Đá Ngầm – Bất Nhượng Trần

Chương 1

Trước Tiếp

Đêm thu ở Nhạc Thành vẫn oi bức như vậy.

Tiểu Từ đặt nhẹ đĩa trái cây tráng miệng lên chiếc bàn tròn, rồi rót đầy rượu cho ba vị khách. Vọng Nhạc Lâu là một trong những nhà ăn cao cấp số một, số hai ở Nhạc Thành này, thỉnh thoảng còn có người nổi tiếng ghé thăm, trai đẹp ở nơi này chẳng phải của hiếm, nhưng khi bưng đồ ăn lên, cô vẫn không khỏi liếc nhìn.

Trong gian phòng VIP dành cho sáu người này chỉ có tổng cộng ba người, xem ra đây là một bữa cơm bàn chuyện làm ăn. Người đàn ông trung niên ngồi chính giữa được gọi là "giám đốc Trần", nghe nói là ông chủ lớn của một chuỗi khách sạn.

Còn hai người trẻ hơn... Tiểu Từ không chú ý thân phận của bọn họ lắm mà tập trung hoàn toàn vào vẻ ngoài của bọn họ.

Hai người đàn ông trẻ tuổi này đều rất đẹp trai, nhưng tính cách lại khác xa nhau. Người ngồi bên cạnh ông chú trung niên có cảm giác khéo léo không phù hợp với lứa tuổi, đôi mắt thanh tú lúc nào cũng như đang cười, nói chuyện nhẹ nhàng, không để sót bất cứ câu nào của người đàn ông trung niên.

Người ngồi đối diện với bọn họ thì hoàn toàn trái ngược, suốt cả buổi tối đều trưng ra gương mặt nghiêm túc kiệm lời, cũng chẳng động đũa mấy lần, chỉ đáp vài câu đơn giản khi người đàn ông trung niên hỏi mà thôi.

Tiểu Từ thay đĩa ăn mới cho ba người, im lặng lùi ra khỏi căn phòng VIP. Trần Tông Minh nói tiếp lời bị nhân viên phục vụ cắt ngang lúc nãy:

- Cậu vừa nói, bao giờ thì bố cậu ra?

Đây không phải chủ đề khiến người ta vui vẻ, nhưng Lâm Dụ Chi vẫn trả lời rất trôi chảy:

- Tháng 3 năm sau ạ.

- Vậy anh Lâm vẫn còn phải chịu khổ trong đó thêm nửa năm. – Trần Tông Minh rũ một điếu thuốc ra khỏi hộp, khẽ than một tiếng – Tiếc quá, nếu ra sớm được một tháng là hai bố con có thể đón Tết cùng nhau rồi.

Ông ta còn chưa nói hết câu. Lâm Dụ Chi đã cầm bật lửa lên, đưa tới trước mặt ông ta.

- Thực ra như vậy cũng không sao, sau này bố con cháu còn rất nhiều cái Tết để đón cùng nhau mà.

Làn khói thuốc trộn lẫn nicotin và hắc ín phả thẳng vào mặt, nhân lúc đặt bật lửa xuống, cậu cúi đầu né đi một chút, nhưng giọng nói vẫn rất ôn hòa:

- Chỉ cần bố cháu khỏe mạnh, bình an là đủ.

Trần Tông Minh gật đầu, gẩy tàn thuốc vào trong bát canh.

- Nói ra thì tôi nhỏ hơn bố cậu vài tuổi, theo lý thì tôi nên gọi ông ấy một tiếng anh mới đúng. – Ông ta nâng ly rượu bằng bàn tay phải đang kẹp thuốc, đong đưa ly với Lâm Dụ Chi, đôi mắt mơ màng vì men say – Dụ Chi, cậu có biết người khởi nghiệp từ hai bàn tay trắng như tôi coi trọng nhất điều gì không?

Lâm Dụ Chi vội vàng nâng ly lên, uống với ông ta một ly.

Trần Tông Minh chép miệng, không đợi cậu nói tiếp đã lẩm bẩm một mình:

- Là nghĩa khí. Bố cậu ấy à, coi trọng nghĩa khí quá, chỉ chút chuyện cỏn con ấy thôi mà tạo thành thế cục như ngày hôm nay...

Lâm Dụ Chi cầm bình rót rượu lên, rót đầy chén cho Trần Tông Minh, vô tình liếc nhìn sang phía đối diện.

Có đôi khi, kẻ bề trên tỏ ra ân cần với kẻ bề dưới chỉ là nể mặt mà thôi. Nếu cố vạch trần lại thể hiện rằng mình hơi trẻ con. Lâm Dụ Chi hiểu rõ điều này. Nếu Trần Tông Minh thực sự coi bố cậu là anh, nếu thực sự từng quan tâm đến phiên tòa năm ấy...

