Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
– Chu... ưm...
Lâm Dụ Chi quay đầu né tránh, nhưng Chu Thời Dã lại bóp mạnh hơn khiến cằm cậu đau đớn. Mùi rượu nồng nặc phả vào trong cổ họng, Lâm Dụ Chi không nói được nên lời, đầu óc vốn mụ mị giờ thiếu dưỡng khí lại càng nhức hơn khiến cậu không đứng vững, cuối cùng phải dùng hết sức lực toàn thân mới thoát được khỏi nụ hôn bất ngờ này.
– Anh... – Cậu đẩy Chu Thời Dã ra, nước mắt trào ra từ đôi mắt đỏ ngầu, cậu quát lớn – Đồ chết tiệt!
Chu Thời Dã thở hồng hộc, nhìn thẳng vào mặt cậu, bình tĩnh nói:
– Ngày trước em hôn anh cũng không được anh đồng ý.
– Tôi hôn anh bao giờ...
Nói được một nửa, Lâm Dụ Chi bỗng im bặt. Cậu nhớ buổi tối nọ vào bốn năm trước, khi lần đầu tiên Chu Thời Dã dẫn cậu ra ngoài ăn cơm, cũng nhớ nụ hôn ma xui quỷ khiến mà cậu đã chủ động kia. Cậu không thể phản bác điều này, đôi môi bị hôn đỏ ửng mấp máy, cuối cùng chỉ nói được một câu:
– Tôi...
Chu Thời Dã bước lên trước một bước, vươn tay v**t v* gương mặt đỏ bừng của Lâm Dụ Chi. Cậu vô thức ngửa đầu né tránh, một bàn tay khác của Chu Thời Dã cũng vươn theo.
Lòng bàn tay anh nóng thật.
Lâm Dụ Chi cảm thấy da mình sắp bỏng đến nơi.
Chu Thời Dã nâng mặt cậu trong lòng bàn tay, không cho cậu thoát ra, hôn lên môi cậu. Lâm Dụ Chi bị ép ngửa đầu, cơ thể mất kiểm soát ngả về phía sau, muốn đẩy ra nhưng lại bất đắc dĩ túm lấy áo khoác anh.
– Điện thoại. – Cậu cố gắng nghiêng đầu đi khi sắp nghẹt thở, âm thanh thoát ra khỏi cổ họng khàn khàn khó mà nhận biết – Điện thoại của anh.
Chu Thời Dã quay mặt cậu qua.
Điện thoại trong túi quần rung không ngừng, Chu Thời Dã chẳng bận tâm, để mặc nó kêu mãi cho tới khi kết thúc thì thôi. Nhưng đối phương không chịu ngừng, lại gọi thêm một cuộc nữa.
Trong mắt Lâm Dụ Chi đã toát lên vẻ khẩn cầu.
Chu Thời Dã buông một tay rút điện thoại ra nhìn, Lâm Dụ Chi thở phào một tiếng như trút được gánh nặng. Giọng sang sảng hưng phấn của Lưu Chiêu vang lên qua loa ngay khi Chu Thời Dã ấn nhận cuộc gọi: "Anh Chu, anh chưa ngủ ạ?"
"Bây giờ bọn em đang trong phòng chơi bài ở tầng hai, chỉ thiếu mỗi anh thôi!"
Lưu Chiêu nói xong, nhưng đầu bên kia điện thoại chẳng có ai đáp lại gì, chỉ nghe thấy tiếng loạt soạt như tiếng bước chân hòa lẫn với tiếng ma sát quần áo, sau đó là tiếng va đập nặng nề, như thể ai đó ngã xuống giường.
Nghe tiếng động ấy, Lưu Chiêu bỗng căng thẳng, quan tâm hỏi han: "Anh Chu, anh không sao chứ?"
Chu Thời Dã vẫn không đáp lời, anh bình tĩnh lại và "a lô" một tiếng, bấy giờ giọng của Chu Thời Dã mới chậm rãi vang lên ở đầu dây bên kia: "Không sao, tối đến uống hơi nhiều."
