Dẫn Đường Phải Nghe Lời Kịch Bản

Chương 11

Trước Tiếp

Chương 11: Gặp nhau chẳng thà đừng quen biết

Tiêu Chẩm Vân giật mình, thân thể vô thức ngửa ra sau, tay lơi ra một thoáng. Giây tiếp theo, anh nghe thấy tiếng răng rắc giòn tan, cành cây mảnh khảnh không chịu nổi trọng lượng của anh nữa, người anh hẫng đi. Tiêu Chẩm Vân không kịp bám lấy thứ gì, tiếng cành gãy vang lên liên tục. Ngay sau đó là tiếng ầm trầm đục.

Toàn bộ phần lưng và gáy anh nện xuống nền đất.

Dù đất bùn rừng mưa nhiệt đới không cứng lắm, còn phủ đầy lá rụng, nhưng anh rơi thẳng từ độ cao 4-5 mét. Dẫu giữa chừng có cành cây làm đệm, cơ thể yếu ớt của Tiêu Chẩm Vân vẫn bầm dập khổ sở. Cơn đau tê tái lan tỏa từ lưng đến hai chi vẫn còn tri giác. Đặc biệt là khi đầu anh đập xuống đất; tầm nhìn của Tiêu Chẩm Vân tối sầm, anh gần như ngất xỉu.

Lũ chim rừng bay tán loạn, còn anh thở hổn hển nằm trên mặt đất, mãi mà chưa nhúc nhích được.

Trong cơn mơ màng, dường như anh lại thiếp đi một lúc, Tiêu Chẩm Vân hồi được chút sức lực. Lòng bàn tay anh trầy xước, chạm vào là nhói, mặt cũng nhưng nhức, có lẽ mới nãy bị quệt vào đâu rồi. Anh cố gắng dịch người tựa vào gốc cây, dùng chút sức lực còn lại gọi chú hươu đực ra.

Hươu ta quan tâm lo lắng đi lòng vòng quanh Tiêu Chẩm Vân, sốt sắng không biết phải làm gì.

“Mày…” Tiêu Chẩm Vân bỗng nhớ ra mình còn chưa đặt tên cho Linh thú. Chó của Tư Chử tên là Tiểu Mộc, công của Diệp Phỉ Nhiên tên là Diệp Tử, tên hai đứa đều chung một kiểu, là trích từ tên chủ nhân. Còn sói của Tư Đệ tên Thái Cực, dựa theo đặc điểm của Linh thú.

(Tên chú chó của Tư Chử là Tiểu Mộc, vì chữ Chử  có bộ Mộc 木 đứng đằng trước. Còn con công của Diệp Phỉ Nhiên thì dựa theo họ của cậu. Nói chung tên của 2 cháu nghĩa là Cây và Lá, đúng kiểu couple.)

Còn hươu của anh thì sao?

Thôi kệ, sống sót đã rồi ngẫm vụ này sau.

Tiêu Chẩm Vân thử trèo lên lưng hươu, nhưng thân thể hiện giờ thực sự không đủ sức. Anh cố mấy lần chỉ tổ nhọc thêm, đành thỏa hiệp, thở hổn hển nói: “Đi tìm nước cho tao.”

Anh nhặt mấy chiếc lá trông khá sạch sẽ, gấp lại thành một cái bát ẩu tả, bảo hươu ngậm lấy, “Không cần nhiều đâu, đi mau rồi về.”

Chú hươu cúi đầu ngậm lá, nhanh chóng biến mất trong rừng cây.

Tiêu Chẩm Vân không dám chợp mắt, sợ rắn độc hoặc côn trùng chui ra từ xó xỉnh nào. Nhưng anh đã sức cùng lực kiệt, mắt nhắm hờ, nằm thoi thóp. Chắc gần đây không có nguồn nước, hươu đi mãi chưa thấy về. Còn Tiêu Chẩm Vân bị đốm nắng chiếu xuyên tầng lá rọi cho khô đét. Anh vật vã dịch người vào chỗ râm mát hơn, kẻo bị nắng hun thành thây khô.

