Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Trước mắt chìm hẳn vào bóng tối, Lâm Dụ Chi thở phào một hơi như giải thoát.
Chu Thời Dã c** q**n áo của cậu, rồi lại c** q**n áo của mình. Căn phòng tối tăm đến mức giơ tay không nhìn rõ năm ngón. Nhưng Lâm Dụ Chi dựa vào âm thanh vẫn có thể đoán ra anh đã cởi những gì. Đầu tiên là áo khoác, sau đó là sơ mi, sau đó vang lên tiếng "lách cách", là âm thanh cởi khuy thắt lưng kim loại.
Khi thị giác dần thích ứng với môi trường xung quanh, lồng ngực mang theo hơi ấm của Chu Thời Dã bao phủ quanh cậu, cùng với đó là nụ hôn của anh. Chu Thời Dã dùng tay trái đỡ sau gáy Lâm Dụ Chi, đầu lưỡi dễ dàng mở khớp hàm cậu. Nụ hôn này vô cùng dịu dàng, dịu dàng tới mức khiến Lâm Dụ Chi sinh ra ảo giác rằng hai người họ vẫn còn đang yêu nhau, nhưng cánh tay của Chu Thời Dã siết chặt hơn khiến Lâm Dụ Chi không thở nổi.
Nhiệt độ, mùi hương, thậm chí cả tư thế và cường độ đều rất quen thuộc, phản ứng tự nhiên của cơ thể khiến Lâm Dụ Chi cảm thấy thất bại.
Cậu không thể phủ nhận rằng khi bị Chu Thời Dã khiêng ném lên giường, cậu đã cứng rồi.
Hoặc là sớm hơn thế nữa, khi Chu Thời Dã hôn cậu ngoài cửa.
Hai người ngực kề ngực, bụng kề bụng, chân kề chân, cậu cũng cảm nhận Chu Thời Dã đang cứng. Chu Thời Dã khẽ c*n m** d*** của cậu, hôn lên cằm cậu. Lâm Dụ Chi bất giác ngẩng đầu lên, cái hôn ấy bèn trượt xuống theo cổ cậu.
Không có gel bôi trơn, Chu Thời Dã làm bước dạo đầu lâu hơn hẳn mọi lần trước đó, dường như muốn hôn khắp cơ thể cậu, từ cổ, đến vai, ngực, thẳng xuống dưới. Bụng dưới Lâm Dụ Chi nóng rần, cậu rên lên một tiếng như nức nở, túm lấy tóc Chu Thời Dã.
Lần đầu tiên Chu Thời Dã khẩu giao cho cậu là khi nào nhỉ? Lâm Dụ Chi đan ngón tay vào tóc anh, mơ màng thầm nghĩ.
Hình như là sau khi Chu Thời Dã trở về từ quê.
Bốn năm trước, Chu Thời Dã từng về Ổ Châu mấy ngày, đích thân cậu đã tới ga tàu hỏa đón tiếp. Cuối tháng Tám, thời tiết vẫn còn rất nóng, cậu tới ga tàu hỏa trước bốn mươi phút, ánh mắt liên tục đảo quanh màn hình hiển thị chuyến tàu và lối ra, mồ hôi đổ nhễ nhại trong sảnh đón đông người qua lại.
Chuyến tàu đến ga đúng giờ, cậu chỉ liếc mắt thôi là đã nhìn thấy Chu Thời Dã giữa đám đông ùa ra rồi.
Chu Thời Dã cũng đang nhìn cậu.
Đúng vậy, chính là ngày hôm ấy. Ký ức bỗng trở nên rõ nét hơn. Buổi chiều ngày hôm đó, cậu và Chu Thời Dã đã l*m t*nh trong khách sạn 150 tệ/1 ngày, từ chiều đến tối, đến mức quên đi thời gian, quên đi bản thân, quên luôn cả ăn bữa tối. Nửa đêm cậu đói đến mức bụng kêu ọc ọc, Chu Thời Dã mới gọi hai suất bánh cuốn bên ngoài.
Thậm chí cậu còn nhớ rõ hương vị của hai suất bánh cuốn đêm ấy.
Vị bình thường. Nhưng cậu lừa Chu Thời Dã rằng rất ngon, cuối cùng một mình cậu ăn hết một hộp rưỡi.
Tất cả mọi chuyện như cách một đời.
Chu Thời Dã vừa khẩu giao vừa mở rộng cho cậu.
Có nước bọt bôi trơn, nhưng ngón tay vẫn vào rất khó. Cậu quá chặt. Chu Thời Dã quen thuộc tìm tới điểm hơi gồ lên kia.
Bốn năm không làm, cơ thể trở nên vô cùng nhạy cảm, Lâm Dụ Chi không chịu được cảm giác bị kẹp cả trước lẫn sau như vậy, đã mấy lần suýt nữa mất kiểm soát. Nhưng câu nói "lâu rồi không làm" vừa như đang ám chỉ điều gì, vừa như làm rõ điều gì, vô cùng mập mờ. Khi lại muốn bắn thêm lần nữa, cậu co mình né tránh.
- Đừng nghịch nữa. - Cậu đẩy đầu Chu Thời Dã lên, thúc giục - Muốn làm thì làm nhanh lên.
Chu Thời Dã ngẩng đầu lên khỏi giữa chân cậu, nhìn cậu trong bóng tối một lát, cuối cùng một tay chống giường, vươn tay sờ lần công tắc ở đầu giường.
Chiếc đèn với ánh sáng dịu dàng trên đỉnh đầu chậm rãi sáng lên.
Lâm Dụ Chi híp mắt lại vì chói.
Chu Thời Dã xoa xoa gương mặt đỏ ửng của mình, hạ giọng nói:
- Bật đèn này được không?
Lâm Dụ Chi nhìn anh một cái, bất đắc dĩ trả lời:
- Tôi nói không được thì có tác dụng à?
Chu Thời Dã đáp:
- Không.
Lâm Dụ Chi bật cười một tiếng khàn khàn.
- Anh uống rượu xong thì tính nết chẳng ra làm sao cả. - Cậu nhắm mắt, co đôi chân dài, giọng thoải mái như đã buông bỏ tất cả - Làm đi.
Và thế là Chu Thời Dã cúi người xuống, hôn lên môi cậu.
Trên môi anh còn vương vị tanh, là vị tanh của chính Lâm Dụ Chi. Lâm Dụ Chi biết, mặc dù Chu Thời Dã mạnh mẽ, nhưng anh cũng có điểm yếu, chỉ cần cậu kêu đau một tiếng thôi là chắc chắn anh sẽ dừng lại. Chu Thời Dã không ham uống rượu, không bài bạc, rất nhạy cảm khi cậu hô đau, Lâm Dụ Chi đã phát hiện ra điều này từ bốn năm trước.
Chắc hẳn anh rất sợ trở thành người giống như bố mình.
Nhưng Lâm Dụ Chi không biết rốt cuộc thì vết thương lòng hay vết thương trên cơ thể cái nào đau hơn, cái nào càng khó chữa lành hơn.
Chu Thời Dã ngừng hôn, cụng trán lên trán cậu, một tay đặt lên vai cậu, tay còn lại ôm eo cậu, d**ng v*t c**ng c*ng đặt trước l* nh* **t *t, cọ qua cọ lại.
- Tay. - Anh cụp mi nhìn Lâm Dụ Chi, cất giọng khàn khàn - Ôm anh.