Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Ngón chân Lâm Dụ Chi nóng đến mức co lại.
Cẳng chân lộ ra bên ngoài nóng rát, cậu rụt chân về, mu bàn chân lại cọ phải làn da cũng bị mặt trời chiếu sáng.
Một góc rèm cửa bị vén lên, ánh sáng càng tràn vào nhiều hơn. Lâm Dụ Chi mở mắt trong ánh sáng ban mai màu mật ong. Sau một thoáng ngạc nhiên, cậu mới nhận ra rằng mình đang co mình trong lòng Chu Thời Dã. Chu Thời Dã tựa cằm l*n đ*nh đầu cậu, đầu gối chen g*** h** ch*n cậu, hơi ấm lan tỏa qua làn da cận kề.
Thân nhiệt của anh vẫn hơi cao, nhưng đã hạ một chút so với đêm qua. Lâm Dụ Chi đang định đẩy ra thì cánh tay đặt trên hông cậu đột ngột siết chặt lại, đỉnh đầu truyền tới giọng nói pha chút mỏi mệt:
- Chào buổi sáng.
Lâm Dụ Chi cảm thấy tai mình hơi ngứa, bất giác nhích cơ thể. Đầu ngón tay Chu Thời Dã khẽ vuốt qua sau hông cậu:
- Đi tắm đi, sau đó ăn bữa sáng. Sáng nay có khách đến đấy.
- Khách ư? – Lâm Dụ Chi vừa mở miệng mới phát hiện giọng mình khàn cỡ nào. Cậu hắng giọng, "ờ" một tiếng qua loa, lúc cậu chuẩn bị đứng dậy, hông của cậu bị nhéo mạnh một cái như trừng phạt.
- Au... – Cậu đau đến mức kêu ra tiếng – Anh làm gì đấy!
Chu Thời Dã áp lòng bàn tay lên phần da bị nhéo đỏ, dịu dàng xoa xoa:
- Hỏi anh xem ai đến đây.
- Thần kinh à. – Lâm Dụ Chi hạ giọng mắng một tiếng, nhưng vẫn làu bàu hỏi – Ai?
- Tống Ức Văn.
Lâm Dụ Chi ngẩng đầu, vẻ mặt dần trở nên nghiêm túc, Chu Thời Dã nói tiếp:
- Nếu như em không muốn gặp cậu ấy, anh sẽ bảo cậu ấy đừng đến nữa.
Lâm Dụ Chi hạ giọng nói:
- Tôi đã nói rồi, tôi chưa bao giờ nói rằng mình không muốn gặp cậu ấy.
Chu Thời Dã im lặng một lát:
- Tình cảm của hai người tốt thật đấy.
Lâm Dụ Chi lại hạ giọng hơn:
- Cậu ấy là người bạn tốt nhất của tôi.
- Chỉ là bạn thôi à? – Chu Thời Dã nhấc một tay lên, ngón tay lướt qua dấu hôn trên vai cậu, ra vẻ vô ý nói – Hai người lớn lên cùng nhau và đều thích đàn ông.
Lâm Dụ Chi nghẹn họng, ngước mắt lên lườm anh một cái.
Cậu độc thân bao nhiêu năm còn không phải vì tên khốn bội bạc kia.
- Tôi dậy đây. - Cậu chống đệm giường định ngồi dậy nhưng lại bị Chu Thời Dã ấn xuống.
Chu Thời Dã chạm môi vào mí mắt run nhẹ của cậu, rồi hôn từ sống mũi tới đầu mũi, cuối cùng ngậm lấy cánh môi của cậu.
- Để anh ôm thêm một lát nữa. - Anh lẩm bẩm.
Thứ tì trên bụng dưới của cậu c**ng c*ng, chuyện này đã không còn đơn giản chỉ là "ôm thêm một lát nữa" rồi. Lâm Dụ Chi cảnh giác đẩy hông Chu Thời Dã ra, bàn tay đặt trên đầu vai cậu trượt về sau lưng như con rắn. Cậu lập tức tì gối lên bụng dưới Chu Thời Dã, Chu Thời Dã lập tức đè lên cậu...
