Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 107: Tranh cãi
Mặt Tiêu Chẩm Vân lạnh đi, anh bóp má Tiêu Niệm khiến mồm c* cậu chu ra như cái mỏ gà, rồi đẩy c* cậu sang một bên: “Bớt làm lố đi, Tư Đệ rốt cuộc chấm con thỏ kia thật hay dùng mỹ nhân kế để xã giao với nó, cậu không nhận ra chắc?”
“Không nhận ra.” Tiêu Niệm cố ý xuyên tạc hành vi của Tư Đệ, vừa lòng toại ý tắt clip, “Giờ anh yên tâm chưa? Tư Đệ sống tốt dãããã man, còn cực kỳ thoải mái. Đồ ăn thức uống đề huề, còn có Dẫn đường Thỏ con mê hắn như điếu đổ tán dóc giải sầu… Tư Đệ có sức hút đặc biệt với mấy Dẫn đường bại não khi yêu nhỉ? Ngoài trấn có một con hươu, trong trấn thêm một con thỏ.”
“Tôi không đồng ý mình mù quáng vì yêu đâu nhé, đây chỉ là sự quan tâm bình thường giữa Dẫn đường đã kết đôi với Lính gác của mình thôi.” Tiêu Chẩm Vân nghiêm túc giải thích, đồng thời không quên đạp người khác xuống nâng mình lên, “Con thỏ kia mới lú đầu vì yêu.”
“… Không, con nhỏ xách dép cho anh.”
Tiêu Chẩm Vân lười đáp lại câu chế giễu của Tiêu Niệm, chỉ suy tư hỏi: “Giáo sư phản diện lần này thù người biến dị nhất, sao phe của lão lại có người biến dị?… Nguyên tác thật sự tồn tại hai người đó sao? Tôi chẳng có ấn tượng gì cả, về sau hai con thỏ này bị xử thế nào, mà ai xử thế?”
“Hai con thỏ đâu ra? Cô em gái Tiểu Bạch Linh thú là thỏ, nhưng người đàn ông kia thì không. Gã tên Tiểu Khôi đó Linh thú là dơi.”
“Cái đấy quan trọng lắm à? Mà cậu phải giải thích cặn kẽ với tôi như vậy?”
“Anh nghiêm túc chút coi, đừng hục hoặc tôi mãi thế. Dù chúng ta có kịch bản, biết phần lớn tình tiết tiếp theo, nhưng với chiến tích lẫy lừng tùy tiện phá cốt truyện tanh bành của anh, có lẽ chẳng mấy chốc kịch bản trong tay chúng ta sẽ biến thành một mớ giấy lộn.”
“Hình như chính cậu gây nhau với tôi trước ấy, chửi tôi là đồ yêu mất não cơ mà?”
“Thì chính anh không màng an nguy thế giới trước, nằng nặc đòi tôi phải tìm người yêu của anh đấy thây.”
“Cậu còn cãi nữa là tôi sẽ…”
Tiêu Niệm nhíu mày, nghe thấy Tiêu Chẩm Vân thản nhiên nói: “Tôi sẽ nói với Tư Chử, chính Diệp Phỉ Nhiên đã đề xuất nhốt con xuống tầng hầm, vì nó muốn diễn một màn anh hùng cứu mỹ nhân để con một lòng một dạ với nó.”
“… Anh chém gió phi logic như thế làm sao Tư Chử tin được!” Tiêu Niệm tức giận nói, sau mười giây lườm nhau cháy cạnh, c* cậu khổ sở đưa mắt qua chỗ khác, “Cậu ta sẽ tin thật mất.”
Tiêu Niệm chịu thua. c* cậu cúi đầu lật vài trang trong cuốn sách bìa cứng, ngón tay lướt dọc theo từng hàng chữ, chậm rãi đọc tiếp, nhanh chóng tìm ra ngọn nguồn: “Sở dĩ hai người đó ở phe Giáo sư là vì tuy họ là người biến dị, nhưng lại căm thù những người biến dị khác.