Bộ đồ ban đầu còn sạch sẽ của anh giờ thấm đẫm mồ hôi và bùn đất, nhăn nhúm nhàu nát, dính chặt vào người. Mái tóc dài mềm mại của anh rối tung, còn dính đầy cành cây và lá vụn. Tiêu Chẩm Vân biết bộ dạng hiện giờ của mình chắc phải khốn đốn lắm, nhưng may mà vẫn còn cái mạng. Hơn nữa anh còn quản trị viên thế giới chống lưng. Sau tai nạn tàu bay, dù kẻ khác bó tay, chắc chắn Tiêu Niên vẫn có cách tìm ra anh.

Không biết bao lâu đã qua, Tiêu Chẩm Vân loáng thoáng nghe thấy tiếng bước chân đi về phía mình. Phản ứng đầu tiên của anh là con hươu kia cuối cùng cũng mang nước về. Nhưng tiếng bước chân này nghe rất lạ, giống tiếng chân con người hơn. Kẻ này không mau mắn qua chỗ anh ngay, mà đi rất dè dặt, thỉnh thoảng còn dừng lại quan sát xung quanh thật lâu.

Hành vi cực kỳ đáng ngờ.

Chẳng lẽ anh đoán sai, nơi này không phải đảo nhỏ vắng dấu chân người ư?

Kẻ sắp xuất hiện sẽ là ai? Nếu là lữ khách, thợ săn hoặc người dân ở đây thì tốt. Anh thậm chí còn chẳng sợ họ làm tiền mình. Nhưng ngộ nhỡ đấy là tù nhân giết người cướp của trốn trại thì sao? Nhìn thấy anh lại chả rút dao xẻo thịt ngay tức thì. Tệ hơn nữa, đấy còn có thể là bộ tộc lạc hậu nói tiếng người giời, vẫn thịnh hành hủ tục ăn thịt người…

Lúc này Tiêu Chẩm Vân cũng không biết mình có nên phát ra tiếng động để thu hút sự chú ý của kẻ đó không.

Trong lúc anh do dự, bóng người kia đã chậm chạp tiếp cận vị trí nằm của Tiêu Chẩm Vân. Anh căng thẳng thấp thỏm chờ đợi. Khi cành cây cuối cùng che chắn cho anh bị lưỡi dao chặt đứt, một bàn tay rắn rỏi gạt tán lá, mái tóc trắng bạc dính chút bụi bặm nhô ra từ lùm cây. Màu xanh phỉ thúy bất chợt đụng phải màu lam sương mù, cả hai đều cực kỳ kinh ngạc.

“Tư Đệ?”

“Tiêu Chẩm Vân?”

Trạng thái của Tư Đệ cũng không khá khẩm gì hơn, áo quần xộc xệch, mặt đầy bùn đất, tay trái hình như cũng bị gãy, đang treo trước ngực bằng một mảnh vải hắn xé ra từ tay áo.

Kinh ngạc xong, tiếng chuông cảnh báo vang rền trong đầu Tiêu Chẩm Vân. Anh vô thức chống người lùi về đằng sau. Anh chưa từng quên, giữa bữa tiệc gia đình đầy những người máu mặt của giới biến dị, kẻ này dám chĩa súng vào đầu Phó chủ tịch Công đoàn là anh. Người này từng nhìn anh bằng ánh mắt tàn ác độc địa nhất, thề rằng sẽ trả thù anh. Hắn là một tên điên.

Hơn nữa, trên hòn đảo hoang khỉ ho cò gáy này, Tư Đệ có thể giết anh rồi chôn bừa đâu đó, mãn kiếp cũng chẳng ai tìm ra.