Tiếng gỗ gãy răng rắc đột nhiên vang lên ngay bên dưới người họ.
Thế giới chao đảo vì mất trọng lực, tấm nệm nghiêng sang một bên chẳng khác nào chiếc thuyền lật úp bởi một cơn sóng khổng lồ. Lâm Dụ Chi vô thức túm lấy cánh tay Chu Thời Dã, nhưng tay anh đã bảo vệ sau đầu cậu rồi.
Chân phải của Lâm Dụ Chi vẫn vắt trên hông Chu Thời Dã khi bọn họ nằm nghiêng trên tấm nệm, bốn mắt nhìn nhau.
Cậu kinh ngạc nói:
- Động đất à?
Rõ ràng là không phải, nhưng Chu Thời Dã còn chưa kịp trả lời, khung giường lại phát ra tiếng kẽo kẹt bất thường, nệm giường lại nghiêng đi thêm mấy độ nữa.
Lâm Dụ Chi trợn tròn mắt:
- Giường sập à?
Ánh mắt của Chu Thời Dã có phần phức tạp.
Vào ngày cuối cùng của năm Giáp Thìn, Nhạc Thành chào đón một ngày nắng hiếm hoi.
Nắng rực rỡ, gió nhẹ thổi, năm tháng yên bình, vạn vật an nhiên.
Bọn họ đã làm sập giường rồi.
Vì thế hai người chỉ đành dậy, nhẹ nhàng bước xuống đất. Chu Thời Dã lấy một bộ quần áo ngủ sạch sẽ trong tủ đưa cho Lâm Dụ Chi, cũng lấy cho mình một bộ. Vừa mới mặc quần, tiếng gõ cửa dồn dập bất chợt vang lên phá vỡ bầu không khí im lặng khó xử trong phòng.
Lâm Dụ Chi đang trùm áo ngủ qua đầu, giọng nói nhỏ vang lên bên dưới lớp áo:
- Hai người hẹn nhau sớm vậy à?
Chu Thời Dã cầm điện thoại lên xem giờ.
Còn chưa tới 9 giờ.
Anh hẹn Tống Ức Văn 10 giờ sáng.
Anh mặc quần áo, bước về phía cửa, vừa mở cửa ra, những câu trách móc của Vương Nghiêu đã ập xuống...
- Lâm Dụ Chi đâu rồi? - Anh ta hỏi rất gấp gáp, ánh mắt liếc qua vai Chu Thời Dã vào trong nhà - Tại sao cậu ấy lại không nghe điện thoại?
***
Lâm Dụ Chi ngồi trên ghế sofa, lướt từng tin nhắn chưa đọc.
Ba cuộc gọi nhỡ từ Vương Mạn, bảy cuộc gọi nhỡ từ Vương Nghiêu. Ngoại trừ mấy chục tin nhắn chúc mừng năm mới trên Wechat còn có cả mấy tin nhắn hỏi thăm dè dặt của Lưu Chiêu và Lương Hân, thư ký Mã cũng gửi tin nhắn tới cho cậu, hỏi hôm nay mấy giờ cậu sẽ tới.
Ngoài ra, còn có một lời mời kết bạn.
Máy giặt trong phòng tắm bắt đầu quay, Chu Thời Dã mở cửa bước ra ngoài, ngồi xổm trước tủ tivi lục lọi đồ đạc như thể không có ai bên cạnh, sau đó bước vào trong phòng ngủ. Đầu ngón tay Lâm Dụ Chi dừng lại trên dòng tin xin kết bạn kia một lát, cuối cùng vẫn ấn vào phím chấp nhận.
Điếu thuốc trong tay Vương Nghiêu bị bóp đến biến dạng, sợi thuốc rơi khỏi ống giấy, vương vãi đầy quần anh ta. Anh ta nghiến răng nói:
- Nếu cậu không có ở nhà thì tôi sẽ báo cảnh sát.