Lâm Dụ Chi mím môi cười.

Thì chắc chắn không có chuyện ông ta để người này vào công ty của mình.

Càng không có chuyện để anh ta xuất hiện trong bữa cơm ngày hôm nay.

***

Chu Thời Dã dường như không thay đổi gì nhiều so với bốn năm trước.

Nếu như bắt buộc phải tìm ra điểm khác biệt thì... Lâm Dụ Chi thầm nghĩ, điểm duy nhất có lẽ nằm ở cách ăn mặc của anh. Đây là lần đầu tiên cậu thấy Chu Thời Dã ăn mặc chính thức như vậy. Nhìn chất liệu và kiểu dáng của bộ vest thì có lẽ bốn năm qua anh ta sống không tệ.

Chuyện này cũng chẳng có gì bất ngờ.

Lâm Dụ Chi luôn cho rằng người như Chu Thời Dã chỉ cần muốn thì cho dù lăn lộn ở đáy xã hội vẫn có thể ngóc đầu lên.

Tám lạng rượu Mao Đài cuồn cuộn trong dạ dày, Lâm Dụ Chi nghĩ bụng chắc là mình uống hơi nhanh, men rượu bắt đầu tác quái trong đầu.

Không nên suy nghĩ không đâu vào lúc tiếp khách quan trọng thế này.

- Tất cả đã qua rồi. - Cậu kịp thời ngừng suy nghĩ.

Uống rượu không làm cậu đỏ mặt, nhưng đầu mày khóe mắt lại toát lên vẻ mơ màng. Bàn tay trái của Trần Tông Minh khoác lên vai cậu một cách vô cùng tự nhiên, giọng điệu cũng trở nên thân thiết nhiều:

- Vậy nên nể mặt anh ấy, vụ làm ăn này tôi nhất định phải nhận rồi.

- Cảm ơn giám đốc Trần đã chiếu cố, cháu nhất định phải mời chú một chén. - Lâm Dụ Chi lập tức nâng chén rượu lên – Có điều, chú yên tâm, bọn cháu vẫn sẽ theo các bước đấu thầu chính quy...

- Trên bàn rượu không nói chuyện làm ăn. – Trần Tông Minh xua tay ngắt lời cậu.

Ông ta không hề có ý định nâng ly, Lâm Dụ Chi bèn ngửa đầu tự uống cạn.

- Nói ra thì có lẽ cậu đã quên mất rồi. – Trần Tông Minh tiện tay ném đầu thuốc vào trong bát canh.

– Khi cậu còn nhỏ, tôi đã từng gặp cậu mấy lần, khi ấy cậu khoảng tầm mười mấy tuổi nhỉ. Tôi nhớ rằng bố cậu nói cậu rất thích... – Ông ta ngừng một lát, hỏi với vẻ không chắc chắn lắm – Lướt sóng?

***

Bữa tiệc ngay tức khắc chìm vào im lặng.

Một lúc sau, Lâm Dụ Chi mới nhẹ nhàng đính chính lại:

- Thuyền buồm.

- À đúng, đúng, đúng, thuyền buồm, nhìn đầu óc tôi này. – Trần Tông Minh bật cười ha ha, vỗ mạnh lên vai cậu – Người ta có tuổi một cái thì trí nhớ cũng kém luôn.

Lần này Lâm Dụ Chi không trả lời ngay lập tức.

Cậu chợt phát hiện rằng trí nhớ của mình cũng kém dần. Cảm giác cưỡi gió phá sóng trên biển đã trở nên xa lạ, như chuyện của kiếp trước, hoặc giống như một giấc mơ chưa từng xảy ra trong hiện thực.

Một giấc mộng rực rỡ, lộng lẫy, tự do và tràn đầy sức sống.

- Giám đốc Trần nặng lời quá. – Khóe miệng cậu hơi nhếch lên trên, nhưng mắt lại rủ xuống, hàng mi dài khẽ rung rung khi trả lời – Đều là hạng mục trên biển, chẳng khác nhau nhiều.

Trần Tông Minh hỏi tiếp:

- Bây giờ cậu có còn chơi nữa không?

Thuyền buồm không phải trò giải trí mà cậu có thể gánh nổi lúc này, cậu không chắc là Trần Tông Minh cố ý hay vô tình, cũng không muốn tiếp tục chủ đề này, chỉ khéo léo kết thúc cuộc trò chuyện:

- Hồi còn nhỏ cháu chơi linh tinh thôi mà. Bây giờ công việc bận rộn, không có thời gian nghĩ đến những trò ấy.

Nhưng Trần Tông Minh vẫn tiếp tục:

- Mấy ngày nữa chú sẽ xin sếp Vương cho cháu nghỉ, chú Trần đây dẫn cậu đi... – Ông ta nghĩ một lát, hỏi tiếp – Trước đây cháu thường chơi ở đâu? Châu Âu? Hay Australia?

