Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 112: Làm được những điều mà nhân vật chính còn không làm được
“Tốc độ hồi phục sức mạnh tinh thần?” Tiểu Khôi ngẩng đầu.
Đây là một chỉ tiêu hiếm thấy, Tiểu Khôi không biết là rất bình thường. Tiêu Kinh Phong như thầy giáo phong độ thong dong trên bục giảng, từ tốn phổ cập kiến thức: “Hiện giờ tiêu chí này chưa được xếp vào phạm vi đánh giá sức mạnh tinh thần. Vì phần lớn tốc độ hồi phục sức mạnh của Dẫn đường đều sêm sêm nhau, dao động trong khoảng 0.9-1.2. Nhưng tốc độ hồi phục của thằng bé là 7.3, vượt xa Dẫn đường bình thường.”
“… Còn chú thì sao?” Tiểu Khôi đột nhiên ngẩng đầu hỏi, “Tốc độ hồi phục của chú là bao nhiêu?”
Trước câu hỏi tưởng chừng vô cùng đơn giản này, Tiêu Kinh Phong tự dưng lại lặng đi một lát. Sau vài giây, chú ta mới lí nhí: “0.4.”
Câu trả lời này khiến Tiêu Chẩm Vân và Tư Đệ cùng kinh ngạc ngước nhìn Tiêu Kinh Phong. Chú ta chỉ nhẹ nhàng nhún vai: “Chết toi, lộ nhược điểm mất rồi.”
May mà chú còn có nhược điểm, không thì đám Lính gác bị chú giết sạch mất…
“Ha.” Tiểu Khôi bỗng bật cười ngắn ngủi, biểu cảm hơi điên khùng đáng sợ. Cậu ta dứt mắt khỏi Tiêu Kinh Phong, lườm thẳng về phía Tiêu Chẩm Vân: “0.4, 7.3, gấp ông hơn 18 lần.”
Câu trả lời này rõ ràng khiến gã vui muốn rồ: “Dẫn đường cấp S mà còn có chỗ không bằng Dẫn đường cấp C cơ đấy, hơn nữa còn thua ở sức mạnh tinh thần… sức mạnh tinh thần… Dẫn đường cấp cao không hoàn hảo, Dẫn đường cấp thấp cũng không hoàn toàn vô dụng.”
Gã chìm trong hồi ức: “Lúc nào người ta cũng khuyên tôi, dù là Dẫn đường cấp C, nhưng cậu vẫn có chỗ hơn người. Như là cậu cẩn thận hơn, cậu học toán rất giỏi, cậu am hiểu hội họa… Nhưng những thứ đó có ích lợi gì? Mấy thứ không liên quan đến cấp bậc đó có nghĩa lý gì? Với người biến dị, tiêu chí duy nhất để đánh giá họ chỉ có thể là sức mạnh tinh thần. Chỉ khi Dẫn đường cấp C vượt trội hơn Dẫn đường cấp S về mặt sức mạnh tinh thần, thì mới chứng minh được ý nghĩa tồn tại của Dẫn đường cấp C, chứng minh chúng tôi không phải đồ bỏ.”
Tiểu Khôi nhìn Tiêu Chẩm Vân, như đang chờ đợi một câu trả lời cực kỳ quan trọng với gã: “Có đúng không? Họ khuyên vậy có đúng không?”
“…” Tiêu Chẩm Vân không biết rốt cuộc đáp án mà tên phản diện chíp hôi giàu lòng tự trọng, nhạy cảm tinh tế, còn rất hay cua gắt này muốn là gì. Hơn nữa anh còn không thể hùa theo Tiểu Khôi, mà bắt buộc phải phản bác gã, làm gã cú lên, để gã tiếp tục con đường tà ác mà bản thân gã quyết tâm đeo đuổi.
Sau một thoáng do dự, Tiêu Chẩm Vân lựa chọn im lặng và lảng tránh.
Còn Tư Đệ hiểu chuyện lại nghĩ đến giải pháp thứ ba. Hắn tự tiện nhận đề, không khách khí đốp chát ngay: “Đúng thì sao, mà sai thì thế nào? Tốc độ hồi phục 7.3 mà đặt vào Dẫn đường cấp C cũng chỉ phí của trời thôi.”
Tiêu Chẩm Vân lập tức khen hắn cãi hay lắm trong liên kết tinh thần.
Tiêu Niệm lại được dịp cảm thấy “Mẹ nhặt” của mình đáng tin cậy quá thể. Đầu óc nhanh nhạy hơn hẳn ông “Bố hờ” được việc thì ít, hỏng việc thì nhiều của c* cậu.