“Nói cho chuẩn là Tiểu Khôi căm ghét những người biến dị khác, còn Tiểu Bạch coi gã như anh trai, đi theo vô điều kiện. Tiểu Bạch bị thiểu năng, cấp bậc cũng thấp, cấp C. Tuy đã thức tỉnh thành Dẫn đường, nhưng vẫn không thể sống độc lập tại Tháp Trắng, sau đó được Tháp Trắng khuyên nên thôi học. Tình cảnh của Tiểu Khôi cũng giống cô bé, tuy thức tỉnh thành Lính gác nhưng cấp bậc quá thấp, chỉ có C-. Hồi nhỏ gã bị tai nạn nên mặt có sẹo, bị đám Lính gác cùng lớp bắt nạt cười nhạo, không chịu nổi sỉ nhục, phải tạm nghỉ học về nhà.”
Tiêu Chẩm Vân kinh ngạc hỏi: “Giới người biến dị cũng có bạo lực học đường cơ à?”
“Sao lại không? Người biến dị đấu đá nội bộ nhiều lắm. Người biến dị vừa thức tỉnh cũng chỉ là một đám học sinh lớp 3 choai choai thôi mà? Còn là lũ oắt con nghịch ngợm có được dị năng hiếm có, tự cho mình là siêu phàm nữa chứ. Anh chưa nghe câu này bao giờ à? Mấy thằng mới thức tỉnh chó gặp còn ghét.”
“… Thế hành vi của Tư Đệ trong video có tính là bắt nạt một cô nhóc thiểu năng không?”
“Đúng đấy, tôi lên án hắn về mặt đạo đức.”
Qua lời miêu tả của Tiêu Niệm, Tiêu Chẩm Vân lờ mờ nhớ lại nguyên tác, “Hình như thật sự có hai nhân vật đáng thương này. Trải qua những việc ấy, hai đứa đâm đầu vào phe ác cũng chẳng có gì lạ. Mà không, nếu truyện gốc mà viết theo góc nhìn của họ, thậm chí còn giống bỏ tà theo chính ấy chứ?… Kết cục của họ là gì?”
“Không coi là bỏ tà theo chính được đâu, phe Giáo sư ác cùng cực thật đó. Chúng làm đủ chuyện xấu, đúng kiểu mình mắc mưa là phải xé cả ô của người khác. Giáo sư nhận hai người biến dị này về, nhưng cũng chỉ đến thế thôi, trong lòng lão vẫn ghét họ. Chỉ là họ có thể giúp lão hoàn thành mục đích, có giá trị lợi dụng, nên đôi bên mới tạm thời chung sống hòa bình.”
Tiêu Chẩm Vân gật đầu.
Tiêu Niệm đột nhiên nhớ ra một chuyện: “Cảnh Tư Đệ lừa nhóc ngố làm tôi đột nhiên nhớ ra, ngoại hình của anh còn ưa nhìn hơn hắn, dễ gây chú ý lắm. Gay to rồi. Anh mau hóa trang đi, mặt đẹp thế này nằm vùng làm sao được. Nằm vùng là phải mờ nhạt, mục đích của chúng ta là lặng lẽ lẻn vào, tìm hai tên xanh cỏ kia rồi đi. Anh cứ thế đi vào thì khác gì giơ biểu ngữ ở cửa trấn nói ‘Có kẻ khả nghi đến, mau lại mà bắt tôi nè!’?”
“Cảm ơn cậu đã đánh giá cao vẻ ngoài của tôi.” Tiêu Chẩm Vân nói, “Nhưng cậu nói thử xem đám đi vào trấn trước chúng ta, làm gì có ai xấu đâu? Những người có thể xuất hiện trong trận quyết chiến cuối cùng đều là nhân vật chính, nhân vật phụ, đến cả phản diện cũng mày thanh mắt tú. Thậm chí gã Tiểu Khôi bị bỏng kia cũng chỉ sẹo non nửa mặt, nếu đeo mặt nạ lên thì nửa còn lại vẫn nét tưng ưa nhìn, vừa thần bí vừa hoang dã, chả hiểu tự ti vì gì luôn. Giờ mang gương mặt bình thường vào trấn mới là khác thường ấy?”
“… “ Tiêu Niệm bị thuyết phục bởi lời ngụy biện của Tiêu Chẩm Vân.
“Mà cậu vẫn chưa trả lời tôi kết cục của hai anh em Tiểu Bạch và Tiểu Khôi trong nguyên tác rốt cuộc là gì?”