Ông ta đặt cả cánh tay trái lên vai Lâm Dụ Chi, tư thế mập mờ nửa ôm nửa khoác đó khiến dạ dày Lâm Dụ Chi cảm thấy bất ổn. Cậu vươn cánh tay lấy ấm trà, kiếm cớ giữ khoảng cách với ông ta, rồi gọi nhân viên phục vụ vào rót thêm nước nóng.

- Giám đốc Trần, - Cậu cười lấy lòng – Bây giờ cháu chỉ là người làm thuê, còn phải lo KPI nữa. Năm nay công ty đang trên đà phát triển mạnh mà cháu xin nghỉ, e rằng sẽ phiền đến sếp Vương.

Cậu từ chối rất khéo léo, lý do chính đáng, nhưng Trần Tông Minh chẳng thèm nghe:

- Trước đây tôi đã từng xem vài trận thi đấu thuyền buồm trên Tivi, thấy mấy tuyển thủ thi đấu còn nhoài nửa người ra bên ngoài, ừ, từ đó gọi là gì ấy nhỉ...

- Ép mạn.

- Ồ, hình như đúng thế thật. Tôi thấy họ đỉnh lắm. Loại hình vận động này... – Trần Tông Minh cúi đầu ghé sát tới gần, giọng nói mang theo tiếng cười ẩn ý – Luyện eo lắm nhỉ?

Lâm Dụ Chi im lặng một giây.

- Cháu chỉ là dân nghiệp dư thôi...

- Giám đốc Trần.

Đúng lúc này, có người lên tiếng, Lâm Dụ Chi vô thức nhìn sang phía đối diện.

Chu Thời Dã cũng đang nhìn cậu.

Ánh mắt của hai người chỉ chạm nhau trong khoảnh khắc ngắn ngủi rồi rời đi.

- Giám đốc Trần. – Chu Thời Dã nhìn thẳng vào bàn tay ông ta đang đặt trên eo Lâm Dụ Chi, bình thản nói – Thư ký Tào bảo chú xem điện thoại, anh ấy nói có hợp đồng quan trọng tìm chú phê duyệt gấp.

Đáng lẽ hôm nay người đi cùng Trần Tông Minh tới buổi hẹn phải là giám đốc bộ phận mua bán – Dương Tân. Tuy nhiên, ông ta có cuộc họp gấp với nhà cung cấp quan trọng nên Trần Tông Minh buộc phải dẫn theo phó phòng mua bán. Ông không ngờ rằng bình thường người kia làm việc rất đáng tin cậy, vậy mà ra ngoài xã giao lại chẳng biết chú ý tí nào.

Đúng lúc này, nhân viên phục vụ cũng mở cửa bước vào, lịch sự hỏi ba người:

- Cho hỏi mọi người có cần giúp gì không ạ?

Trần Tông Minh khó chịu thu tay về, cầm chiếc điện thoại đang úp trên mặt bàn lên. Lâm Dụ Chi khẽ thở phào một tiếng, cậu gọi nhân viên phục vụ đến thêm nước nóng vào trà, sau đó chống bàn đứng dậy, mỉm cười gật đầu nói với Trần Tông Minh:

- Chú cứ làm việc của chú trước nhé, cháu đi vệ sinh một lát.

***

Lâm Dụ Chi khác hoàn toàn so với bốn năm trước.

Chu Thời Dã đứng bên cửa nhà vệ sinh, nhìn chằm chằm vào buồng vệ sinh cuối cùng. Tiếng nôn mửa dừng lại, đồng thời tiếng nước róc rách vang lên. Một lát sau, Lâm Dụ Chi mới mở cửa bước ra khỏi buồng vệ sinh kia. Cậu bước tới trước chậu rửa mặt, rửa mặt rồi súc miệng như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

- Cậu uống nhiều rồi. – Chu Thời Dã nhìn cậu nói.

Cuộc trùng phùng không nằm trong kế hoạch cũng chẳng được mong đợi.

Lâm Dụ Chi không trả lời, cậu nhìn bản thân mình trong gương, xé một tờ giấy xuống lau mặt, rồi vo giấy thành một cục vứt vào trong thùng rác, sau đó xoay người bước ra ngoài.

Cứ như thể người đứng bên cửa không tồn tại.

Chu Thời Dã bước lên trước một bước, chặn đường đi của cậu. Lâm Dụ Chi đi vòng qua người anh. Chu Thời Dã chợt vươn tay túm lấy cổ tay cậu.

- Lâm Dụ Chi. – Anh quay đầu nhìn hành lang trống trải, hạ giọng lặp lại – Cậu uống nhiều rồi.

