Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 1: Thế giới lạ này rõ ràng không có Tiệp Khắc, nhưng lại có Chó lai sói Tiệp Khắc
Công Đoàn Đặc Công, tên đầy đủ là Tổng Công đoàn Liên minh các Cá nhân đặc biệt Quốc gia, hiện đang tổ chức lễ chào đón viên chức mới mùa Thu này.
Sự kiện diễn ra tại phòng hội nghị thuộc một khách sạn nghỉ dưỡng ven biển. Nghe bảo ngay sau khi tiệc chào mừng kết thúc sẽ đến các hoạt động team building và kết nối nhân viên luôn. Đám nhân viên mới được nghỉ nửa ngày trước khi bắt đầu nhiệm vụ chính, lịch trình chuẩn phong cách độc lạ thích gì làm nấy của chủ tịch Công đoàn.
Ông giám đốc tóc lơ thơ vài cọng đang say sưa phát biểu trên sân khấu. Mỗi ý chính ông này lại chia ra ba ý phụ, mỗi ý phụ lại xẻ thành ba ý phụ hơn, nhiệt tình dùng lời lẽ để nâng tầm quan điểm. Có điều đám Lính gác Dẫn đường trẻ tuổi ngồi dưới hiển nhiên không mặn mà gì với màn chém gió này. Chỉ một số ít ngồi hàng đầu là chăm chú lắng nghe, còn đám còn lại không ngồi thả hồn theo gió thì cũng xầm xì với nhau.
Dưới mà trớt quớt thì trên cũng chẳng nghiêm chỉnh cho nổi. Sau giám đốc là hai hàng lãnh đạo công đoàn, vài ông cũng có vẻ người ngồi đó nhưng hồn phiêu du. Một người trong số đấy thậm chí còn dựa lưng vào ghế, khoanh tay ngủ gật không coi ai ra gì.
Cô lễ tân đứng chờ sau cánh gà hơi lo lắng về diễn biến cuộc họp. Cô lặng lẽ hé cửa hậu trường ra một tẹo, lén lút liếc lên sân khấu. Ông giám đốc diễn thuyết hùng hồn tới độ người rung bần bật. Gã quản lý gà gật đằng sau đã hoàn toàn chìm trong giấc nồng. Cô lễ tân nhanh chóng đưa mắt về, chợt thấy chiếc xe lăn đen tuyền đậu gần đó. Một người mặc bộ comple lễ phục màu trắng của Dẫn đường đang ngồi trên xe lăn. Vì ở tư thế ngồi nên ống quần hơi tớn lên, để lộ phần mắt cá chân gầy guộc hơn hẳn người thường, thon đến độ một bàn tay nắm xuể.
Cô sửng sốt, vô thức ngước lên, bất ngờ bắt gặp một cặp mắt xanh như phủ sương mờ. Đôi mắt này không trong vắt cũng chẳng sáng ngời, như bị một lớp sa mỏng che khuất. Nhưng ánh mắt người ấy vô cùng ôn hòa, không hề tỏ ra tức giận vì bị kẻ khác nhìn trộm, mà còn hiền lành mỉm cười với cô.
Cô lễ tân thẹn thùng cúi đầu, nhanh chóng khép cửa lại.
Trên sân khấu, Tiêu Chẩm Vân lặng lẽ ngoảnh mặt đi, đặt lòng bàn tay lên tay nắm xe lăn. Đầu ngón tay anh lơ đãng v**t v* nó, như đang đắm chìm trong suy tư.
Sau cuộc họp, các quản lý khác còn chưa kịp rời khỏi hội trường, một Lính gác mặc áo đen đã nhanh chóng trèo lên sân khấu. Tiêu Chẩm Vân quay sang nhìn cậu ta, nghĩ thầm trong đầu:
Nam chính tiểu thuyết: Lính gác – Tư Chử.
“Chú út!” Nam chính hào hứng đứng đằng sau Tiêu Chẩm Vân. Đôi mắt nâu như cún con của cậu chàng tròn xoe sáng ngời. “Con qua đẩy xe lăn cho chú nè. Mẹ con kêu con…”
Tay quản lý ngủ gật cũng tỉnh dậy, hớn hở bước tới, chụp vai cậu Lính gác. “Tư Chử, kết quả thi tốt nghiệp ổn áp đấy, không khác gì anh cháu hồi xưa.”
Nhận được lời khen thẳng thắn như vậy từ lãnh đạo cấp cao của công đoàn, đôi tai vểnh màu xám vàng ló ra từ đỉnh đầu Tư Chử, c* cậu vừa ngượng ngùng nhưng cũng có tí đắc ý, “Đâu đâu, cháu còn kém xa anh cháu ạ. Cháu chỉ phá được 5 trên tổng số 9 kỷ lục toàn cuộc của anh ấy thôi…”
Đúng lúc này, một Dẫn đường mặc đồ trắng khác bước tới sân khấu, rõ ràng có quen Tư Chử. Cậu này yên lặng đứng chờ bên cạnh. Tiêu Chẩm Vân lại ghi chú trong lòng lần nữa:
Nam thứ chính của tiểu thuyết: Dẫn đường – Diệp Phỉ Nhiên.
