Đá Ngầm – Bất Nhượng Trần

Chương 27

Trước Tiếp

Ngày 25 tháng 100, trời âm u chuyển nhiều mây. So với Nhạc Thịnh giàu sụ thì buổi tiệc cuối năm của Mankel tuy nhỏ nhưng đẹp và mang đậm hơi thở văn nghệ hơn.

Bảy giờ tối, Vương Mạn xuất hiện giữa sảnh tiệc với một chiếc váy bó sát màu đen. Phong cách phát biểu của cô khác hẳn so với Trần Tông Minh, không phải kiểu "tôi xin nói ngắn gọn vài điểm" khiến người ta buồn ngủ, mà sử dụng một bản ppt tám trang phân tích các chỉ tiêu nhiệm vụ cho đợt khuyến mại cuối năm của từng bộ phận, sau đó công bố chính sách thưởng khích lệ cuối năm hoàn toàn mới. Cuối cùng nâng ly, kết thúc bài phát biểu.

Tiếp theo là khoảng thời gian xã giao chúc rượu giữa các bộ phận với nhau.

Điền Hựu Quân và một vài lãnh đạo cấp cao khác ngồi chung với bà chủ, sáu người còn lại của phòng pháp chế và mấy đồng nghiệp của phòng hành chính gộp bàn với nhau. Mấy bàn này đều thuộc bộ phận hỗ trợ, thỉnh thoảng lại có các bộ phận kinh doanh tới chúc rượu, trong đó tất nhiên có cả bộ phận khách hàng lớn. Qua đám người, Chu Thời Dã nhìn thấy bóng dáng quen thuộc mặc đồ thường ngày màu xám nhạt dẫn theo mấy người trẻ đi qua các bàn.

Anh đã từng thấy Lâm Dụ Chi trong những buổi xã giao chính thức, nhưng hôm nay cậu khác hẳn so với buổi tiệc mời khách hàng, vẻ mặt thư thái, thoạt nhìn tâm trạng rất ổn. Sau mấy vòng mời rượu, những món ăn tinh xảo trên bàn biến thành tàn dư nguội lạnh. Hơn nửa khách trong bữa tiếc đã ra về rồi, nhưng bầu không khí lại ồn ào hơn ban nãy.

Chiếc điện thoại úp dưới bàn bỗng rung lên mấy lần, Chu Thời Dã không để ý, giờ này mà gửi tin nhắn thì rõ ràng không phải tin nhắn công việc, cũng không phải tin trả lời của Lâm Dụ Chi.

Trong hơn một tháng qua, tất cả tin nhắn mà anh gửi đi đều như đá chìm xuống biển. Lâm Dụ Chi chưa bao giờ trả lời một tin nhắn nào. Cậu không trả lời tin nhắn, vậy thì người gửi tin nhắn sẽ cầm một ly rượu vang xuất hiện trước mặt cậu.

***

– Anh Chu, sao anh không trả lời tin nhắn wechat của em? – Lưu Chiêu ngồi xuống bên cạnh anh, cất giong ồn ào – Lát nữa anh có muốn đi đánh bài chung với bọn em không?

Cậu ta đã uống đến độ đỏ bừng mặt, nói chuyện cũng mang theo hơi rượu. Chu Thời Dã cau mày, nhích sang bên cạnh một chút.

– Tôi không biết chơi bài. – Anh nhẹ giọng trả lời – Mọi người cứ chơi đi.

– Ôi chao, đơn giản lắm, đánh hai ván là biết rồi. – Lưu Chiêu đã uống say rồi, chẳng còn biết giữ khoảng cách, cứ dán sát vào người Chu Thời Dã, lẩm bẩm nài nỉ – Chị Hân không chơi, nói rằng phải đi ngủ dưỡng nhan, anh Dụ Chi cũng không chơi, ba đứa bọn em giờ thiếu một chân, chỉ còn anh nữa thôi!

Vẻ ngạc nhiên thoáng qua trên gương mặt Chu Thời Dã. Anh không ngờ rằng bây giờ Lâm Dụ Chi còn biết đánh bài nữa. Trước đây Lâm Dụ Chi cũng giỏi xã giao, nhưng không thích đánh bài, cho nên không tham gia.

