Đá Ngầm – Bất Nhượng Trần

Chương 39

Trước Tiếp

13 giờ 27 phút, cuối cùng thì trạng thái chuyến tàu mà Chu Thời Dã ngồi cũng chuyển thành "Đã đến". Mười mấy phút sau, anh xuất hiện giữa dòng người đầu tiên ùa ra ngoài, chạm mắt với Lâm Dụ Chi đứng ở cửa ra.

Lâm Dụ Chi mỉm cười vẫy tay với anh.

Chu Thời Dã bước nhanh hơn, vòng qua đám đông tới trước mặt cậu, anh hỏi:

- Đợi có lâu không?

Nét mặt anh vô cùng mỏi mệt, Lâm Dụ Chi vô thức muốn chạm tay lên má anh, nhưng ở đây đông người qua lại, cậu chỉ đành nhịn xuống.

- Không đâu. - Cậu lắc đầu, nói - Em cũng vừa mới đến.

Chu Thời Dã đột ngột bước về phía trước, vươn tay ấn lưng cậu, ôm cậu vào lòng. Lâm Dụ Chi ngạc nhiên, không ngờ anh lại ôm cậu giữa chốn đông người, một lúc lâu sau cậu mới phản ứng lại được.

- Ha ha! - Cậu giả vờ giả vịt cười gượng mấy tiếng, vươn tay ôm lại Chu Thời Dã, dùng sức vỗ vỗ chiếc ba lô của anh - Anh! Lâu rồi không gặp! Em cũng nhớ...

Nói đến đây, cậu chợt ngừng lại, nghiêm túc xoa xoa ba lô của Chu Thời Dã.

Trước lúc xuất phát Chu Thời Dã chỉ mang đồ dùng đánh răng rửa mặt và một bộ quần áo để thay, vậy mà bây giờ ba lô của anh lại căng phồng.

Lâm Dụ Chi nghi ngờ hỏi:

- Anh mang gì đấy?

Chu Thời Dã buông cậu ra, lấy ba lô trên lưng xuống, kéo khóa ra, nói:

- Mang cho em.

Lâm Dụ Chi ló đầu vào nhìn, cười đến mức híp mắt lại:

- Anh mang bánh cho người trong nhà máy ạ?

Trong ba lô có một hộp bánh nhân lạp xưởng, một hộp bánh hoa tươi, đều là đặc sản quê Chu Thời Dã.

- Nướng bán luôn đấy. - Dứt lời, Chu Thời Dã lấy trong hộp ra một túi nilon - Cả cái này nữa.

Đỏ rực. Là táo.

Anh lấy một quả trong túi ra đưa cho Lâm Dụ Chi:

- Ăn được. Anh rửa rồi.

Táo ở Ổ Châu nức tiếng gần xa, nghe nói rất mọng nước, vừa giòn vừa ngọt. Nhưng lúc này đây Lâm Dụ Chi không sao nuốt nổi. Mấy ngày trước cậu mới biết, không có chuyến tàu hỏa đi thẳng từ Nhạc Thành tới Ổ Châu, hành trình nhanh nhất cũng phải trung chuyển một lần ở Quý Châu. Nhưng để nhanh chóng quay lại đây, Chu Thời Dã đã mua vé tàu hỏa chuyến tám giờ hơn tối hôm qua, toàn bộ hành trình phải đổi hai trạm, tổng cộng mất mười sáu tiếng bốn mươi phút.

Còn lâu hơn cậu bay một chuyến sang Anh.

Cậu cầm táo trong tay, nhìn Chu Thời Dã, khẽ hỏi:

- Anh ngồi tàu hỏa mười mấy tiếng đồng hồ chắc mệt lắm đúng không?

Chu Thời Dã nói:

- Không mệt.

- Anh ăn trưa chưa?

- Ăn trên đường rồi.

- Việc nhà anh đã giải quyết xong xuôi chưa?

Chu Thời Dã chỉ thờ ở "ừm" một tiếng.

Anh giữ kín như bưng nguyên nhân về Ổ Châu, Lâm Dụ Chi cũng không tiện truy hỏi, nhưng không giấu nổi nét cười trên gương mặt.

- Sao thế. - Chu Thời Dã hỏi cậu.

- Không sao. Em chỉ... - Lâm Dụ Chi v**t v* quả táo trong tay, nói với giọng nhỏ đến mức người khác không nghe thấy - Nhớ anh quá thôi.

Chu Thời Dã im lặng mấy giây, rồi mới nói:

- Tại sao không gửi tin nhắn cho anh.

- Hả? - Bị anh hỏi vậy, Lâm Dụ Chi ngơ ngác luôn.

Có nằm mơ cậu cũng không nghĩ rằng Chu Thời Dã sẽ nói ra những lời này. Mặc dù là một câu chất vấn, nhưng chẳng hiểu sao cậu lại cảm thấy ngọt ngào tận sâu trong tim. Cậu gắng kiềm chế khóe môi đang nhếch lên, nghiêm túc nói:

- Em cũng có việc để bận chứ.