Tư Đệ còn chưa kịp đắc ý quẫy đuôi sói, Tiêu Kinh Phong đã cau mày trước cả Tiểu Khôi. Đôi tai ngựa màu trắng nhô ra từ mái tóc đen, dựng lên như hai lưỡi dao nhọn. Tiêu Kinh Phong thả chiếc đuôi ngựa trắng muốt như bím tóc dài sau lưng ra, gằn giọng hỏi lại Tư Đệ: “Cậu vừa nói gì? Đấy là suy nghĩ thật của cậu sao? Cậu nghĩ về Chẩm Vân như thế ư?”
Ba câu hỏi dồn dập, câu sau vang hơn câu trước, khiến Tư Đệ không kịp trở tay.
Hắn còn chưa kịp giải thích, đôi mắt Tiểu Khôi đã rực sáng, gã hưng phấn nói: “Nếu anh cảm thấy Dẫn đường cấp thấp có tốc độ hồi phục cao là phí của trời, vậy nghĩa là tốc độ hồi phục không phải là tiêu chí vô dụng, ngược lại, nó còn rất quan trọng.”
Gã phởn chí, từng lỗ chân lông trên người đều tỏa ra cái sự sung sướng đó, như thể kẻ có chỉ số 7.3 không phải Tiêu Chẩm Vân mà chính là gã.
Nếu Tiêu Chẩm Vân không đoán nhầm, thì có lẽ suy cho cùng Tiểu Khôi chỉ muốn chứng minh người biến dị cấp thấp cũng có chỗ hơn người biến dị cấp cao về sức mạnh tinh thần hoặc giác quan. Dù minh chứng đó chẳng có tác dụng thực tế gì, gã vẫn cố chấp tìm kiếm câu trả lời như vậy.
… Chẳng lẽ chỉ thế là thông não xong rồi sao? Cách cảm hóa độc lạ nhường này lại vồ vào anh thật ư?
Tiêu Chẩm Vân cảm thấy nếu giờ mình lấy kết quả khám ra, rất có thể Tiểu Khôi sẽ dán lên tường ngay như treo giấy khen.
Nhân lúc Tiêu Kinh Phong xanh mặt kéo Tư Đệ vào góc để làm công tác tư tưởng, Tiêu Chẩm Vân và Tiêu Niệm lại lén lút sang phòng bên cạnh trao đổi cốt truyện.
“Giờ sao?”
“Sao trăng gì nữa?” Tiêu Niệm kéo hai tay sang ngang mở giao diện mã nguồn thế giới, nhanh chóng tìm kiếm tình trạng mới nhất của đội Liệt Hỏa, “Phản diện trung trinh như thế còn bị anh chiêu hàng, thì còn làm sao được nữa? Tự thân vận động thôi. Anh thó thiết bị liên lạc của Tiểu Khôi đi, bao giờ tôi tìm được mấy thành viên đội Liệt Hỏa đang đồng hành cùng Tư Chử và Diệp Phỉ Nhiên thì anh lập tức gửi định vị cho Giáo sư.”
“…”
Thất đức thật.
Tiêu Chẩm Vân còn muốn sống thêm vài năm nữa, lập tức nghĩ ra một cách đổ vấy rất hoàn hảo: “Tiêu Niệm, tôi nghĩ ra một người, cha đó khoái mấy trò xỏ lá b* q** này lắm. Có khi không cần cậu gõ code ngày đêm, tự cậu ta cũng đào ra hành tung của họ, sau đó đến cậy Giáo sư thay đất diễn của Tiểu Khôi… Đấy mới chỉ là phát huy bình thường thôi, nếu vượt mức pickleball, khéo cậu ta có thể thay thế luôn vị trí của Giáo sư.”
Tiêu Niệm: “…”
“Hơn nữa cậu có cảm thấy, lý do ban đầu và quan trọng nhất chúng ta vào trấn nhỏ này là vì cậu ta không,” Tiêu Chẩm Vân tán tụng, “Nhưng tới tận bây giờ vẫn chưa chạm mặt người cần tìm. Tiêu Niệm, để cậu ta một mình làm xằng làm bậy ngoài kia nguy hiểm lắm.”
Quản trị viên đã thành công bị thuyết phục. c* cậu im re xóa ba hàng code mình vừa gõ, bắt đầu lạch cạch tìm kiếm hành tung của thằng cha tóc nâu màu mè.
Ngoài căn nhà, trời đã về khuya. Tiêu Chẩm Vân và Tiêu Niệm vào thị trấn lúc trưa trật, ăn chùa cỗ cưới ở nhà họ Lý xong lăn lộn cả buổi chiều, giờ mặt trời lặn trăng đã lên. Đám ác ôn tự tiện xâm nhập nhà dân lại được ăn bữa tối mà Tiểu Khôi và Tiểu Bạch đích thân nấu.
