Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Không muốn đi theo Trần Tông Minh, nhưng lại bằng lòng để anh đưa tới khách sạn.
Lâm Dụ Chi biết Chu Thời Dã sẽ không nói dối về chuyện này cũng biết đây chỉ là câu giải thích chứ không có ý gì khác, nhưng sự thật ẩn giấu trong những từ ngữ đó vẫn khiến cậu cảm thấy khó chịu.
Chu Thời Dã đã là quá khứ rồi. Ân oán với Chu Thời Dã cũng đã là quá khứ. Nếu như một người đi lòng vòng trong rừng sâu cuối cùng lại trở về điểm xuất phát, chỉ có thể nói rằng, anh ta đã đi sai đường.
– Tôi nói rồi, đừng có lo chuyện bao đồng. – Cậu vòng qua Chu Thời Dã, nghênh ngang rời khỏi.
***
Vụ hợp tác với Nhạc Thịnh không có tiến triển, Vương Mạn lại giao cho Lâm Dụ Chi dự án tại khu nhà cao cấp tiện lợi. Bộ phận kinh doanh của Mankel chia thành các mảng: Thương mại điện tử trực tuyến, bán hàng trực tiếp cùng với mảng khách hàng lớn mà Lâm Dụ Chi đang phụ trách. Sau khi giám đốc kinh doanh cũ nghỉ việc, giám đốc của cả ba mảng này đều báo cáo thẳng với Vương Mạn. Lâm Dụ Chi đi Thâm Quyến công tác một tuần, khi trở về đã là đêm trước Trung thu rồi.
Một giờ rưỡi chiều, khu vực của bộ phận kinh doanh vô cùng vắng vẻ, phòng khách hàng lớn chỉ có Lưu Chiêu và Lương Hân đang ở vị trí làm việc. Lâm Dụ Chi đẩy vali hành lí xuống gầm bàn, liếc Lưu Chiêu ngồi phía đối diện một cái, ám chỉ:
– Quà Trung thu đợt này chưa tặng cho Dương Chí Uy à?
Bình thường cậu không hay ra vẻ, nói chuyện cũng ôn hòa như mọi khi, nhưng Lưu Chiêu biết rằng đây là một lời trách móc. Cậu ta không dám hỏi sao Lâm Dụ Chi lại biết, chỉ hỏi dò:
– Vẫn phải tặng à? Khách hàng này em đã chăm sóc gần một năm rồi, nhưng chưa từng xuống đơn nào.
Lâm Dụ Chi đưa cho Lương Hân hai chiếc túi đầy ắp đặc sản, bảo cô bóc ra chia rồi đặt lên bàn mọi người, sau đó cậu rút laptop trong túi ra, hỏi:
– Vậy cậu không muốn anh ấy giới thiệu khách hàng mới cho cậu à? Bình trà rẻ nhất trong quán trà của anh ấy cũng 600 tệ rồi.
Khách hàng mới được khách hàng cũ giới thiệu cho thường có tỷ lệ thành công cao hơn hẳn so với khách hàng mà nhân viên kinh doanh tự khai thác. Nghe cậu nói vậy, Lưu Chiêu lập tức nói:
– Em sẽ đi tặng ngay đây ạ.
Lâm Dụ Chi nghĩ một lát, nói:
– Con trai của anh ấy vừa mới đăng ký tham gia lớp cưỡi ngựa, cậu làm đơn với bộ phận hành chính xin mua một bộ găng tay cưỡi ngựa Roeckl, tặng kèm với bánh mà công ty mua luôn.
Dương Chí Uy là khách hàng của Lưu Chiêu, nhưng chuyện lớp cưỡi ngựa cậu ta lại chẳng hay biết gì, cậu ta cười gượng, hạ giọng "vâng" một tiếng.
– Nhớ rằng tặng quà cho khách hàng xong thì quên ngay đi. – Lâm Dụ Chi nhìn về phía sau Lưu Chiêu, sau đó lại rời mắt đi, khẽ thở dài một tiếng – Nếu cậu cứ chăm chăm vào tiền của người ta thì sẽ chẳng bao giờ kiếm được tiền của người ta đâu.
Lương Hân cũng nhìn về phía cậu vừa nhìn.
– Ôi. – Cô đưa hộp bánh nhân hoa hồng cuối cùng trong túi cho người vừa mới tới, nói với giọng quái gở – Lại tới đưa cà phê à?
***
– Mua gì đấy? – Vương Nghiêu cầm lấy hộp bánh, đặt cà phê lên bàn Lâm Dụ Chi – Yên tâm.
Anh ta cúi đầu nhìn Lâm Dụ Chi, cười híp mắt:
– Tôi tặng xong là quên luôn ấy mà.