Lâm Dụ Chi trả lời tin nhắn của thư ký Mã và Vương Mạn, sau đó nhắn tin chúc mừng năm mới sớm trong nhóm công việc, trả lời qua loa:
- Tối qua tôi hơi bận.
- Tôi biết mà. – Vương Nghiêu cầm bật lừa trên bàn trà lên, cười lạnh một tiếng, nói với giọng quái gở - Đúng là k*ch th*ch thật đấy.
- Gì cơ?
Lâm Dụ Chi ngẩng đầu lên, nhìn theo ánh mắt của anh ta, thấy Chu Thời Dã nhấc cả tấm nệm đôi lên, để lộ đoạn khung giường gỗ bị gãy.
Cứ nhất định phải sửa vào lúc này à?
Lâm Dụ Chi ngơ người luôn.
- Anh ta vừa mới xuất viện chưa được bao lâu mà. – Vương Nghiêu nhìn dấu vết trên cổ Lâm Dụ Chi, không khỏi cảm thán – Không cảm thấy đau hả?
Lâm Dụ Chi đang soạn tin nhắn chúc mừng năm mới định gửi tối nay, không trả lời.
Đâu chỉ vậy. Chu Thời Dã đuổi theo cậu từ Ổ Châu về đây, còn chưa kịp thở đã bị cậu kéo đi lướt sóng vào mùa đông, thậm chí còn rơi cả xuống biển.
Rõ ràng vẫn còn đang sốt, nhưng nhìn hành động thì không thấy gì bất thường.
Chu Thời Dã là một người kiên cố tựa núi.
- Sao mà không đau được chứ. – Cậu hạ giọng nói – Anh ấy chỉ giỏi chịu đựng thôi.
Lần này Vương Nghiêu chẳng còn hứng thú hút thuốc nữa. Điếu thuốc nhàu nát xoay quanh ngón tay anh, cuối cùng bị đập mạnh xuống bàn trà.
- Tôi hỏi dư thừa rồi. Biết cậu không sao là được, tôi đi đây. – Anh ta đứng dậy, cố ý cao giọng về phía phòng ngủ - Thay tôi chuyển lời đến bạn cùng phòng của cậu, nghỉ ngơi đi nhé, năm mới rồi, cẩn thận lại vào viện lần nữa.
Tiếng gõ đập liên tục trong phòng ngủ bỗng dừng lại. Vương Nghiêu khó hiểu hỏi:
- Anh ta nói gì thế?
Lâm Dụ Chi chẳng ngẩng đầu lên:
- Nói gì là nói gì.
- Bạn trai. – Người trong phòng ngủ lặp lại một lần nữa, rồi tiếp tục vùi đầu đóng khung giường.
Ngón tay Lâm Dụ Chi cứng đờ trên màn hình.
Huyệt thái dương của Vương Nghiêu giật giật, một lúc lâu sau mới thốt ra được câu:
- Tôi không nên đến đây.
Phòng khách chìm vào sự im lặng quái dị, Lâm Dụ Chi cất điện thoại đi, chuyển đề tài một cách cứng nhắc:
- Anh ăn sáng chưa? Đồ ăn tôi gọi sắp giao đến rồi.
- Không muốn ăn, hai người cứ ăn đi. – Vương Nghiêu phất tay với cậu.
Anh ta thà quay lại công ty nghe báo cáo hai mươi lần còn hơn là ở lại căn phòng này thêm một giây.
Anh với lấy chiếc áo khoác trên sofa, rảo bước đi ra ngoài cửa. Lâm Dụ Chi đứng dậy theo anh ta, định tiễn anh ta ra thang máy nhưng lại thấy anh ta giữ nguyên tư thế mở cửa, đứng đơ như tượng.
Người đứng bên ngoài cửa cũng sửng sốt.
Tầm mắt của người kia chỉ dừng lại trên gương mặt của Vương Nghiêu trong giây lát rồi nhanh chóng chuyển sang Lâm Dụ Chi đứng phía sau.
Cuối cùng thì nụ cười mà cậu luyện tập bao nhiêu lần cũng được nở trên khuôn mặt:
- Lâu rồi không gặp.