Tay quản lý ngái ngủ mỉm cười hỏi Tư Chử: “Đây là Dẫn đường của cháu à? Giỏi gớm nhỉ, vừa tốt nghiệp đã tìm được Dẫn đường rồi cơ đấy?”
“Không ạ… cậu ấy là Dẫn đường đã hứa hôn với anh trai cháu, anh dâu tương lai của cháu,” Tư Chử đáp, mắt lại châm chọc liếc cậu Dẫn đường áo trắng. “Nhỉ, Diệp Phỉ Nhiên?”
Người kia bất đắc dĩ lườm Tư Chử một cái, không ừ hử gì.
Tay quản lý ngái ngủ cũng biết quan hệ giữa hai cậu trai trẻ này. Cha mẹ đôi bên hay bảo Diệp Phỉ Nhiên và anh trai Tư Chử là “bạn thời thơ ấu”, nhưng chưa đến mức đính hôn. Có điều Tư Chử cứ hay lấy chuyện này ra chọc họ, tay quản lý cũng không khỏi hùa theo. “Các cụ ta đã dạy rồi, Trai thích của lạ, quạ thích gà con, Gái có chồng con…”
“…đừng nên xớ rớ,” Tiêu Chẩm Vân bình tĩnh ngắt lời.
(Câu đùa gốc là: Ở đời chẳng món nào ngon bằng sủi cảo, thức chơi chẳng thứ gì bằng chơi chị dâu. Ý chỉ ngày xưa gia đình có nhiều con trai thì con cả sẽ được ưu tiên lấy vợ trước, mấy ông hàng dưới chưa có vợ hay thèm thuồng chị dâu mình. Em biên lại cho thân thuộc thôi.)
“Phụt ha ha ha!” Tay quản lý lập tức phì cười. Ông ta ngoái lại nhìn Tiêu Chẩm Vân. Vì ngồi xe lăn, nên người đàn ông có mái tóc đen dài như thác có vẻ lùn hơn ông ta nhiều. Tuy thân hình mảnh khảnh, nhưng sống lưng vẫn ưỡn thẳng, nụ cười lịch sự treo bên khóe môi. Nước da nhợt nhạt cũng chẳng thể che nổi dung mạo đẹp đẽ xuất trần của anh.
Chiếc áo sơ mi một màu rộng thùng thình đóng đến cúc cuối cùng, che tới yết hầu, phác họa đường cong duyên dáng nơi cần cổ, vừa kín đáo lại rất đỗi thanh tao. Tiêu Chẩm Vân cũng ngẩng đầu, mỉm cười đáp lại. “Lão Lưu, tụi tôi đi trước.”
Lúc rời khỏi sảnh, Diệp Phỉ Nhiên ho nhẹ, chỉ vào đỉnh đầu ra hiệu cho Tư Chử. Tư Chử vội vàng đẩy xe lăn của Tiêu Chẩm Vân bằng một tay, tay kia bịt đôi tai trên đầu. “Nghe tới tên anh hai nên con phấn khích quá. Vô tình để lộ hình thái dung hợp với Linh thú.”
Đợi cậu chàng chật vật thu hai cái tai chó vào, Tiêu Chẩm Vân mới hỏi, “Tiểu Chử, nãy con định bảo chú chuyện gì vậy?”
“À! Mẹ con kêu con mời chú qua nhà ăn cuối tuần này ạ”, Tư Chử hớn hở nói. “Trùng dịp nhiệm vụ của anh con sắp xong, anh con bảo ngày mốt về, con với Phỉ Nhiên cũng gia nhập công đoàn thành công, nên mẹ con muốn gia đình mình tụ tập vào Chủ nhật này… Ba con cũng nhớ chú đó chú út. Ba nói mới lấy được ít trà ngon, muốn cho chú nếm thử ạ…”
“Thế à?” Tiêu Chẩm Vân hiền hòa gật đầu. “Vậy thì chú nhất định phải tới dự rồi.”
“Dạ, con sẽ về báo với ba mẹ”, Tư Chử vui vẻ chạy lên trước, mở cửa chiếc ô tô chuyên dụng đang đỗ bên đường hộ Tiêu Chẩm Vân, còn chu đáo chặn tay lên trần xe đặng chú mình đỡ đụng đầu. Diệp Phi Nhiên đảm nhận nhiệm vụ đẩy xe lăn, kiểm tra đi kiểm tra lại xem cánh tay vận chuyển đã khóa chặt hai bánh, nâng xe lăn thật vững vàng chưa. Xong xuôi, cậu đứng một bên, cẩn thận hộ tống Tiêu Chẩm Vân vào xe và giúp anh ổn định chỗ ngồi. “Chủ tịch, đi đường cẩn thận ạ.”