Tư Đệ có vẻ cũng nhận ra điều này. Đôi mắt đang trợn tròn sửng sốt của hắn lập tức híp lại, đáy mắt tràn ngập vẻ tăm tối và thù hằn. Hắn cất con dao đã hơi cùn vì chặt cây mở đường ra sau thắt lưng, một con dao sắc lẹm cắt đá như bùn lập tức xuất hiện trên tay. Hắn cầm dao trong tư thế ngược, cực kỳ hợp để cứa cổ người khác.

Giết y, giết tên cặn bã đê tiện này, đây chính là cơ hội tốt nhất!

 “Tư Đệ…” Tiêu Chẩm Vân lo lắng nhìn về hướng chú hươu rời đi. Linh thú của anh đã đi quá xa, anh không thể gọi nó về ngay. Dù có bắt nó quay lại thế giới tinh thần, anh cũng không đủ sức mạnh để triệu hồi nó lần nữa.

Trong tình huống không có bằng chứng trực tiếp để chứng minh thân phận của mình, anh cũng khó lòng mở miệng trình bày “Tôi là người tình trong mộng của cậu đây”. Nếu lỡ mồm, rất có thể sẽ gây phản ứng ngược, Tư Đệ sẽ nghĩ anh chết đến đít còn cắn quàng, vấy bẩn hình tượng ân nhân cứu mạng trong lòng hắn, sau đấy giận tím tái, nổi điên chuyển từ cứa cổ qua lăng trì anh mất.

Tư Đệ cầm dao bước lên mấy bước, nhìn xuống thảm cảnh của Tiêu Chẩm Vân.

Hắn quan sát đôi chân teo tóp vô dụng đang duỗi thẳng của anh, chúng xấu xí quắt queo như cành củi khô. Hắn nhìn anh nằm bất lực trên mặt đất, vật lộn giãy giụa nhưng không trốn đi đâu được. Hắn lướt qua mái tóc dài luôn được chăm chút mượt mà đen bóng của anh, nay rối bời như một đám cỏ dại. Hắn nhìn sâu vào đôi mắt anh, tựa như viên ngọc bích phủ một lớp sa, ánh lên nỗi sợ hãi, và cả cảm xúc mà hắn không hiểu được.

Tên rác rưởi này không nên có một đôi mắt sạch sẽ như thế. Cơn giận của Tư Đệ bỗng sôi trào. Hắn nhớ đến một người đồng chí đã hy sinh trong tiểu đội Tật Phong. Người đó cũng có đôi mắt màu xanh lam. Ấy mới là ngọc bích đích thực, lộng lẫy và sáng ngời, mỗi lúc cười lại rực rỡ lấp lánh. Đó là Lính gác trẻ nhất trong đội, rất tiết kiệm, đi ăn đồ nướng còn không nỡ uống rượu. Cậu ấy đã có Dẫn đường mà mình thương, nói phải để dành tiền cho Dẫn đường nhà mình.

Bảy chiến hữu, năm Lính gác, hai Dẫn đường, tất cả đều là những người anh em đã ở bên hắn từ khi tốt nghiệp, vào sinh ra tử cùng hắn. Có người gọi hắn là đội trưởng, có người kêu hắn là anh Đệ, có người lại đùa là Sói con… Tất cả đều đã hy sinh vào đêm ấy.

Chết dưới tay một lũ cặn bã.

Tiêu Chẩm Vân nghe thấy tiếng thở dồn dập của Tư Đệ. Hắn đứng cách anh tầm hai mét, tay phải nắm chặt chuôi dao, gân xanh hằn lên. Tiêu Chẩm Vân buồn khủng khiếp, cảm thấy mình thảm không tả nổi. Viện nghiên cứu MP muốn anh chết, Tư Đệ cũng muốn giết anh. Anh bị kẹt giữa hai bên, quan trọng nhất là anh chẳng liên quan gì trong vụ này. Anh chỉ là một người du hành thời không đáng thương, khổ mà không kể cho ai được.