Mấy đồng nghiệp phòng hành chính ở bên cạnh lại quan tâm đến vấn đề khác hơn:

– Lưu Chiêu. – Anh ta cười nhạo – Cậu còn gọi cả quản lý Lâm nữa à?

– Cậu đúng là chẳng biết ý gì cả. – Người khác cũng hùa vào theo – Tôi cảnh cáo cậu, đừng phá hỏng chuyện lớn của lãnh đạo chúng tôi.

Cho dù Vương Nghiêu đã nhắc nhở hết lần này đến lần khác rằng đừng nói lung tung, nhưng chuyện giám đốc Vương và quản lý Lâm ở chung một phòng vẫn lan khắp công ty. Lãnh đạo vui thì nhân viên cũng được thơm lây, tối hôm qua, Vương Nghiêu đã lấy lý do mọi người vất vả chuẩn bị cho hoạt động để phát hơn chục bao lì xì vào trong nhóm bộ phận Hành chính, trong nhóm ồn ào chẳng khác gì đêm giao thừa.

– Hả? – Lưu Chiêu nhìn quanh một vòng, không thấy Lâm Dụ Chi trong bữa tiệc, cũng không thấy Vương Nghiêu đâu, bấy giờ cậu ta mới bừng tỉnh, vỗ đùi cái đét – Sao em lại quên mất chuyện này chứ.

Mấy người trên bàn ăn bật cười trước dáng vẻ ngây ngô ấy, chỉ có mình Chu Thời Dã là im lặng. Lưu Chiêu xấu hổ gãi đầu, mặt còn đỏ hơn ban nãy.

– Anh Chu. – Cậu ta nóng lòng rời khỏi chốn xấu hổ này, cũng không quan tâm Chu Thời Dã phản ứng gì, tự ý đưa ra quyết định luôn – Quyết định vậy nhé, em thấy bọn họ còn uống thêm một lát, chờ đủ người rồi em sẽ nhắn tin wechat gọi anh!

***

Bữa tiệc đã dần đi tới hồi kết, cuối cùng Vương Nghiêu cũng tìm được Lâm Dụ Chi trên bãi biển tư nhân của khách sạn. Cậu ngồi một mình trên bãi cát, nhìn ra ngoài biển lớn, chẳng biết đang nghĩ đến điều gì. Vương Nghiêu chậm rãi bước tới gần, nhắc nhở:

– Uống rượu rồi mà còn đi hóng gió biển, cẩn thận đau đầu đấy.

Lâm Dụ Chi quay đầu nhìn anh ta.

– Cảm ơn đã đưa nước nóng cho tôi. – Cậu mỉm cười nói – Lúc đó tôi đang đau dạ dày.

Biển vào đêm tối tăm đáng sợ. Vương Nghiêu im lặng một lát, hạ giọng khuyên:

– Đau dạ dày mà vẫn ngồi đây đón gió lạnh à? Về phòng nghỉ ngơi đi.

– Tôi đang ngắm trăng. – Lâm Dụ Chi nói.

Cậu quay đầu, ngồi lại với tư thế ngồi một mình khi nãy, dường như không có ý định rời khỏi đây. Vương Nghiêu thở dài một tiếng, ngồi xuống kế bên cạnh, đắp áo khoác của mình lên vai cậu.

– Tôi không biết là cậu có sở thích ngắm trăng đấy. – Anh nói.

Lâm Dụ Chi mỉm cười nhẹ nhàng. Cũng chỉ vừa mới đây thôi cậu chợt nhận ra rằng đã lâu lắm rồi mình không ngắm trăng.

– Sở thích cũ. – Cậu giải thích.

Thế giới thoắt sáng thoắt tối, mặt trăng như ẩn như hiện giữa tầng mây cuồn cuộn. Vương Nghiêu ngẩng đầu, cùng cậu nhìn lên quầng sáng mông lung giữa màn trời xanh thẫm.

– Anh nhìn kìa. – Giọng Lâm Dụ Chi rất khẽ, gần như tan vào tiếng sóng biển cuồn cuộn.

Cậu lẩm bẩm:

– Mặt trăng chết đuối rồi.

Trước Tiếp