“Chú út đi mạnh giỏi ha.”
“Ừ, chiều nay hai đứa chơi vui nhé.” Mày mắt Tiêu Chẩm Vân cong nhẹ, tựa dòng suối băng tan trong vắt đầu Xuân, mắt cười lúng liếng, anh vẫy tay. “Hai đứa về đi.”
Chiếc xe tự lái chậm rãi di chuyển về phía trước, nét cười trên khóe môi Tiêu Chẩm Vân nhạt dần. Khi bóng dáng Tư Chử và Diệp Phỉ Nhiên hoàn toàn biến mất trong gương chiếu hậu, khí chất dịu dàng đĩnh đạc thường nhật của anh cũng biến mất bặt tăm, thay vào đó là biểu cảm thù địch và cáu kỉnh. Anh thản nhiên ngả người ra sau, lần mò trong túi, móc ra nửa bao thuốc lá. Anh điệu nghệ châm một điếu thuốc, khói tràn ngập khoang xe.
“Tiệc chào mừng đáng lẽ nửa tiếng là xong, chỉ tại lão béo kia mà rầy rà mất hai tiếng đồng hồ.”
Anh cắn điếu thuốc, sốt ruột nhìn ra ngoài cửa sổ. “Mẹ nó, ngồi tê cả đít.”
Ô cửa anh đang tựa vào bỗng hạ xuống một nửa, để đụn khói nồng nặc sặc sụa thoát ra qua khe hở. Trên ghế phụ lái là một người tóc đen tuyền, có vẻ là một bé trai, mắt to mặt nhỏ, nhưng biểu cảm lại già dặn khác thường. Cậu nhóc lạnh lùng khuyên bảo: “Tình hình sức khỏe anh thế này, không hợp hút thuốc đâu.”
Tiêu Chẩm Vân cười thản nhiên: “Dù sao cũng chẳng phải cơ thể tôi.”
“Giờ là của anh rồi, sau này cũng thế.” Cậu bé bướng bỉnh đưa cái gạt tàn sang.
“Dù gì cậu cũng đã hứa sẽ cho tôi một thân thể khỏe mạnh sau khi cốt truyện chấm dứt mà, giờ xõa tí có sao?” Tiêu Chẩm Vân rít hơi cuối, nhả khói xám ra ngoài cửa sổ, sau đó dập thuốc.
“Tôi chỉ lo truyện chưa hết anh đã chết trước kìa.” Bé trai xoay người, lưng ghế che hết bóng dáng tí hin của c* cậu, chỉ có thể thấy một quyển sách bìa cứng đột ngột xuất hiện từ thinh không nằm trong tay cậu. Bé trai thong thả mở sách. “Tiếp xúc với nam chính và nam thứ chính của tiểu thuyết chưa?”
Đôi mắt cún con và hai cái tai chó của Tư Chử, cùng vẻ ngoài dè dặt kính cẩn của Diệp Phỉ Nhiên hiện lên trong đầu Tiêu Chẩm Vân. Anh cười đáp, “Hai nhân vật chính đều rất đáng yêu. Thảo nào sau này ‘tôi’ lại đố kỵ phá hỏng lễ cưới của họ, bắt cóc Tư Chử rồi giam lỏng nửa tháng.”
“Ừm.” Cậu bé nghiêm túc trả lời. “Lần xuất hiện tiếp theo của anh trong tiểu thuyết sẽ vào 4h sáng năm ngày nữa, tại Bệnh viện Trung ương cho người biến dị.”
“Tôi ghét dậy sớm.” Tiêu Chẩm Vân hơi bực bội nhíu mày. Đoạn, anh nghĩ đến một điều. “Năm ngày nữa… là Chủ nhật. Tình tiết gì đấy?”
“Tư Đệ, anh trai của nam chính, bỗng dưng gặp tai nạn khi kết thúc nhiệm vụ, cả tiểu đội bị xóa sổ. Nhiều ngày sau mới được cứu ra, nhưng lúc ấy cậu ta đã bị thương nặng, tâm thần suy sụp. Cậu ta được đưa đến Bệnh viện Trung ương cho người biến dị vào rạng sáng Chủ nhật để cấp cứu, nhưng vô phương cứu chữa, cuối cùng tử vong.”
Tiêu Chẩm Vân nghe tin xong, chẳng thấy rung động gì. Dầu sao anh cũng mới du hành tới thế giới kỳ dị có người đột biến này chưa đầy một tuần, đến cả phân phận “Dẫn đường” của mình anh còn đang lơ mơ, chứ đừng nói đến xót thương não nề cho một kẻ xa lạ.