Thấy sếp của bộ phận hành chính tới, Lưu Chiêu lập tức mặt dày mày dạn hỏi:
– Anh Nghiêu, anh cũng đã nghe thấy rồi đấy, vậy thì đơn xin mua của em điền đại đại có được không?
Lâm Dụ Chi nói:
– Mặc kệ cậu ấy đi.
– Được thì được. – Vương Nghiêu tốt bụng trả lời – Nhưng có lẽ lưu trình không đến chỗ tôi đã bị đẩy về rồi.
Dứt lời, anh ta ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh Lâm Dụ Chi, hỏi tiếp:
– Tết Trung thu mọi người có dự định gì chưa?
– Còn dự định gì được chứ? – Lưu Chiêu mở hệ thống OA trên máy tính lên, lải nhải – Người khác thì về với bố mẹ, còn bọn em thì về với cơm áo gạo tiền, ngày mai còn phải đi câu cá với khách hàng ở ngoại ô, ngày kia...
– Người ta có hỏi cậu đâu. – Lương Hân ngừng dặm phấn, liếc xéo Lưu Chiêu một cái – Cậu trả lời nhanh thế nhỉ.
Vương Nghiêu cười cười, quay đầu nhìn sang Lâm Dụ Chi đang sắp xếp tài liệu, hỏi:
– Còn cậu thì sao, cũng phải đi tiếp khách à?
– Tôi có chút việc riêng cần xử lý. – Lâm Dụ Chi lơ đễnh nói – Thuận tiện xem nhà luôn.
– Xem nhà? – Vương Nghiêu sửng sốt.
Lưu Chiêu và Lương Hân nghe vậy cũng nhìn qua.
– Anh, – Lưu Chiêu phấn khích hỏi – Anh sắp mua nhà rồi ạ?
– Mấy đứa đúng là xem trọng anh quá. – Lâm Dụ Chi mỉm cười lắc đầu – Phòng thuê hiện tại sắp hết hạn, không định thuê tiếp nữa, muốn chuyển sang căn khác rộng hơn.
Cậu ngừng một lát, bổ sung thêm:
– Sống chung với bố anh.
Tháng ba năm sau Lâm Mục Vi sẽ ra tù. Cậu vừa nhắc tới chuyện này, bầu không khí bỗng trở nên lạ lùng, mọi người có mặt đều không nói thêm gì. Một lát sau, Lương Hân bỏ thỏi son trang điểm vào trong túi, chuyển sang chủ đề khác:
– Anh Nghiêu, em thấy bên anh có anh đẹp trai nào mới vào à, làm gì thế ạ?
– Bên bọn anh á? – Gần đây bộ phận Hành chính không tuyển thêm người mới, nhưng Vương Nghiêu biết cô đang nhắc tới ai, anh ta không trả lời mà chỉ hỏi đùa – Mấy đứa giữ khư khư một giám đốc Lâm rồi, còn tăm tia trai đẹp của bộ phận khác à?
Lời của anh ta trực tiếp đến mức khiến bầu không khí quay về bình thường, Lưu Chiêu và Lương Hân đồng thời "í" một tiếng.
Lâm Dụ Chi tỉnh bơ nói:
– Anh giỏi nịnh người ta vui vậy, thích hợp làm sales hơn là hai đứa này.
– Tổng giám đốc Vương sẽ không bắt em trai mình đi làm việc khổ sai khúm núm này đâu. – Lương Hân khẽ phì cười một tiếng, nhấc cổ tay lên xem giờ, sau đó đứng dậy khỏi ghế, nói với mọi người – Một rưỡi rồi, em phải đi hầu hạ khách hàng đây.
Cô vẫy tay với Lâm Dụ Chi và Lưu Chiêu:
– Tối gặp nhau ở nhà ăn nhé.
– Chị Hân ơi, – Lưu Chiêu vội vàng đứng dậy theo – Em cũng phải ra ngoài.
Cậu ta không chậm trễ một giây, với lấy áo khoác trên lưng ghế, ồn ào đòi Lương Hân cho mình đi ké xe với, rồi sải bước đuổi theo sau.
Vương Nghiêu nhìn theo bóng lưng vội vã rời khỏi của bọn họ, nở nụ cười khổ, bất đắc dĩ nói:
– Tôi vẫn luôn muốn hỏi, với tính cách của cô ấy thì có thể hài hòa được với khách hàng không?
Lời Lương Hân nói quả thực hơi khắt khe. Bộ phận Hành chính có quá nhiều việc vặt, làm tốt thì nhân viên sẽ cho rằng đó là điều đương nhiên, nhưng một khi có vấn đề thì nhất định sẽ bị nhân viên mắng. Nếu chỉ muốn yên thân, anh ta hoàn toàn không cần thiết phải chọn dẫn dắt một bộ phận vất vả mà chẳng được gì này.