Chu Thời Dã hỏi:

- Chuyện gì?

- Rắc.

Nước táo ngọt như mật tràn ra trong khoang miệng.

Táo Ổ Châu quả là danh xứng với thực, Lâm Dụ Chi gật đầu công nhận:

- Ngọt thật.

Sau khi Chu Thời Dã về nhà, cậu cũng xin nghỉ ba ngày theo, nhưng cậu lại chẳng rảnh rỗi chút nào. May sao công sức không phụ lòng người, cậu đã làm xong hai chuyện lớn trước khi Chu Thời Dã trở về.

Cậu nhai quả táo giòn ngọt thịt, chớp chớp mắt ra vẻ bí mật với Chu Thời Dã:

- Để em dẫn anh đến một nơi.

***

Chu Thời Dã bước đi phía trước như người mộng du, nhịp thở cũng dần chậm lại.

- Em không biết rõ sau này anh định làm việc ở đâu, cho nên đã đi tìm đại mấy phòng ở khu vực giữa trung tâm thành phố và nhà máy - Lâm Dụ Chi vừa nói vừa dẫn anh đi - Em thích căn hộ này nhất.

Lời cậu nói không hoàn toàn là sự thật.

Nghĩ tới chuyện nhất định Chu Thời Dã sẽ không chịu để cậu gánh vác hết tiền phòng, cho nên cậu nhắm tới những vị trí cho thuê phòng giá rẻ. Căn hộ một phòng ngủ một phòng khách này là nhà cũ được chủ nhà mua để đầu tư, sau khi sang tay vẫn chưa có người vào ở, ngoài những món đồ nội thất cơ bản ra thì chẳng còn gì hết, thoạt nhìn khá sạch sẽ. Mặc dù gần đó không có tàu điện ngầm, nhưng Chu Thời Dã có xe motor, đi làm không thành vấn đề.

Quan trọng là...

Lâm Dụ Chi vẫy tay với anh, nói:

- Anh qua đây.

Chu Thời Dã bước theo cậu qua đó, cùng cậu đứng trước chiếc cửa sổ sát đất.

- Anh nhìn này, căn phòng này nhìn thẳng về phía mặt trời mọc. - Cậu tập trung nhìn ra bên ngoài, dường như nơi ấy thực sự có vầng thái dương đang mọc lên - Chúng ta sống ở đây, mỗi khi trời nắng đều sẽ được mặt trời dịu dàng đánh thức, vậy thì, từ khi mở mắt đã có tâm trạng tốt rồi.

Cậu bám vào lan can inox nhìn xuống dưới, lẩm bẩm một mình:

- Nhưng kéo rèm vào thì không được. Đây là tầng mười chín, chắc nhìn từ dưới lên cũng không thấy gì đâu.

Tòa nhà này nằm ở bên rìa ngoài cùng của khu chung cư, phía dưới là một khoảng cây xanh diện tích rất lớn, không chỉ có tầm nhìn tuyệt vời mà còn đảm bảo được sự riêng tư. Lâm Dụ Chi càng nghĩ càng thích nơi này, thậm chí cậu còn bắt đầu thầm tính toán trong lòng, nếu chủ phòng có ý định bán thì mua đứt luôn cũng được...

Lưng chạm vào một vòng tay quen thuộc, Lâm Dụ Chi quay đầu nhìn một cái, nhỏ giọng nhắc nhở:

- Môi giới đang ở bên ngoài kia.

- Ừm. - Chu Thời Dã gác cằm lên vai cậu, hai tay vòng quanh eo cậu.

Lâm Dụ Chi nhỏ giọng nhắc:

- Vẫn còn hai phòng khá thích hợp, cách đây không xa, chúng ta có thể cùng xem luôn.

- Không cần nữa đâu. - Chu Thời Dã nói - Lấy phòng này đi.

Anh đồng ý dứt khoát hơn so với những gì Lâm Dụ Chi đã nghĩ, Lâm Dụ Chi đạt được mong muốn, cười thỏa mãn.

- Được. - Cậu nhìn về hướng mặt trời sẽ lên trong tương lai, lòng bàn tay áo lên mu bàn tay Chu Thời Dã, khẽ nói bên tai anh - Chỉ mấy nữa thôi, nơi này sẽ là nhà của chúng ta rồi.

***

Có lẽ đây chính là "xa nhau một chút để gần nhau nhiều hơn", Lâm Dụ Chi thầm nghĩ.

Rời khỏi căn phòng ấy, hai người chẳng đi thẳng vào một khách sạn tiện lợi, chẳng chậm trễ một giây. Vừa đóng cửa lại, Chu Thời Dã đã hôn lên môi cậu. Anh về quê một chuyến mà như biến thành người khác. Bộ quần áo thấm mồ hôi khi ở trạm tàu lửa của Lâm Dụ Chi bị l*t s*ch thoăn thoắt, sau đó anh vừa hôn vừa đẩy cậu vào nhà tắm, ấn lên bức tường lát gạch.