“Bị Tư Chử giải quyết.” Tiêu Niệm cúi đầu, lại lật vài trang sách, “Tiểu Khôi căm thù cấp C- của mình, cho rằng đây là căn nguyên của mọi bất hạnh. Tư Chử bèn lấy góc độ cấp bậc đó, đứng trước mặt gã rưng rưng nước mắt kể lể mình đã cố gắng thế nào để leo l*n đ*nh cao khi chỉ là Lính gác cấp A, vượt qua và đánh bại đám Lính gác cấp S. Cậu ta bảo cấp bậc không quan trọng, quan trọng là nỗ lực và vươn lên. Thánh nhân đãi kẻ cần cù, khuyên gã đừng câu nệ cấp bậc của bản thân nữa, hãy nỗ lực đấu tranh cho hạnh phúc sau này của mình.”
Tiêu Chẩm Vân chẳng hề bất ngờ với tình tiết kiểu này, chiêu talk-no-jutsu “anh bạn à” của mấy ông main có thể đổi trắng thay đen mà: “Nên một tràng đạo lý năng lượng tích cực đã thuyết phục được Tiểu Khôi hả?”
“Phục đâu mà phục.” Tiêu Niệm chỉ vào một hàng chữ trên sách, “Tiểu Khôi tức giận nói mày vốn đã là Lính gác cấp A, con cưng của trời, mày ỉ ôi than thở nỗi gì? Thằng học ngu đéo muốn nghe thằng đứng nhất lớp kể lể làm sao để đạt được top 1 đâu, mày đi chết đi!”
Tiêu Chẩm Vân: “… ?”
“Sau đó Tư Chử điên lên tẩn gã một trận.”
“…”
“Tiểu Khôi bị đánh đo đất, không dám thưa thốt xàm xí nữa.”
“…”
Cốt truyện thực tế và tàn nhẫn quá thể khiến Tiêu Chẩm Vân lặng đi hồi lâu, anh lại hỏi: “Thế Tiểu Bạch thì sao?”
“Tiểu Bạch…”
Tiêu Niệm đang định mở miệng thì thiết bị chỉ dẫn đột nhiên ngắt lời c* cậu, nhắc nhở họ sắp tới nơi. Tiêu Chẩm Vân ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Không biết có phải do tâm lý không, mà anh cảm thấy bầu trời trên thị trấn rất chật và thấp, chẳng có lấy một con chim sẻ, im lìm tĩnh mịch. Chỉ có cành khô gãy và những cột đèn đường thưa thớt vô cùng cũ kỹ, bóng đèn vỡ vụn, ánh đèn lập lòe.
“Chú ý đừng nói nhầm thân phận của mình.” Tiêu Niệm nghiêm mặt nhắc.
Đường lác đác vài chiếc xe qua lại, thi thoảng sẽ có xe xẹt qua. Sau một khúc cua đột ngột, đường cao tốc thênh thang dần thu hẹp, mặt đường cũng gập ghềnh hơn. Hai kẻ ăn mặc giống cảnh sát giao thông vẫy tay với Tiêu Chẩm Vân từ xa, ý bảo họ tấp vào lề.
Tiêu Niệm nằm lòng cốt truyện, biết thừa hai tên này không phải cảnh sát, mà là thuộc hạ của Giáo sư, đang kiểm tra nghiêm ngặt xe cộ ra vào trấn Dao. Ở thị trấn nhỏ này, chúng chính là vua chúa. Đừng nói giả mạo cảnh sát, thậm chí tín hiệu thông tin cũng nằm trong tay chúng. Mỗi tin nhắn được gửi đi từ thiết bị liên lạc của mọi người đều phải qua mạng nội bộ của Giáo sư một lần, rồi mới gửi ra ngoài được. Quả thật y như đang trong một nhà tù vô hình.
Giáo sư không hổ là từng giảng dạy và được giáo dục ở trường đại học lớn, có tài ăn nói siêu phàm, giỏi dùng ơn huệ để lấy lòng người khác. Lão che đậy nhà máy sản xuất thuốc lậu thành doanh nghiệp giải quyết vấn đề việc làm nan giải của dân. Đa số cư dân trong trấn đều nghĩ lão là ông tiên đáng ngưỡng mộ. Dù bị lão quản lý, họ vẫn mù mờ cho rằng lão làm thế chỉ muốn tốt cho họ.