Tiểu Bạch vẫn quen thói lấy lòng Tư Đệ, nấu dở chừng còn ngại ngùng hỏi khẩu vị hắn thế nào. Tiểu Khôi thì lại chủ động giữ gương sáng cấp C Tiêu Chẩm Vân ở lại dùng bữa. Về phần Tiêu Kinh Phong và Tiêu Niệm, họ chỉ là tệp đính kèm.
Tư Đệ hứa lên hứa xuống với Tiêu Kinh Phong, tấm lòng của mình với Tiêu Chẩm Vân có trời đất chứng giám, hắn chẳng dám xem thường anh tẹo nào. Hắn chỉ mê Dẫn đường cấp C liệt hai chân thôi, không liệt là chê. Ngày mai hắn sẽ bẻ gãy chân giả của Tiêu Chẩm Vân ngay.
“Vậy cậu nói Chẩm Vân có tốc độ hồi phục cao là phí của giời thì ý là làm sao?” Tiêu Kinh Phong cho rằng đã là nguyên tắc thì không được lơi lỏng, cái gì mấu chốt nhất quyết không nhượng bộ. “Không có tốc độ 7.3 bổ sung sức mạnh, thì cậu nghĩ lãnh địa tinh thần tan tành của cậu hồi phục nhanh được thế chắc? Không có Chẩm Vân, giờ cậu vẫn đeo vòng trói với rọ mõm nằm trong bệnh viện Lính gác nhé.”
“Vâng, ngài nói chí phải ạ.” Tư Đệ thành khẩn gật đầu, sau đó khổ sở cầu cứu Tiêu Chẩm Vân trong liên kết tinh thần: Cứu cứu cứu cứu! Cậu của chú gắt quá!
Tiêu Chẩm Vân: Ba em gắt hơn hay cậu tôi gắt hơn?
Tư Đệ:… Vẫn ghim hả? Ban đầu ba em phản đối hai đứa mình cũng vì luân thường đạo lý. Mà phản đối không được, em còn một lòng một dạ bỏ nhà theo trai, về sau ổng chả tốt với chú thế còn gì? Chú mất tích ba năm ổng lải nhải về chú suốt ngày, nhớ chú hơn cả em nhớ chú.
Tiêu Chẩm Vân nở nụ cười: Em đợi chút, tôi gọi Tiêu Niệm đến.
Dù sao Tư Đệ gặp tai bay vạ gió cũng để cứu cốt truyện, Tiêu Niệm lại không phải kiểu người vô tình dùng xong là vứt. c* cậu thoải mái thả giao diện code xuống, lon ton chạy đến cạnh Tiêu Kinh Phong, víu tay chú ta: “Ông ơi, mẹ con không có ý đó, mẹ xót ba vì ba cứ ỷ có tốc độ hồi phục cao, không biết chừng mực hao tổn hết sức mạnh tinh thần để chữa trị cho mẹ, nên mẹ mới nói thế. Ông đừng trách mẹ nha.”
Cái cớ xoắn vặn này miễn cưỡng cho qua được, nhưng sự chú ý của Tiêu Kinh Phong hiển nhiên đã va vào thứ khác: “… Mẹ?”
Trước giờ Tiêu Chẩm Vân hiếm khi được nghe Tiêu Niệm gọi mình là ba, nữa là Tư Đệ nghe thấy c* cậu gọi mình là mẹ… Chỉ có thể nói kiểu xưng hô kỳ quái này quả thực vừa sốc vừa dị vừa kỳ cục kẹo đến độ cũng bùi tai. Trong lúc Tiêu Kinh Phong kinh ngạc, Tiêu Chẩm Vân và Tư Đệ đồng thời nhìn về phía Tiêu Niệm. Họ chỉ thấy quản trị viên trải đời tay trái giữ chặt Tiêu Kinh Phong, tay phải vịn chắc Tư Đệ, nói: “Ông ơi, ông tha thứ cho mẹ được không ạ?”
Đôi tai ngựa của Tiêu Kinh Phong không ngừng rung rinh, chú ta run rẩy nói: “Ờm… Tư Đệ, nếu hiểu lầm, thì tôi xin lỗi cháu. Nhưng tôi mong rằng nếu cháu đã trở thành Lính gác của Chẩm Vân, thì phải tôn trọng Chẩm Vân ở mọi mặt.”
Tiêu Chẩm Vân ôm vai Tư Đệ, cười giảng hoà cho đôi bên: “Em nghe cậu nói gì chưa?”