Không thể cứ ngồi chờ chết thế này, Tiêu Chẩm Vân nghĩ thầm. Mình phải làm gì đấy, gì cũng được. Nhưng sức mạnh tinh thần đã bị vắt kiệt, còn thêm tác dụng của thuốc ức chế trạng thái dung hợp khiến anh hoàn toàn bó tay, không thể mọc gạc và tai hươu được nữa.

Anh chỉ có thể nín thở ngước mặt lên, nhìn thẳng vào mắt Tư Đệ.

Tiêu Chẩm Vân nhìn thấy sự đau đớn và giằng xé trong đôi mắt ấy.

Anh sửng sốt, tạm thời quên cả cơn sợ, chỉ nghi hoặc tại sao Tư Đệ lại để lộ ánh mắt như vậy.

Hắn đang run. Một gã đao phủ cầm đao, đối mặt với kẻ thù không đội trời chung đã gián tiếp hại chết những người bạn thân của mình. Nhưng hắn lại do dự, run rẩy.

Tư Đệ không suy suyển, Tiêu Chẩm Vân cũng không nhúc nhích. Hai người giằng co hồi lâu, cho đến khi Lính gác tóc bạc đột nhiên buông lỏng nắm tay, như lưỡi dao sắc tra vào trong vỏ. Khí thế như muốn tùng xẻo Tiêu Chẩm Vân cũng biến mất. Tư Đệ bỗng dưng mệt mỏi tột độ. Hắn cất dao về chỗ cũ, chẳng nói chẳng rằng xoay người rời đi, đầu không ngoảnh lại.

Khác hẳn vẻ dè dặt cẩn trọng lúc tới đây, giờ bước chân của hắn nhanh chóng dứt khoát lạ thường, chỉ vài giây sau tiếng chân đã hoàn toàn biến mất. Tiêu Chẩm Vân không hiểu ý hắn là gì. Có lẽ hắn cảm thấy tội anh chưa đáng chết nên tha cho anh. Cũng có thể hắn nghĩ để mặc một kẻ tàn phế liệt hai chân, sức mạnh tinh thần bằng 0 một mình trên hoang đảo đã là án tử rồi, không cần hắn động thủ làm bẩn tay mình nữa.

Nhưng nói đi nói lại, Tư Đệ chắc hẳn đang muốn để anh tự sinh tự diệt.

Tiêu Chẩm Vân hơi ngạc nhiên, nếu anh mà là hắn, anh nhất định sẽ không nhân từ nương tay để lại cơ hội sống sót cho kẻ thù.

Nhưng dù sao chăng nữa, anh lại giữ được mạng mình. Tiêu Chẩm Vân thả lỏng nằm xuống, mệt đến độ chẳng muốn nhúc nhích lấy một ngón tay. Anh nhắm mắt nghỉ ngơi, lẳng lặng chờ chú hươu đực trở về.

Anh mới thả lỏng thần kinh chưa đến một phút, tiếng bước chân người lại vang lên lần nữa, vẫn từ hướng Tư Đệ xuất hiện lúc nãy. Tiêu Chẩm Vân không thể tin nổi, anh mở mắt ra. Cái quái gì thế? Lại nữa hả? Ai vậy?

Kẻ xuất hiện trước mặt anh vẫn là Lính gác cao gầy tóc bạc. Mặt hắn vẫn mang vẻ tức giận, đang rảo bước về phía Tiêu Chẩm Vân.

Chỉ khác là, lần trước cơn tức của hắn đè nén, lạnh lẽo. Còn lần này hắn đang hừng hực lửa giận, biểu lộ rõ ràng trên nét mặt.

Tiêu Chẩm Vân vội vàng nói: “Cậu nghe tôi đã—”

Nhưng lời còn chưa kịp thốt, Tư Đệ đã khom người, siết nắm đấm to ngang bao cát, bất ngờ thụi một quyền vào bụng anh, không nể nang tẹo nào. Tiêu Chẩm Vân chỉ cảm thấy lục phủ ngũ tạng đều bị cú đấm này đánh tan. Phần gáy vừa bị đập lại va phải thân cây cứng còng thô ráp, đầu óc quay cuồng.

