: Mày sắp giết hết người phe tao rồi, quân của tao cái con khỉ!
Tiêu Chẩm Vân chẳng quan tâm lão Giáo sư có tin hay không, chỉ cần lão còn sống, đủ sức lết tới mộ để trăng trối là được. Việc quan trọng hơn bây giờ là tiêm thuốc cho cún con. Anh quay lưng về phía Tư Chử, rút ống thuốc giết Linh thú QTA màu vàng óng ra, ra hiệu bằng mắt với Nhím Gai.
Nhím Gai lập tức hiểu ý, cười hì hì xoay người lại. Con rắn lục đuôi ngắn ló đầu ra từ vai anh ta, thè lưỡi xì xì.
Tác giả có lời muốn nói:
Nhím Gai: Anh đây mới là chóp bu chốn này!!!
[HẾT CHƯƠNG 116]