Đá Ngầm – Bất Nhượng Trần

Chương 37

Trước Tiếp

Lâm Dụ Chi nghĩ một lát:

- Em không muốn làm tổ tông của anh.

Chu Thời Dã cõng cậu chậm rãi bước về phía trước:

- Vậy em muốn làm gì?

Dường như nghĩ đến một đáp án hay ho, Lâm Dụ Chi vùi mặt vào đầu vai anh, cười hì hì mấy tiếng. Cười xong, cậu lại ghé sát tai anh nói ra một dãy chữ cái tiếng Anh không rõ nghĩa.

- Đây là tài khoản của em.

- Tài khoản? - Chu Thời Dã hỏi - Tài khoản gì?

- Ưm... - Đêm khuya đường phố tĩnh lặng, có lẽ do say rượu, nên Lâm Dụ Chi ngoan ngoãn nằm trên lưng anh một lát, sau đó mới lè nhè - Xem xong, chắc chắn anh sẽ, yêu em cho mà xem.

Chu Thời Dã quay đầu nhìn cậu. Làn da cậu ửng đỏ do men say, tỏa ra mùi hương thoang thoảng.

Lâm Dụ Chi lại dùng trộm xà bông tắm của anh rồi.

Anh khẽ cọ môi vào má Lâm Dụ Chi, nói:

- Lâm Dụ Chi, em nặng quá.

Lâm Dụ Chi hừ hừ mấy tiếng, mơ màng đáp:

- Vậy để em tự đi.

Cậu nói vậy nhưng mà lại chẳng hành động gì, Chu Thời Dã cũng không buông cậu xuống mà xoay người đi về phía trước mấy bước.

Anh khẽ nói:

- Không về ký túc nữa, được không?

***

Thế giới vẫn luôn chuyển động, cơ thể nhẹ như bay. Đây là đâu, Lâm Dụ Chi hoàn toàn không biết rõ, nhưng cậu biết chắc đây không phải là ký túc xá.

Giường cứng của ký túc xá không được mềm thế này.

Đây là khách sạn tiện lợi, giường đêm không thoải mái lắm, nhưng Lâm Dụ Chi cảm thấy mình như chìm trong một đống bông mềm mại, lại như nằm trên tầng mây.

Cái hôn của Chu Thời Dã còn thoải mái hơn cả đệm giường mềm mại bên dưới.

Đôi môi anh rất mềm, đầu lưỡi cũng vậy, nhưng thứ ở bụng dưới lại vô cùng cứng. Lâm Dụ Chi quen tay vươn xuống dưới, cầm của cả hai áp sát vào nhau, vừa hôn anh, vừa v**t v* theo cảm giác.

Nhịp thở của Chu Thời Dã trở nên gấp gáp hơn, anh dùng đầu gối tách hai chân Lâm Dụ Chi ra, một bàn tay trượt xuống sau mông, tìm tới sâu trong khe mông, Lâm Dụ Chi né tránh nụ hôn của anh, gục đầu xuống.

Cậu cố gắng tập trung tầm nhìn, đôi mày từ từ cau lại:

- Sao thế nhỉ?

Chu Thời Dã nhìn theo, thấy cậu đang hoang mang nhìn xuống g*** h** ch*n mình, có lẽ không hiểu tại sao vuốt nó mãi mà nó vẫn gục đầu ủ rũ như vậy. Chu Thời Dã nắm lấy tay cậu, dẫn dắt cậu sờ của mình, giọng nói mang theo tiếng thở trầm thấp nhẫn nại:

- Em uống nhiều quá.

- Không đúng. – Lâm Dụ Chi vô cùng cố chấp.

Cậu cầm lấy thứ mềm nhũn của mình, dường như định cho nó biết tay, cậu dùng sức xoa mạnh, giọng nói có phần vội vã:

- Chuyện gì thế này.

Chu Thời Dã nâng cao chân cậu lên, hôn cổ cậu, dỗ dành:

- Lát nữa nó sẽ cứng thôi.

- Bốp.

Lâm Dụ Chi đẩy đầu anh ra.

Cậu dựa vào đầu giường đứng dậy, nhìn chằm chằm bên dưới mình, nói với giọng kèm tiếng nức nở:

- Nó hỏng mất rồi.

Đầu bị đập một cái, Chu Thời Dã cũng ngồi dậy theo cậu, nhìn vào gương mặt tủi thân của cậu mà chỉ biết bó tay, cuối cùng hai tay anh ôm lấy eo cậu, kéo mạnh xuống dưới.

- Lâm Dụ Chi, em uống say rồi lắm trò quá.