Anh chỉ thấy tiếc vì mất một buổi liên hoan gia đình đầm ấm.
Bé trai ngồi ở ghế phụ lái tự xưng là “Người quản lý Thế giới”, nắm giữ sự phát triển của thế giới này trong một khoảng thời gian nhất định. Cuốn sách bìa cứng trong tay c* cậu được gọi là “tiểu thuyết”, “kịch bản” hay “nguyên tác”, các sự kiện ngoài đời thực đều tuân thủ nghiêm ngặt cốt truyện trong sách.
Sự xuất hiện của Tiêu Chẩm Vân trong thế giới này là kết quả của tai nạn ngoài ý muốn và sai lầm của người quản lý. Vì hành động của anh có thể làm gián đoạn cốt truyện, gây sai lệch dòng thời gian, nên quản trị viên cố tình sử dụng thể xác thật để giám sát anh, đồng thời đảm bảo sau khi cốt truyện gốc kết thúc, Tiêu Chẩm Vân sẽ được hoạt động thoải mái. Quản trị viên còn hứa tới lúc đấy sẽ cho anh một cơ thể khỏe mạnh nguyên vẹn.
“Đến hôm đấy anh phải cẩn thận. Đừng để Linh thú thoát khỏi Lãnh địa Tinh thần, cũng đừng kích động mà làm lộ hình thái hợp nhất với Linh thú”, Quản lý dặn anh. “Vì ở trong tiểu thuyết, nhân vật “Tiêu Chẩm Vân” đau ốm từ bé, sức mạnh tinh thần bị hao mòn nghiêm trọng, không có Hình thái tinh thần.”
Tiêu Chẩm Vân ậm ừ, nhắm mắt nghỉ ngơi. Mấy nay quản lý đã quen với thái độ lười biếng, bất hợp tác của anh nên cũng làm thinh.
Hôm sau, tin Tư Đệ – anh trai nam chính – mất tích đã lan truyền khắp công đoàn. Tiêu Chẩm Vân gửi một tin hỏi han chiếu lệ tới gia đình họ Tư, nhưng không nhận được hồi âm. Hiển nhiên nhà bên đấy đang bận bù đầu vì cậu con trưởng mất tích, đến cả nam chính Tư Chử cũng phải nghỉ làm.
Tiêu Chẩm Vân bình thản đợi thêm ba ngày nữa. Ngoài đời thực, mọi chuyện diễn ra đúng như trong tiểu thuyết. Vào 1h30 sáng Chủ nhật, anh nhận được thông báo đội tìm kiếm cứu nạn của Công đoàn đã tìm thấy Tư Đệ đang thương nặng và hôn mê. Cậu ta được đưa vào Bệnh viện Trung ương để điều trị.
Tiêu Chẩm Vân tắt màn hình ba chiều trên cổ tay, hút hết điếu thuốc ngoài ban công, xong xuôi mới đi rửa ráy súc miệng thay quần áo. Anh điều khiển xe lăn chuẩn bị ra ngoài. Trước khi đi, quản trị viên đắp một chiếc chăn mềm lên chân anh. “Nhớ kỹ hình tượng nhân vật của mình đấy.”
Tiêu Chẩm Vân thờ ơ liếc c* cậu. “Yên tâm, quên sao được…”
“Tiêu Chẩm Vân”, phó chủ tịch Công Đoàn Đặc Công, giữ vị trí nổi bật, giá trị cao siêu, nhưng lại bị liệt nửa người không thể sống bình thường. Bề ngoài tươm tất điển trai, được mệnh danh là “mỹ nhân bệnh tật” có tiếng trong giới người dị biến, lịch lãm lễ độ. Nhưng thật ra, y sở hữu một trái tim tối tăm và vặn vẹo, đam mê ngược đãi, còn thèm muốn cháu trai của chính mình.
[HẾT CHƯƠNG 1]
Giới thiệu Linh thú: Chó lai sói Tiệp Khắc (Czechoslovakian Wolfdog). Một giống chó lớn lai giữa Chó béc giê Đức và Sói xám. Được nhân giống để làm chó săn, loại chó này rất giàu năng lượng, trung thành, tận tâm, nhưng không phù hợp cho những người chủ thiếu kinh nghiệm.
Sốp nào cần hình ảnh trực quan hơn có thể xem clip về Nazgul, chú chó lai sói Tiệp Khắc đã phá đảo phần thi trượt băng vượt đồng cho nữ ở Olympic mùa Đông 2026: https://www.youtube.com/watch?v=QpZ4DNqZdxY.
Do I care more about spirit animals than I do humans? Yes, Yes I do.