“Nghe rồi ạ.” Tư Đệ hôn lên mu bàn tay đang đặt lên vai mình.
Tiêu Chẩm Vân: Khổ em quá.
Tư Đệ: Em bị oan, em còn oan hơn cả Đậu Nga, chú coi tuyết ngoài kia rơi là vì em đấy.
(*Oan Đậu Nga: Tích nàng Đậu Nga chịu oan mất mạng, Đậu Nga trước khi bị hành hình đã phát ra ba lời thề như đinh đóng cột với quan giám trảm: 1. Nếu tôi bị oan, thì “đao chém qua đầu một giọt máu nóng cũng sẽ không rơi xuống đất mà sẽ bắn lên trên dải lụa trắng kia”; 2. Nếu tôi bị oan, thì “sau khi thân chết, trời sẽ giáng tuyết dày ba thước, đắp lên thi thể tôi”; 3. Nếu như tôi bị oan, sau khi tôi chết thì “từ giờ trở đi, Sở Châu này sẽ hạn hán trong suốt 3 năm liền”. Quả nhiên, lời thề ứng nghiệm. Link đọc Tích: Link.)
Nghe vậy, Tiêu Chẩm Vân quay đầu nhìn ra ngoài trời. Dưới ánh đèn đường lờ mờ, từng bông tuyết lả tả bay xuống từ không trung. Thoạt đầu anh sửng sốt, sau đấy liên tục cà khịa trong liên kết tinh thần: Xàm xí, bây giờ là mùa Đông, tuyết rơi là bình thường thôi mà?
Tư Đệ: Hu hu hu hu
Thái Cực cũng đi tới đi lui trong thế giới tinh thần, thỉnh thoảng giậm chân mấy cái biểu đạt sự bất mãn. Thiên Lộc lấy làm lạ ngẩng đầu khỏi tán lá xanh tươi, nhìn Thái Cực. Con hươu có trai quên chủ ngửa đầu kêu ú ú phụ sói đen, trách cứ chủ nhân bạc tình.
Trước ba bên luận tội, Tiêu Chẩm Vân đành nhượng bộ: Về nhà chú thưởng em.
Tư Đệ: Đeo kẹp n*m z* lên núi dã ngoại với em, rồi mình ch*ch trên xe nhé?
Tiêu Chẩm Vân:…
Tiêu Kinh Phong không nghe được đoạn đối thoại đồi phong bại tục ấy, chú ta chỉ cảm thấy đôi Lính gác Dẫn đường này trông cũng hoà thuận phết, có lẽ thật sự chỉ là hiểu lầm… Chú ta yên lòng hơn, xuống phòng ăn dùng cơm tối theo lời mời của anh em Tiểu Khôi và Tiểu Bạch.
Tuy rằng chả hiểu sao Tiểu Khôi lại bắt đầu ngưỡng mộ Tiêu Chẩm Vân, nhưng gã cũng chưa ngả sang bên này hẳn, phần lớn vẫn theo phe Giáo sư.Gã chỉ bày tỏ trên bàn cơm là sẽ không mách hành tung của đám Tiêu Chẩm Vân cho Giáo sư. Còn vụ khác… Gã chỉ muốn bảo vệ sự an toàn của Tiểu Bạch.
Ý là giờ gã là ngọn cỏ ven tường, gió chiều nào xoay chiều ấy. Vẫn nghe lệnh Giáo sư, giúp đỡ Giáo sư, nhưng những gì liên quan đến Tiêu Chẩm Vân gã sẽ mắt nhắm mắt mở cho qua.
Nếu đã vẽ đường cho mình chạy, thì Tiểu Bạch còn cơ hội tự sát để cứu vãn Lính gác lỡ bước sang ngang nữa không?
Tiêu Chẩm Vân múc một thìa đậu phụ, ngẩng lên thì thấy Tiểu Bạch đang cười ha hả vì bị Tiêu Kinh Phong chọc ghẹo. Cô bé không kiểm soát được âm lượng, giọng rất to, tiếng cười còn hơi kỳ quái, từ “ha” nào cũng rõ ràng rành mạch. Quả thực phải công nhận là một bé thỏ rất đáng yêu.
Thôi, nợ lắm cũng thành quen. Đã cứu nhiều Lính gác xanh cỏ như thế, thì cứu thêm một Dẫn đường xanh cỏ có sao đâu.
Tác giả có lời muốn nói:
Nhím Gai: Ngáp (bắt đầu khởi động làm nóng người chuẩn bị lên sân khấu)
[HẾT CHƯƠNG 112]