Anh ta là em trai của bà chủ cơ mà.
– Trước mặt khách hàng cô ấy không vậy đâu. – Lâm Dụ Chi nói – Chẳng lẽ anh muốn chúng tôi phải khúm núm, cúi đầu ở khắp mọi nơi?
Vương Nghiêu cười nói:
– Tôi nào dám bắt cậu khúm núm?
Lâm Dụ Chi không nói gì thêm, như thể không nghe thấy. Vương Nghiêu biết cậu ngại Vương Mạn, cho nên sẽ không khiến anh ta khó xử. Nhưng anh ta theo đuổi Lâm Dụ Chi cũng gần một năm trời rồi mà chưa ăn cùng nhau được một bữa cơm.
Nội tâm cậu vừa mềm mại lại vừa cứng rắn, tựa như một khối kim loại đặc khít, dầu muối không thấm, đao thương chẳng lung lay.
– Tối nay cậu có bận gì không? – Anh ta nghĩ chắc chắn Lâm Dụ Chi sẽ từ chối nên cường điệu – Lễ tết mà, đi ăn một bữa với bạn bè cũng không quá đáng đâu nhỉ?
– Không. – Lâm Dụ Chi trả lời rất sảng khoái – Tối nay nhóm chúng tôi ăn liên hoan, anh cũng tới tham gia nhé, tôi mời anh.
Bảo Giám của Bộ phận Hành chính tham gia buổi liên hoan với bộ phận khác, chẳng khác nào từ chối thẳng thừng. Vương Nghiêu thở dài một tiếng, không nói chuyện ăn uống nữa mà đứng dậy khỏi ghế.
– Sắp hết giờ nghỉ trưa rồi, đi hút thuốc không? – Anh ta nhìn về phía ban công, rồi lại nhìn sang Lâm Dụ Chi, nghiêm túc nói – Nếu như đến cả chuyện này mà cậu cũng từ chối tôi, tôi thực sự không còn mặt mũi nào nữa.
Nếu như đến cả chuyện này cũng từ chối, đúng là hơi bất lịch sự.
– Đi thôi, hút của tôi này.
Lâm Dụ Chi quăng cho anh ta một bao Trung Hoa, rồi rút từ trong túi xách ra một cây thuốc nội địa Thâm Quyến đưa cho anh.
– Này, cảm ơn cốc cà phê nhé.
***
Địa điểm văn phòng công ty Mankel là do đích thân Vương Mạn lựa chọn, khu công nghiệp có môi trường rất tốt, cách trung tâm thành phố ước chừng nửa tiếng đồng hồ đi xe. Tòa nhà có tổng cộng bốn tầng, bộ phận Kinh doanh và Marketing và một số bộ phận chức năng khác đều ở tầng hai. Từ ban công tầng hai nhìn xuống thấy một khoảng xanh mướt. Vương Nghiêu rút hai điếu thuốc ra khỏi bao, cầm một điếu trong tay, điếu còn lại đưa cho Lâm Dụ Chi.
– Có lửa không? – Anh ta móc điện thoại ra, tự châm thuốc cho mình, rồi gác tay lên lan can kính, thở dài một tiếng với vẻ thất bại – Nói thật, rốt cuộc trước đây cậu đã từng yêu đương bao giờ chưa, tôi không tưởng tượng nổi người thế nào mới theo đuổi được cậu đấy.
Được theo đuổi. Lâm Dụ Chi mỉm cười tự giễu bản thân. Năm ấy cậu làm gì được theo đuổi, là cậu tốt bao công sức rồi mặt dày mày dạn bám dính lấy người ta.
Nhưng nụ cười ấy chưa kịp xuống tới đáy mắt đã tan biến. Cậu không trả lời, chỉ nhìn thẳng xuống dưới tầng, Vương Nghiêu cũng nhìn theo.
– Đó chính là người mà Lương Hân nhắc tới, nhân viên pháp chế mới. – Vương Nghiêu kẹp bật lửa bằng hai ngón tay, đong đưa trước mắt Lâm Dụ Chi – Cậu nhìn chăm chú thế, tôi sẽ ghen đấy.
Lâm Dụ Chi định thần lại, mượn bật lửa trong tay Vương Nghiêu châm thuốc.
– Bộ phận Nhân sự tuyển người kiểu gì vậy. – Cậu xoay người dựa vào lan can, giọng điệu nhẹ nhàng tựa khói, không nhận ra bất cứ cảm xúc nào bên trong – Anh ta có kinh nghiệm pháp chế không?
– Nghe nói trước đây từng làm việc ở một Văn phòng Luật tại Thượng Hải. – Vương Nghiêu dừng một lát – Hai người quen nhau à?