Giọng của anh rất trầm, rất khàn, nghe không chỉ mập mờ lại còn gợi cảm, Lưu Chiêu không quen nghe đàn ông nói chuyện như vậy.
"Haiz..." Đúng là hôm nay cậu ta có nhìn thấy Chu Thời Dã ngồi uống rượu một mình trong buổi tiệc tối nay, nhưng cậu ta cũng không để ý anh đã uống bao nhiêu nữa. Cậu ta cố gắng kiềm chế vẻ tiếc nuối trong giọng nói, "Vậy anh nghỉ ngơi sớm đi ạ, em không làm phiền... a lô?"
Còn chưa dứt câu, cuộc gọi đã bị ngắt rồi.
– Điện thoại của cấp dưới em. – Chu Thời Dã tắt màn hình, quăng điện thoại lên tủ đầu giường.
Lâm Dụ Chi thở hồng hộc. Cậu ngửa mặt nhìn người đàn ông đè bên trên mình, tức giận nghiến răng, mắng rõ ràng từng chữ:
– Đồ khốn.
Vừa rồi cậu chẳng phát ra được âm thanh nào, gương mặt tuấn tú đỏ bừng vì ngạt khí. Chu Thời Dã vươn tay ra, ngón cái khẽ lau qua khóe mắt của cậu, nơi đó ướt át, toàn là nước mắt tràn ra.
Anh cúi đầu nhìn Lâm Dụ Chi:
– Hôm nay, anh đã ước nguyện sinh nhật rồi.
Anh nặng tựa như một ngọn núi, Lâm Dụ Chi nhổm dậy đẩy anh:
– Anh đứng dậy đi.
– Mong rằng, – Chu Thời Dã như thể không nghe thấy, vẫn tiếp tục – Thời gian có thể quay ngược trở lại.
Lâm Dụ Chi nhìn anh với vẻ khó hiểu.
Chắc chắn anh đã say đến mụ đầu rồi.
– Quay lại lúc nào? – Cậu không nhịn được bật cười thành tiếng – Quay lại lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, rồi tôi bị anh đùa cợt như một thằng ngốc ấy à?
Chu Thời Dã không nói gì.
Lâm Dụ Chi không biết, anh cũng không thể để Lâm Dụ Chi biết được... hôm đó không phải lần đầu tiên bọn họ gặp nhau.
– Chu Thời Dã, con người anh sẽ không lùi bước đâu. – Lâm Dụ Chi lạnh lùng nói – Quay về quá khứ, chẳng qua cũng chỉ lặp lại chuyện cũ một lần, chuyện phải xảy ra thì vẫn sẽ xảy ra, cuối cùng chúng ta vẫn sẽ bước tới cảnh hiện tại. Tôi xin anh đừng nằm mơ vô nghĩa nữa.
Chu Thời Dã cũng bình tĩnh lại trong sự im lặng.
– Nói vậy hình như không đúng lắm. Nếu thời gian quay ngược trở lại một chút... – Anh nuốt nước bọt, cụp mi khẽ nói – Nếu ban đầu tôi không nhìn thấy anh trước cửa phòng tài vụ thì tốt biết mấy.
Hơi thở của Chu Thời Dã vẫn nóng như vậy, nhưng nhiệt độ bầu không khí tan sạch chỉ trong nháy mắt. Lâm Dụ Chi cảm nhận được, nhịp thở của Chu Thời Dã đã dịu đi.
Cậu lại đẩy người đàn ông đè trên người mình:
– Anh đứng ...
Nhưng vừa mới nói ra hai từ, cậu bỗng im bặt, chậm chạp vươn tay lên sờ má mình.
Lại thêm một giọt nước lạnh lẽo rơi xuống. Lần này rơi trúng mu bàn tay cậu.
Cậu ngẩng đầu lên nhìn, nhưng Chu Thời Dã đã cúi đầu, vùi mặt vào hõm vai cậu.
Bên tai đồng thời vang lên một câu trả lời kiên quyết:
– Không được.