Lụ má cậu bị khùng hả?!

Mang theo câu chửi chưa kịp thốt nên lời này, Tiêu Chẩm Vân nhanh chóng ngất xỉu.

*

Lần trước Tiêu Chẩm Vân ngất một chặp là hôn mê hơn 20 tiếng ròng, quên hết quá trình mình lưu lạc tới hoang đảo. Lần này đỡ hơn, chưa đến 15 phút anh đã tỉnh dậy.

Lúc tỉnh lại, phản ứng đầu tiên của anh là: Trong vòng một ngày hôm nay mình ngất đi tỉnh lại hơi nhiều lần thì phải?

Phản ứng thứ hai là: Mình rơi vào tay Tư Đệ mà vẫn tỉnh lại được sao?!

Cảm giác dưới thân rất kỳ lạ, vừa cưng cứng lại có tí mềm mềm, lên xuống xóc nảy lên tục, thi thoảng phập phồng đụng vào bụng anh, làm anh đau nhức khó chịu. Tiêu Chẩm Vân r*n r*, chậm rãi mở mắt ra.

Anh đang ở trên lưng Tư Đệ.

Tư Đệ cột cả hai lại bằng dây thừng, gập chân trái của Tiêu Chẩm Vân lên để tránh nó quét đất, sau đó nâng chân phải của anh bằng một tay, tập tễnh cõng anh bước đi trong rừng mưa rậm rạp.

Tiêu Chẩm Vân không hiểu tình hình lắm nên không lên tiếng, nhưng Tư Đệ vẫn đoán ra người đằng sau đã tỉnh lại qua thay đổi nhịp thở.

“Đừng ngó ngoáy, cũng đừng nói tào lao. Chớ có giở trò, tôi có thể đổi ý quẳng chú lại bất cứ lúc nào đấy,” giọng điệu Tư Đệ rất gay gắt, nhưng tay vẫn để nguyên, giữ chặt người anh lại. “Đây là đảo hoang giữa biển Sada, không có tín hiệu. Hiện giờ chỉ có hai ta. Tôi mà chết thì chú cũng không sống nổi đâu, bớt mưu hèn kế bẩn đi.”

Tiêu Chẩm Vân nghe vậy thì lấy làm kinh ngạc lắm. Anh không nhịn nổi đưa tay lên sờ đầu, đầu ngưa ngứa nhưng không có gì mọc ra, xung quanh cũng chẳng thấy dấu vết chú hươu đâu. Con hươu ngố kia có lẽ vẫn đang nhập tâm đi tìm nước…

Tư Đệ không hề biết Tiêu Chẩm Vân là chủ nhân của chú hươu nọ, nhưng vẫn cứu anh.

…Tư Đệ mà lại cứu anh sao?!

“Tôi đã bảo chú đừng nhúc nhích rồi mà!” Tư Đệ càng nạt dữ hơn, nhưng bấy giờ Tiêu Chẩm Vân chẳng sợ sệt tẹo nào, giọng anh chỉ còn hoài nghi: “Tại sao cậu lại cứu tôi? Tôi đã viện trợ tài chính và vũ khí cho Viện nghiên cứu MP mà. Tôi…” Tôi thèm khát em trai cậu, tội vạ của tôi chất chồng, kẻ giết cậu trong truyện cũng là tôi…

Bỗng dưng, anh cảm giác được thứ gì cưng cứng đang đè vào mông mình. Quay đầu lại, anh phát hiện đó là cái đuôi sói khổng lồ mọc ra từ xương cụt của Tư Đệ.

Còn chủ nhân của cái đuôi thì xốc anh lên, không nói một lời, tiếp tục cất bước.

[HẾT CHƯƠNG 11]

Trước Tiếp