Động tác của anh thô lỗ, giọng hơi dữ dằn, Lâm Dụ Chi vẫn không hiểu tại sao anh lại nổi giận, thì cả cơ thể như bị luồng điện xuyên qua, cậu ngửa đầu hét lên thành tiếng.

Đầu óc đã ngừng tư duy từ lâu càng trở nên hỗn loạn hơn.

Chu Thời Dã chẳng có chút kỹ năng khẩu giao nào. Nhưng cảm giác hoàn toàn khác khi cậu dùng tay, khoang miệng bao bọc lấy c** nh* ướt át, Lâm Dụ Chi sướng đến mức co quắp ngón chân. Cậu ấn đầu Chu Thời Dã, để anh gần mình hơn, sau đó đẩy hông theo từng nhịp m*t của anh, chỉ muốn đưa vào sâu hơn.

Cậu uống rượu, lực tay rất mạnh, Chu Thời Dã cảm thấy thứ trong miệng mình căng phồng lên, càng ngày càng cứng, khiến anh ngậm cũng khó khăn. Nhưng thứ đó còn cứ đâm sâu vào cổ họng anh. Sau một cú đâm sâu, cổ họng anh nghẹn lại theo phản xạ, Lâm Dụ Chi sốt sắng gọi tên anh, Chu Thời Dã ngẩng đầu lên nhưng đã chẳng kịp nữa rồi...

Cùng với mấy tiếng rên ngắn ngủi, Lâm Dụ Chi cong lưng, mấy giây sau, cậu buông bàn tay ấn sau gáy Chu Thời Dã ra, thở hồng hộc, hai mắt thất thần nhìn trần trà, dường như không nhận ra mình vừa mới bắn vào miệng người khác.

Lâm Dụ Chi uống rượu xong tính tình tệ quá đi mất.

Chu Thời Dã cạn lời.

Anh bước chân trần xuống giường, đi vào nhà tắm súc miệng, khi quay ra, Lâm Dụ Chi đã nhắm mắt lại. Cậu đổi sang một tư thế khác, nằm dạng tay d*ng ch*n trên giường. Chu Thời Dã cũng bước lên giường, nâng cằm cậu, v**t v* gương mặt ửng đỏ, ngạc nhiên nói:

- Ngủ rồi à?

Lâm Dụ Chi cau mày lèm bèm câu gì đó, rồi đập tay anh ra, trở mình, không có phản ứng gì khác.

Thực sự ngủ rồi ư?

Chu Thời Dã dở khóc dở cười. Anh ngồi bên giường nhìn Lâm Dụ Chi một lát, kéo chăn đắp lên người cậu, sau đó tắt đèn chính của phòng, chỉ để lại ngọn đèn vàng trên đầu giường.

***

Trời còn chưa sáng hẳn, ánh nắng ban mai mờ nhạt xuyên qua chiếc rèm cửa caro lam nhạt, chiếu vào trong căn phòng đơn chưa đầy hai mươi mét vuông.

Lâm Dụ Chi tỉnh dậy trong vòng tay quen thuộc, nhưng cảm giác giường bên dưới lại xa lạ. Cậu cọ cọ mặt vào lồng ngực Chu Thời Dã, rồi vươn tay xoa đầu mình.

- Đau đầu à? – Giọng không vui của Chu Thời Dã vang lên trên đỉnh đầu – Ai bảo tối qua em uống nhiều như vậy?

Lâm Dụ Chi ngẩng đầu lên, liếc nhìn bài trí trong phòng, ngáp một cái:

- Tại sao mình lại ngủ ở đây nhỉ?

Chu Thời Dã hỏi:

- Em có nhớ tối qua mình đã làm gì không?

- Tối qua...

Lâm Dụ Chi mím môi.

Tối qua tâm trạng cậu không tốt, tới quán nướng gọi mấy chai bia, vừa uống vừa đợi Chu Thời Dã, sau đó...

Sau đó...

Một vài hình ảnh vụn vặt dần hiện lên trong đầu cậu, hình ảnh cuối cùng cậu có thể nhớ ra đó là chỉ vào con cua nhỏ như hạt đậu tương trong vỏ ngao nói rằng mình gọi ngao cơ mà không gọi cua, sau đó hào phóng quét mã trên bàn, làm ầm lên đòi thêm tiền cho ông chủ.

Nhưng mà trước đó cậu đã trả tiền đâu.

Mặt Lâm Dụ Chi vàng như đất.

Sau này không thể tới quán đó ăn được nữa.