Lão cũng vận dụng những thủ đoạn tàn nhẫn độc địa, ai đe dọa đến địa vị của lão đều bị lão và thuộc hạ kéo đi âm thầm xử lý. Chỉ mỗi điều tra ra trụ sở trong thị trấn này đã tốn của Tư Chử rất nhiều công sức, âm thầm sắp xếp người lẻn vào lại càng mất nhiều tâm huyết hơn. Cả việc thu lưới cũng đầy rẫy nguy hiểm.
Hai tên cảnh sát giao thông đi tới, đối chiếu khuôn mặt Tiêu Chẩm Vân với chứng minh thư điện tử của anh.
Cảnh tượng này rất thú vị, cảnh sát giao thông giả giả vờ kiểm tra thân phận giả trên chứng minh thư điện tử giả.
Tiêu Chẩm Vân còn nở nụ cười giả dối với họ, “Vất vả rồi.”
Nụ cười này có sức sát thương rất lớn, một trong hai tên cảnh sát giao thông lập tức mặt đỏ tưng bừng, thậm chí ngượng ngùng không dám nhìn thẳng vào anh. Phản ứng của tên kia thì hoàn toàn trái ngược. Khuôn mặt điển trai của anh khiến hắn ta vô cùng cảnh giác: “Anh đến đây lần đầu à? Chỗ chúng tôi rất hẻo lánh, đến đây làm gì?”
Sau đó còn giấu đầu lòi đuôi bổ sung một câu: “Tiện mồm hỏi thăm vậy thôi, anh đừng căng thẳng.”
“Đúng là tôi mới tới lần đầu thật. Đến tham dự đám cưới một người bạn học.” Tiêu Chẩm Vân đưa lý do đã chuẩn bị sẵn, “Chính là cô dâu họ Lý ở phía Đông trấn mình, tôi là bạn thời đại học của cô ấy.”
“À à, anh là bạn học của nàng dâu nhà họ Lý à?” Tên cảnh sát giao thông giả bị sắc đẹp của Tiêu Chẩm Vân mê hoặc, lập tức hăng hái chỉ đường, sang trái sang phải, rẽ chỗ này quẹo chỗ kia, thiếu điều ngồi vào ghế sau chỉ đường trực tiếp.
“Bạn thời đại học…? “ Tên cảnh sát giao thông giả còn lại vờ như vô tình quay đầu hỏi đồng đội, “Cái cô vợ nhà họ Lý tên gì ấy nhỉ?”
“Sao tao biết được? Tao thân thiết gì với cổ đâu.”
Hai người đồng thời nhìn về phía Tiêu Chẩm Vân đang ngồi trong xe. Tên cảnh sát giả cảnh giác cao độ hơn lặp lại câu hỏi này: “Tên bạn cậu là gì?”
Tiêu Chẩm Vân, Tiêu Niệm: “…”
Trong sách cổ tên là ‘Nàng dâu họ Lý’, trả lời vầy có được không?
“Tên cô ấy hả?” Tiêu Chẩm Vân mặt không đổi sắc ngước mắt lên, ngón tay gác trên cửa kính, như anh hàng xóm nhà bên đã tốt tính hiền hòa còn đẹp trai lai láng. Ai không quen anh thì không thể biết đầu anh đang nổi bão tố, nhưng lời anh nói ra lại tự nhiên chắc nịch: “Lý Giai Tịnh.”
“…”
“…”
Hai tên cảnh sát giao thông giả im lặng nghiêm túc nhìn anh, lùi lại nửa bước, thì thào trao đổi với nhau.
Tiêu Niệm dí tai Tiêu Chẩm Vân bảo: “Chuẩn bị chạy thôi.”
“Thủ tiêu hai bố này là khỏi cần chạy mà?”
Tiêu Niệm hít sâu vào: “Cũng đúng.”
[HẾT CHƯƠNG 107]
Lý Giai Tịnh là một cái tên phái nữ phổ biến ở Trung Quốc, cũng có con trai tên này luôn, em đọc thống kê dân số của Tàu thì thấy thế. Chắc nam chính đoán bừa tên phổ biến vậy thôi. Bác nào biết cách lý giải nào khác thì hú em nhé.