Nước từ vòi sen dội thẳng xuống, Chu Thời Dã bóp một ít sữa tắm, nhưng Lâm Dụ Chi ấn tay anh xuống.

- Vào thẳng luôn đi. - Cậu cắn vành tai Chu Thời Dã, vừa th* d*c vừa nói - Trước khi ra ngoài em đã mở rộng rồi.

Thứ cấn trước bụng dưới ngay lập tức phình to hơn.

Chu Thời Dã nắm tay cậu ấn lên tường, từng nụ hôn di chuyển xuống dưới theo dòng nước, dường như đang miêu tả dấu vết nước chảy. Lâm Dụ Chi cảm thấy đầu mình nổ bùm một tiếng, vừa kinh ngạc vừa lúng túng gọi ra tiếng:

- Anh đừng... a!

Chu Thời Dã nắm eo cậu bằng một tay, ngậm thứ đã ngóc dậy của cậu vào miệng, đầu lưỡi l**m một vòng quanh đầu, sau đó chọc vào điểm nhạy cảm ở trên cùng.

Chân Lâm Dụ Chi ngay lập tức nhũn ra, bàn tay không bị khống chế của cậu ôm lấy vai Chu Thời Dã mới miễn cưỡng đứng vững.

- Anh... - kh*** c*m khiến cậu trào nước mắt, sướng tới mức toàn thân run rẩy, nhưng trong lòng lại ngổn ngang cảm xúc, nửa như oán trách, nửa như chất vấn - Tại sao anh lại thành thạo thế?

Chu Thời Dã ngẩng đầu lên nhìn cậu, khẽ cắn thứ đang cương lên kia như trừng phạt, sau đó lại ngậm nó thật sâu.

Khiến Lâm Dụ Chi vừa đau vừa sướng.

Cậu đỡ vai Chu Thời Dã, cất tiếng hỏi giữa những tiếng th* d*c đứt quãng:

- Anh đang giấu giếm em chuyện gì đúng không? Chuyến này anh về Ổ Châu... có phải để gặp...

Chu Thời Dã đột ngột sững lại, và ngừng hẳn khi cậu nói hết nửa câu sau.

- ... Gặp bạn trai cũ đúng không?

Chu Thời Dã đóng vòi sen chảy rào rào xuống, có vẻ như không nghe rõ, phải xác nhận lại một lần:

- Gặp ai cơ?

Phòng tắm chìm vào sự im lặng kỳ quái.

Lâm Dụ Chi ngước nhìn người trước mắt, nghĩ ngợi không đâu: Anh ấy đẹp trai như vậy, chu đáo quan tâm người yêu như vậy, một người như anh ấy mà chưa yêu ai mới lạ đấy.

Có lẽ người kia là hàng xóm lớn lên cùng anh, hoặc cũng có thể là bạn học cấp hai...

Cậu chợt nhớ ra, cậu từng hỏi Chu Thời Dã có dùng xe motor để chở ai khác không, khi ấy Chu Thời Dã đã né tránh trả lời câu hỏi này.

Đúng vậy. Người đầu tiên Chu Thời Dã chở, chắc chắn là người đó.

Quả là một người hạnh phúc.

Lâm Dụ Chi bĩu môi ghen tị:

- Chu Thời Dã, anh khẩu giao cho em có phải vì áy náy muốn bù đắp không?

Chu Thời Dã nghẹn họng nhìn cậu một lúc lâu, vươn tay vuốt nước trên mặt mình rồi đứng dậy.

Anh không nói gì, Lâm Dụ Chi chỉ đành ra vẻ thoải mái "haiz" một tiếng:

- Nếu như anh chỉ gặp mặt người đó ăn bữa cơm, em cũng không...!

Chu Thời Dã đột ngột đỡ mông cậu bế cả người cậu lên.

Anh ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt Lâm Dụ Chi:

- Em còn nói linh tinh nữa thử xem.

Lời tác giả:

Tối ngày hôm đó.

Lâm Dụ Chi: [Hình ảnh]

Lâm Dụ Chi: [Hình ảnh]

Lâm Dụ Chi: [Hình ảnh]

Lâm Dụ Chi: Nhìn đi, anh ấy mang cho tao đấy.

Lâm Dụ Chi: Đặc sản quê nhà.

Lâm Dụ Chi: Táo đã rửa sạch sẵn rồi.

Lâm Dụ Chi: Thế nào, tao đã nói anh ấy rất dịu dàng mà.

Tống Ức Văn: Đầu óc mày bị hỏng rồi à?

Lâm Dụ Chi: ...

Lâm Dụ Chi: Mày thì hiểu cái quái gì.

Trước Tiếp