Cậu quan sát sắc mặt Chu Thời Dã, dè dặt hỏi:

- Em lại nôn ra quán rồi đúng không ạ?

Chu Thời Dã nhìn cậu, không nói gì. Lâm Dụ Chi càng tuyệt vọng hơn:

- Anh dọn ạ?

Chu Thời Dã không trả lời, chỉ nói:

- Sau này đừng uống nhiều như vậy nữa. – Dứt lời, anh mới nhớ ra hôm qua cậu chỉ uống có bốn chai, không đến mức "nhiều", bèn sửa lại – Sau này không được uống nữa.

Lâm Dụ Chi hạ giọng "vâng" một tiếng.

Vốn dĩ cậu cũng chẳng thích uống bia rượu, tối qua uống say là để giải sầu. Thái độ của bố cậu đối với Chu Thời Dã thực sự rất lạ, cậu vẫn luôn suy nghĩ, giả dụ chuyện mẹ Chu Thời Dã tự sát ở nhà máy thực sự có vấn đề, cậu biết phải đối mặt với Chu Thời Dã thế nào đây.

Cậu sắp rối rắm chết mất rồi.

- Đang nghĩ gì thế? – Chu Thời Dã hỏi.

Lâm Dụ Chi ngẩng đầu nhìn, thuận theo cánh tay s* s**ng xuống dưới, chạm vào sợi dây trên cổ tay anh.

- Em đang nghĩ... – Cậu khẽ nói – Chất lượng của sợi dây này có tốt hay không.

Chu Thời Dã cũng nhìn cậu, ánh mắt dần dần trở nên dịu dàng.

- Tốt lắm. – Anh nói.

Lâm Dụ Chi cong khóe môi, cười rất miễn cưỡng. Mong rằng sợi dây đỏ này đủ chắc chắn như những gì Chu Thời Dã đã nói, dù xảy ra chuyện gì đều có thể buộc chặt Chu Thời Dã bên cạnh mình.

Chu Thời Dã vén tóc mái rối bời của cậu lên, để lại một cái hôn trên đó, rồi cúi đầu hôn môi cậu, Lâm Dụ Chi vội vàng quay mặt đi.

Cậu ngại ngùng nói:

- Em chưa đánh răng.

Cậu hà một hơi vào lòng bàn tay mình. May mắn trong bất hạnh là không có mùi lạ khi nôn ra.

Chu Thời Dã cụp mi nhìn cậu:

- Khi không say thì cũng để ý hình tượng quá.

Lâm Dụ Chi bị anh nói đến mức đỏ mặt.

Cậu đã quên sạch những chuyện ngày hôm qua, không nhớ nổi mình đã làm trò gì, chỉ đành chiếm lợi thế đạo đức:

- Anh còn không biết ngại mà nói em à. Tối qua em đã uống say bất tỉnh rồi, sao anh lại có thể thừa cơ làm chuyện xấu cơ chứ?

Chu Thời Dã thực sự tức đến mức phì cười vì cậu:

- Em bất tỉnh? Anh thừa cơ?

Tối qua Lâm Dụ Chi sướng xong thì ngủ luôn, một mình anh phải vào phòng tắm hí hoáy hồi lâu, mãi mà không bắn được, cuối cùng cắn răng chịu đựng đến khi d*c v*ng lắng xuống một cách tự nhiên mới ngủ được.

Lâm Dụ Chi hùng hồn nói:

- Bây giờ em lưng đau eo mỏi!

Đệm của khách sạn này quá mềm, Chu Thời Dã cũng cảm thấy không thoải mái, nhưng anh không định giải thích mà chỉ ấn bàn tay Lâm Dụ Chi đang lần mò xuống dưới chân anh lại:

- Làm gì đấy. – Anh không vui – Lát nữa còn phải đi làm.

Lâm Dụ Chi nhấc chân lên móc lấy chân anh.

- Hiếm khi mới ra khách sạn ngủ một ngày, phải tận dụng mọi thứ một cách tối đa, không được lãng phí. – Cậu vùi mặt vào ngực Chu Thời Dã, khẽ cắn xương quai xanh của anh, cảm giác thứ đang chọc vào bụng mình ngay lập tức thay đổi – Làm ở ký túc xá em không dám rên, lần nào cũng nhịn rất khó chịu.

- Em không dám kêu á? – Chu Thời Dã cầm điện thoại lên xem giờ.

Lâm Dụ Chi nhìn ra hướng khác, giả vờ như không nghe thấy:

- Em đi đánh răng đây.

Cậu vừa mới đứng dậy đã bị Chu Thời Dã dùng cánh tay kéo lại.

Trước Tiếp