***

Anh nói với giọng cảnh cáo, Lâm Dụ Chi không khỏi bật cười thành tiếng.

Sao cậu lại quên nhỉ?

Trong từ điển của Chu Thời Dã không có hai từ "thỏa hiệp" và "lùi bước".

Cậu đứng thẳng trước mặt Chu Thời Dã, hắng giọng, nói với giọng như hàn huyên:

- Lúc trước tôi liên lạc với giám đốc bộ phận mua bán, không ngờ giám đốc Dương lại không đến. – Nói đến đây, cậu híp mắt cười – Nhạc Thành nhỏ thật đấy.

Giọng cậu nhẹ nhàng từ tốn đến mức Chu Thời Dã nhất thời không rõ đây là một câu cho anh xuống nước, hay châm chọc anh nữa. Trong lòng anh biết rõ, Lâm Dụ Chi không muốn nhìn thấy mặt anh. Anh cũng không nên xuất hiện trước mặt Lâm Dụ Chi. Nhưng cả công ty đều biết Trần Tông Minh có sở thích riêng là gì.

Anh nói thật:

- Anh không muốn em chịu thiệt.

Lâm Dụ Chi sững người, cười gập cả bụng:

- Tôi thì thiệt gì được chứ? Đâu phải ngày đầu tiên ra ngoài làm việc.

Cậu ngẩng đầu lên, khẽ chớp chớp mắt với Chu Thời Dã:

- Có điều, sống trên đời thì khó tránh khỏi việc gặp phải một số người xấu. Cần phải đối phó thì vẫn phải đối phó. Anh nói xem có đúng không?

Lời cậu nói đầy ẩn ý, tất nhiên Chu Thời Dã cũng hiểu, anh cau mày:

- Đừng giận dỗi với anh. Gọi xe về đi, anh sẽ giải thích với sếp Trần sau.

Lâm Dụ Chi nhìn gương mặt nghiêm túc kia, chỉ im lặng.

c** nh* hơn Chu Thời Dã hai tuổi, bọn họ gặp nhau vào bốn năm trước, yêu nhau vào bốn năm trước, rồi cũng chia tay bi thảm vào bốn năm trước.

Thế mà lúc này, Chu Thời Dã lại biểu hiện như chưa từng xảy ra chuyện gì.

Giỏi thật.

Lâm Dụ Chi không hứng thú giả vờ khách sáo với anh nữa, nụ cười giả dối trên gương mặt cũng biến mất.

- Tránh ra. – Cậu giật tay mình về.

Nhưng Chu Thời Dã nắm rất chặt, giọng nói có phần gấp gáp:

- Cứ phải để sáng mai tỉnh dậy trên giường của một lão già thì em mới hối hận à?

Lâm Dụ Chi thản nhiên đáp:

- Sáng mai tôi thức giấc trên giường của ai thì liên quan gì đến anh?

Đúng vậy. Liên quan gì đến mình. Chu Thời Dã cũng sửng sốt.

Người trước mắt đã không còn là Lâm Dụ Chi 23 tuổi nữa rồi.

Chỉ có Lâm Dụ Chi của năm 23 tuổi mới có thể chen chúc cùng anh trên chiếc giường rộng một mét mỗi sáng thức dậy. Anh còn nhớ rõ cậu ấm nhà giàu được nuông chiều từ bé không quen nằm giường ván gỗ cứng chật hẹp của ký túc xá nhà máy, đã mấy lần suýt nữa lăn xuống đất giữa đêm, anh phải ôm chặt cậu cả đêm, đến mức sáng nào tỉnh dậy toàn thân hai người cũng đẫm mồ hôi.

Nhưng Lâm Dụ Chi ngây thơ và nhiệt tình đó đã bị anh tự tay g**t ch*t rồi.

Lâm Dụ Chi dí sát mặt tới gần, rồi lại gần hơn chút nữa, giống như vô số lần trước đó, đôi môi gần như chạm vào vành tai anh, khẽ gọi anh:

- Chu Thời Dã.

Giọng cậu hơi khàn khàn do rượu, nghe có chút mập mờ.

- Tôi uống rượu vào thì tính cách sẽ trở nên rất tệ, anh cũng biết đấy. Vậy nên, tôi chỉ có lòng tốt nhắc nhở anh lần này thôi.

Nhưng giọng của cậu lạnh lạnh tựa băng nơi địa cực.

Chu Thời Dã chậm chạp buông cổ tay cậu ra.

Lâm Dụ Chi rụt tay về, đứng thẳng người dậy.

- Trước khi tôi gây ra án mạng ở đây. – Cậu nhìn thẳng vào mắt Chu Thời Dã, cảnh cáo anh bằng từng câu chữ vô cùng chân thành – Cút đi cho khuất mắt tôi.

Trước Tiếp